Trên con phố nườm nượp người qua kẻ lại, Trương Văn Đạt cầm ba cây kẹo mút trên tay, đầu cúi gằm săm soi mấy đồng tiền lẻ trong tay.
Trừ đi khoản mua kẹo và tiền ăn sang hổm rày, trong tay cậu giờ chỉ còn đúng 11 tệ 2 hào 7 xu.
Đấy là còn tính cả 10 tệ Lão Cậu cho, chứ nếu gạt đi, cậu chỉ còn đúng 1 tệ 2 hào 7 xu, quá sức thảm hại.
Mấy nay Tống Kiến Quốc theo cậu chạy đôn chạy đáo khắp nơi, chẳng có lúc nào rảnh rang để kiếm tiền, coi như đứt hẳn nguồn thu nhập.
Trương Văn Đạt không phải là kẻ hám tài, cậu chỉ hiểu mình không thể ngồi chờ chết.
Kẻ thù đã gõ cửa, 2826 lại chẳng mấy đáng tin, vậy thì cậu buộc phải tự thân vận động, tìm cách nâng cao thực lực thôi.
Và cách nhanh nhất để mạnh hơn chính là dùng tiền đập vào mặt. 10 tệ là có thể mua được một siêu năng lực cơ bản nhất, tuy rằng chẳng được tích sự gì.
“Quả nhiên vẫn phải bán thứ này đi sao?” Trương Văn Đạt móc từ trong túi ra giọt Dầu Bá lấp lánh ngũ sắc.
Thứ này là thành quả cậu đã đánh cược cả mạng sống, cửu tử nhất sinh mới đoạt về được, trị giá tới 200 đồng, một khoản tiền khổng lồ. Dù tiếc đứt ruột, nhưng giờ là lúc phải dùng đến nó rồi.
Nhỡ đâu vì thực lực yếu kém mà bị kẻ khác làm thịt, thì tiền nhiều đến mấy cũng thành vô nghĩa, khéo còn dâng không cho người ta hưởng.
Đứng bên vệ đường suy tính một hồi, cậu quyết định quay về.
“Tí! Tí!”
Nghe tiếng gọi í ới sau lưng, Văn Đạt ngoảnh lại thì thấy ngay hai thằng bạn nối khố là Mập và Mắt Kính đang đeo cặp sách hớt hải chạy về phía mình.
“Tí, dạo này ông biến đi đâu thế?” Phan Đông Tử thở hổn hển hỏi.
Gặp lại bạn học cũ, vẻ mặt Trương Văn Đạt thoáng chút phức tạp. Thời gian trôi qua chưa lâu, nhưng những biến cố xảy tới với cậu thì quá nhiều, quá khốc liệt.
“Chẳng đi đâu cả. Mấy ông thì sao? Vẫn ổn cả chứ?”
“Thì vẫn thế thôi, đi học, tan học thì đến Cung Thiếu Nhi xem phim hoạt hình. Còn ông? Thật sự không về nữa ư?” Thằng Mập lo lắng hỏi han.
Trương Văn Đạt cúi đầu nhìn hai đứa bạn, mỉm cười, “Đã không thể quay về được nữa rồi. Mấy ông ở trong trường được lúc nào hay lúc nấy đi. Tin tui, thế giới bên ngoài không vui như mấy ông tưởng đâu.”
“À đúng rồi, khó khăn lắm mới gặp lại, tui mời mấy ông ăn một bữa ra trò.” Trương Văn Đạt rút tờ tiền giấy mệnh giá một tệ màu đỏ đưa cho chúng.
Trước khoản tiền một tệ "khổng lồ", hai đứa bạn lập tức reo hò ầm ĩ.
“Thật á? Nhà ông nghèo lắm mà? Đào đâu ra lắm tiền thế?” Béo kinh ngạc hỏi.
“Chậc, câu hỏi thiếu đòn này đúng là chỉ có ông mới thốt ra được. Cầm lấy đi, coi như tui mời. À, nhớ nhắn giùm tui với cô Âu Dương, bảo tui xin lỗi cô nhé.”
“Ừm! Biết rồi. Hôm nào rảnh nhớ qua nhà tui chơi nhé, tui mới mua được quyển truyện tranh hay lắm!”
Trao đổi vài câu ngắn gọn, ba người lại chia tay nhau, mỗi người đi về một ngả.
Trương Văn Đạt nhìn bóng lưng của hai đứa bạn, lòng trĩu nặng những cảm xúc khó tả. Chẳng biết từ bao giờ, mình và chúng đã thuộc về hai thế giới khác nhau. Thế giới của những đứa trẻ luôn thoáng qua trong chớp mắt.
Có lẽ sau này không thể gặp lại nữa, nhưng như vậy cũng tốt. Những chuyện mình đã trải qua, tốt nhất chúng đừng bao giờ phải nếm trải.
Bùi ngùi một hồi, Trương Văn Đạt xoay gót rời đi. Nhưng mới đi được vài bước, cậu bỗng dừng lại, ngoái đầu nhìn bóng lưng đám bạn lần nữa. “Sao có cảm giác tụi nó lùn đi thế nhỉ?”
Phải mất mười lăm phút sau Văn Đạt mới quay lại dưới gốc cây cổ thụ. Cậu không leo lên nhà cây ngay mà đi về phía 2826 đang ngồi ở quán trà đá bên cạnh, “Anh bạn, hỏi cái này được không?”
“Gì?” Tuy vẫn còn hơi giận, nhưng 2826 vẫn trả lời Trương Văn Đạt.
“Nếu nói nhà sách Tân Hoa là trạm trung chuyển của Tam Tuyến, vậy anh chắc hẳn biết điều kiện để mua những siêu năng lực cao cấp trong đó chứ?”
Hễ nhắc đến chuyện dùng tiền để nâng cao thực lực, điều đầu tiên Trương Văn Đạt nghĩ đến chính là cuốn danh mục cậu từng xem khi mua siêu năng lực lần trước.
10 tệ mua được loại thường nhất, thì 200 tệ kiểu gì chẳng mua được loại xịn nhất.
“Mấy thứ đó cậu không dùng được đâu. Bất kỳ siêu năng lực nào cũng sẽ chuyển hóa thành ba lõi khi đi vào cơ thể chúng ta. Hơn nữa cậu cũng đâu có phiếu.”
“Anh nhắc tôi mới nhớ. Tại sao chúng ta không học được dị năng? Tại sao tất cả dị năng đều biến thành ba lõi hết vậy?” Trương Văn Đạt xắn tay áo lên hỏi.
2826 nâng chén trà lên rồi lại đặt xuống, “Cậu tưởng ba lõi tự nhiên mà có chắc? Các loại dị năng có nguyên lý và logic khác nhau, hoàn toàn không thể tận dụng đồng thời được. Vì thế các nghiên cứu viên của Tam Tuyến mới nghĩ ra cách chuyển hóa tất cả thành ba lõi. Như vậy mới có thể tùy cơ ứng biến mà thi triển các nghi thức khác nhau, tối ưu hóa việc sử dụng năng lượng.”
Dứt lời, gã nhìn Trương Văn Đạt một cái rồi tiếp tục: “Với lại đừng quên, chỉ có Tư Triều số 1 mới có mấy cái gọi là dị năng. Ở các Tư Triều làm gì có khái niệm đó. Trừ khi cậu định ở lì trong cái Tư Triều số 1 này cả đời, nếu không thì tính tương thích của hệ thống Tam Tuyến vượt xa mớ dị năng thuần tuý kia nhiều.”
“Ra là vậy sao?” Trương Văn Đạt khoanh tay, xoa cằm, “Xem ra Tư Triều số 1 này quái đản thật. Không có cái chết, nhưng lại có dị năng. Đây chính là thế giới của trẻ con sao?”
Nếu không trông cậy được vào nhà sách Tân Hoa, thì chỉ còn nước ra chợ trời.
Dù Trương Văn Đạt chưa nói gì, nhưng 2826 đã đoán được ý định của cậu.
“Tôi khuyên cậu bớt lui tới mấy chỗ đó đi. Hàng ở đó phần lớn đồ trôi nổi, nguồn gốc bất minh, dễ rước họa vào thân lắm.”
“Ví dụ?” Trương Văn Đạt hơi ngả người ra sau.
“Ví dụ như cậu vừa đặt chân đến đó, bọn chúng đã bán thông tin của cậu cho băng đảng Vòng Tròn Lớn rồi.”
Nghe đến đây, tim Trương Văn Đạt hẫng đi một nhịp. “Bọn chúng... cấu kết với băng đảng Vòng Tròn Lớn?”
“Chứ sao nữa? Không thì đống hàng chúng bán cho cậu ở đâu ra? Có thể nói khách sộp của chúng chính là những tổ chức có khả năng sản xuất hàng hóa ổn định như Vòng Tròn Lớn. Còn loại khách lẻ như cậu chỉ là tiện tay kiếm thêm thôi. Cậu nghĩ chúng nó sẽ vì giữ bí mật cho cậu mà đắc tội với mối làm ăn lớn à?”
“Với lại cậu không thấy lạ sao? Cậu vừa mua Lam Hạch ở đó xong, người của Vòng Tròn Lớn đã bám đuôi cậu ngay lập tức. Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp thế?”
Trương Văn Đạt cau mày. Tuy chỉ là phỏng đoán, nhưng cậu không thể không đề phòng.
“Nhà sách Tân Hoa không được, chợ đen cũng không xong. Vậy theo ý anh, giọt Dầu Bá này của tôi coi như thối trong tay rồi?”
2826 im lặng một lát rồi nói: “Tôi dẫn cậu đến một nơi. Có thể đổi Dầu Bá lấy một số thứ giá trị.”
“Đâu?”
“Cửa hàng Hữu nghị Quốc tế.” 2826 vừa nói vừa rút từ trong túi ra bốn tờ phiếu, đưa cho Trương Văn Đạt.
“Cái gì đây?”
“Phiếu ngoại hối, nội bộ Tam Tuyến phát định kỳ đấy. Cầm cái này cậu có thể vào Cửa hàng Hữu nghị Quốc tế. Ở đó không những thu mua những vật phẩm giá trị cao như Dầu Bá, mà còn bán những thứ bên ngoài không có, trong đó không thiếu những món có thể giúp cậu tăng cường thực lực.”
“Người anh em! Anh đúng là anh em ruột già của tôi! Phen này anh giúp tôi một vố lớn rồi.” Trương Văn Đạt cảm kích nói. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
2826 nghe vậy thì hừ nhẹ một tiếng, “Không dám nhận, dù sao tôi cũng chỉ là một kẻ vô dụng, chẳng giúp được gì.”
0 Bình luận