• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương 101-200

Chương 188: Lời Cầu Nguyện Cho Miro (7)

0 Bình luận - Độ dài: 2,249 từ - Cập nhật:

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 93

Địa Điểm Hiện Tại: Địa Ngục Của Miro

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

-           Han Kain

Tôi giải thích những gì đã nhận ra cho Ông, người mà có vẻ vẫn bối rối, vì không hiểu tại sao tôi lại cản ông ấy lại.

“Santa mà xuất hiện khi nãy không phải là thật. Hắn chỉ là một ảo ảnh.”

Tôi chỉ vào nền tuyết trắng tinh không có một dấu vết nào, và Ông ngay lập tức hiểu ra.

“Không có một dấu chân nào hả? Hắn ta là bậc thầy Vô Ảnh Bộ à?”

“Sao ạ?”

“... Đùa thôi. Thôi thì, hắn ta thật tới mức khó mà tin đó chỉ là ảo ảnh.”

“Không chỉ là dấu chân thôi đâu ạ. Cháu không cảm thấy ‘hiện diện’ của hắn luôn. Ông biết cái cảm giác mà khi một người di chuyển, thì ta sẽ thường nghe thấy quần áo loạt xoạt, hay tiếng tứ chi cử động, nhưng cháu chẳng nghe thấy gì cả.”

Ahri, người đã trở lại sau khi đưa Miro đi, nhìn tôi tò mò.

“Quần áo loạt xoạt sao? Chờ đã, tai anh tốt thế à? Em cũng thấy kì lạ đấy. Sao mà anh nghe được âm thanh hô hấp của một con tuần lộc từ cách 10 mét chứ, nhất là khi khắp nơi đều có lời hát Giáng Sinh. Anh là thỏ à?”

Tôi chẳng biết nói sao.

Tôi không thể dễ dàng giải thích được mình đã cảm nhận được hơi thở của con tuần lộc giữa bài ca như thế nào.

Cho dù Ahri có nói rằng tôi có thính lực tốt, nhưng cảm giác của tôi không chỉ là có đôi tai sắc bén.

Nó như thể... một khi tôi bắt được chi tiết bất thường nhỏ nhặt nhất, thì toàn bộ giác quan của tôi sẽ xoáy vào âm thanh mờ nhạt đó, giống như khi bạn để ý thấy tiếng tim mình đập trong căn phòng im lặng.

Tôi đã trải nghiệm chuyện này vài lần trước đây rồi...

Trong khi tôi chìm vào suy tư, cả nhóm đã dẫn tôi về phía sau ngôi trường, nơi mà trước kia chúng tôi đã khám phá ra những dấu vết của một nghi thức cổ.

“Nơi này vẫn giống y hệt như hôm qua, hay phải là hôm nay chứ? Đằng nào thì, nó vẫn trông giống hệt một đống rác thôi.”

“Chà, giờ thì nó là rác rưởi thật. Chúng ta vẫn chưa biết nghi thức này được tiến hành khi nào.”

“Tại sao chúng ta lại quay về đây ạ? Để phá hủy nó sao?”

“Đó là một lí do, nhưng ta muốn xem xem có tìm kiếm được thêm gì không đã.”

“Cháu có nên dùng Lời Khuyên không ạ? Mọi người biết rồi đó – ”

“Ta biết rồi. Cháu không phải lúc nào cũng nhận được đáp án hữu dụng khi thiếu sót thông tin. Nhưng cứ thử đi.”

Sau một thoáng, tôi chọn một câu hỏi phù hợp.

Chúng tôi có thể biết thêm thông tin gì từ nghi thức này?

Lời Khuyên: 3 → 2

Nó đã kết thúc rồi. Đi về phía trước sáu bước.

“...”

“Bộ mặt đó là sao? Cháu nhận được đáp án kì lạ à?”

“Nó bảo là nghi thức đã kết thúc rồi, nên bỏ đi hay phá hủy thì cũng chẳng còn nghĩa lí gì nữa. Rồi nó bảo cháu đi tiếp sáu bước.”

“Thì đi đi.”

“...Nếu cháu đi thì chắc là sẽ phá hủy toàn bộ đống tàn dư này mất.”

“Con Cú có nói là nghi thức đã kết thúc rồi còn gì? Cứ thoải mái phá đi.”

Và thế là tôi làm theo chỉ dẫn và bước đi.

Một bước, hai bước, và tới bước thứ sáu –

-           Cộp!

“Gì thế này?”

Ngay khi giày tôi chạm vào đống đổ nát, thì một thứ rõ ràng, cứng cứng trong đó mắc vào chân tôi.

Đó là một miếng kim loại nhỏ, với những kí tự kì lạ khắc trên đó.

A reward for a good boy, and a punishment for a bad boy.

“Nó được viết bằng tiếng Anh. Chắc hẳn đây là một câu chữ có phép thuật nhỉ?”

Ahri kinh ngạc lên tiếng.

“Phần thưởng cho trẻ ngoan, và hình phạt cho trẻ hư. Nghe giống như một thứ mà tên Santa điên rồ kia sẽ thích đó. Thế giờ chúng ta phải làm gì?”

“Anh nghĩ là phải dùng Lời Khuyên lần nữa.”

Ông lên tiếng khuyên bảo từ sau lưng.

“Lần này đừng hỏi về nghi thức nữa. Hỏi trực tiếp về Santa ấy. Nghi thức này có vẻ đã chấm dứt từ lâu và vô nghĩa rồi, nên hỏi nữa thì cũng chỉ phí công.”

“Cháu có hơi căng thẳng khi phải dùng nó trước một trận chiến, nhưng phải tới nửa đêm thì chúng ta mới phải đánh nhau chứ nhỉ?”

“Chắc vậy. Santa sẽ xuất hiện lần nữa vào nửa đêm, và tới đó thì Lời Khuyên của cháu sẽ hồi lại, nên sẽ ổn thôi.”

Ahri xen vào với một ý kiến khác.

“Để dành một lần phòng hờ đi. Mình có thể sẽ gặp phải câu hỏi khác nữa, và cũng không thể chắc chắn là đã gặp tất cả những hiểm họa trong lần đầu tiên được. Biết đâu một con tuần lộc ăn thịt người nhảy ra cùng một tiếng ‘Yaungg!’ thì sao?”

“Hả?”

“Kyaung!!”

Cứ để dành một lần cho chắc cốp vậy.

Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra?

“Cho tôi một gợi ý về cách để đối phó với Santa.”

Lời Khuyên: 2 → 1

Đây không phải là Phòng Nguyền Rủa. Những kẻ rơi vào Địa Ngục phải tự cứu lấy bản thân mình.

Tôi nhất thời lặng đi.

Khi tôi đưa đáp án cho Ahri và Ông thì họ cũng há hốc miệng.

Nhìn lại thì, nó hoàn toàn chính xác, nhưng chúng tôi đã vô thức bỏ qua sự thật này.

Nơi này không phải Phòng Nguyền Rủa!

Giải pháp có lẽ sẽ khác với những gì chúng tôi quen thuộc.

Ahri lẩm bẩm với một giọng ngượng ngùng.

“Em hiểu rồi, em đoán vậy. Chúng ta không ở trong Phòng Nguyền Rủa, nên phải có một cách tiếp cận khác.”

“ ‘Cách tiếp cận khác’ đó chắc là thứ được nhắc tới ở câu sau. ‘Những kẻ rơi vào Địa Ngục phải tự cứu lấy bản thân mình’. Đối với câu trả lời của Con Cú thì nghe khá là trực quan đó.”

“Em cũng hiểu mà. Thế này có hơi trực quan đối với Con Cú. Người rơi vào Địa Ngục phải là Miro, và cô ấy phải cứu lấy mình. Tất nhiên là cô ấy không thể một mình làm vậy, và chúng ta phải giúp đỡ, nhưng mà...”

Ông tổng kết lại mọi thứ.

“Nhưng, thế thì sao? Chúng ta chả nhẽ lại đi bảo Miro tự mình đánh nhau với Santa?”

“Trừ khi Miro đang che giấu 10 siêu năng lực khác, thì cháu không nghĩ là như vậy.”

“Khó chịu thật đấy. Trước tiên thì chúng ta nghĩ rằng phải chặn Santa lại trước Giáng Sinh, nhưng hắn ta chỉ là ảo ảnh trước lúc đó, nên cách này vô dụng. Thế rồi chúng ta nghĩ rằng phải phá hủy nghi thức, nhưng nó cũng đã kết thúc và giờ chỉ là một đống đổ nát. Và giờ thì chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc đối đầu với Santa khi hắn xuất hiện vào Giáng Sinh.”

Dựa trên những thông tin chúng tôi có tới giờ, thì Ông không nói sai. Chúng tôi vẫn chưa tìm được con đường để ngăn chặn Santa khỏi xuất hiện vào Giáng Sinh.

Có vẻ là chúng tôi phải đối phó với hắn sau khi hắn xuất hiện.

Giữa bầu không khí bối rối, tôi kiểm tra đồng hồ và nhận ra đã quá 7 giờ tối.

“Chưa đầy 5 giờ tới khi Santa xuất hiện.”

“...”

“Thay vì suy nghĩ quá nhiều thì cứ hành động dựa trên những gì chúng ta đã biết đi.”

“Anh nói gì vậy? Mình chưa biết được gì hữu dụng mà? Thế thì nên làm gì?”

“Chúng ta đã biết được một chuyện quan trọng rồi. Chúng ta phải kéo Miro vào.”

“Hả?”

“Đây.”

“Hả?”

“Cầm cái này nữa. Miro chắc sẽ nhận ra nó đấy.”

Tôi đưa họ tấm kim loại được chạm khắc kì lạ tìm thấy ở đống đổ nát, một câu nói mà là sở trường của Santa.

‘A reward for a good boy, and a punishment for a bad boy.’

Chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa tới nửa đêm. Tôi bắt đầu cảm thấy áp lực để giải thích tất cả những chuyện này cho Miro theo một cách mà hợp lý.

... Tôi nghĩ ra một ý tưởng.

Tại sao Ông già Noel lại tới trường?

Để phát quà.

                                                            ***

Thời khắc Santa xuất hiện sắp tới gần.

Bầu không khí dưới tầng 1 rất khác so với ngày hôm trước.

Hôm qua thì bọn trẻ vẫn còn phấn khích bởi suy nghĩ Ông già Noel tới phát quà.

Hôm nay thì chúng lại thấy thích thú vì sắp diễn ra một trò đùa vui.

Kế hoạch có hiệu quả không đây?

Tôi chắc chắn hướng đi này là đúng đắn.

Chúng tôi không thể ngăn Santa xuất hiện, và hắn là một đối thủ cực kì khó để đương đầu trực diện.

Cuối cùng là Miro phải tự cứu lấy mình tại nơi địa ngục này.

Kết hợp tất cả những yếu tố đó, thì tôi kết luận rằng chúng tôi phải phá vỡ tình tiết vặn vẹo có tên ‘Santa xấu xa tới trường vào đêm Giáng Sinh’, theo một cách mà không cần phải chiến đấu.

“Kain! Kain! Kain! Kain!”

“Miro hả? Sao thế?”

“...Chuyện này có thật sẽ hiệu quả không? Tớ hơi sợ đó.”

Phần lớn bọn trẻ dưới tầng một chỉ nghĩ chuyện này là một trò chơi khăm.

Vì chúng tôi không thể để chúng sợ Santa nên tôi chỉ biết cách nói dối.

Sau khi thuyết phục được Miro, người có thể thuyết phục lũ trẻ hoàn toàn, thì chúng tôi đã kiểm soát được tình hình tới cỡ này.

Thế nhưng, Miro, người duy nhất trong lũ trẻ hiểu được loáng thoáng câu chuyện, thì không thể che giấu được sự căng thẳng của mình.

“Sẽ ổn thôi mà.”

Và nếu không, thì chúng tôi sẽ thử lại.

“Chỉ là... lạ quá! Santa sẽ đột nhiên giết sạch tất cả sao?”

Khi tôi dùng Lời Khuyên cuối cùng để thuyết phục Miro, thì Con Cú có nói rằng:

[Trăm nghe không bằng một thấy.]

Nếu mà xét đến các hiện tượng siêu nhiên, thì không có gì thuyết phục mọi người tốt hơn là nhìn thấy siêu năng lực.

Dù có cố hết sức để giải thích cho Miro trong 30 phút nói chuyện, thì cô ấy chỉ phản ứng như thể tôi là thằng điên.

Nhưng sau một lần ‘Tốc Biến’ thì cô ấy ngay lập tức bị thuyết phục.

Giờ thì tôi viết dòng chữ Miro vào nơi tầm mắt của Miro, và cô ấy bình tĩnh lại.

Date: Ngày 93 →  Ngày 94

...

Jingle bells, jingle bells

Jingle all the way.

Oh! What fun it is to ride

In a one-horse open sleigh.

Tôi đã nghe thấy bài ca vang lên.

Chỉ mới trước đây thôi, tôi có bảo Miro là đừng lo lắng. Thế nhưng giờ thì tôi không thể không cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm, nguyên thủy đang trồi lên trong lòng.

-           Rầm!

Santa đã tới.

Cùng lúc đó, bọn trẻ reo vang.

“Merry Christmas!”

Mắt của Santa mở to ngạc nhiên trước khi hắn nở nụ cười toe toét.

“Merry Christmas! Cảm ơn các cháu! Có vẻ ở đây có rất nhiều các cháu ngoan. Ta rất vui đó. Nhưng mà...”

Khuôn miệng của Santa mở ra – theo chiều dọc.

Bọn trẻ ở phía sau có vẻ không chú ý tới, nhưng mà những đứa ở trước rõ ràng là sợ điếng người.

“Nhưng mà chỉ có những đứa trẻ ngoan mới được nhận quà thôi. Các cháu có thật sự chắc là mình đều ngoan không? Bởi vì – ”

Tới lúc đó, Miro đứng dậy.

“Ông ơi! Bọn cháu đã nhận được quà của mình rồi ạ! Mọi người, cho ông ấy xem đi!”

Như thể đang chờ hiệu lệnh, bọn trẻ lôi những chiếc hộp giấu ở sau lưng ra. Bên trong là đủ thứ quà mà các giáo viên đã dành nhiều giờ vật lộn để thu thập!

Lần đầu tiên kể từ khi chúng tôi tiến vào Địa Ngục Của Miro, Santa thật sự trông có vẻ bối rối.

Đây là lúc ra đòn quyết định.

“Này, ông là ai thế? Ta đã đưa bọn trẻ quà của chúng rồi. Có vẻ ông đến hơi muộn rồi chứ nhỉ?”

Một ông già thân thiện xuất hiện, mặc một bộ đồ đỏ tươi, và đang cầm một túi quà lớn.

Ông ta trông giống một ông già Noel cổ điển hơn hẳn là con quái vật với cái mồm xẻ dọc kia.

Santa Mooksung đã tới.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận