Chương 101-200
Chương 130: Phòng 107 – Phòng Cửa Ngõ, ‘Bí Mật Của Tàu Esper’ (21)
2 Bình luận - Độ dài: 2,395 từ - Cập nhật:
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 46
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 107 (Phòng Cửa Ngõ)
Lời Khuyên Hiền Triết: 1
Han Kain
Đi xuống tầng một của tàu Esper không khó lắm.
Chúng tôi chỉ việc đi theo các bản vẽ thiết kế treo đây đó và đi theo cầu thang xuống dưới, mà không bị các thuyền viên cản trở gì.
Chúng tôi đi một lúc rồi dừng lại.
Theo ghi chép về địa điểm ước chừng của nhà lao ngầm, thì chắc nó loanh quanh đâu đây thôi.
Chúng tôi đứng lại giữa tiệm cafe và bể bơi tầng một.
Nếu chúng tôi đi thẳng xuống dưới từ nơi đang đứng thì chắc sẽ xuống được nhà lao ngầm.
Nhưng tại sao tôi của quá khứ lại biết được vị trí nhà lao ngầm?
Ai đã đục một lỗ trên tàu?
Ahri lên tiếng.
“Chắc phải có cầu thang dẫn xuống quanh đây...”
“Có thông đạo bí mật à?”
“Chắc là lối đi bình thường thôi.”
“Lối đi bình thường à?”
“Rất khó để chỉnh sửa lại kết cấu của một con tàu khi nó đã được xây, vậy nên thông đạo phải được tính toán trong giai đoạn thiết kế rồi. Nhưng nhìn quy mô của con tàu này đi. Nó quá lớn để có thể được xây trong bí mật. Có lẽ nó được xây ở một xưởng tàu nổi tiếng thế giới. Xây những thông đạo loằng ngoằng sẽ khó khăn đó.”
“Nghĩ lại thì chắc cũng chẳng cần thông đạo. Hành khách bình thường sẽ chẳng đi loanh quanh rình mò như chúng ta. Chỉ một biển Khu Vực Hạn Chế là đủ để mọi người không tới gần.”
Em ấy chỉ tay vào một cánh cửa trên tường bên trái khi đang nói.
Khu Vực Hạn Chế
Là nó à?
Chúng tôi gật đầu với nhau.
Đã đến lúc bắt đầu phần hai của chiến dịch “Giương Đông Kích Tây”.
- Piyoooo!
Theo lệnh Songee, Perro lập tức biến thành dạng Quái Đản rồi tàn phá!
Phần lớn các thuyền viên đã chạy lên trên để dập lửa, và chỉ còn một số ít dưới tầng một này. Chúng đều kinh sợ tháo chạy khi gặp Perro Quái Đản.
Chúng tôi nhân cơ hội mở cửa rồi xuống cầu thang.
***
Khi chúng tôi xuống cầu thang, kí ức ùa về trong tôi.
Mùi kinh khủng xộc vào mũi.
Mùi chất lỏng cơ thể trộn lẫn với mủ, và mùi máu cùng mùi thịt thối rữa.
Thứ mùi chúng tôi đã trải nghiệm khi tôi mở cửa bốt bảo vệ trong phòng Truyền Thông Chỉnh Sửa Thường Thức.
Tại sao tôi lại là người có thể nhận ra thứ mùi này nhỉ?
Ahri, cũng ngửi thấy mùi đó, nắm chặt khẩu súng với nét mặt căng thẳng.
Sau khi xuống tầng hầm, Songee chĩa đèn pin về phía trước.
“Ugh! Cái gì thế này?”
Không gian tràn ngập tiếng rên rỉ đau đớn.
Có tám người tổng cộng...
Dù họ vẫn còn sống, nhưng tình trạng cơ thể của họ tệ tới mức không thể nhận ra là con người được nữa.
Họ đang chết dần chết mòn, lăn lộn bên trong các lồng sắt rỉ sét.
Không thể tưởng tượng được bọn họ đã trải qua những gì.
Songee, không thể đi tiếp vì mùi hôi, đưa cho tôi chiếc đèn pin.
Bọn họ chắc hẳn là “vật tế dự trữ”.
Ahri cuối cùng hét to.
“Có ai ở đây hiểu được lời tôi không?”
“Lối này.”
Một giọng nói, thô ráp và khản đặc, nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm.
Giọng nói đó là của một ông già tóc bạc trắng.
Phần nửa thân dưới của ông ta đã hoàn toàn dung hợp với con tàu.
Tôi còn chẳng hiểu dung hợp với con tàu nghĩa là sao, nhưng đó là cách duy nhất để mô tả ông ta.
Tóc và râu của ông ta dài chạm đất, cho thấy bản thân đã kẹt ở đó rất lâu.
Mùi khó ngửi tới mức tôi đau đầu.
Thế nhưng có một nghịch lý là, những dấu vết phóng uế xung quanh ông ta phải chứng tỏ rằng có nguồn thức ăn liên tục, do nguyên nhân đi trước kết quả.
“Ông là ai?”
“Tôi nên hỏi nhóm người các cậu là ai mới đúng.”
Ahri, người đã tiến lại gần, trả lời, “Chúng tôi là những hành khách được mời tới trên tàu. Chúng tôi cứ ngỡ đây chỉ là một du thuyền bình thường, nhưng những điều kì lạ đã xảy ra, nên chúng tôi đang đi khám phá để tìm lối trốn thoát, rồi tới được đây.”
“Dối trá.”
“...”
“Nghĩ logic xem nào. Những hành khách bình thường có thể nhận ra điều kì lạ rồi mò tới đây sao?”
“Chà...”
“Kệ đi. Cũng chẳng quan trọng. Các người có nhiều câu hỏi mà, phải không?”
Thế là ông già đó bắt đầu giải thích các bí mật của tàu Esper.
“Từ khi nào rồi nhỉ? Kí ức của ta hơi mơ hồ. Tàu Esper từng là một con tàu nguy nga, tải trọng 120 nghìn tấn, thuộc vào phân khúc hạng sang đó! Khi nó khởi hành, mọi tờ báo ở Paris đều viết về nó. Quả là một khoảnh khắc huy hoàng.”
“Là chuyến đi thứ hai hay thứ ba nhỉ? Ta không nhớ rõ nữa. Đó là một câu chuyện của gần 40 năm trước rồi. Khi đang đi trên Biển Bắc, tàu Esper bắt đầu chìm sau một cú va chạm không xác định. Là một tảng băng hay là bọn ma quỷ gây ra? Ta chẳng biết nữa.”
“Con tàu cứ thế chìm dần. Mọi người chẳng còn hi vọng. Ai cũng chỉ tuyệt vọng chờ chết. Cho tới khi bàn tay của một con quỷ vươn ra và bắt lấy chúng ta. Hay chính xác hơn là bọn ta đã mong mỏi bàn tay đó. Thuyền trưởng hóa ra là một tên thờ quỷ! Có khi chính hắn mới là kẻ gây nên tai họa này từ đầu.”
“Thuyền trưởng đã hi sinh hơn mười người để triệu hồi Marcas, và rồi nó đã đưa ra một khế ước. Bọn ta sẽ tổ chức yến tiệc vĩnh hằng và hiến tế thường xuyên cho Marcas, đổi lại lấy sự bất tử.”
“Không phải ai cũng đồng tình. Tàu Esper là một du thuyền 120 nghìn tấn hạng sang nổi tiếng, chở theo rất nhiều các nhân vật thông minh và quyền quý, trụ cột của xã hội! Những người như vậy sẽ không dễ dàng gì bán mạng cho quỷ dữ...”
“Ta sẽ công nhận rằng, cuối cùng thì phần lớn cũng đã chấp nhận giao kèo. Cái chết cơ bản là quá đáng sợ. Từ những gì ta nhớ lại thì phải 90% hành khách đã chấp nhận bàn tay của ác ma, và ít hơn 10% đã chọn cái chết. Họ vẫn chết dần chết mòn trong đau khổ dưới tầng hầm này từ đó tới giờ.”
“Những kẻ kí khế ước với quỷ thần thì không già đi lẫn chết đi, mà chỉ vĩnh viễn trôi nổi trên đại dương, còn tên thuyền trưởng thì liên tục tạo ra các vật tế mới bằng phương pháp ma thuật.”
Sau khi giải thích một tràng dài, ông lão, người đã tự giới thiệu là Thuyền Phó Harrison, cúi đầu đầy mệt mỏi.
Ahri lên tiếng.
“Có vẻ ông đã bỏ qua một chi tiết quan trọng.”
“Ý cô là gì?”
“Này, Harrison, thuyền phó cao quý của tàu Esper vĩ đại. Ông là kẻ nằm trong số 90% đã bán linh hồn, phải không?”
“...”
“Bộ râu và mái tóc phờ phạc đó có thể che giấu một chút nhưng nhìn kĩ thì ông còn chưa tới 60 tuổi. Ông nói khế ước với con quỷ đó được kí hơn 40 năm trước. Nếu ông không kí thứ đó thì ông đã phải già đi như bình thường rồi. Vậy là hồi đó, ông phải là một thanh niên 20 tuổi. Thực ra thì không phải luôn. Còn lâu ông mới được làm thuyền phó của du thuyền cỡ này khi mới chỉ 20 tuổi. Ông đã kí khế ước, phải không? ”
“Ugh...”
“Bên cạnh đó thì, khá kì lạ khi ông là người duy nhất còn tỉnh táo, còn các vật tế khác lại mất trí. Ông là người duy nhất bởi ông không thể phát điên, dù cho có muốn thế nào đi nữa, phải không?”
“...”
“Vậy tại sao ông lại ra nông nỗi này? Ông đã phản bội thuyền trưởng à?”
“Các người không hiểu đâu. Các người không biết chúng tôi đã tuyệt vọng thế nào đâu. Các người đã bao giờ nhúng tay vào nước Biển Bắc mùa đông chưa? Cái lạnh thấu xương tỏa ra trước khi chạm tay vào luôn! Chúng tôi sẽ chết chắc. Tôi đã sống một cuộc đời tử tế, cống hiến bản thân cho cả thế giới rồi. Tôi đáng lẽ không nên bỏ mạng ở đây - ”
“Đủ rồi. Chỉ cần ông nói cho tôi tại sao ông ra nông nỗi này thôi.”
“... Cô nói đúng. Tôi muốn chấm dứt chuyện này rồi. Chúng tôi đã lênh đênh trên biển băng giá nhiều thập kỉ mà chưa chạm tới đất liền. Cứ thế sống mãi mãi để làm gì khi mà chúng tôi phải nuôi con quỷ đó, chẳng được thấy đất liền? Tôi cảm thấy chuyện này không đáng. Tôi đã muốn phá vỡ khế ước với Marcas và yên nghỉ.”
Nghe vậy, mắt tôi sáng lên.
Phá vỡ khế ước.
Ngay sau khi nghe thấy vậy, tôi nhận ra.
Chính là đây rồi.
Cách để chấm dứt hành trình của con tàu, đảo ngược thời gian lẫn các thuyền viên bất tử.
Tôi lập tức hỏi, “Chúng tôi phải phá vỡ khế ước với con quỷ đó thế nào?”
“Tôi không biết chính xác. Chỉ có thuyền trưởng mới biết. Nhưng đánh chìm con tàu chắc sẽ được chứ?”
Ahri nghiêng đầu.
“Đánh chìm tàu?”
“Ừ. Nếu chúng ta lái nó đâm vào một tảng băng hay gì đó, thì vụ đắm tàu sẽ kết thúc cơn ác mộng này.”
Đánh chìm tàu bằng cách đâm nó vào một tảng băng.
Có hiệu quả không đây?
Songee, người vẫn đứng cách chúng tôi một khoảng vì sợ mùi, giờ mới lại gần hỏi.
“Các hành khách trên tàu Esper bị ám ảnh với dạ tiệc vì khế ước phải không? Vì họ đã hứa rằng sẽ tổ chức yến tiệc lẫn hiến tế?”
“Cô có vẻ rất am hiểu. Không phải là lạ đâu. Kể từ xưa tới giờ, các bài ca và điệu nhảy vẫn luôn có mặt trong các nghi thức.”
“Được thôi, nhưng tại sao lại phải cần tuổi và nơi sinh?”
“Ác Ma Biển Sâu Marcas căm thù mọi thứ trên đất liền. Nó tận hưởng việc tàn sát và hiến tế các sinh vật trên cạn. Như các vị thần cổ đại có sở thích với cừu non thì Marcas cũng ưa chuộng những con người trẻ tuổi làm vật tế.”
“Nhưng điều đó chẳng quan trọng. Chỉ cần vật tế không sắp sửa chết vì tuổi già thì Marcas cũng chẳng bận tâm. Biết tuổi và nơi sinh của vật tế chỉ là chút thủ tục của nghi thức đó thôi.”
Tôi còn một câu hỏi nữa.
“Ý nghĩa của chiếc đồng hồ tại tế đàn đó là gì?”
Mắt Harrison mở to.
“Các người biết tới chừng đó rồi sao? Tôi cũng không rõ lắm. Chỉ có thuyền trưởng mới biết. Nhưng tôi nghe đồn rằng nếu kim đồng hồ chỉ về 3, thì chúng tôi sẽ vĩnh viễn chịu thống khổ.”
Chúng tôi thu thập được phần lớn thông tin về con tàu rồi.
Mục tiêu tiếp theo cũng đại khái sắp xếp xong.
Ý tưởng được Thuyền Phó Harrison đề xuất, người cũng đã tham gia vào nghi thức tà ác đó trong nhiều thập kỉ chính là: Đâm con tàu vào một tảng băng để đánh chìm nó.
Chúng tôi gật đầu với nhau.
Một lát sau, Ahri đi vòng quanh và lần lượt giải thoát cho các nạn nhân.
Cuối cùng, em ấy đứng trước Harrison.
“Chắc ông cũng sẽ không chết kể cả khi tôi có giết ông, nên ông có mong muốn gì không?”
“Đưa tôi đi cùng mọi người.”
“Nửa thân dưới của ông đã hòa với con tàu rồi. Làm sao chúng tôi mang ông theo được.”
“Cứ chặt bỏ phần thân trên của tôi đi thôi. Làm ơn.”
“Hmm, thế là hơi quá sức rồi. Xin lỗi nhé, nhưng mà -”
Ahri đang định quay đầu rời đi thì Harrison khẩn khoản nói.
“Cô có biết lái con tàu này không? Nó là du thuyền 120 nghìn tấn đó, không phải một chiếc thuyền nhỏ đâu. Làm sao các người có thể lái nó mà không có kiến thức chuyên môn chứ?”
“...”
Tôi cũng phải chững lại.
Harrison có lý.
Chúng tôi có thể đâm chiếc thuyền này vào một tảng băng mà không biết gì sao?
Songee ra hiệu, và Perro bay tới.
“Nó vào đây từ khi nào vậy?”
“Một lúc trước rồi.”
Songee thì thầm gì đó với Perro, sau đó nó biến thành dạng Quái Đản.
Kể cả trong dạng Quái Đản thì Perro cũng không nhúc nhích.
Songee ra một lệnh khác, “Perro!”
Nó vẫn không động đậy. Tôi hiểu được cảm xúc của Perro.
Chắc nó được ra lệnh rằng hãy dứt bỏ cơ thể của Harrison, nhưng nó vẫn không dám lại gần vì thứ mùi khó ngửi.
Sau khoảng gần 5 phút thuyết phục, Perro mới ngần ngại dứt cơ cơ thể của Harrison ra.
“...”
Sau khoảng 5 phút nữa, phần thân dưới của Harrison bắt đầu tái tạo lại, như thể “thời gian đang đảo ngược”.
Cảm giác như kết cục của thử thách này đang tới gần.
Nếu chúng tôi có thể lái chiếc thuyền này đâm vào một tảng băng cùng sự giúp đỡ của Harrison thì chúng tôi có thể phá giải lời nguyền.


2 Bình luận
Tfnc