• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương 101-200

Chương 186: Lời Cầu Nguyện Cho Miro (5)

7 Bình luận - Độ dài: 2,710 từ - Cập nhật:

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 92

Địa Điểm Hiện Tại: Địa Ngục Của Miro

Lời Khuyên Hiền Triết: 2

-           Han Kain

“Miro, Miro! Lại đây, nhanh lên!”

“Hả? Sao lại tự nhiên? Chờ đã - ”

-           Gừ! Grừ!

Ngay khi một thứ gì đó nhảy ra từ bụi cỏ thì sự căng thẳng vẫn đang quấn lấy tôi lập tức biến mất.

Thứ nhảy ra không phải là một con ma hay quỷ gì cả.

Đó chỉ là một con tuần lộc trông khá ngầu.

“Ồ.”

“Hehe! Kain, cậu sợ hươu hả? Xung quanh trường có nhiều lắm đó!”

Miro, hoàn toàn không sợ hãi, chạy thẳng về phía con tuần lộc, và khiến tôi hoảng loạn. Dù đây không phải một con quái vật như tôi đã sợ, nhưng một con tuần lộc thì vẫn có thể gây nguy hiểm tới một nữ sinh sơ trung.

“Miro, cẩn thận đó! Đó không phải một con hươu nhỏ đâu, là một con tuần lộc đó! Nó nguy hiểm lắm.”

“Hohoho, cháu à, không cần lo lắng đâu.”

Đột nhiên, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lưng khiến tôi giật mình quay lại.

Đứng đó là một ông già ấm áp với chiếc bụng to, và đang mặc một bộ đồ đã quá đỗi quen thuộc.

“Ông là ai thế?”

“Ôi chà? Cháu chưa từng nghe tới Santa Claus bao giờ à?”

“Không phải là chưa nhưng ông đột nhiên xuất hiện ...”

“Đột nhiên? Cháu ơi! Cháu không nghe thấy tiếng nhạc sao?”

We wish you a Merry Christmas

We wish you a Merry Christmas

We wish you a Merry Christmas

And a Happy New Year!

Âm thanh Giáng Sinh vui nhộn mà đã vang lên kể từ khi tôi đặt chân tới nơi này.

“Cháu có nghe thấy ạ.”

“Thế thì, ‘đột nhiên’ xuất hiện không đúng lắm nhỉ? Cháu biết ngày mai là Giáng Sinh rồi chứ?”

“Thế ạ? Cháu không để ý ngày giờ cho lắm.”

“Trời đất. Ta thất vọng đó! Thế nhưng, vì cháu có vẻ quan tâm tới cô bé đó, nên ta sẽ tha thứ cho cháu vì là một đứa trẻ ngoan.”

“... Vâng ạ.”

Tôi tiếp tục cuộc trò chuyện với “ông già Noel” tự phong đó, trong khi Miro vẫn vui vẻ chơi đùa cùng chú tuần lộc cách đó không xa.

“Quả là một khung cảnh tuyệt đẹp. Đứa trẻ đó giống hệt một nàng tiên tuyết. Cháu nói cho ta biết, cháu có thích đứa trẻ đó không?”

“Không một chút nào ạ.”

“Thật không trung thực chút nào! Ta rất muốn mắng cháu đấy, nhưng vì là Đêm Giáng Sinh nên ta sẽ bỏ qua.”

Mớ vô nghĩa này là sao?

Mình thật sự không thích cô ta mà!

Tôi mệt hết hơi khi nghe những giả thuyết ngớ ngẩn của ông già này, cũng như “sự tha thứ” có phần khôi hài kia.

“Đôi mắt của cháu có vẻ không thể rời khỏi đứa trẻ đó nhỉ? Cháu vẫn còn sợ chú tuần lộc này sao? Đừng lo. Tên của nó là Comet. Nó không phải là Donner rắn rỏi, nhưng cũng là một đứa trẻ hiền hòa.”

“... Tốt rồi ạ. Nhưng cũng muộn rồi. Bọn cháu đi ăn tối được chứ?”

“Ồ! Ta thích câu trả lời đó đó. Phải, phải, trẻ con thì phải ăn tối đúng giờ đấy. Đừng quên mang bạn gái của cháu theo nhé.”

Tới lúc này thì tôi còn không buồn chỉnh lại những lời hoang tưởng của ông già. Tôi bỏ lơ ông ta rồi dẫn Miro về phía nhà ăn của trường.

Han Kain: ‘Santa’ xuất hiện. Khả nghi. Trưởng thuê à?

Kim Mooksung: Chờ.

...

Kim Mooksung: Ừ. Được gọi tới.

Ông ta được nhà trường gọi tới à?

Vậy ông già đó chỉ được nhà trường thuê thôi sao?

Tôi liếc ra bên ngoài, nhưng Santa làm tôi lo lắng hồi nãy đã biến mất rồi.

Tôi kiểm tra cả tình huống, nhưng vẫn không có gì thay đổi.

Nó vẫn bảo, chờ đêm tới.

Santa đó thực sự chỉ là một ai đó được nhà trường thuê tới thôi sao?

Trong bữa tối, Ahri xuát hiện, và tôi lập tức hỏi về những dấu vết của nghi thức mà em ấy và Ông tìm được lúc trước.

“Bọn em không tìm ra được nhiều, nhưng sẽ nói cho anh đây. Nghi thức đó được tiến hành từ một thời gian rất lâu về trước, và có vài dấu hiệu bị ảnh hưởng bởi Thiên Chúa Giáo. Nó là một ma pháp có tuổi đời ít nhất 50 năm.”

“Một ma pháp hơn 50 năm trước giờ lại gây chuyện sao?”

“Đối với người ngoài cuộc, thì chuyện này có thể lạ, nhưng nó lại xảy ra thường xuyên hơn anh tưởng đó. Cứ nghĩ một cách logic mà xem. Làm gì có Wikipedia cho các pháp sư tà ác, hay trường học cho họ chứ?”

“Anh hiểu rồi. Ý em là, các kiến thức đó không được bảo tồn và truyền lại một cách chuẩn chỉnh, và các tổ chức như Cục Quản Trị lại cản trở việc phát tán, phải không?”

“Chính xác. Kiến thức càng cấm kỵ thì càng khó bảo tồn nó nguyên vẹn. Kể cả nếu có ai đó vô tình tìm được kiến thức đó, thì thường sẽ là bản không đầy đủ. Thế nên, có nhiều nghi thức kì bí đang diễn ra trên thế giới hơn anh tưởng đấy. Phần lớn bọn chúng đều thất bại, và chỉ để lại dấu vết, trong khi lại có một số lại thành công như dự kiến.”

“Một số thất bại ngay tức khắc, còn một số lại ‘tình cờ’ hiện ra vài thập kỉ sau, khi điều kiện được thỏa mãn một cách ngẫu nhiên, phải vậy không?”

“Ừ. Đại khái là như vậy. Tình huống có gì mới không?”

“Không có gì cả. Nó vẫn bảo chờ đêm nay.”

Ahri nhìn ra ngoài cửa sổ và lẩm bẩm.

“Đi tuần tra cùng nhau thôi.”

Chúng tôi dành buổi tối để tuần tra khuôn viên, kiểm tra nơi diễn ra nghi thức mà Ông và Ahri đã phát hiện.

Tôi chẳng tìm ra gì mới.

Nghi thức đó trông giống một đống rác bí ẩn với tôi, còn bên ngoài kia thì cũng chẳng có ai cả.

Để mà nói thì ngay từ đầu, trường nội trú này cũng được xây tại một nơi hẻo lánh của bang Indiana, không phải một nơi mà người ngoài có thể dễ dàng tiến vào.

“Khó chịu thật. Và Ông già Noel này là sao? Đây không phải cao trung rồi à? Mấy sự kiện có Santa thì không phải dành cho học sinh tiểu học thôi à?”

“Anh không thể dùng góc nhìn của người thế kỉ 21 được. Thời này làm gì có smartphone.”

“Chuyện đó thì liên quan cái gì?”

“Mấy thứ này là cách họ khiến bọn trẻ giải trí. Khi tống giam bọn trẻ vào một ngôi trường nội trú ở một ngôi trường Mỹ hẻo lánh thế này, thì bọn chúng kiểu gì cũng chán nản và dễ nổi loạn. Đó là lí do nhà trường thường xuyên có các sự kiện. Bọn nhóc biết Ông già Noel chỉ là một người nhà trường đã thuê. Có vẻ là bọn chúng còn xin quà vài ngày trước cơ. Tất nhiên, em không biết bối cảnh sẽ xử lí chuyện này với chúng ta ra sao.”

Như vậy thì, nửa đêm ập tới mà không thu được kết quả gì rõ rệt.

                                                            ***

-           Miro

“Ngáaaaaaaaap~!”

Tôi ngáp một cái to rồi nhìn quanh.

Mọi người có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn còn thức.

Khi nào thì Santa mới xuất hiện nhỉ?

Kain trông căng thẳng hơn là ngái ngủ.

“Kain, cậu đã xin quà gì vậy?”

“Tớ không biết.”

Quả là một câu trả lời ngu ngốc.

“Sao mọi người lại chờ Santa tới chứ?”

“Cậu không biết hả? Ông ấy thường vào khu ký túc xá rồi bỏ quà vào trong những chiếc tất treo đầu giường. Nhưng bố mẹ của một vài bạn nữ không thích ý tưởng một người lạ mặt vào khu ký túc, vậy nên giờ mọi người đều nhận được quà ở dưới tầng một.”

“... Lí do rất thực tiễn đấy chứ.”

“Khi nào ông già Noel mới tới vậy?”

Kain bày ra một vẻ mặt suy tư một lát trước khi trả lời.

“Cửa Sổ Chat – Không, ý tớ là, tớ được bảo rằng ông ấy sẽ tới quanh 2h sáng. Nếu cậu buồn ngủ thì cậu cứ ngủ trước đi.”

Cậu ta đang nói gì vậy nhỉ?

“2 giờ sáng sao? Nhưng giờ đang là nửa đêm mà.”

“Hả?”

“Ông ấy tới rồi này. Nhìn kìa, tớ thấy ông ấy ngoài kia rồi.”

Ngay khi tôi nói vậy, mặt Kain tái lại.

Tại sao cậu ấy lại sợ như vậy?

Cậu ấy cũng như thế này lúc trước với con tuần lộc đó.

Có khi cậu ấy nhút nhát hơn vẻ ngoài.

Jingle bells, Jingle bells.

Jingle all the way.

Oh what fun it is to ride

In a one horse open sleigh.

 

Bài ca Giáng Sinh vui vẻ vang lên.

Trong đêm đông lạnh lẽo này, thì đó chắc là điều vui vẻ nhất của buổi tối đó.

-           Rầm!

Ông già Noel tiến vào, và bọn trẻ đều reo hò.

“Woohoo! Santa Claus!”

“Ông có mang quà cho cháu không ạ?”

“Ông ơi! Ông có mang ván trượt cho cháu không thế?”

“Ồ, các cháu yêu của ta. Đúng, tất nhiên rồi, ta có mang quà. Nhưng...”

“Sao ạ?”

Are you a good kid?

Thomas, người đang đứng ở phía đầu, trả lời với một biểu cảm chán chường.

“Tất nhiên rồi, cháu rất ngoan đó. Giờ nhanh đưa cháu cái ván trượt nào. Cháu – ”

You lied to me.

“Hả?”

You bad, bad boy!

-           Toẹt!

Đầu của Thomas nổ tung như một trái cà chua chín bị thả rớt xuống sàn nhà. Giáng Sinh đẫm máu đã bắt đầu.

                                                            ***

“Aaah”

“Kyaaaaaaaah!”

Tai tôi sắp nổ tung tới nơi rồi. Tất cả bọn trẻ chạy rồi chạy, la khóc như điên.

Dashing through the snow~!

Bài ca Giáng Sinh vui vẻ vẫn vang lên, còn đột nhiên trong nhà lại có tuyết rơi, khiến sàn nhà trở nên trơn trượt.

Bọn trẻ trượt ngã trên nền tuyết, và với mỗi cú ngã là một âm thanh khủng khiếp vang lên phía sau.

Chúng tôi chạy, chạy, chạy và chạy. Tôi còn chẳng muốn biết chuyện gì đang xảy ra sau lưng.

Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ. Mình sợ.

Tim tôi sắp nổ tung rồi.

Chuyện gì đang xảy ra? Chuyện gì đang xảy ra?

Các giáo viên xuất hiện rồi.

Đứng phía đầu là thầy thể dục mà mới tới vài ngày trước, Ông Mooksung.

Khi thầy ấy cởi găng tay ra, thì cánh tay của thầy ấy biến thành một thứ gì đó khủng khiếp.

Với chỉ một cú đấm, thì Ông già Noel đã bị đánh văng.

Các giáo viên khác đều reo hò và nổ súng.

Kết thúc rồi chứ nhỉ? Mình chán ngấy những tình huống kì lạ này rồi.

Thế nhưng Ông già Noel lại đứng dậy như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

“A sleighing song tonight!”

Đột nhiên, các giáo viên cứng lại thành các pho tượng, đánh rơi những khẩu súng của họ, và bắt đầu hát.

“Jingle bells, Jingle bells, Jingle all the way!”

Họ tiếp tục hát, và đầu của họ lắc lư sang hai bên, rồi vô số các quả cà chua đột nhiên xuất hiện.

Cả căn phòng không lâu sau bị súp cà chua phủ kín. Thêm chút hạt tiêu và tí nấm, thì sẽ là món súp ăn sáng hoàn hảo. Thật tiếc là chẳng có trứng.

Giờ mình hiểu rồi.

Chắc là mình đã ngủ mất trong khi chờ Ông già Noel.

Tất cả những quả cà chua này là do mình đói bụng thôi. Khi mà buổi sáng tới –

“Miro, đừng nghĩ, chạy đi.”

“Hả?”

Kain nắm lấy tay tôi và bắt đầu chạy.

“Kain? Mình không được phép chạy trong trường mà! Các thầy cô sẽ - ”

“Đừng nghĩ gì cả.”

In a one horse open sleigh!

Một câu ca nữa vang lên.

Chiếc xe tuần lộc hồi nãy húc đổ tường ở tầng 1 và xông vào.

Con tuần lộc từng rất lành tính, Comet, giờ đây mặt đỏ au trong khi nó ngon lành đánh chén chỗ cà chua.

Nó nhặt những quả cà chua dưới đất và dần dần tiến lại chỗ tôi.

Mình cũng sắp thành một quả cà chua à?

-           Rầm! Bùm!

Đột nhiên, Kain ‘biến mất’ và xuất hiện ngay tại nơi Comet đứng đó, và đánh bay con tuần lộc ăn thịt người!

“K-K-K-Kain! Cái gì vậy??”

Kain nhếch mép và lẩm bẩm.

“Thằng cha Santa đó. Giờ còn triệu hồi cả xe kéo quái vật nữa hả? Có gì hắn không làm được không?”

Cùng với đó, thì Kain lại nắm tay tôi và kéo tôi đi.

Trong khi tôi bị lôi đi, thì tôi nhận ra một điều.

Đứa trẻ này... hoàn toàn khác với ‘một người bình thường’ như mình.

Trong khi chúng tôi đang trốn chạy, thì một chiếc xe tông thẳng vào cổng sau ngôi trường!

Tôi đứng đó vì sốc, còn cô gái trong xe thò ra ngoài cửa sổ rồi nói với Kain.

“Em sẽ kìm chân nó! Nên cầm lấy cái này đi! Biển số xe ghi trên chìa khóa.”

“Hả? Chờ đã, nhưng anh không có bằng lái -”

-           Vrooom!

Cô gái đó là ai nhỉ?

Những âm thanh đáng sợ vang lên từ sau lưng chúng tôi.

Are you a good kid?

“Im mồm, thằng chó đ - !”

-           Vroom! Rầm!

Tôi cảm thấy như sắp mất trí.

                                                            ***

Tôi chẳng hiểu gì, mà cứ thế để Kain nắm tay dắt đi, chạy không biết đã bao lâu nữa.

Tới khi chúng tôi cuối cùng cũng ngồi vào ghế của chiếc Cadillac đỏ, thì Kain thở dài một tiếng sâu.

“Ah... Mình thật sự cần phải học cách lái xe số sàn mới được.”

“...”

“Chắc đây không phải lúc tốt nhất để hỏi, nhưng... cậu ổn chứ?”

“Tớ còn không biết chuyện gì đang xảy ra nữa... Cứ như kiểu tớ đang trong phim James Bond ý.”

“Tớ xin lỗi.”

“Vì cái gì?”

“Chuyện này có vẻ hơi quá rồi. Có vẻ chúng ta phải hành động trước khi thứ đó xuát hiện...”

“Nãy giờ cậu cứ nói về cái gì vậy - ”

In a one horse open sleigh!

“Nó đã tới đây rồi. Nhanh thật đó.”

“...”

Ngay khi Kain định rời khỏi chiếc xe, cậu ấy quay lại về phía tôi.

“Cậu có nghĩ mình là một đứa trẻ ngoan không?”

“...Tớ chưa làm gì hư cả.”

“Thật sao? Tớ không nghĩ cậu ngoan tới vậy đâu.”

“Cậu muốn đánh nhau đấy à?”

“Nhưng cậu cũng không xấu xa tới mức chết dưới tay con quái vật đó. Làm lại lần nữa nào. Chỉ cần nén hương còn cháy, thì chúng ta có thể tiếp tục thử lại.”

“Cậu đang nói cái quái gì vậy hả!”

Ngay trước khi rời khỏi chiếc xe, cậu ta mỉm cười rực rỡ với tôi.

“Hẹn gặp lại  sau nhé! Mọi thứ sẽ ổn thôi. Mong là những lời này đi cùng với phép màu nhiệm!”

“...”

“Đầu óc tôi dần trở nên mờ ảo. Và khi cơn ác mộng quay về khởi điểm của nó, thì tôi lại quên đi những gì đã xảy ra lần nữa.

Jingle Bells, Jingle Bells, Jingle all the way!

Oh what fun it is to ride, in a one horse open sleigh.

Bình luận (7)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

7 Bình luận

'Phải làm sao khi gu của tôi là mẹ cô ấy' :)))))
Xem thêm
Tưởng tượng cảnh anh Kain làm pha tốc biến 1 phát K.O. con tuần lộc xong đứng nhếch mép cười.
Aura farming thì vl :)))))
Xem thêm
Nghĩa là thất bại rồi hả :v, thank trans
Xem thêm
Ừm, chương số 5 mấy tích kìa mấy sếp
Xem thêm