Chương 101-200
Chương 181: Thời Gian Tiệc Tùng - Tiến vào Địa ngục Băng giá (8) FIN
1 Bình luận - Độ dài: 2,386 từ - Cập nhật:
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Ngày: 91
Vị trí hiện tại: Tầng 1, Phòng 105 - Phòng Nghỉ
Lời khuyên Hiền triết: 3
Han Kain
Vào ngày thứ ba và cũng là ngày cuối cùng của Thời Gian Tiệc Tùng, chúng tôi bắt đầu những công đoạn chuẩn bị cuối cùng trước khi tiến vào Địa Ngục Băng Giá.
Phía đối diện, chị đang cẩn thận kiểm tra ghi chú để chắc chắn không quên thứ gì.
“Jinchul! Em đã từng dựng lều trước đây chưa?”
“Em đã từng làm rồi. Thật ra nó còn dễ lắp hơn loại em từng dùng trong quân đội, nên không có vấn đề gì.”
“Songee! Nhớ may thật chặt tay áo của bộ quần áo chống rét bằng chăn nhé. Lúc nãy trông nó lại sắp bung ra rồi kìa.”
“Vâângg...”
“Elena, hay là em cứ luyện tập năng lực thêm đi? Kain với Ahri nói bây giờ sức mạnh của em cũng hơi đáng sợ rồi đó. Đôi khi, tự luyện tập cá nhân lại là cách tốt nhất để đóng góp cho nhóm.”
“V-vậy ạ?”
“Ông ơi! Hình như ông gói hơi nhiều thịt mỡ rồi.”
“Ta biết mình đang làm gì mà. Nơi lạnh thì thịt mỡ mới đúng bài.”
“Được rồi. Vậy thì ông cứ tự lo liệu đi ạ. Kain à!”
A! Đến lượt mình rồi.
Tôi cũng đang đứng cạnh ông, cho thức ăn vào ba lô.
“Em cũng đang đóng gói cẩn thận -”
“Không, đừng đóng gói nữa, dùng Lời Khuyên của em đi. Đã chiều tối rồi. Chắc em cũng đã có ý tưởng nên hỏi gì rồi đúng không?”
Cùng với lời nói của chị, Ahri, người đang may vá cùng Songee, tiến lại gần.
“Đáng lẽ họ nên để chúng ta được nghỉ ngơi thoải mái một chút trong Thời Gian Tiệc Tùng, mà ừ, anh định hỏi gì?”
“Anh đã suy nghĩ từ hôm qua rồi, nhưng vẫn thấy khó quyết định. Vì chúng ta hoàn toàn không biết gì về Địa Ngục Băng Giá nên không biết phải hỏi gì. Cùng lắm chỉ nghĩ được câu 'Địa Ngục Băng Giá là nơi như thế nào?', nhưng nó chung chung quá.”
“Con Cú chắc sẽ lại hào hứng cho anh vài lời khó hiểu nào đó.”
“... Đúng vậy. Anh sợ nó sẽ trả lời kiểu ‘rất lạnh’ nên đã cố nghĩ ra một câu hỏi khác. Dù không hoàn hảo, nhưng cũng đỡ hơn.”
“Tại sao những câu hỏi này phải dùng hết cả 3 lượt chứ? Chính vì thế mà càng khó lựa chọn câu hơn.”
“Thật ra anh đã hỏi về phần đó hôm qua rồi.”
“Ồ? Nó nói sao?”
“Những câu hỏi vượt quá thẩm quyền của Trí Tuệ sẽ tiêu tốn toàn bộ 3 lượt.”
“... Nghe như nó vừa tỏ ra tử tế trả lời lại vừa không trả lời gì cả. Chẳng có giải thích nào về việc tại sao một câu hỏi lại vượt quá thẩm quyền của Trí Tuệ. Từ trước đến giờ, trường hợp tiêu tốn cả ba lượt là Phòng 104 và Địa Ngục Băng Giá đúng không? Cả hai đều nằm bên trong Khách Sạn. Vậy thì tại sao đều vượt quá thẩm quyền của Trí Tuệ?”
“Có lẽ có hỏi thêm nữa cũng vô ích. Dường như chúng ta phải tự mình tìm ra. Dù sao thì, lần này anh sẽ hỏi là: ‘Tôi nên đối phó Địa Ngục Băng Giá như thế nào?’”
“Vậy là, thay vì hỏi nơi đó là gì, thì anh sẽ hỏi nên làm gì. Hợp lý đấy”
“Đúng vậy. Chị thấy sao?”
“Nghe ổn đó. Giờ hỏi đi. Sắp muộn rồi.”
Lời Khuyên: 3 -> 0
Tôi nên đối phó với Địa Ngục Băng Giá như thế nào?
Đó là khởi đầu và kết thúc của vạn vật, và có lẽ là một nơi những ước nguyện được thực hiện. Hãy phối hợp với những người có kinh nghiệm.
…
Có lẽ con Cú cảm nhận được sự bất mãn của tôi đã chồng chất vì những câu trả lời quá mơ hồ trong quá khứ chăng. Bởi vì lần này, bất ngờ là câu trả lời đã rõ ràng hơn.
“Nó nói sao? Kể với.”
Tất cả đều đang lắng nghe, nên tôi nói thật to để mọi người đều có thể nghe thấy.
“Địa Ngục Băng Giá là khởi đầu và kết thúc của vạn vật, và có lẽ là một nơi những ước nguyện được thực hiện. Hãy phối hợp với những người có kinh nghiệm”
Tất cả đều im lặng trong giây lát, diễn giải ý nghĩa.
Tôi lên tiếng đầu tiên.
“Phần đầu tiên, về khởi đầu và kết thúc của vạn vật, và những ước nguyện, có vẻ diễn tả về chính Địa Ngục Băng Giá. Không chắc ý nó là gì.”
Chị Eunsol xen vào.
“Nhưng câu tiếp theo thì tương đối rõ ràng. Người có kinh nghiệm... chúng ta đều biết ngay là đang nói đến ai rồi đúng không?”
Phần thứ hai thì tôi cũng hiểu ý nghĩa rồi.
Đối phó với những chuyện siêu nhiên đòi hỏi cần phải có kinh nghiệm, và trong nhóm chúng tôi, chỉ có một vài người là phù hợp với mô tả. Ông đã xác nhận suy nghĩ này.
“Chẳng khác chọn thẳng ta với Ahri. Lời Khuyên đó khá khác với lời mà Hậu Thuẫn Giả của Elena đã nói.”
“Elena được dặn là không cần phải dính đến chuyện này, đúng không?”
Nghe vậy, Seungyub lên tiếng.
“Thật ra có vẻ em cũng đã nghe được lời tương tự.”
“Em nghe được gì?”
Seungyub gãi đầu nhớ lại.
“‘Không nhất thiết tất cả phải tham gia, và cậu không cần phải cố quá, là vậy thì phải. Lúc đó em đang hơi tức giận với Hậu Thuẫn Giả nên cũng có thể sẽ nhớ sai.”
Bây giờ mới kể?!
Nhưng vì đối phương là Seungyub nên tôi chỉ thở dài một hơi rồi thôi.
Tôi còn không định hỏi tại sao thằng bé lại tức giận với Hậu Thuẫn Giả – dù sao thì tôi cũng nổi giận với Hậu Thuẫn Giả đến năm lần một ngày.
“Vậy, đây có vẻ không phải là một nhiệm vụ nhóm như ở Phòng Nguyền Rủa?”
“Đúng vậy, sắp xếp những thông tin rải rác lại thì có cảm giác như chỉ một vài người trong số chúng ta phải tiến vào. Elena và Seungyub được dặn là không cần xen vào, và có vẻ Kain, ông, và em là những người cần phải giải quyết chuyện này.”
“Chắc hẳn có lý do gì đấy họ mới chọn ba người chúng ta chứ không phải người khác.”
Dù không biết chính xác chúng tôi sẽ đối mặt với chuyện gì, nhưng tôi bắt đầu đoán được tình hình.
Đây không phải là nhiệm vụ của cả đội như ở Phòng Nguyền Rủa, và không phải là việc phù hợp với Elena hay Seungyub.
Thay vào đó, nó cần những người thích hợp như ông, Ahri, và tôi - những người có kinh nghiệm để đối phó với những chuyện siêu nhiên.
Khi chúng tôi trao đổi thêm, ngày cuối cùng của Thời Gian Tiệc Tùng trôi qua như nước chảy.
Ngày hôm sau, chúng tôi lên đường đến Địa Ngục Băng Giá.
***
--- Vùuu! Vùùu!
Dù chúng tôi đã lên tầng hai vài lần rồi mà vẫn không tài nào quen được với cơn gió này.
Nhưng, lần này chúng tôi đã chuẩn bị tốt hơn rồi.
Phía trước là chị Eunsol trong Bộ Đồ Bảo Hộ, còn anh Jinchul thì đi sau cùng, đảm bảo không ai bị bỏ lại.
Những người khác nắm chặt tấm rèm trắng mà chúng tôi đã xé ra và bện thành một sợi dây thừng.
Lee Eunsol: Đây! Theo chị!
Chúng tôi lặng lẽ bước đi, cho đến khi tiếng gió hú đột nhiên dừng lại.
“Ơ? Đến nơi rồi ạ?”
“Đúng vậy.”
“Quao… sao lại có thể như vậy được nhỉ?”
“Chị ơi, chị vất vả rồi ạ!”
“Cảm ơn. Mọi người nghỉ lấy hơi chút đi rồi chúng ta sẽ quyết định mở cánh cửa đáng sợ này như thế nào.”
Đúng như dự đoán, không gian xung quanh cánh cổng dẫn đến Địa Ngục Băng Giá vô cùng yên tĩnh và thanh bình.
Dù không có tường hay cửa vật lý nào cả, nhưng cảm giác như có một rào chắn vô hình đang bảo vệ không gian này vậy.
“Mọi người nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta mở cửa? Liệu tất cả có cùng bị hút vào trong giống như Phòng Nguyền Rủa không?”
“Không chắc nữa... Cảm giác không giống như nhiệm vụ cho cả nhóm.”
“Vì Elena và Seungyub đã được dặn rõ ràng là đừng ra mặt rồi.”
“Trước mắt hãy uống một ly đi đã. Đáng tiếc là không có đủ ly riêng cho mọi người.”
Ahri chia cho mọi người cà phê nóng đựng trong bình giữ nhiệt, và chúng tôi im lặng nhấp từng ngụm, ổn định tinh thần.
Chị Eunsol nói vài lời cuối cùng trước khi cả nhóm hành động.
“Dù không biết chuyện gì đang chờ đợi chúng ta, và Khách Sạn đang trong tình trạng tồi tệ, nên chúng ta mới cùng nhau đến đây. Nhưng… theo những gì chúng ta đã biết thì không phải ai cũng cần vào trong. Vậy nên, nếu sau khi vào mà ai thấy không ổn thì cứ lùi lại nhé. Dù không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng cũng cẩn thận.”
Đã đến lúc tiến vào.
Quý vị có muốn tiến vào Địa Ngục Băng Giá không?
***
…
Nơi này chỉ tràn ngập mỗi nỗi đau.
--- Hức! Haaah!
Chúng tôi chỉ nhìn thấy vô số những bức tượng băng, mỗi bức tượng đều vọng ra những tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng.
Trong tất cả các bức tượng đều có một dạng sinh vật có trí tuệ nào đó bị mắc kẹt bên trong.
Cảnh tượng siêu thực và tàn khốc của Địa Ngục Băng Giá khiến chúng tôi hoàn toàn mất hồn.
Lần đầu tiên, ngay cả khí lạnh khủng khiếp của tầng hai cũng không lạnh lẽo bằng nỗi kinh hoàng mà chúng tôi đang chứng kiến.
Người tỉnh táo lại đầu tiên là Songee, người đã từng trải qua chuyện tương tự trước đây.
“Giống với cảnh em đã thấy ở Trại Chăn Nuôi Người. Có nhiều người, nhưng cũng có nhiều sinh vật không phải con người.”
Giữ chặt vạt áo, Ahri nhìn quanh.
“Đây là phòng trưng bày mẫu vật người ngoài hành tinh hay gì vậy? Ngay cả theo tiêu chuẩn của Cục Quản Trị thì vẫn có quá nhiều sinh vật không rõ danh tính. Lạnh chết đi được… nhưng ít ra chúng ta vẫn nhìn rõ hơn tầng hai. Dù những cảnh tượng này không nhìn thấy còn hơn.”
Một lúc lâu, ngoài hai người họ ra thì không có ai mở lời.
Rồi sau đó, có thứ gì đó nhấp nháy trong tầm mắt của tôi.
Nắm Bắt Tình Huống (!)
“Lâu rồi cái này mới hoạt động.”
“Hử?”
“Nắm Bắt Tình Huống. Nó vừa hiện lên. Kiểm tra xem.”
Tình Huống: Những Tiếng Vọng Từ Địa Ngục Băng Giá
Sau khi mở cánh cửa bí ẩn ở tầng hai, nhóm người Khách Sạn tiến vào Địa Ngục Băng Giá. Họ sững sờ trước cảnh tượng tàn khốc của những tội nhân tràn bị đóng băng trong đau khổ. Một con đường hiện ra như thể đang mời gọi họ.
Hãy đi theo con đường.
Khi nhìn về phía trước, tôi thấy một con đường hẹp.
Tuy hơi hẹp nhưng nó trải dài thẳng về trước.
“Ở đó có một con đường. Hẹp nhưng chúng ta đi theo thôi.”
Từng người lần lượt đứng dậy và bắt đầu đi xuôi theo con đường.
--- Aaaah!
Một tiếng hét đầy đau đớn vang lên ngay bên cạnh tôi.
Không kìm được, tôi liếc nhìn, và cảnh tượng một người tóc đen bị giam trong băng đang đau đớn quằn quại lọt vào tầm mắt tôi.
Người này đến từ thời đại nào?
Dựa vào trang phục thì không phải là người của thế kỷ 21.
Đôi mắt người đó nhắm chặt như đang ngủ, nhưng người đó lại co giật và vặn vẹo như đang gặp một cơn ác mộng khủng khiếp.
“Kain, đừng nhìn.”
“À.”
“Nếu anh cứ dừng lại nhìn tất cả ở nơi này thì sẽ khó mà nhấc chân đi nổi đó. Cứ đi tiếp đi.”
“... Hiểu rồi.”
Theo lời khuyên của Ahri, tôi ép mình nhìn thẳng về phía trước và đi tiếp. Khoảng 20 phút sau, Kịch bản lại nhấp nháy.
Tình Huống: Những Tiếng Vọng Từ Địa Ngục Băng Giá
Cả nhóm tiếp tục đi dọc theo con đường, họ phát hiện ra một bức tượng không thể tin nổi. Lúc đó, họ mới nhận ra chân tướng của nơi này. Tại sao tầng hai của Khách Sạn lại đóng băng? Có thể nỗi oán hận và đau khổ của những người đã chết trong Khách Sạn chính là nguồn gốc của khí lạnh chăng?
Hãy kiểm tra Cửa Sổ Trạng Thái.
Ở cuối con đường là một bức tượng nhỏ.
Kích thước chỉ bằng một cô gái tuổi teen.
Bên trong có một cô gái giống hệt Ahri.
Ahri khuỵu xuống trước bức tượng.
Khi tất cả đều không nói nổi nên lời, tôi đã kiểm tra màn hình trạng thái để xác nhận chân tướng của nơi này.
[Vị trí hiện tại: Tầng 2, Địa Ngục Băng Giá]
[Vị trí hiện tại: Tầng 2, Địa Ngục Băng Giá – ㅁㅁㅁㅁ ㅁㅁㅁㅁ ㅁㅁㅁㅁ]
[Vị trí hiện tại: Tầng 2, Địa Ngục Băng Giá – Phòng Phục Sinh]
Trong thần thoại Hy Lạp, Orpheus đã mạo hiểm xuống địa ngục để hồi sinh người vợ đã khuất, Eurydice.
Để hồi sinh người chết, ta phải mạo hiểm tìm đến nơi người chết cư ngụ.
Cuối cùng, chúng tôi đã đến được nơi mà người đã chết có thể được sống lại.


1 Bình luận