Trong một căn phòng tối tăm. Thủ lĩnh của tổ chức Nhện đang gõ ngón tay đầy lo âu lên bàn cờ. Tổ chức Nhện đang đối mặt với cuộc khủng hoảng lớn nhất kể từ khi thành lập.
Ban đầu có tám chân và một đầu, giờ đây con Nhện chỉ còn lại sáu chân. Dù sao thì vẫn còn cầm cự được, ba chân bên trái, ba chân bên phải – vẫn giữ được thăng bằng. Điều này đồng nghĩa với việc các quân cờ của thủ lĩnh đang ít dần đi, mỗi nước đi lúc này đều quý giá hơn bao giờ hết.
"Phù thủy. Tại sao cô không giúp Thánh quốc?"
Tổ chức Nhện đã bí mật hỗ trợ Thánh Quốc từ phía sau.
Họ thu thập những thông tin thối nát của Đế quốc để tuồn cho giáo hội, thậm chí nhúng tay vào cả những "phép màu" và "thuốc hồi phục".
Mục tiêu chung của chúng là lật đổ Đế quốc. Thế nhưng, dưới đòn truyền thông của Đế quốc, Thánh Quốc đã sụp đổ hoàn toàn.
Tệ hơn nữa, những bê bối của Giáo hoàng đều bị phơi bày. Nhiều người đã mất niềm tin, và Giáo hội Ngôi Sao không còn là quốc giáo của Đế quốc nữa.
"Cô lẽ ra đã có thể ngăn chặn thảm họa này, Phù thủy."
Phù thủy khẽ đẩy vành mũ: "Ngài đang đánh giá quá cao khả năng của tôi rồi. Ngay cả tôi cũng không thể đảo ngược những gì đã xảy ra."
"Cô làm được, Phù thủy. Đừng nói với ta là cô bắt đầu nảy sinh lương tâm nhé?"
Phù thuỷ búng tay. Một ngọn lửa bùng lên trên đầu ngón tay cô, soi rõ gương mặt với đôi mắt đầy hận thù.
"Đủ rồi đấy."
"Ta đã quá lời, xin lỗi. Nhưng Phù thủy, cô cần chứng minh giá trị của mình ngay bây giờ. Dù sao cô cũng đã thất bại trong nhiệm vụ lần trước." Thủ lĩnh nhìn xuống bàn cờ và lạnh lùng nói.
"Hãy giết Hoàng đế."
Sắc mặt Phù thuỷ khẽ biến đổi.
"Tại sao? Lão ta vốn bất tài. Để lão sống càng lâu thì càng có hại cho Đế quốc chứ?"
"Đó là chuyện cũ rồi. Quyền lực thực sự của Đế quốc giờ nằm trong tay Thái tử. Hoàng đế giờ đã vô dụng. Tuy hơi sớm, nhưng chúng ta phải đẩy nhanh kế hoạch thôi."
Thủ lĩnh nghiêng lọ thuốc nhỏ trên tay.
"Cô vẫn đang cung cấp thuốc bổ cho Ascal đúng không? Việc này rất thuận lợi cho chúng ta. Hãy đổi thuốc bổ thành thuốc độc. Và Bá tước Erindale sẽ là kẻ bị cáo buộc ám hại Hoàng đế."
Dù là một kẻ như Ascal cũng khó lòng thoát khỏi tội danh ám sát Hoàng đế. Khi đó, Đế quốc sẽ mất cả vua lẫn Ngọa Long.
"Kẻ Ngụy tạo. Hãy chuẩn bị dựng lên một câu chuyện thật hoàn hảo. Chúng ta đều biết đôi khi ngòi bút còn sắc bén hơn cả gươm giáo."
"Đã rõ. Lần trước tôi đã thua, nhưng lần này, ngay cả hắn cũng không thể trốn thoát."
Con Nhện đang giăng tơ, và con mồi chính là Ascal.
****
"Bộ trưởng ơi, em thấy ma!"
Sushia xông thẳng vào văn phòng.
Ascal định mắng cho một trận, nhưng rồi hắn khựng lại khi nhìn thấy cô. Sau đợt huấn luyện Thánh nữ, cô nàng đã gầy đi và da dẻ trắng trẻo hẳn ra, trông...
Giống như kiểu bạn thân khác giới bỗng dưng diện đồ vào khiến bạn phải tự hỏi. 'Ủa, nó đẹp thế này từ bao giờ vậy?'
Nhưng dù sao thì Sushia vẫn là Sushia thôi.
"Cuối cùng cô cũng phát điên rồi hả?"
"Thật mà! Nhìn kìa, có một con ma ở ngay sau lưng sếp kìa!"
Ma à... nghe hơi quá, nhưng trong thế giới có ma pháp này thì ma quỷ cũng chẳng có gì lạ.
"Thế con ma trông như thế nào?"
Sushia nhìn chằm chằm vào khoảng không sau lưng Ascal rồi nhảy dựng lên.
"Nó không có đầu! Và nó đang nguyền rủa sếp kìa!"
“?”
"Nó cứ lầm bầm, 'Đó là chỗ của ta... trả lại ghế cho ta...'"
Ascal định lờ đi cái trò đùa nhạt nhẽo này, nhưng vì đang rảnh nên hắn quyết định diễn theo.
"Ghế à? Được thôi, tôi nhường."
Hắn đứng dậy.
"Con ma ngồi vào ghế của sếp rồi kìa."
"Rồi sao nữa?"
"Nó không làm gì cả, nhưng trông có vẻ mãn nguyện lắm."
'Ma ngồi ghế Bộ trưởng à? Một trò đùa để giết thời gian cũng không tệ.'
"Giờ nó đang làm gì?"
"Nó đang nằm dài trên bàn. Hình như đang ngủ trưa."
"Cái loại ma gì thế này? Sushia, cô suýt thành Thánh nữ mà, sao không dùng thần lực siêu thoát cho nó đi?"
"Ừ nhỉ, em cũng có học được vài chiêu ở giáo hội. Để em thử xem." Sushia tiến lại gần chiếc ghế, đưa lòng bàn tay hờ lên không trung như thể đang xoa đầu ai đó.
"Hãy khai ra tính danh của người!"
Ascal khoanh tay xem kịch.
-Oh, oh, oh. Tên, tên ta là…
Bỗng nhiên, một luồng sáng tỏa ra từ tay Sushia, và hình bóng của con ma hiện rõ trước mắt Ascal.
Đó là một người đàn ông béo mập và... không có đầu.
- Charis Solem...
"Cục trưởng?"
Đó chính là vị Cục trưởng tiền nhiệm của Cục Thẩm định, người đã bị chém đầu vì lỡ lời trước mặt Hoàng đế.
Hóa ra có ma thật!
"Ngươi không thuộc về nơi này. Hãy buông bỏ chấp niệm và đi đến nơi cần đến đi."
- "Không, không. Ta muốn làm Bộ trưởng. Không thể đi thế này được."
Ascal bước tới, thu dọn bằng đại sứ, huy hiệu, ấn tín Bộ trưởng rồi dúi vào tay con ma.
"Cầm lấy hết đi." Hắn nói đầy chân thành.
Hắn vốn dĩ lúc nào cũng muốn bỏ cái ghế này.
- "Ồ, ồ... Nhảy đi, nhảy đi."
"Nhảy?"
- "Nhảy cho ta xem." Hồn ma Bộ trưởng vừa nhậm chức đã bắt đầu lạm dụng quyền lực ngay lập tức.
Sushia nhìn Ascal đầy ngán ngẩm.
"Cứ làm theo nó đi."
"Nhưng em ngại lắm..."
Sushia bắt đầu nhảy điệu thánh ca mà cô học được ở giáo hội.
- "Ồ, ồ... Tệ quá, tệ quá."
“?”
- "Nhảy xấu kinh khủng."
Rồi như thể đã thỏa mãn, hồn ma phát ra ánh sáng chói lọi và tan biến vào hư không.
"Có vẻ ông ta siêu thoát rồi. Nhưng em nhảy xấu thật à?"
"Mm."
Đôi lúc có những chuyện không nói ra thì hơn. Ascal ngồi lại vào ghế.
Đời đúng là lắm chuyện kỳ quái
"Giờ sếp tin em rồi chứ?"
Xét về việc hắn cũng từng nói chuyện với ánh sao, thấy ma ngoài đời cũng không còn bất ngờ lắm..
“Nhưng nhìn thấy ma suốt ngày thế này thì sống sao nổi?"
"Đúng thế ạ! Giờ em phải làm sao?"
Có vẻ đây là tác dụng phụ của việc huấn luyện Thánh nữ, khiến giác quan tâm linh của Sushia nhạy bén hơn hẳn.
Liệu như vậy có nghĩa là nếu thành Thánh thì ngày nào họ cũng phải thấy ma quỷ khắp nơi?
Ascal thở phào nhẹ nhõm khi trước đó đã từ chối lời mời gọi của ngôi sao.
"Tôi chịu thôi. Chắc phải tìm chuyên gia tâm linh... À”
Ascal nảy ra ý tưởng. Rừng Phù Thủy! Chắc ở đó họ sẽ có cách.
“Cơ mà thấy ma suốt cũng đâu có tệ, chi ít cô sẽ chẳng bao giờ thấy chán.”
“Bộ trưởng!!!! Sếp nói câu đấy vì Sếp có phải chịu cảnh này đâu. Kinh sao, Chương 22 dòng 2 đã nói gì hả sếp?!”
“Đừng ngó lơ người hoạn nạn. Hãy cứu rỗi họ như tự cứu lấy bản thân. Ugh.”
Hắn vô thức cất tiếng. Đó là vấn đề của việc học thuộc lòng.
“Hỡi Sếp của em, sếp đừng ngó lơ Sushia này đang trong tuyệt cảnh chứ.”
“Cô thuộc kinh kiểu gì hay vậy?”
“Em thuộc đúng câu đấy ấy mà. Em cứ nghĩ câu đó sẽ có ngày có tác dụng, ai dè có thật.”
Và như vậy, Sushia, thánh nữ-suýt-soát và Ascal, một linh mục chính thức của giáo hội sớm đã bị giải tán, đang hướng tới Rừng Phù Thuỷ.
Một tiếng sau, Lia hoàn thành công việc và trở về văn phòng không một bóng người.
*******
“Quào, em cưỡi cả tá ngựa rồi, nhưng em hàng này đỉnh nhất á Sếp!”
“Fer tôi nuôi mà lại.”
Fer khoác trên mình bộ cánh, chở theo Ascal và Sushia băng qua rừng Phù thuỷ.
Như chú ý đến tình trạng của người cưỡi, chú giảm tốc ở những địa hình gồ ghề và mượt mà băng qua chướng ngại vật, mang đến trải nghiệm cưỡi ngựa 5 sao.
Ngoài việc của Sushia, Ascal còn một lý do khác để đến Rừng Phù thuỷ.
Hắn đang cần bổ sung các thảo dược cần thiết để pha trà tinh thể.
Dù đang làm việc tại Cục Thẩm định, Ascal vẫn luôn dâng tặng Hoàng đế loại trà tinh thể đích tay hắn điều chế. Nhờ vậy sức khoẻ của Hoàng đế đã cải thiện tới mức ông có thể đi săn.
Cái chết của Hoàng đế sẽ mang đến biến động lớn cho Đế Quốc.
Đào tẩu khỏi Đế quốc trước khi điều đó xảy ra là lựa chọn tốt nhất. Dù hắn đã nhận lại nhiều thất bại, dẫu vậy ý chí con người chưa bao giờ bị dập tắt.
“Sếp ơi, có chuyện này em cần nói.”
Sushia bấu chặt vào eo của Ascal. Nói với chất giọng run rẩy.
Quay lại nhìn, hắn thấy mặt Sushia đỏ bừng.
“Có cần thiết lắm không?”
“Vâng, em không nghĩ mình nhịn lâu hơn được nữa đâu ạ.”
“Nói đi.”
Gió thổi làm mái tóc trắng của Sushia bay phất phơ. Khuôn mặt ửng hồng của cô mấp máy đôi môi đầy vẻ e thẹn, như thể muốn nói rằng: Dù sao thì người ta cũng vẫn là thiếu nữ mà.
“Em buồn đi tiểu.”
“Đúng lúc đấy.”
Ascal dừng Fer lại.
“Đi rồi về sớm đấy.
Rừng Phù Thủy ngay phía trước. Khu vực này cây cối rậm rạp, rất lý tưởng cho sự riêng tư. Sushia vội vã chạy đi.
Sushia hối hả chạy đi.
Và rồi.
"AAAAAA!"
"Có chuyện gì thế!" Ascal lao tới.
"Ma! Nhiều ma quá! Chúng đang nhìn chằm chằm vào em kìa!"
17 Bình luận