Toàn chương

Chương 24

Chương 24

“Cục trưởng Cục Thẩm định, Quan chức Đế quốc Ascal Debrue!”

Conrad nuốt nước bọt cái ực.

Làm sao anh có thể không nhận ra người đàn ông đó cơ chứ? Một người với ý chí sắt đá, đã không làm thì thôi, đã làm là phải tới bến. Một kẻ mà nếu không tận mắt thấy mọi thứ hoàn hảo thì chắc chắn không bao giờ hài lòng.

Đó mới chính là tầm vóc của một Quan chức thực thụ!

“Chúng tôi đã chờ ngài từ lâu, ngài Ascal.”

Robenharf, Hội trưởng đầy kiêu hãnh của Golden Hammer, cúi đầu cung kính. 

Bình thường đám Người lùn này bướng như trâu, có xích cổ chúng cũng chẳng thèm cúi mình trước ai nếu không thực sự nể phục. Nhưng kể từ sau vụ Cái cuốc thần thánh, danh tiếng của Ascal đã lan truyền trong giới Người lùn như một huyền thoại sống.

“Ngài muốn kiểm tra tòa thị chính của chúng tôi trước không?”

“Không, hãy xem kho ngũ cốc của chúng tôi trước đi!” Seventer, Hội trưởng của Blue Flame, nhảy vào hớt tay trên.

“Cái gì cũng phải có thứ tự trước sau chứ. Tránh ra, chú mày kém ta ít nhất mười tuổi đấy.”

“Mười tuổi thì bõ bèn gì! Học cách nhường nhịn đi, biết đâu lúc đó cái bụng mỡ của ông mới teo lại được chút đấy.”

Hai lão cứ thế đấu khẩu không hồi kết, cho đến khi...

“Đủ rồi.”

Ascal chỉ cần giơ tay nhẹ một cái, hai lão Người lùn lập tức im như thóc.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ tòa thị chính của Golden Hammer.”

Robenharf lo lắng nuốt khan dẫn đường. Dù là thợ lành nghề cầm búa cả đời thì khi đứng trước hung thần thẩm định, tim vẫn cứ đập loạn nhịp như thường.

Đến nơi, Robenharf bắt đầu thao thao bất tuyệt. 

“Ngài nhìn xem, đá cẩm thạch này sáng bóng đến mức soi gương được luôn! Chúng tôi khai thác trực tiếp từ mỏ từ quê nhà mình, tuyển chọn từng viên một cho khớp hoa văn đấy. Nếu ngài giao việc xây thánh đường cho chúng tôi, kết quả sẽ còn lộng lẫy hơn thế này nhiều!”

Seventer đứng bên cạnh nhìn mà ấm ức, cảm giác như mình bị “dùng tiền đè người" vậy. 

Rõ ràng Blue Flame không thể đọ lại độ chịu chơi của Golden Hammer. Với một người không chuyên, nhìn đống đá cẩm thạch đắt tiền kia chắc chắn sẽ bị choáng ngợp ngay.

Robenharf cười đắc ý, tưởng đâu chiến thắng đã nằm chắc trong tay. Nhưng...

“Tại sao ngay từ đầu ông lại dùng đá cẩm thạch?”

“...!”

Quan chức Ascal lại có góc nhìn khác hẳn. Vừa bước vào, hắn đã tặc lưỡi chê bai.

“Thứ nhất, vòm cửa quá cao. Tòa thị chính là nơi để người ta bàn bạc, nhưng thiết kế này sẽ làm tiếng vang quá mức, nói gì cũng vọng lại như trong hang. Thứ hai, mùa hè thì mát đấy, nhưng mùa đông thì sao? Có đốt cả đống lò sưởi cũng chỉ tổ phí tiền thôi.”

“Chuyện đó... là...”

Robenharf muốn cãi mà không cãi nổi. 

Lời chê quá chuẩn, gãi đúng chỗ ngứa. 

Thực chất, lão xây tòa nhà này để khè thiên hạ về trình độ kiến trúc của mình chứ chẳng màng gì đến công năng thực tế.

“Chưa hết đâu.”

Ascal tiến sâu vào trong, chỉ tay vào một góc: “Chỗ này hoàn thiện quá ẩu.”

Mặt đá cẩm thạch chỗ đó hơi bị vênh.

“Làm sao... làm sao ngài lại thấy được...” Robenharf chết lặng.

Thực ra vì chạy tiến độ nên mới có mấy lỗi li ti đó, lão cứ ngỡ Ascal cũng chỉ là người trần mắt thịt, sao soi ra được cái lỗi bé tí ti đó chứ. Robenharf bỗng thấy lạnh sống lưng. 

Cách quan sát của Ascal cứ như thể hắn đã ngồi đó trông coi suốt quá trình xây dựng vậy.

“Tôi... tôi thừa nhận. Tòa nhà này vẫn còn thiếu sót.”

Một gã Người lùn kiêu ngạo lại dám thừa nhận tác phẩm của mình có lỗi! 

Seventer biết rõ trong giới Người lùn, đây là chuyện chấn động đến nhường nào. Nhìn giọt nước mắt lăn trên má đối thủ, Seventer bỗng thấy run rẩy:

‘Người đàn ông này... thật quá đáng sợ.’

Và giờ, đến lượt lão. Mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm. Đây không còn là một cuộc thầu nữa, mà giống như đang đứng trước mặt sư phụ để trả bài vậy.

“Giờ là kho ngũ cốc của chúng tôi...”

Seventer dẫn Ascal đến kho. 

“Không giống như cái bọn thích màu mè kia, chúng tôi xây dựng vì công năng! Hệ thống thông gió hoàn hảo, chia ngăn khoa học cho từng loại hạt. Sàn còn được lót than củi để chống ẩm nữa.”

Càng nói, Seventer càng thấy tự tin, lão ưỡn ngực. 

“Chúng tôi xây dựng đúng bài bản chứ không như lũ ngốc Golden Hammer! Thánh đường chắc chắn phải thuộc về Blue Flame!”

Ascal bước vào, bình thản quan sát như đang đi dạo ở quê nhà, rồi bất ngờ chỉ vào một cái cột. 

“Cái cột này... bị mọt ăn rồi.”

Hắn dùng ngón tay quẹt nhẹ, một lớp bụi gỗ mịn rơi xuống, lộ ra những cái lỗ nhỏ xíu. “Ông không biết vùng Severin này nổi tiếng về mọt gỗ sao? Với cái đà này, kho ngũ cốc của ông không trụ nổi một năm đâu, nó sẽ sập sớm thôi.”

“Cái gì! Không thể nào!”

Lão hoàn toàn quên mất chi tiết đó. 

Vì mải đua với Golden Hammer mà lão quên mất việc nghiên cứu thổ nhưỡng địa phương. 

Đó chính là sự kiêu ngạo! Một kiến trúc sư thực thụ không chỉ quan tâm mình xây cái gì, mà còn phải quan tâm mình xây ở đâu.

“Chúng tôi... chấp nhận thất bại.” Seventer quỳ sụp xuống, nước mắt trào ra. 

Một bước ngoặt không ai ngờ tới. Cả hai ông trùm giờ trông thảm hại như mấy con bọ bị giẫm bẹp trên sàn.

‘Mình... mình đang xem cái quái gì thế này?’ Conrad, anh thợ hồ cứng cỏi, không thể tin vào mắt mình.

Dù Ascal có giỏi đến mấy, hắn cũng chỉ là con người, sao có thể dạy bảo Người lùn về kiến trúc cơ chứ? 

Thế mà giờ đây, cả hai vị đại sư đều bị hắn thuyết phục đến mức tâm phục khẩu phục.

Kinh ngạc hơn nữa là: ‘Ngài ấy giấu thân phận chỉ để đi làm thợ hồ xúc đất cùng mình sao?’ Cái đế quốc này có vị quan nào rảnh rỗi và tận tâm đến mức đó không trời? Conrad nhìn Ascal với ánh mắt như nhìn một vị thánh.

“Vậy... chuyện xây thánh đường tính sao đây ạ?”  Một thợ nền lên tiếng trong bầu không khí đặc quánh.

Mọi người nín thở chờ câu trả lời. Và rồi...

“Chúng ta sẽ coi như dự án thánh đường này chưa từng tồn tại.”

Một quyết định lạnh lùng như tiền. Ascal quay lưng đi về phía xe ngựa, mặc kệ hai lão hội trưởng đang chết đứng.

“Chờ một chút, chàng trai trẻ.”

Một lão Người lùn khác xuất hiện. 

Lính gác định đẩy lão ra nhưng Ascal đã giơ tay ngăn lại. Hắn nhận ra lão già này. Đó là người đã làm việc cùng hắn, còn chia cho hắn món hầm ngon lành.

“Ta tên là Jeff. Ta chính là sư phụ của hai thằng đệ tử ngu ngốc kia.” Đôi mắt lão già râu tóc bù xù bỗng rực sáng.

Cái tên Jeff vừa thốt ra, cả làng Severin chấn động. “Sư... Sư phụ! Người đến đây từ bao giờ?”  Robenharf và Seventer cuống cuồng lao tới.

Người sốc nhất vẫn là Conrad. 

‘Jeff? Cựu thủ lĩnh của Stonehead? Đại kiến trúc sư huyền thoại của cả lục địa? Người được coi là tổ nghề của các kiến trúc sư đang đứng đây ư?!’

Mà trước đó mình còn ngồi ăn chung, cầm cuốc làm chung với lão nữa chứ...

“Nghỉ hưu rồi ta định đến xem hai đứa mày làm ăn ra sao, ai dè lại thấy một cảnh tượng thảm hại thế này. Thật là mất mặt! Nhưng mà, chàng trai trẻ này, liệu ta có thể có một cơ hội khác không?”

Jeff vuốt râu.

“Tất nhiên, ta sẽ xây cái thánh đường này mà không lấy một xu thù lao. Với danh dự của mình, ta sẽ tạo ra một tuyệt tác để đời. Coi như đây là lòng tự trọng của Người lùn. Ngài cho phép chứ?”

“Đích thân ngài sao, bậc thầy?”

Jeff đã xây dựng vô số kỳ quan.

Lâu đài Thế kỷ, Bảy hầm mỏ, Cầu Deltreed... Toàn là những huyền thoại đi vào sử sách. Việc lão đích thân ra tay là một chuyện chấn động vô cùng!

“Dù sao thì món hầm hôm đó cũng ngon lắm. Ta vẫn nhớ vị của nó.”

“Haha, ngài vẫn nhớ chuyện đó sao?”

Chính Jeff là người đã đưa bát súp nóng hổi cho "Carl” lính mới vào ngày đầu tiên. Đôi mắt già nua của Jeff bỗng trở nên sắc lẹm, lão hét lớn. 

“Lũ lười biếng kia! Còn đứng đực ra đó làm gì? Đi lấy vật liệu mau!”

Hai gã hội trưởng vừa nãy còn oai phong, giờ như mấy đứa trẻ bị mắng, vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy. Conrad đứng đó, cảm nhận một ngày dài đầy biến động sắp bắt đầu.

◆ Bình chọn của Tạp chí Đế quốc - Những công trình kiến trúc đẹp nhất

11.Cầu vượt Redveern

10.Nhà trọ Seren ... 

1. Thánh đường Severin

“Mình thực sự không ngờ chuyện lại thành ra thế này.”

Ascal lướt qua cuốn tạp chí, nhớ lại đống ký ức cũ. 

Hắn định đi bới lông tìm vết để phá thối cái dự án này, khiến nó tan thành mây khói cho bõ ghét. Ai dè, trùm cuối Người lùn lại nhảy ra và xây cho Đế quốc một cái kỳ quan thiên niên kỷ...

Hắn thở dài ném cuốn tạp chí lên bàn, mà không biết rằng ở trang cuối còn một mục nữa...

***

Phỏng vấn Conrad – Kiến trúc sư của năm.

Tôi vốn chỉ là một kẻ phu hồ quèn, sống lay lắt qua ngày không tham vọng. Nhưng rồi tôi đã gặp được ân nhân của đời mình.

Dù ở địa vị cao sang, ngài ấy vẫn sẵn sàng xuống bùn đen để đổ mồ hôi cùng tôi mà không một lời than vãn. Nhìn ngài ấy, tôi mới nhớ ra lý do mình bắt đầu công việc này. Con đường của tôi vẫn luôn ở đó, chỉ là tôi đã lỡ quay lưng đi mà thôi.

Kể từ ngày đó, tôi quyết định rũ bỏ con người cũ để bắt đầu lại. Nhân đây, tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất tới ngài. Carl. Tôi thực sự nợ ngài một ân tình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!