Đêm khuya tại văn phòng.
Lia vẫn đang miệt mài với đống công việc còn sót lại.
Cô kiểm tra lễ phục cho buổi nhậm chức của Bộ trưởng, rà soát lại bài diễn văn xem có chỗ nào chưa ổn thỏa không.
Buổi lễ sẽ diễn ra tại đại sảnh của Hoàng cung, với sự tham dự của giới quý tộc trung ương, quan chức cấp cao và hoàng tộc, nên không được phép có bất kỳ sai sót nào.
Cái người này thật là... Không có mình thì ngài ấy tính sao đây?
Lia khẽ thở dài, xoay xoay cây bút.
Đôi khi người đàn ông này vô trách nhiệm đến lạ, ngày lễ trọng đại sắp tới nơi mà vẫn còn tâm trí đi nhậu nhẹt đến tận khuya.
Cô tự trấn an bản thân, dù sao Ascal vốn dĩ rất siêng năng, chắc sẽ ổn thôi.
Nhưng rồi, chuyện "không ổn" đã thực sự xảy ra.
***
Đôi môi của hắn bị chiếm trọn trong tích tắc.
Ascal sững sờ.
Qua kẽ mắt, hắn thấy mái tóc rối bời, hơi thở dồn dập, nhưng gương mặt cô gái trước mắt lại rạng rỡ hạnh phúc hơn bất cứ ai.
Với nụ cười nhẹ, cô gái vốn luôn mưu mô, đi trước người khác vài bước ấy, giờ đây lại hoàn toàn không phòng bị.
Cô chỉ đơn giản là đang nhấm nháp khoảnh khắc này, cố gắng kéo dài nó ra.
Đôi môi nhỏ nhắn mấp máy không thành tiếng: 'Lần nữa nhé?'
"KYYAAAAA! BỘ TRƯỞNG CÓ NGƯỜI YÊU RỒI KÌA!!!!"
Tiếng thét chói tai của Sushia kéo Ascal về thực tại.
Cô gái trước mặt dù không ai nhận ra, nhưng chính là Nhị công chúa Serena Barba.
Nếu không xử lý nhanh, ngày mai hắn sẽ lên trang nhất Tạp chí Đế quốc với danh hiệu "Tay chơi số một", gây ra một vụ bê bối chấn động.
Ascal vận dụng hết công suất não bộ.
"Mọi người sốc lắm đúng không? Đó là tiết mục tôi đã chuẩn bị đấy. Giải nhất văn nghệ hôm nay chắc chắn thuộc về tôi rồi!"
Hắn gửi một ánh mắt cầu cứu khẩn thiết tới Serena kiểu.
'Làm ơn diễn theo tôi đi, tôi lạy cô đấy.'
Serena nhếch mép đắc ý: 'Giúp thì em được lợi ichs gì?'
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, thấy Serena khẽ rùng mình vì lạnh, Ascal lập tức cởi chiếc áo khoác len cao cấp của mình khoác lên vai cô.
Một sự hối lộ lộ liễu. Serena bất ngờ nhưng rồi cũng thích thú quấn chặt lấy chiếc áo quá khổ.
Cô mỉm cười nói:
"Tôi là Seri của Đoàn kịch Gió Thoảng. Nếu quý vị thấy thú vị, xin hãy đến xem buổi biểu diễn tiếp theo của tôi nhé."
Serena cúi chào duyên dáng như một diễn viên thực thụ. Bầu không khí căng thẳng lập tức giãn ra, tiếng vỗ tay vang dội khắp phòng.
"Oa, giật cả mình. Tôi cứ tưởng thật cơ đấy, diễn đỉnh quá!"
"Đoàn kịch Gió Thoảng sao? Nhất định tôi phải đi xem mới được."
Bữa tiệc lại trở nên náo nhiệt.
Ascal thở phào vì vừa thoát khỏi cửa tử. Lúc này, Serena tiến lại gần, thì thầm vào tai hắn: "Sau này nhờ chàng chiếu cố nhé, Hoàng tử của những lời dối trá."
Và như một diễn viên rời sân khấu sau khi hạ màn, cô biến mất sau cầu thang.
...
"Xin lỗi, cho em mượn cỗ xe ngựa được không?" Serena lại ló mặt ra, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Dù sao thì cô cũng không thể cuốc bộ về cung trong đêm đông giá rét này được.
***
Ascal đã có một giấc ngủ ngon lành.
Hắn cứ ngỡ mình sẽ trằn trọc, nhưng vừa đặt lưng xuống giường là ngủ không biết trời đất gì.
Sáng sớm, hắn đến văn phòng với trạng thái sung mãn nhất. Trên bàn làm việc đã có sẵn xấp tài liệu:
- Chú ý phát âm chỗ này.
- Nhấn mạnh vào những từ quan trọng.
Đó là nét chữ của Lia.
Cô đã tỉ mỉ chú thích bài diễn văn như thể chuẩn bị bài thi cho hắn. Văn phòng vốn bừa bộn cũng đã được dọn dẹp ngăn nắp. Tự dưng, Ascal thấy cắn rứt lương tâm lạ lùng.
"Ngài đến sớm thế, ngài Ascal." Lia bước vào, tóc buộc gọn gàng.
"Chào buổi sáng."
"Lễ phục nhậm chức đã tới rồi. Ngài mặc thử xem sao."
Bộ lễ phục màu xanh thẫm thêu chỉ vàng sang trọng đến mức Ascal cảm thấy mình không xứng để mặc nó.
"Để em giúp ngài khoác áo..."
Lia tiến lại gần, rồi bỗng sắc mặt cô đanh lại.
"Có chuyện gì vậy?"
"Có thứ gì đó trên vai ngài." Lia dùng mu bàn tay phủi đi.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân quen thuộc vang lên.
"Bộ trưởng ơi! Hôm qua vui quá xá!" Sushia xông vào với một tuyên bố chấn động.
"Chị ấy chắc chắn là người yêu của ngài đúng không? Đừng hòng lừa được Sushia!"
"Tôi đã bảo là diễn kịch rồi mà."
"Người yêu? Diễn kịch? Hai người đang nói gì thế?" Lia nghi hoặc.
Và Sushia, với bản tính không giữ được mồm của mình, đã tuôn sạch sành sanh mọi chuyện đêm qua.
Im lặng một hồi lâu, Lia khẽ nói: "Có vẻ dạo này em đã hơi thiếu sót với tư cách trợ lý của ngài Ascal. Ngay cả trong không gian riêng tư cũng không thể lường trước được điều gì, lẽ ra em phải cẩn trọng hơn."
"Không, cô làm tốt lắm rồi mà."
"Từ giờ trở đi, dù là tiệc rượu hay bất cứ đâu, em cũng sẽ đi cùng ngài."
Thấy Lia định đưa tay tháo dây buộc tóc, Ascal vội vàng gật đầu lia lịa:
"Không cần đâu... à mà chắc là cần đấy!"
***
Ngày nhậm chức đã đến.
Một cỗ xe ngựa hoàng gia đã đợi sẵn trước ngôi nhà mới khang trang của Ascal. Hắn rùng mình nhận ra giờ họ đã biết địa chỉ nhà mình một cách quá tự nhiên. Lia đang ngồi sẵn bên trong.
"Mời ngài lên xe nhanh cho."
"Được rồi."
Xe ngựa hoàng gia đúng là đẳng cấp khác biệt.
Lia thở dài: "Em thực sự lo khi để ngài đi một mình, nhưng hoàn cảnh buộc em phải xuống xe ở cổng cung điện."
"Vì cô cần phải... xõa tóc ra à?"
"Ngài muốn em làm ngay tại đây không?"
"Tôi đùa thôi."
Nhờ quyền uy của hoàng gia, con đường vốn đông đúc đã được dẹp trống để xe ngựa tiến thẳng vào cung điện như đi trên cao tốc.
"Ngài hãy đọc lại bài diễn văn lần cuối, đứng thẳng lưng và luôn nhìn thẳng về phía trước nhé."
"Tôi biết rồi."
Tại cổng hoàng cung, Lia xuống xe trước, không quên nhìn lại Ascal với vẻ đầy lo lắng.
Lúc này, một cỗ xe ngựa khác chạy song song với Ascal. Qua cửa kính, hắn thấy Bernstein đang thều thào:
- Cứu ta với.
- Cứu gì mà cứu? Tôi cũng bị lôi đi đây này.
Lần này có hai Bộ trưởng mới nhậm chức nên Đế quốc quyết định làm lễ chung cho tiết kiệm. Điều này giúp Ascal bớt bị chú ý hơn.
Theo sự dẫn dắt của thị tùng, Ascal bước vào đại sảnh tiệc.
Tiếng kèn trumpet vang lên rộn rã. Các quý tộc đồng loạt vỗ tay tán thưởng. Cảm giác thực sự giống như một vị đại thần.
"Ồ, Bộ trưởng của chúng ta! Ngọa Long của Đế quốc đã tới rồi!"
Trên bục cao, Hoàng đế đang ngồi yếu ớt trên chiếc ghế sang trọng, bên cạnh là Thái tử — người sẽ điều hành buổi lễ.
Hoàng đế ho khụ khụ liên tục. Ông trông gầy sụp đi, đôi vai chùng xuống, giống như một vị lão gia đang phải nhìn sắc mặt con cái sau khi nghỉ hưu.
Ascal bước lên làm lễ.
"Thần kính chào Bệ hạ."
"Khụ, có một người như ngươi, khụ, là phúc của Đế quốc."
Thái tử liếc nhìn Hoàng đế rồi nói.
"Bệ hạ, nếu ngài thấy không khỏe, có lẽ nên về phòng nghỉ ngơi? Sức khỏe là trên hết." Lời nói nghe thì hiếu thảo, nhưng cái giọng điệu thì rõ ràng là: 'Ông già về phòng ngủ đi, chỗ này để tôi lo'.
"Khụ, ta vẫn còn, khụ, trụ được." Có vẻ hôm nay sức khỏe Hoàng đế khá hơn chút đỉnh.
Đã đến lúc.
Ascal đọc bài diễn văn do Lia chuẩn bị.
Nội dung rất an toàn và chỉn chu.
Sau bài phát biểu của Bernstein, Thái tử mang ra chiếc huy hiệu Bộ trưởng. Mỗi bộ có một linh vật riêng: Bộ Phát triển là con khỉ, còn của Ascal là... con rồng.
"Không phải cái này hơi quá sao?" Ascal lẩm bẩm. Thái tử đáp: "Ta nằm mơ thấy rồng bảo vậy đấy. Linh vật của Bộ Thẩm định nhất định phải là rồng."
... Ascal cạn lời.
Buổi lễ chính thức kết thúc, không khí chuyển sang phần tiệc tùng.
Khi các thị tùng định mang rượu và thức ăn lên, Ascal bất ngờ tháo chiếc huy hiệu trên ngực ra.
"Có chuyện gì vậy?" Thái tử hơi hoảng.
Trong một sự kiện hoàng gia, mọi cử chỉ đều mang tính chính trị. Hành động này có thể bị hiểu là: 'Tôi từ chối chức vụ này'.
Ascal cầm huy hiệu trong lòng bàn tay, tiến lại gần Thái tử. Không lẽ nào, Ascal, cậu định...!
Mắt Thái tử sáng rực lên.
Tháo huy hiệu có nghĩa là từ chối chức vụ, nhưng trao nó cho người khác có nghĩa là thề nguyền trung thành.
Làm điều này trước mặt hàng trăm quý tộc chính là một lời thề không thể rút lại. Thái tử cảm thấy bao công sức mình cưa cẩm Bộ Thẩm định cuối cùng đã có quả ngọt.
"Tất nhiên, lòng trung thành của cậu là điều đáng tự hào..."
"Tâu Bệ hạ. Xin hãy nhận lấy huy hiệu của thần."
?
Ascal cúi người.
Đối tượng hắn chọn là vị Hoàng đế đang ngồi ho sặc sụa trên ghế — người giờ đây chỉ là một bù nhìn sau khi đám nịnh thần bị thanh trừng.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Nếu không còn nịnh thần, hắn sẽ tự mình trở thành kẻ nịnh thần đó. Ascal dâng huy hiệu lên cho Hoàng đế.
Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của vị Hoàng đế già.
33 Bình luận
( mong là vậy 🥀 , mà theo lời tiên tri thì giữ ông này sống càng có cơ hội " nghỉ hưu " thì phải ... thôi thì chúc anh main và hoàng đế may mắn )