Toàn chương

Chương 60

Chương 60

Có một người phụ nữ đã mất con. 

Đó là một cặp song sinh. 

Người phụ nữ ấy là một phù thủy, và cô đã tuyệt vọng đấu tranh để cứu lấy những giọt máu bé bỏng của mình. 

Nhưng chồng cô, một người có địa vị cao quý, đã không chấp nhận hành động đó.

Cuối cùng, người phụ nữ từ bỏ địa vị, đắm mình vào nghiên cứu và cuối cùng cũng đạt được kết quả. 

Dù không thể mang lại sự sống, cô đã giữ lại được linh hồn của hai đứa trẻ ở một nơi. Tuy nhiên, cô đã bị nguyền rủa. “Ngươi sẽ không bao giờ nhìn thấy hay chạm vào được chúng.”

Cô viết sách và hy vọng bất cứ ai đọc được cuốn sách đó khi đến khu rừng này sẽ dẫn lối cho các con cô, mang tin tức của chúng đến cho mình.

****

“Elenia có ổn không ạ?" 

"Ổn mà."

"Elenia lúc nào cũng buồn vì tụi em. Tụi em là gánh nặng. Lúc nãy Elenia cũng có ánh mắt đó."

Sushia xoa đầu cô bé. 

"Không đâu, mẹ yêu các em nhiều lắm." 

"Nhưng Eleina chưa bao giờ nói yêu tụi em cả. Eleina luôn nổi giận khi tụi em gọi Eleina là Mẹ."

Ascal trầm ngâm một lúc rồi tiến lại gần. 

"Ta tháo mũ của em ra một chút được không?" 

"...Anh sẽ ghét tụi em chứ ạ?" 

"Không bao giờ."

Ascal tháo chiếc mũ chóp nhọn ra. Đúng như dự đoán, trên đầu cô bé là những mảng tóc rụng và những đốm đen thẫm. 

Bệnh Phù Thủy —một căn bệnh bẩm sinh hiếm gặp khiến trẻ em không thể sống qua thời thơ ấu. Đế quốc gọi đó là lời nguyền và ruồng bỏ những đứa trẻ này.

Ascal nhẹ nhàng chạm vào đầu cô bé. 

"Nhột quá... hihi." 

"Các em đã vất vả nhiều rồi."

Hắn quay lại nhìn Elenia đang đứng thẫn thờ. 

"Đám trẻ hỏi cô có ổn không. Chúng không hề ghét cô đâu."

Elenia đã nhốt linh hồn con mình trong rừng nhưng lại không dám đối mặt vì sợ chúng oán hận mình. 

Giờ đây, khi sự liên kết đang yếu dần và đám trẻ sắp tan biến vào cuối ngày hôm nay, cô đã buông xuôi tất cả. 

Đó là lý do cô thú nhận thuốc bổ thực chất là thuốc độc, cô muốn trả thù Đế quốc đã ruồng bỏ con mình, muốn người cha bội bạc phải nhìn cảnh Đế quốc sụp đổ.

Cộp, cộp.

Đột nhiên, Fer lao vào và dùng vó trước đá Elenia một cái. Có vẻ nó đã kiểm soát lực chân, vì Elenia chỉ bị ngã sõng soài trên mặt đất. Ngay cả Fer chắc cũng thấy cảnh tượng này thật đáng thương.

"Đừng làm đau Elenia."

"Dừng lại đi."

Hai cô bé quấn quýt quanh thân thể Elenia, dùng hình hài nhỏ bé của mình che chắn cho mẹ dù không thể thực sự chạm vào.

"Thật là vô lý!"

Sushia khoanh tay giận dữ, nhìn xuống Elenia như muốn bảo cô phải nói ra hết tiếng lòng mình.

"Cái gì mà trả thù Đế quốc, cái gì mà vô nghĩa, tôi chẳng thể hiểu điều gì cả. Chẳng phải tất cả những việc này đơn giản là vì bọn trẻ sao?"

 "Nhưng ta có thể làm gì đây..." 

"Chơi với chúng đi!”

Nhưng Elenia không thể nhìn thấy đám trẻ. Họ làm sao có thể chơi cùng nhau?

Sushia dùng cành cây vẽ một ô cờ trên đất. 

Elenia quan sát hành động của Sushia với vẻ tò mò.

"Nào các bé! Đến giờ chơi trò que gậy rồi! Ai hoàn thành trước sẽ thắng!"

Đó là trò X-O. Ánh mắt đám trẻ rực sáng.

"Con đi trước!" Một vòng tròn O hiện lên. 

Sushia đưa cành cây cho Elenia.

"Đến lượt cô."

Elenia run rẩy vẽ một dấu X. Ngay lập tức một hình O méo mó hiện ra bên cạnh. 

"Lorian…?" — Cô nhận ra nét vẽ của con mình. 

Lorian luôn gặp khó khăn khi vẽ một vòng tròn hoàn hảo. Elenia nhanh chóng vẽ một dấu X khác. Lần này, vòng tròn mới lại bị kéo dài ra.

"Flora…?" 

Chỉ là một trò chơi tinh nghịch. Thay vì cố gắng chiến thắng, họ chỉ đơn giản là tìm kiếm niềm vui trong việc vẽ vời lung tung.

Elenia cũng bắt đầu gạch những dấu X không theo quy tắc. Những O tròn thậm chí xuất hiện tại những nơi ngoài chiếc bảng. 

“Mẹ sẽ không thua đâu” Elenia mỉm cười trong vô thức khi cô vẽ thêm các dấu X.

X rồi O, O rồi X.

Bất cứ nơi nào có dấu X của Elenia sẽ luôn xuất hiện những O tròn, như thể chúng luôn theo từng nhịp chân cô.

"Ôi không, mẹ thua rồi." Elenia thốt lên đầy hạnh phúc.

"Wow! Tụi con thắng Elenia rồi!" 

Lorian và Flora bật cười khúc khích. Elenia cười theo tiếng cười của hai con. 

Dù không nhìn thấy, cô vẫn biết chúng đang ở đâu. 

“Vì hai đứa thắng mẹ rồi, để mẹ tặng một phần quà nhỏ nhé.”

Đó là một truyền thống cũ. Elenia thường ngắt hoa tặng con gái mình mỗi đứa một bông để khen thưởng. Cô bước tới khu vườn nhỏ trong rừng nhưng bỗng khựng lại.

Đã khá lâu rồi kể từ lần cuối cô tưới nước cho khu vườn, ấy vậy…

“Huh?”

Elenia không thể tin vào mắt mình. Khu vườn giờ xanh mởn, như thể vẫn luôn được ai đó nâng niu nuôi dưỡng, hàng loạt bông hoa tưởng như héo úa giờ đã căng tràn sức sống.

Cô ngắt hai bông hoa và quay lại chỗ hai con gái mình.

“Của hai đứa đây.”

Cô đưa ra trước không trung. Chẳng mấy chốc hai bông hoa lơ lửng trong lòng bàn tay cô, rồi chúng nhảy múa giữa không trung như thể hai cô gái nhỏ đang khiêu vũ. 

“Hai con đi đâu vậy?”

Hai bông hoa bay đi nhẹ tựa gió thoảng. Elenia đi theo chúng.

Đây là?

Đó là căn nhà gỗ nhỏ của cô, nằm gọn giữa vùng đầm lầy. Nhưng đột nhiên, những bông hoa biến mất.

“Lorian! Flora! Hai con đâu rồi?”

Chúng đã biến mất ư? Chẳng lẽ liên kết nho nhỏ duy nhất ấy với con gái mình cũng đã mất khỏi Elenia ư?

"Cô không thấy sao?" Ascal hỏi. "Nhảy đi, Sushia.”

“Sếp nói gì vậy, đang đâu lại.”

“Và hát nữa."

Dù khó hiểu, Sushia vẫn bắt đầu nhảy nhót, bước chân còn nhiều gượng gạo.

"Fortuna, Fortuna, ad nos veni, Veritas, Veritas, nobis lumen da. Amor, Amor, corda nostra imple. Iterum iterumque cantamus, iterum iterumque invocamus, Ad nos veni, nobis lumen da!"

Chi ít tông giọng cô đủ dịu dàng để bài hát tạm nghe được.

Theo từng tiếng hát, những ánh sao quanh căn nhà nhỏ dần sáng lên.

Và rồi, diện mạo đích thực của căn nhà dần hiện ra trước mặt Elenia.

“Ah…”

Đó là một vườn hoa. Ngày qua ngày, cặp song sinh đã lựa chọn những bông hoa đẹp nhất, kiều diễm nhất, trồng trọt chúng cẩn thận quanh nhà của mẹ mình cho tới khi hoàn thiện một khu vườn.

“Elenia.”

“Bọn con trông có xinh không ạ?”

Cặp song sinh ló ra khỏi bụi cây với bông hoa cắm trên mái tóc, trên mặt cả hai là nụ cười rạng rỡ. 

"Xinh lắm, các con của mẹ xinh lắm." Elenia nức nở.

Gương mặt cô lấm lem nước mắt và cả nước mũi dẫu vậy lũ trẻ không hề bận tâm. 

Ôm chặt hai báu vật nhỏ của mình trong tay, Elenia cố ngăn lại từng tiếng nấc mà cất lời.

“Lorian. Flora... gọi mẹ đi." 

"Mẹ." 

"Mẹ ơi."

Lorian khúc khích cười, Flora cười theo.

Bình minh đang ló rạng, ánh sao dần vụt tắt. Thời gian của họ sắp hết.

“Dừng lại thôi.”

“Chỉ một chút nữa thôi.” Elenia ôm chặt cặp song sinh hơn, muốn cảm nhận hơi ấm của chúng thêm chút nữa, dù chỉ một giây, một tích tắc nữa thôi cũng đủ mãn nguyện với cô.

Elenia nghẹn ngào thì thầm vào tai hai cô bé. "Mẹ yêu các con. Mẹ yêu các con nhiều lắm." 

“Con cũng yêu mẹ.”

“Flora cũng yêu mẹ.”

““Bọn con yêu mẹ nhiều lắm ạ!””

Xúc động bởi khoảnh khắc ấm cúng, Suisha bắt đầu khóc nức nở

Ascal quan sát cảnh tượng, rút từ trong túi ra một quả cầu màu trắng. Là một người đàn ông, hắn không thể đứng yên trước một cảnh tượng bi kịch như thế này.

*****

Đêm qua, Rồng Định Mệnh đã xuất hiện trong giấc mơ của Ascal.

- Ngươi tìm thấy quả cầu đó ở đâu vậy? 

- Nhặt được ở Vương quốc Kelli thôi. 

- Đưa nó cho ta. 

- ...Tại sao? 

- Với nó, ta có thể lấy lại toàn bộ sức mạnh. Ta thậm chí có thể biến ngươi thành tân hoàng đế. 

- Ngài điên à? Vậy tôi càng không thể đưa nó cho ngài được. 

- Vậy thì chỉ một phần mười thôi. 

- ...Nó đáng khao khát với ngài đến vậy sao? 

- Hãy lập một thỏa thuận. Nếu ngươi cần sức mạnh của ta, hãy cầm quả cầu và gọi tên. Nếu việc đó nằm trong khả năng, ta sẽ thực hiện. Đổi lại, ta sẽ lấy một phần mười quả cầu. 

- Ngài có thể giúp tôi thoát khỏi Đế quốc không? 

- Trừ chuyện đó ra.

****

"Rồng Định Mệnh! Hãy cứu lấy hai đứa trẻ này! Và nói cho ngài biết, đừng có mà lách luật để ban điều ước trái ý tôi. Ngài biết tôi muốn gì mà, tự hiểu lấy và thực hiện đi!"

Đột nhiên, mây đen kéo đến, và cảm giác như thời gian đã ngừng trôi.

- Làm sao có thể mang người chết trở lại chứ?

"Chẳng lẽ có việc mà Rồng Định Mệnh vĩ đại không làm được sao?"

- Đó chính là vấn đề của những kẻ đã biết quá nhiều. Chúng trở nên quá ngạo mạn và bắt đầu đòi hỏi những điều không tưởng.

“Rốt cuộc là có được hay không đây?"

- Mang người chết trở lại là bất khả thi. Tuy nhiên, có thứ mà mụ phù thủy kia đã chuẩn bị sẵn. Ta chỉ cần góp thêm phần của mình vào đó thôi.

"Tôi từ chối mọi cách hiểu kỳ quái đấy nhé."

- Ta trông giống loại rồng sẽ lừa dối khách quen à?

“Thế chỗ ngài có thẻ hội viên tích điểm không?”

–...Sống đến bây giờ ta chưa từng gặp kẻ nào giống ngươi

Hơi thở của Rồng Định Mệnh phả ra bao trùm lấy Ascal.

Ascal đã quá phận ư? Hắn hối hận rồi.

Tuy nhiên hơi thở không gây ảnh hưởng gì tới Ascal. Thay vào đó, hắn thấy một cảm giác lâng lâng ở cảnh tay. Khi xắn tay áo lên. Tại đó có một vết khiến người ta liên tưởng tới đám mây, tựa như một hình xăm.

-Rất vui được hợp tác với ngươi.

“Gặp ngài sau.”

-Tạm biệt

Mây mù tan biến. Elenia, cảm thấy có điều gì đó khác lạ, cô nhìn quanh.

"Lorian! Flora!"

Trời đã sáng hẳn. Hạn định cuối cùng đã trôi qua. 

Elenia ngã quỵ xuống đất. 

Dù đã chuẩn bị tinh thần bao nhiêu đi nữa, những cuộc chia ly chưa bao giờ trở nên dễ dàng hơn.

Thế rồi, cánh cửa ngôi nhà gỗ mở ra. Bước xuống bậc thang là hai cô bé mặc những chiếc váy thủ công tỉ mỉ, trông xinh xắn như những con búp bê.

"Đi thôi, Sushia."

"Cứ thế này thôi ạ?"

"Hãy biết nhìn tình hình đi. Chúng ta nên để họ có không gian riêng. Chúng ta có thể thu tiền công sau. Nhìn thấy ma thêm một ngày nữa thì đã sao?"

"Không phải chuyện tiền công..." Sushia trông đầy phiền muộn.

Đúng lúc đó, Fer vươn đôi chân trước, sẵn sàng xuất phát.

"Đi nào!"

Trời sáng rực rỡ. Fer chạy băng băng qua những hàng cây, làn gió thật sảng khoái.

****

"Rất vui được gặp ngài. Kể từ hôm nay, tôi đã nhận được sự cho phép chính thức để mở một cửa hiệu xem bói mới. Tôi đến để phát kẹo đây ạ."

"Em là nhân viên, Lorian!"

"Và Em là thu ngân, Flora!"

Elenia, khuôn mặt rạng ngời niềm vui, trông rạng rỡ đến mức khó tin cô chính là người của ngày hôm qua, khẽ cúi chào Ascal.

"...Tôi là bộ trưởng ở đây. Ai đã cấp phép cho cô vậy?"

"Ồ. Chú đây rồi, Ascal." Thái tử, người hiếm khi xuất hiện tại Cục Thẩm định, mỉm cười sảng khoái. "Ta chính là người đã cấp phép."

"Khụ. Dù ngài là Thái tử Điện hạ, nhưng việc dựng một gian hàng buôn bán thông thường mà không hỏi ý kiến thần..."

"Vậy sao? Không phải ngày nào người ta cũng có trải nghiệm thuê Hoàng hậu của một quốc gia làm việc đâu. Một cựu Hoàng hậu, nhưng vẫn là Hoàng hậu."

"...Ngài nói cái gì cơ?"

Elenia mỉm cười dịu dàng. "Nhắc mới nhớ, ta chưa từng nói với ngài tên trước đây của ta."

"Hả?"

"Ta là Ellen Barba, cựu Hoàng hậu của Đế chế Barba. Tất nhiên, giờ ta chỉ là một bà thầy bói thôi."

Ellen Barba. Một ngày nọ, bà đã biến mất, và tên của bà bị xóa khỏi lịch sử với tư cách là hoàng hậu đầu tiên của Kamalon Barba.

"Bà ấy là mẹ ta." Thái tử bồi thêm.

"Cái quái gì thế này, không thể nào, vậy còn các công chúa..."

"Ta thỉnh thoảng vẫn gặp Serena mà. Có một cô con gái hướng ngoại vẫn tốt hơn một thằng con trai cộc cằn." Elenia cười.

"Hả. Biến mất không một lời và giờ lại thế này. Mẹ đang nói gì vậy mẹ?"

Hóa ra Elenia đã âm thầm quan sát các con bấy lâu nay. Hắn nhớ lại cách bà đã nhìn Yulia một lúc lâu như thế nào. Và việc cố tình dựng một quầy hàng bất hợp pháp quanh Cục Thẩm định.

"Chà, biết làm sao được? Nếu ta tiết lộ danh tính với con, Yulia sẽ giết ta mất." Elenia tặc lưỡi. 

"Yulia có xu hướng chiếm hữu khá cực đoan mà."

"Hoàng hậu của đế quốc là... một phù thủy?"

"Ôi trời. Ngài đã phát hiện ra bí mật rồi. Không được đâu. Lorian. Flora."

Lorian và Flora nhét đầy kẹo vào miệng Ascal.

"Ưm ưm!"

"Mà, chú đã biết bí mật rồi. Giờ chú đang ở cùng hội cùng thuyền với Đế quốc, dù chú cũng đã ở trên này khá lâu rồi. Nếu chú đang cân nhắc việc di cư hay nghỉ hưu thì..." 

Thái tử mỉm cười. "Tỉnh lại đi."

Và với câu đó, Thái tử biến mất cùng tiếng cười giòn tan.

"Tất nhiên, ngài sẽ không nghĩ đến chuyện đó đâu, vì ngài là Ngọa Long và là trụ cột vững chắc của Đế quốc mà! Hahahaha! Hãy tiếp tục bảo vệ Đế quốc đi! Mà này, đã thăng cao thế rồi, sao ngài vẫn bị gọi là Ngọa Long thế?"

****

Laika đang ở văn phòng biên tập của mặt báo Đế quốc. Ký ức đã ùa về.

"Kẻ phản bội có việc gì ở đây?"

"Kẻ Ngụy tạo."

Một người đàn ông chồng gậy với chiếc chân giả lạnh lùng lên tiếng.

"Đừng có tiện mồm nhắc đến cái tên đó."

"Tuy nhiên, tôi phải bày tỏ lòng biết ơn đối với anh."

"Chuyện nhảm nhí gì vậy?"

Laika rút ra những bản sao của tờ báo và tạp chí Đế quốc, chứa đầy các bài báo ủng hộ Miêu tộc, các tiệm massage, và việc họ gia nhập Đế quốc.

"J.S., đó là một bút danh khác của anh phải không?."

"Ngươi."

"Lúc đầu, tôi nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng khi xâu chuỗi tất cả lại, mọi thứ đã rõ ràng. Vỗ tay cần có hai bàn tay. Bộ trưởng đã thuê chúng tôi mà không phân biệt đối xử, và có một người đã cầm bút viết lên những điều đó."

Laika quỳ xuống, chìa cả hai lòng bàn tay về phía trước trong một cử chỉ biết ơn sâu sắc nhất.

"Cảm ơn anh. Thực sự, cảm ơn anh đã cứu tộc nhân của chúng tôi."

"Nực cười thật. Ta chỉ viết những bài báo về tộc Mèo vì chúng được đón nhận nồng nhiệt thôi. Đó chỉ là dòng chảy xu hướng của thời đại."

"Bài báo anh đang viết bây giờ, có phải về một phù thủy không?"

"Phải. Sự thật chấn động rằng Hoàng hậu của Đế quốc thực chất là một phù thủy. Điều này sẽ làm rung chuyển Đế quốc tận gốc rễ."

"Kẻ Ngụy tạo, bản thân anh là người một chân."

Kẻ Ngụy tạo, nhìn xuống chân mình, được lắp một chiếc chân giả mới do Bộ Phát triển và Đổi mới chế tạo. Nó có giá cả phải chăng, phổ biến rộng rãi và hiệu quả đến mức không gây ra sự bất tiện nào.

"Chúng ta đã phải đối mặt với nhiều sự phân biệt đối xử, chỉ đơn giản vì sinh ra đã như thế này."

"Phải. Và đó là lý do chúng ta tìm cách tiêu diệt Đế quốc. Ta không biết tại sao mình lại nói điều này với một kẻ phản bội."

"..."

"Anh vẫn còn mang lòng thù hận với Đế quốc sao?"

"Tất nhiên..." Kẻ Nguỵ tạo nhận ra bản thân không thể hoàn thành câu nói. 

Sự căm thù đáng lẽ phải trào dâng từ sâu thẳm bên trong bỗng nhiên bị chặn lại, như thể mắc kẹt nơi cổ họng.

"Hãy buông tha cho vị phù thủy đó đi. Bà ấy cũng đã đau khổ đủ lâu rồi."

"Nhưng."

"Tôi xin anh đấy."

......

Kẻ Nguỵ tạo đánh rơi bài báo đang viết xuống sàn.

"Chết tiệt! Bản thảo gốc của ta, thậm chí chưa kịp sao chép! Nếu mất cái này, ta sẽ không thể nộp bài đúng hạn mất! Chuyện nghiêm trọng đây."

Laika nhìn chằm chằm vào tờ giấy đã rơi trước mặt mình.

Chép,chép

"Vị cũng ngon đấy, chắc là dùng giấy chất lượng cao."

"Đúng là nghiêm trọng thật. Tất cả bằng chứng trong đó cũng sẽ mất sạch."

"Biết làm sao được? Đời là thế mà. Ta sẽ phải viết lại thôi." Kẻ Ngụy tạo cầm bút lên. 

"Ta nghe nói hoa đang nở trong khu rừng phía Tây của Đế quốc. Nơi luôn u ám, được biết đến là điểm tự sát và bị cấm bén mảng tới. Chắc đó sẽ là một đề tài bù đắp tốt đấy."

"Tên của loài hoa đó là gì?"

"Camellia, hay cái gì đó đại loại vậy..." [note87513]

****

Sushia lên tiếng.

"Ông ấy quay lại rồi kìa. Cựu cục trưởng."

"Chẳng phải ông ấy đáng lẽ đã tìm thấy sự bình yên rồi sao?"

"Em cũng không chắc nữa."

Sushia thỉnh thoảng vẫn theo học Elenia. Cô có vẻ đã nắm được cách kiểm soát khả năng nhìn thấy ma của mình.

"A!"

Sushia dội nước vào ông ta.

- Ồ, ồ, ồ.

Cựu cục trưởng lại một lần nữa tìm thấy sự bình yên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Loài hoa biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu
Loài hoa biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu