Toàn chương

Chương 21

Chương 21

Serena duỗi thẳng chân.

Với sự căng thẳng tích tụ trong cơ thể dần tan biến, một tiếng rên nhẹ thoát ra từ đôi môi cô.

Dù sở hữu gia thế hiển hách là một công chúa đế quốc, nỗi lo lắng trước mỗi buổi biểu diễn là yếu điểm của cô.

“Seri. Cô sẵn sàng chưa?”

“Yes, tôi ra ngay đây.”

Serena đã đem lòng yêu mến đoàn kịch này.

Nó không lớn như đoàn Ánh Trăng, nhưng cơ sở vật chất không tệ, và mọi người đều rất tử tế. Cảm giác như một gia đình thực thụ vậy.

Trên hết, họ trao cơ hội cho bất kỳ ai, miễn là người đó có tài năng.

<Isolde và Jerron>

Serena mở kịch bản ra lần cuối trước khi lên sân khấu. Khi còn ở Nhà hát Ánh Trăng, cô chỉ diễn những kịch bản do chính mình viết.

Đó là một kiểu bướng bỉnh. Cô tin rằng mình có thể viết nên những câu chuyện vượt xa những mô-típ tình yêu rập khuôn này.

Cô cũng ngây thơ nghĩ rằng công chúng sẽ nhận ra và trân trọng những tình tiết thượng đẳng của mình.

Nhưng thực tế vốn rất phũ phàng

Họ sẽ không phí thời gian cho một câu chuyện nhạt nhẽo và thiếu thú vị được nhào nặn bởi một cô gái trẻ.

Họ đến để xem những câu chuyện đã được tuyên truyền rộng rãi và có tính giải trí cao.

Serena giờ đã hiểu điều đó.

Thế nhưng, cô vẫn tin rằng câu chuyện của mình nắm giữ một phần nghệ thuật độc đáo.

Quan trọng nhất, có một người đã chứng minh điều đó cho cô.

Chỉ bấy nhiêu thôi là đủ.

Bây giờ,

‘Hãy tặng cho khán giả một vợ kịch tuyệt vời nào.’

Với ý nghĩ đó, Serena lật kịch bản.

‘Isolde và Jerron’ là một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất đế quốc.

Cô có thể đọc thuộc lòng từng lời thoại mà không cần nhìn.

Nhưng như mọi vở kịch phổ biến, mỗi đoàn kịch lại thêm thắt những điểm nhấn riêng. Cô chỉ cần ghi nhớ những thay đổi đó.

Serena mở trang đầu tiên.

<Mẹ cô thường nói rằng một người phụ nữ khi yêu sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng Isolde không thể hiểu điều đó nghĩa là gì, vì mẹ cô đã qua đời vào năm sau đó.>

‘…….’

Cánh tay Serena run lên khi cầm kịch bản.

Mẹ của Serena, Hoàng hậu, đã mất khi cô mới lên sáu. Đó là một cái chết đột ngột.

<Cha của Isolde không mấy quan tâm đến cô. Ông đối xử với cô như thể một cái cây sẽ tự lớn lên theo thời gian mà không cần chăm sóc.>

‘Isolde và Jerron’ là câu chuyện tình yêu giữa hai người đến từ hai gia tộc khác nhau. Nó là một câu chuyện lay động trái tim khi cho thấy một tình yêu không tưởng cuối cùng đã trở thành hiện thực.

Tuy nhiên, thời thơ ấu của Isolde thường chỉ được nhắc qua loa, không có chiều sâu. Nó được coi là phần nhàm chán nhất của vở kịch.

Nhưng đối với Serena–

“Seri? Sắp bắt đầu rồi.”

“Làm ơn... chờ tôi một lát.”

Serena hít một hơi thật sâu rồi lật sang trang tiếp theo.

<Khi Isolde bước qua tuổi dậy thì, cô đã biết yêu. Nhưng chẳng mất bao lâu để cô nhận ra rằng tình yêu này cũng chẳng khác gì việc nhặt những viên sỏi đẹp về phòng và xếp chúng thành hàng. Những viên sỏi rồi sẽ sớm trở nên nhàm chán.>

‘Đủ rồi.’

Trái tim cô đập loạn nhịp không kiểm soát.

Trong cơn đau đớn, Serena nghiến răng lật tiếp.

<Cuối cùng, những người cha người mẹ lẽ ra có thể dạy cô về tình yêu đều đã qua đời. Quá sớm.>

Khi nhận ra điều này, Isolde ngừng tham gia vào những cuộc tình giả tạo. 

Cô lạnh lùng đón nhận những đóa hồng từ các hiệp sĩ, và cười nhạo những lời cầu hôn từ con trai của các đại quý tộc.

Isolde biết mình là một kẻ đóng kịch.

Thú nhận tình yêu với một kẻ đóng kịch khác chỉ càng xác nhận rằng chính cô cũng là một món đồ giả.

Isolde thường thấy bản thân đứng thẫn thờ bên lan can

“Seri! Seri! Vở kịch bắt đầu rồi!”

“... Vâng.”

Dứt khỏi kịch bản, Serena hoàn tất lớp trang điểm và tiến về phía sân khấu.

Vai diễn của cô là Isolde.

****

Đoàn kịch Breeze là một đoàn kịch nhỏ.

Tuy nhiên, mỗi khi biểu diễn, hàng ghế khán giả luôn lấp đầy bởi những người hâm mộ trung thành. Những diễn viên tài năng và kịch bản hấp dẫn đã làm nên điều đó.

“Xin lỗi mọi người! Do gặp sự cố về hóa trang, buổi biểu diễn sẽ bị chậm trễ một chút ạ!”

Trưởng đoàn kịch cúi đầu xin lỗi.

Khán giả tỏ vẻ thông cảm và vỗ tay đáp lại.

Một lúc sau, đạo cụ sân khấu đã sẵn sàng, và các diễn viên bắt đầu xuất hiện.

“Isolde hôm nay sẽ do thành viên mới của chúng tôi, tiểu thư Seri thủ vai. Dù là lính mới nhưng cô ấy sở hữu kỹ năng diễn xuất xuất chúng. Xin hãy đón xem buổi diễn của cô ấy.”

Trưởng đoàn cúi chào lần nữa rồi rời sân khấu.

Click.

Ánh đèn vụt tắt.

Sân khấu chìm vào bóng tối.

Giờ là thời gian của các diễn viên.

Và trong bóng tối bao trùm đó, một người đàn ông đeo mặt nạ đang chăm chú quan sát sân khấu.

***

Bầu không khí trên sân khấu đang dần trở nên cao trào.

Diễn xuất của bạn diễn cùng Seri không hề tệ. Phản ứng của khán giả rất tích cực. Đây là lần đầu tiên cô nhận được những phản hồi nhiệt tình đến vậy.

Thế nhưng, cảm giác vẫn còn thiếu một chút gì đó để đạt đến độ chín.

Nam diễn viên đóng vai Jerron quỳ xuống.

Đó là đoạn anh kể về tuổi thơ của họ và bày tỏ tình yêu.

“Isolde, nàng còn nhớ không? Khi chúng ta còn nhỏ, ta đã hứa sẽ tặng nàng một chiếc nhẫn kim cương. Thay vì kim cương, ta đã nhặt một viên sỏi dưới lòng sông và trao cho nàng.”

Một nụ cười tinh nghịch thoáng hiện trên môi Jerron, rồi nhanh chóng trở nên nghiêm túc.

“Nàng có biết ý nghĩa của kim cương là gì không?”

“Là một tình yêu bất diệt.”

Kể từ những ngày Isolde và Jerron còn là đôi bạn thanh mai trúc mã, thời gian đã trôi qua rất lâu.

Họ không còn là trẻ con nữa. Vậy mà Jerron vẫn đang nói về ngày hôm đó.

Từ trong túi, Jerron rút ra một chiếc nhẫn.

Đính một viên kim cương sáng lấp lánh.

“Hãy chạy trốn cùng ta, Isolde.”

Nó là một đoạn cao trào.

Với lời nói đó, Jerron thú nhận rằng từ ngày đó trở đi, anh đã yêu cô không hề lay chuyển.

Isolde nhận ra chỉ có Jerron là thực lòng yêu mình, và họ cùng nhau biến mất dưới ánh hoàng hôn.

Đó là kết thúc.

Đã đến lúc cho cảnh cuối cùng.

Isolde chậm rãi quay người, đi chân trần dọc theo bờ sông. Với mỗi bước chân, cô hồi tưởng về quá khứ. Hơi thở của khán giả dường như thắt lại.

“Jerron, em...”

Xoay người lại, Isolde đối mặt với khán giả. Cuối cùng, Seri vẫn không thể hoàn toàn nhập tâm vào vai Isolde. Hoàng tử Đêm đã không đến.

“... Hả?”

Isolde thốt lên một tiếng ngạc nhiên.

Một người đàn ông mặc áo khoác đen, đeo mặt nạ nửa mặt đang ở đó.

Hắn đang ngồi dưới hàng ghế khán giả.

Seri lập tức biến trở lại thành Isolde.

“Isolde?”

Từ phía sau, giọng của nam diễn viên đóng Jerron vang lên. Có một chút bối rối trong tông giọng của anh ta.

Tuy nhiên, Isolde không nhìn về phía đó.

Cô đang nhìn chằm chằm vào khán giả.

Nơi Hoàng tử Đêm đang ngồi.

Seri tự hỏi,

‘Diễn xuất của tôi trong mắt ngài lúc này thế nào?’

Hoàng tử Đêm cúi đầu.

Hắn thậm chí còn không mở mắt.

Cứ như thể hắn đang ngủ vậy.

Cảm thấy ớn lạnh trước phản ứng lạnh lùng đó, cô đứng hình.

Nhưng cô không thể dừng lại ở đây.

Isolde cao giọng.

“Vậy nên bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ sao? Đồ nói dối. Ngài đã bảo sẽ đến tìm tôi, vậy mà ngài lại nuốt lời.”

Isolde giật phăng bộ tóc giả hóa trang. Bên dưới, mái tóc đỏ tự nhiên của cô xõa xuống. Dùng ống tay áo, cô lau đi lớp trang điểm, để lộ gương mặt thật của mình.

Tiến một bước về phía khán giả, Seri đang tạo nên một khoảnh khắc chấn động.

“Chúng ta có nên ngăn cô ấy lại không?”

Trưởng đoàn hỏi với vẻ lo lắng. Ông chủ nhà hát lắc đầu.

“Cứ kệ đi. Tốt nhất đừng can thiệp vào sự ngẫu hứng của diễn viên... Đây có thể sẽ trở thành một huyền thoại đấy.”

Khoảng cách chỉ còn hai bước chân.

Seri nhìn Hoàng tử Đêm. Những cảm xúc phức tạp đong đầy trong mắt cô.

Với một cơn giận bùng phát, cô hét lên,

“Đồ nói dối! Tôi ghét ngài!”

Tiếng xì xào gợn lên khắp khán phòng.

Mọi người đều hoang mang. Đây là kịch bản đã bàn trước sao? Một diễn viên đối đầu với khán giả là chuyện chưa từng có tiền lệ.

Và người đàn ông đeo mặt nạ đó là ai?

Một diễn viên được sắp xếp sao?

Người đàn ông mở mắt ra, lẳng lặng nhìn Seri.

Dù hắn không nói lời nào, nhưng vẫn toát ra một sức hút kỳ lạ.

“... Ồn ào quá.”

Lời của hắn thật lạnh lẽo.

Giọng nói mang theo một chút bực bội.

Seri nhìn khán giả.

Họ đều bị áp đảo.

Cảm giác như có một cái đinh vừa đóng sầm vào tim họ.

Nhưng cô không thể lùi bước lúc này.

Seri tiến thêm một bước, đặt tay lên ngực một cách dịu dàng.

“Em yêu ngài. Chúng ta hãy cùng rời khỏi đây đi.”

......

Sự im lặng bao trùm.

Seri nhìn vào đôi mắt của Hoàng tử Đêm. Đôi mắt đó, chúng như đang khinh miệt cô.

Cứ như thể chúng đang nói rằng hắn chưa bao giờ tưởng tượng cô lại có thể là một người như vậy.

‘Tại sao?’

Và rồi Hoàng tử Đêm đứng dậy.

“Đừng đi. Ngài... ngài...”

Cô muốn gọi tên hắn.

Nhưng cô không biết tên hắn.

Cô không biết danh tính thật sự của hắn là ai.

Hoàng tử Đêm bắt đầu bước đi.

Đó là kết thúc.

Seri đưa tay ra, nhưng cô không thể chạm tới hắn.

Cô đã bước qua lằn ranh.

Đối với hắn, một người yêu nghệ thuật, cô đã làm cái quái gì thế này? Đây đâu phải nghệ thuật, đây chỉ là một sự hờn dỗi trẻ con?

Sức lực rời bỏ đôi chân cô.

“Không... không. Mình... mình thậm chí còn không có quyền giữ ngài ấy lại.”

Seri ngồi thụp xuống trong tuyệt vọng, cô không thể ngăn được những dòng nước mắt ứa trào.

Và trong một lúc lâu, cô cứ ngồi đó khóc nức nở.

“Hức... hu... oa á á á!”

Không ai dám lại gần cô lúc này.

Đối với công chúa Serena Barba, Nhị công chúa của Đế quốc...

Nó là mối tình đầu và cũng là mối tình dở dang của cô.

***

‘A di no mo to. Tí thì đi đời nhà ma.’

Ascal, kẻ vừa tháo chạy thục mạng đến một góc khuất khỏi tầm mắt của đoàn kịch, hổn hển lấy lại hơi thở. Hắn đã chạy bán sống bán chết đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.

Giọng nói của cô ấy vốn là một bài hát ru, và hắn đã sớm ngủ say như chết.

Đột nhiên, xung quanh trở nên ồn ào. 

Mở mắt ra, nữ diễn viên thủ vai Isolde đã đứng ngay trước mặt hắn. Cổ họng hắn hơi đau, chắc là do hắn đã nói mớ lúc ngủ.

Và khi Isolde đột ngột tháo tóc giả, để lộ danh tính thật... hắn suýt nữa thì ngã ngửa.

‘Liều thuốc an thần đó hóa ra lại là Nhị công chúa!!!’

Hắn nhận ra mặt cô ta ngay lập tức. Một người phụ nữ tóc đỏ đi diễn kịch như một thú vui. Nó không ai khác chính là Serena Barba, Nhị công chúa của Đế quốc.

Và tùy theo góc nhìn, Serena là một bãi mìn, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả Yulia.

Làm sao Serena có thể cạnh tranh với một kẻ gần như siêu nhân như Yulia? Nó là nhờ vào sự quyết tâm và cố chấp dai dẳng đến kinh dị của cô ta.

Trong nguyên tác, Serena đã thực sự dồn ép được Yulia vào đường cùng.

Dù cuối cùng cô ta vẫn thất bại.

Dù sao thì.

‘May mà mình đeo cái mặt nạ này. Thật sự luôn.’

Dưới ánh đèn lờ mờ và bóng đêm, lại thêm chiếc áo khoác dày và mặt nạ nửa mặt, dù Serena có đôi mắt sắc sảo đến đâu cũng khó lòng nhận ra hắn. Kể cả sau này họ có vô tình gặp lại nhau đi nữa.

“Oáppp...”

Nhưng tại sao Serena lại nói những lời đó với hắn? Là diễn ngẫu hứng à?

Một điểm an ủi duy nhất là nhờ tất cả những chuyện này, hắn đã thực sự ngủ được một chút.

Hắn cảm thấy mình sẽ rất sảng khoái cho công việc vào ngày hôm sau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!