Toàn chương

Chương 14

Chương 14

Trans: Haha, đã đủ bình luận, vì hôm nay là ngày đầu tiên làm mô hình này trans sẽ tặng kèm chap 15 nữa.

***

Nằm ở vùng ngoại ô hẻo lánh của đế quốc là cô nhi viện Haven.

Nghe có vẻ lạ, nhưng ngay cả các cô nhi viện cũng có sự phân cấp. Những nơi càng gần thủ đô thì càng dễ nhận được tài trợ, và lũ trẻ cũng có cơ hội được nhận nuôi cao hơn.

Xét về khía cạnh đó, tình cảnh của cô nhi viện Haven, vốn nằm ở một vị trí bất lợi, chẳng mấy khả quan.

Lũ trẻ thiếu thốn quần áo tử tế, lúc nào cũng phải mặc lại đồ thừa của các anh chị lớn, và cuốn sách duy nhất để học là một cuốn ngôn ngữ đế quốc rách nát, lấm lem bùn đất.

Eileen đã nhiều lần gửi đơn xin trợ cấp lên đế quốc, nhưng những lời cầu xin của cô luôn bị ngó lơ. Trong lòng cô, sự oán hận đối với đế quốc đang âm thầm lớn dần... Ít nhất, đó là những gì Ascal biết được từ câu chuyện.

.

.

.

“Anh là tình nguyện viên đến làm giáo viên một ngày phải không?”

“Vâng. Tôi là Ray, người đã liên hệ với cô.”

Ascal đã đăng ký làm giáo viên một ngày tại cô nhi viện Haven, giấu kín thân phận thật của mình.

Thực tế, vai trò giáo viên một ngày chẳng có gì to tát. Hắn chỉ cần chơi đùa với lũ trẻ, hoặc đọc sách cho chúng nghe. Nếu xui xẻo hơn, có khi phải thay tã cho vài đứa.

“Khuôn mặt của anh... hình như tôi đã thấy ở đâu đó rồi...”

Nhìn gương mặt của Ascal, hay đúng hơn là Ray, Eileen thốt lên đầy vẻ quen thuộc.

“Anh từng là khách quen ở tiệm bánh sandwich của tôi phải không! Thật là trùng hợp quá... Tiệm đó phải đóng cửa vì tôi bận rộn với công việc ở cô nhi viện quá.”

“Tôi hiểu mà. Công việc chính của cô tất nhiên là quan trọng hơn rồi.”

Đi theo Eileen vào bên trong, Ascal cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô nhi viện Haven mà hắn biết trong tiểu thuyết vốn là một nơi tồi tàn. Lũ trẻ gầy gò vì suy dinh dưỡng, và chăn màn của chúng thì đầy rận khiến chúng chẳng thể ngủ yên vì ngứa ngáy.

Lớn lên trong điều kiện như vậy, lũ trẻ sẽ nuôi dưỡng lòng căm thù đế quốc, và cuối cùng trở thành những kẻ chống đối đế quốc xuất sắc. Đó là kịch bản vốn có.

Nhưng cô nhi viện mà Eileen đang giới thiệu lại khác hẳn với những gì Ascal biết.

Trái ngược với mô tả trong tiểu thuyết, tòa nhà trông rất sạch sẽ và khang trang. Thậm chí nó còn giống một ngôi trường danh giá.

“Tòa nhà trông sạch sẽ thật đấy.”

“Chúng tôi vừa mới xây thêm một dãy phòng mới đấy.”

Xây thêm phòng?

Tiền đâu ra vậy?

‘À, đúng rồi. Chính mình đưa chứ ai.’

Cho đến nay, Ascal đã ẩn danh quyên góp hầu hết số tiền hối lộ mà hắn nhận được cho cô nhi viện Haven.

Hắn làm vậy với một ý đồ đầy toan tính. Ý tưởng là tài trợ cho những đứa trẻ sẽ lớn lên thành quân phản loạn, nhằm mua một tấm bảo hiểm cho bản thân nếu đế quốc có sụp đổ.

Hơn nữa, vì lũ trẻ này là những mầm mống nổi dậy, hắn hy vọng chúng sẽ phát triển tốt hơn nếu được nuôi dưỡng trong môi trường tử tế.

Biết đâu một tên phản loạn 1 sao có thể tiến hóa thành 3 sao thì sao?

‘Nhưng thế này thì...’

Vút—

Một quả bóng bay ngang qua.

“Bóng bên mình! Bóng bên mình!”

“Không nha. Việt vị rồi. Không phải bóng bên cậu đâu.”

“Này! Có khách đấy. Cẩn thận chút đi! Nếu mấy đứa còn làm thế, cô sẽ tịch thu bóng đấy!”

“Chúng em xin lỗi cô Eileen ạ.”

Ascal nhặt quả bóng lên. Nó không hề cũ nát, trái lại còn bóng loáng và trông như mới tinh.

“Chú ơi?”

Đang mải suy nghĩ trong khi cầm quả bóng, Ascal bắt gặp những ánh mắt tò mò của lũ trẻ.

Hắn nhìn chúng. Đứa nào đứa nấy đều bụ bẫm, như thể được ăn uống đầy đủ chất dinh dưỡng. Quần áo sạch sẽ, gương mặt rạng ngời.

‘Trông chúng còn sống tốt hơn cả mấy đứa trẻ quý tộc nữa ấy chứ?’

Có gì đó sai quá sai.

.

.

.

“Cả lớp, đây là thầy Ray, đến làm giáo viên một ngày cho chúng ta. Thầy là một quan chức ưu tú của đế quốc đấy.”

Eileen tập hợp lũ trẻ để giới thiệu Ascal.

‘Đáng lẽ mình nên nói dối về nghề nghiệp mới đúng.’

Dạo gần đây ở đế quốc đang rộ lên cái xu hướng coi thường những người đàn ông thất nghiệp, đối xử với họ chẳng khác gì hạng người thừa. Vì vậy, thừa nhận mình thất nghiệp không phải là một lựa chọn.

Thực tế, những kẻ không có việc làm thậm chí còn chẳng được làm tình nguyện ở cô nhi viện. Lúc đó không kịp nghĩ ra nghề gì phù hợp, hắn mới nhận bừa mình là quan chức đế quốc, giờ thì hắn thấy mình sai lầm thật rồi.

Lũ trẻ này là những kẻ bị đế quốc gạt ra lề xã hội. Được giới thiệu là quan chức đế quốc, hắn cứ ngỡ phản ứng của chúng sẽ không mấy tốt đẹp...

“Oa, ngầu quá!”

“Em cũng muốn làm việc cho đế quốc!”

“Phải học gì để trở thành quan chức hả thầy?”

Hàng loạt câu hỏi dồn dập đổ về.

‘Làm sao chuyện này lại xảy ra được?’

Lũ trẻ không hề có chút oán hận nào với đế quốc cả.

Quá bất ngờ, Ascal đành trả lời các câu hỏi của chúng.

“Để trở thành quan chức, các em phải học tập chăm chỉ và ôn luyện các môn cơ bản.”

“Thầy dạy kèm của tụi em nói khác cơ.”

‘Hả, thầy dạy kèm?’ 

‘Mấy đứa còn có cả gia sư cơ à?’

“Mỗi tuần một lần, chúng tôi lại mời gia sư từ bên ngoài về để dạy những môn mà lũ trẻ hứng thú.” – Eileen giải thích.

Ascal á khẩu.

“Lớn lên em muốn trở thành nhạc sĩ!”

Lũ trẻ ở đây đều có bảng tên trên áo. 

Krina, người sau này sẽ trở thành thủ lĩnh quân du kích chống lại đế quốc.

“Em muốn làm đầu bếp!”

Đứa trẻ vừa nói là Stefan. Sau này cậu ta sẽ thực hiện một vụ đánh bom liều chết tại một văn phòng đế quốc.

“Hehe, toàn mấy thứ tầm thường. Em sẽ trở thành Bộ trưởng.”

Đứa trẻ cuối cùng, Sirius, được mô tả là thủ lĩnh phe phản loạn trong tiểu thuyết.

“Thưa thầy, thầy là quan chức hạng mấy ạ?”

“Thầy hạng 6.”

“Hừm, cũng không tệ lắm.”

Sirius khoanh tay gật đầu, vẻ mặt như muốn nói: ‘Thầy cũng đủ đẳng cấp để nói chuyện với em đấy.’

Cứ đà này, khả năng lũ trẻ này lớn lên thành quân phản loạn là con số không tròn trĩnh. Không kìm được sự tò mò, Ascal hỏi:

“Các em chưa bao giờ nghĩ đến việc trả thù đế quốc đã bỏ rơi mình sao? Chưa từng muốn dùng thuốc nổ thổi bay những tòa nhà được xây dựng từ mồ hôi xương máu của dân nghèo à...?”

“Thầy ơi, thầy là người của phe Chống phá hả?”

“Mọi người ơi, báo quan bắt thầy đi nhanh!”

Một đứa trẻ chạy vọt đi. Ascal vội vàng chộp lấy chân nó. Hắn phải mất một lúc lâu mới giải thích được mình chỉ đang đùa thôi.

.

.

.

Cuối cùng, Ascal đã nhận ra.

Hắn đã quyên góp quá nhiều tiền cho cô nhi viện này.

Việc nhận hối lộ rồi bốc đồng mang đi quyên góp hết sạch đã phản tác dụng một cách thê thảm. Những đứa trẻ lẽ ra sẽ trở thành quân phản loạn giờ lại trở thành những con rối trung thành của đế quốc...

“Thầy ơi, nhìn này. Em vẽ bức tranh này đấy.”

Một đứa bé khoảng sáu tuổi hào hứng đưa bức tranh cho Ascal.

Hắn xem tranh. Nó khá thô sơ, vẽ một người đàn ông tóc đen khoác áo choàng. Người đàn ông đó mỉm cười, tay vung kiếm. Dù đơn giản nhưng bức tranh chứa đựng đầy tâm huyết.

“Ai đây em?”

“Là chú Carl ạ.”

“Chú Carl?”

“Là một người tuyệt vời đã tài trợ cho cô nhi viện của tụi em đấy ạ!”

Chú Carl.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Ascal. Khi quyên góp cho cô nhi viện Haven, hắn đã dùng bút danh là Carl. Vậy nên, bức tranh này chính là hình ảnh tưởng tượng về Ascal.

“Ồ. Đây là chú Carl sao?”

Stefan tiến lại gần: “Vẽ cũng được đấy, nhưng chú Carl trong lòng tớ ngầu hơn nhiều.”

Stefan lôi từ trong túi ra một con búp bê thủ công. Mặc trang phục chỉnh tề, tay cầm gậy chỉ huy, trông giống như một học giả kiên cường.

“Đây là hình ảnh duy nhất về chú Carl à?”

“Không đâu, thầy nhìn cái khung trên tường kia kìa.”

Stefan chỉ lên tường. Ở đó có một bức chân dung lớn. Nó vẽ một người đàn ông tóc đen đẹp trai, một khuôn mặt mà Ascal chưa từng thấy trong đời, đang đứng với phong thái tao nhã.

[Đồng chí Carl vĩ đại – Tác phẩm của Sirius]

Điên thật rồi,’ Ascal thầm nghĩ.

.

.

.

“Anh về luôn sao?”

“Vâng. Lũ trẻ có vẻ rất thông minh và ngoan ngoãn, chắc tôi chẳng có gì để dạy thêm cho chúng nữa.”

“Hehe, anh thấy vậy sao? Thực ra chúng nghịch ngợm lắm, chỉ là đang cố tỏ ra người lớn thôi.”

Trước khi đi, Ascal có một cuộc trò chuyện riêng với Eileen.

Chắc chắn là Eileen trong tương lai sẽ thức tỉnh thành thánh nữ nhờ lòng oán hận và tuyệt vọng sâu sắc với đế quốc. Nhưng giờ cô ấy vẫn vậy sao? Có lẽ Eileen đã có thể sống một cuộc đời bình thường, chỉ đơn giản là dạy dỗ lũ trẻ.

“Nếu chú Carl tài trợ cho cô nhi viện có ý đồ xấu khác, cô nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Hừm... Dù ban đầu có là ý đồ xấu, nhưng nếu kết quả mang lại là tốt, chẳng phải đó vẫn được coi là một việc thiện sao? Tôi nghĩ vậy.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Trên hết, nhờ có chú ấy mà hiện tại chúng tôi đang rất hạnh phúc.”

Có vẻ như không còn gì để nói thêm nữa.

Ascal rời khỏi cô nhi viện trong sự vẫy chào của lũ trẻ.

“Tạm biệt thầy ạ!” 

“Thầy nhớ quay lại nhé!” 

“Bye bye!”

Nhưng khi Ascal quay lưng đi, hắn không nhìn thấy Eileen vẫn đứng đó dõi theo bóng lưng hắn rất lâu.

Eileen thầm thì lời cảm ơn nhẹ nhàng, một lời cảm ơn chẳng ai nghe thấy, tan biến vào làn gió thoảng.

.

.

.

Ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ của Ascal đã kết thúc.

Vừa về đến nhà, hắn thấy một bản quyết định bổ nhiệm đặt trên bàn cùng với một lá thư được niêm phong bằng biểu tượng của Thái tử.

‘Cái này được gửi tới từ khi nào vậy... Không, làm sao họ mở được cửa nhà mình cơ chứ?’

Một sự thật lạnh sống lưng hiện ra. Nét chữ vội vàng như thể hắn có thể nghe trực tiếp giọng nói của Thái tử:

<Chúc mừng cậu đã trở thành quan chức hạng 5 nhé Ascal. Cậu không biết ta đã phải vất vả thế nào để thuyết phục mấy lão già lú khụ phản đối đâu. Cuối cùng ta đã dùng quyền hạn của Thái tử để đưa cậu lên hạng 5 đấy. Không cần cảm ơn đâu. Buổi xoa bóp ở phòng giải trí hôm đó đúng là đáng đồng tiền bát gạo. Nghỉ phép xong đi cưỡi ngựa với ta nhé! Hahahahahahaha!>

Ascal đưa lá thư cho con ngựa Pegasus, vừa được đặt tên là ‘Fer’.

Híiiii!

Fer vui vẻ nhai ngốn ngấu lá thư. Có vẻ chất lượng giấy thượng hạng khiến nó khá hài lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!