Tóm tắt chương trước.
Thay vì từ chức khỏi bộ máy đế chế, Ascal Erindale đã yêu cầu chuyển công tác về phương Tây, nơi hắn đã chết vì bị mắc nghẹn xúc xích. Sau khi được tái sinh, hắn đã có một màn viếng thăm bởi cô con gái của mình tới từ tương lai.
Và giờ lại thêm một người con nữa xuất hiện.
“Phụ thân ơi!”
Thấy cô gái tóc vàng mỉm cười rạng rỡ, Ascal thấy áp lực trên vai mình ngày một nặng.
Không phải về mặt tâm lý, mà về mặt vật lý.
Cô con gái vừa trở về, Isolet hiện đang cưỡi trên vai hắn, thích thú đung đưa qua lại.
“Thôi đừng nghịch nữa. Papa mỏi quá.”
“Đây là lần đầu tiên con thấy phụ thân hồi trẻ. Dù vậy người thật sự rất tuấn tú.”
Cô gái trẻ nhìn Ascal với sự ngưỡng mộ, ngó lơ hoàn toàn những người lính đang bao vây cô theo đội hình tam giác.
‘Đó là biểu cảm số 3’
Ascal là một người nổi tiếng.
Một khi đã nhận được danh tiếng dù có muốn hay không, bạn cũng sẽ học được cách đọc biểu cảm người khác,
Biểu cảm số 3 tức là: Mình mới chỉ nghe về người này, nhưng nhìn thực tế thì tốt hơn mình tưởng tượng.
Và Ascal hiểu rõ những kiểu người mang biểu cảm này.
Kiểu người dễ kéo đến phiền phức nhất.
“Thưa phụ thân, là con đây ạ.”
Con nào?
Vẫn là chiêu trò lừa đảo con rơi phổ biến ở thời đại này.
Phương thức lừa đảo này thường nhắm tới quý tộc ở độ tuổi trung niên–thường đủ già để con, hơn nữa cần khối tài sản kếch xù để tiện chiếm đoạt. Đây đã không phải xu thế xa lạ trong Đế quốc.
Những quý tộc không rút ra kịp thường sẽ rơi vào cái bẫy này.
“Thưa lãnh chúa…”
Những binh lính sững sờ nhìn Ascal.
Cô gái đã bị họ bao vây nhưng họ không biết nên xử lý sao cho phải.
Xét về thời đại này thì từ góc nhìn của các anh lính, quý tộc có thê thiếp và con rơi ngoài dã thú đã không còn gì xa lạ.
Nhất là khi Ascal còn mang chức vị anh hùng.
Minh chứng cho sự hoài nghi của họ là những lưỡi giáo run rẩy–chẳng lẽ đây thật sự là con rơi của ngài Ascal?
Hiển nhiên những binh lính kỳ cựu thừa biết Ascal không phải loại người như vậy.
Nhưng trong số các tân binh đa số chưa biết tới tính cách của Ascal.
Ascal tạm thời giao Isolet cho sĩ quan phụ tá.
“Các quý ông.”
Dù giọng hắn không to nhưng tất cả mọi người đều có thể nghe thấy.
“Các vị có nghĩ ta sẽ phản bội tam công chúa Yulia Barba?”
Ực.
Họ đều biết tới danh tiếng của Yulia Barba.
Tam công chúa của Đế quốc Barba hùng mạnh, người đã không tiếc từ bỏ tước vị và tiền tài chỉ để đổi lấy việc ở bên Ascal Erindale tại vùng đất phương Tay cằn cỗi—một vị công chúa tài sắc vẹn toàn.
“Các vị có nghĩ ta dám ngó nghiêng người phụ nữ khác khi có nàng ấy bên cạnh?”
“Không thưa lãnh chúa.”
“Các vị có nghĩ ta sẽ phản bội nàng ấy?”
“Không thưa lãnh chúa!”
Bản thân Ascal cũng tò mò gần chết.
***
Nhiêm vụ: Ngoại tình sau lưng Yulia.
Độ khó: Địa ngục.
Khuyến khích: Trình độ đại sư hoặc tông sư kiếm đạo.
Cảnh báo: Không thể thử lại sau khi thất bại.
***
Nghĩ lại thì thật bất công.
Sao Ascal lại phải chịu oan uổng như vậy.
“Trời cao chứng giám! Nếu con có ngoại tình sau lưng Yulia, hãy phán lôi kiếp trừng phạt con!”
Đột nhiên, những tia chớp đánh xuống mặt đất.
Bùm.
Bùm.
Bùm.
Ascal vội lăn người né tránh.
<Thật đáng kinh ngạc! Tia chớp! Tia chớp!>
<Đợi đã, cỗ máy chiết xuất đá ma pháp-tinh khiết-thượng hạng-vip-pro có thể thúc đẩy phát triển ma pháp toàn cầu bị hỏng từ lâu lại hoạt động nhờ tia chớp tự dưng xuất hiện ư? Đây đúng là phép màu!>
<Thật mừng vì ta còn sống! Erindale vĩ đại!>
<Game over. Chạy vội>
Ascal nghe thấy những giọng nói kỳ lạ trong tư thế nằm sấp. Trở thành kiếm sư đồng nghĩa với việc bạn sẽ nghe thấy những thứ không muốn nghe.
‘Chóng mặt quá…Muốn nằm đây mãi cơ.’
Nhưng hắn đã bao giờ được lựa chọn?
“Papa ơi dậy đi mà!”
Isolet dùng đôi bàn tay bụ bẫm của mình cố lắc Ascal dậy. Đôi mắt cô bè tràn ngập nước mắt.
“Thưa phụ thân, người ổn chứ ạ!?”
Thiếu nữ tóc vàng, dễ dàng thoát khỏi sự khống chế của lính gác, quỳ xuống bên cạnh Ascal và vươn tay làm phép. Đó là phép hồi phục.
Biểu cảm nghiêm túc của cô làm hắn nhớ đến một người.
Yulia
“Nếu chúng ta có con trai thì anh muốn đặt tên là Boris. Còn nếu là con gái, thì tên con bé sẽ là…”
“Charlotte”
“Vâng, là con đây, Charl…”
“Trong tương lai…người ta gọi ba là gì.”
Nếu như Isolet gọi hắn là Đại Công tước phương Tây.
Thì liệu Charlotte, có lẽ tới từ một tương lai xa hơn sẽ gọi hắn là gì?
“Hộ giả của Erindale, Người cha quốc dân, Bạn chí cốt của Hiền giả, Đại Hoàng Đế khai quốc Ascal Erindale.”
Ra là vậy.
Ascal gật đầu.
Hắn đã hiểu ra tất cả.
Những cô con gái này được cử đi bởi không ai khác ngoài chính bản thân hắn.
“Ta không chấp nhận khổ sở một mình. Nếu ta phải chịu, thì bản thân ta của quá khứ, hiện tại, tương lai đều phải chung sống phận. Đó là ý chỉ của ta.”
Trong tương lai, Ascal tại thời điểm đó đã tạo ra hình thức trông trẻ mới.
Vứt quách con cái cho bản thân của quá khứ.
Nếu thân xác già cỗi, mệt mỏi không chịu nổi nữa, hắn có thể nhờ tới một phiên bản trẻ trung, năng động của bản thân trông chừng con cái mình.
‘Thằng chó điên này.’
Ascal đứng bật dậy và cụng đầu vào một thân cây.
****
“Cảnh cáo: Đừng bao giờ dọn khu rủng phương Tây. Nơi đó sẽ xuất hiện suối nguồn sự sống có thể hồi sinh người chết. Rủi ro phát triển: cấp thành phố.”
“Cảnh cáo: Đừng cử công nhân đi đào mỏ ở phương bắc. Sẽ gặp một tộc người lùn sở hữu công nghệ thất lạc và rất thân thiện với con người. Rủi ro phát triển: Cấp quốc gia.”
“Cứu ta.”
“Lá thư nói gì vậy ạ?”
“Chào hỏi thân thiện thôi.
Ascal nói dối trắng trợn trước câu hỏi của Lia.
Ascal tương lai(Đại công tước phương Tây) ít nhất cũng có chút thể diện.
Lá thư kẹp trong tay Isolet đầy những thông tin quý giá về tương lai.
Suối nguồn sự sống có thể gây sốt nếu xử lý không cẩn thận, một tộc người lùn thiểu số với công nghệ đỉnh cấp, một loài động vật mới cực hiền lành giúp canh tác, và thịt ăn cũng ngon.
‘Nếu tránh được cái này, mình có thể tạm thời làm chậm tiến độ phát triển.’
Điều khiến Ascal run sợ là dòng chảy phát triển không ngừng sẽ dần dần khiến phần lãnh thổ của hắn trở thành một Đế quốc mới.
Hắn không thể ngăn điều đó lại mãi.
Nhưng nếu thấy trước hậu quả rồi chấp nhận vẫn hơn là ăn một cú bất ngờ rồi ngã ngửa.
“Thưa phụ thân, con cũng mang theo thư ạ.”
Charlotte mỉm cười rạng rỡ và rút ra một lá thư từ trong ngực.
Một lá thư tinh tế được đóng bằng con dấu dát vàng.
Đó là con dấu hoàng gia.
“Chà chà.”
Ascal Đại công tước phương Tây tin tưởng giao Isolet cho hắn cùng với đó là thông tin quý giá.
Vậy liệu Ascal Hoàng đế đã gửi gì?
Hắn đó hẳn là phải hào sảng hơn.
Bởi vì Hoàng đế mà.
“Nuôi con bé hộ.”
“Thứ cặn bã.”
Ascal xé vụn bức thư thành trăm mảnh.
Trở thành Hoàng đế là auto mất đi đạo đức cơ bản sao?
Lá thư tung bay trong gió.
“Wow! Đẹp quá!”
Đôi mắt Isolet lấp lánh.
‘Ở độ tuổi ấy lá rụng ven đường cũng khiến con bé thấy vui vẻ…’
Lá thư xé vụn hoá thành những cánh hoa.
Yulia bắt lấy cánh hoa trong lòng bàn tay và thốt lên:
“Lá của hoa Hoàng kim mỹ, loại hoa huyền thoại tưởng chừng đã tuyệt chủng từ lâu…”
Như đã đề cập nhiều lần trước đây, Lia có nhiều chức nghiệp trong đó bao gồm chuyên gia thực vật.
“Tương truyền rằng một chiếc lá của loại hoa này cũng tốn mất hàng trăm năm để bung nở, giá trị tương ứng một toà lâu đài.”
“Đúng là bản thân của tương lai, giàu sang và hoang phí.”
Hắn biết ngay từ đầu là hắn sẽ xé thư, nên hắn đã giả cánh hoa làm lá thư đó.
Nhưng sao lại chọn phương pháp cầu kỳ như vậy?
“Làm thế sẽ không vi phạm luật chống hối lộ ạ.”
“Àaa!”
Sau khi nhận được 5 cánh hoa, Ascal cảm thấy một nỗi bất an khó tả.
Giữ lại khoản hối lộ như vậy sẽ gây ra rất nhiều rắc rối.
“Đây, mỗi người lấy một cái đi.”
Yulia.
Serena.
Sushia.
“Em xin phép giữ lại như khoản quỹ dự phòng cho lãnh địa.”
“Woaaa, anh yêu của em là đỉnh nhất!”
“Sếp thật sự tặng em thứ này ư?”
Dù nói vậy, tất cả đều vội cất cánh hoa đi như sóc giấu hạt, ngụ ý rằng họ đã mong chờ từ lâu.
Và như vậy tình huống được giải quyết tương đối ổn thoả.
Cùng với Isolet, Charlotte đã được xác thực là con gái hắn.
****
“Mẫu thân…”
“Để mà nghĩ rằng đứa trẻ này là con gái mình. Vẫn thật khó để tin là sự thật, nhưng có lẽ ta chẳng còn cách nào khác ngoài chấp nhận.”
Lia bước lại gần Charlotte.
Từ ngoài nhìn vào, cả hai trông giống một cặp chị em hơn là mẹ con.
Đều tóc vàng, đều mắt xanh, điều khác biệt duy nhất là sự sắc lẹm trong ánh mắt nhưng tương đồng vài phần phong thái.
Đúng lúc đó, bên phía Ascal rơi vào trầm tư.
‘Nghĩ lại thì, mấy bố này spoil hết tương lai của mình rồi.’
Dù hắn đã cố nhắm chặt mắt quên đi, nhưng bất thành.
Ba người vợ.
Trở thành Hoàng đế trong tương lai.
‘Nhưng liệu điều này có ổn không? Nhỡ như những đứa trẻ này sẽ gây ra hiệu ứng cánh bướm…’
—Chẳng sao đâu.
Vân Long(con rắn) cuốn quanh cổ Isolet như một chiếc khăn, trả lời như thể đó là chuyện hiển nhiên.
—Ngươi và các con gái có ràng buộc linh hồn, nên kiểu gì thì kiểu chúng vẫn sẽ ra đời.
Bạch Long, giờ là một chú cún Pomeranian, liếm tay Charlotte.
—Vì đã hấp thụ Cây Thế giới, ngươi đã trở thành trung tâm của thế giới này…Trung điểm thì không phải chịu dao động, mọi thứ xung quanh sẽ biến đổi theo trung điểm.
Thiên Hải Quy tung tăng bơi lội trong bể nước bồi thêm:
—Tự..tự…sát…cũng…vô ích…
Cuối cùng, Cổ Long hay con thằn lằn mới gia nhập dàn thú cưng ngáp ngắn ngáp dài bồi nốt.
—Hơn nữa, cũng chưa phải mọi thứ đã bị tiết lộ.
‘À…ra đó là lý do tại sao các phiên bản tương lai lại gửi con gái về đây.’
Văn phòng rộng rãi.
Thoải mái và không nhiều áp lực như tương lai.
Nhiều thú cưng.
Cha mẹ linh động.
Tại thời điểm này quả thực là một cơ hội trời trao…
…để trông trẻ.
‘Vậy ta đây cũng phải đáp lễ thôi.’
Chiến lên các con gái.
Papa đây cân tất.
****
Slurp.
Ascal trốn trong phòng tắm húp vội bát mì nóng hổi.
“Bao lâu rồi mới được nghỉ nhỉ…tạm thời chắc vẫn sống sót được.”
Nói tóm tắt thì, Ascal chịu đầu hàng sau một tuần.
Bé Isolet năm tuổi với chiến tích phá phách bằng mười con mèo mướp cộng lại, thiếu nữ Charlotte với nhiệt huyết tuổi trẻ ngày nào cũng gạ ông bô nhà mình hơn 10 hiệp đấu kiếm mà vẫn đầy năng lượng.
Khi hắn gồng hết sức bình sinh để chơi với lũ trẻ tới khi chúng kiệt sức, chúng chỉ làm giấc ngủ một tiếng sau đó trở lại trạng thái đỉnh phong.
Vậy sao không giao chúng cho người khác?
Không hề dễ dàng.
Lia sẽ nghiêm khắc dạy bảo các con mỗi khi bắt gặp, ép chúng ngồi nghe cut scene dài 30 phút không thể skip, không phù hợp với giờ giải lao cho lũ trẻ.
Serena sẽ chiều hư bọn trẻ.
Suishia thì…bỏ đi.
Đến cả lũ thần thú trong huyền thoại cũng trốn vội khi phát hiện động tĩnh nhỏ nhất của lũ trẻ trong hành lang, thậm chí chưa cả vào văn phòng.
“Bao giờ chúng mới về nhà đây…à, đây là nhà chúng rồi…”
Phù.
Đã lâu lắm rồi hắn mới đụng tới tẩu thuốc yêu dấu.
Hắn không thể hút thuốc trước mặt trẻ con. Nuôi trẻ cũng thật lắm phiền phức…
Trong khi hắn thấu hiểu lý do tại sao các phiên bản tương lai gửi con gái đi, nhưng tại sao lại ở đây?
Dù văn phòng có rộng tới mấy, chắc cũng chỉ như cái lỗ mũi với dinh thự của Ascal Đại công tước phương Tây hay Ascal hoàng đế, nơi này thật chẳng khác nào vùng nông thôn.
Như mọi người đều biết, chẳng có đứa trẻ nào thích về vùng quê nội hẻo lánh.
Dù sao thì.
“Mãi mới được thở một tí….”
“Papa đây rồi.”
“Ặc ặc.”
Ascal đóng băng tại chỗ ngay khi hắn thấy đôi mắt Isolet nhìn hắn qua khe cửa phòng tắm.
“Papa hứa là chơi phượng hoàng với con hôm nay mà. Papa đang làm gì vậy ạ.”
“À, papa chỉ đang đi nặng thôi con yêu.”
“Vậy ạ? Thôi papa nén lại rồi ra chơi với con đi mà.”
Ascal khóc ròng trong nội tâm.
Ngay trong nhà hắn mà tới việc hút thuốc thôi còn khó.
Không thể sống thế này mãi được.
“Isolet…bao giờ con định về lại tương lai vậy? Con đừng hiểu sai ý papa. Chắc chắn papa không hề nghĩ Isolet yêu phiền đâu.”
“Hể?”
Isolet nghiêng đầu.
Như thể cô bé mới là người tò mò.
“Bao giờ papa và mama mới kết hôn vậy ạ?”
“Kết hôn?”
“Vậy, bởi con về đây vì papa nói papa sẽ cho con xem sự kiện đó.”
17 Bình luận
Má cười điên