Khi leo lên được vị trí đứng đầu của bất kỳ bộ phận nào, nếu có một đặc quyền đáng kể nhất, thì đó chính là việc được độc chiếm chiếc ghế da êm ái.
Người ta thường gọi đó là "Ghế Cục trưởng".
Ascal tựa lưng ra sau, lật xem tài liệu như mọi ngày. Hầu hết đều là những việc đã được xử lý gọn gàng, hắn chỉ việc đóng dấu Cạch một tiếng là xong.
Vì thế, trừ khi có biến cố gì đặc biệt, công việc của một Cục trưởng thường kết thúc ngay giữa buổi sáng. Đây đúng là vị trí của trách nhiệm, chứ không hẳn là của lao động chân tay.
‘Giờ thì mình đã hiểu tại sao mấy lão sếp tổng cứ hay lượn lờ trong khi cấp dưới làm hộc bơ rồi.’
‘Ngài Cục trưởng tiền nhiệm ơi, cuối cùng tôi cũng thấu hiểu nỗi lòng của ngài.’
Dạo gần đây, Ascal có ba nỗi lo.
Thứ nhất, công việc quá nhàn hạ làm ý chí đào tẩu khỏi đế quốc của hắn đang bị mài mòn.
Hắn thấy mình giống như một con cáo bị con người thuần hóa bằng cơm ngon canh ngọt.
‘Tỉnh lại đi, Ascal Debrue!’ Tự nhắc nhở bản thân, Ascal cố gắng xốc lại tinh thần.
Và nỗi lo thứ hai...
“Cục trưởng ơi, ngài có rảnh không? Em có chuyện muốn thưa ạ.”
“Xin lỗi nhé, tôi đang ngập đầu trong đống công việc đây.”
Đó là việc Lia cứ liên tục đòi gặp riêng. Kể từ sau bữa tiệc nhà Công tước, Lia cứ bồn chồn như thể sắp thú tội đến nơi.
‘Làm ơn, đừng có thú nhận cô là Công chúa hay gì nhé. Tha cho tôi đi.’
Ascal dán mắt vào đống giấy tờ, giả vờ bận rộn đến mức không thể ngẩng đầu.
Lia định nói gì đó nhưng lại cắn môi rồi quay về chỗ ngồi.
Ascal lén lau mồ hôi hột.
‘Cứu con với, cha mẹ ơi.’
Cổ họng hắn căng cứng vì lo lắng.
Những lúc thế này, hắn nhớ da diết cảm giác được xoa bóp bởi bộ lạc Mèo.
Để giết thời gian, Ascal hướng thẳng về phía phòng giải lao, cố tình lờ đi ánh mắt sắc lẹm của Lia phía sau.
****
“Chào mừng cậu, Ascal.”
Vừa bước vào phòng giải lao, nỗi lo thứ ba của hắn xuất hiện. Thái tử đang ở đó.
Với hai tay chống dưới cằm, Kain khoác một chiếc áo choàng hờ hững để lộ nửa thân trên, niềm nở chào đón Ascal.
Trông ngài chẳng khác gì một ông trưởng thôn đang đi nghỉ dưỡng.
Nhân viên massage người Mèo, lo sợ Thái tử không thoải mái, đang ra sức xoa bóp đến mức mồ hôi nhễ nhại như tắm.
Ascal thở dài một tiếng rồi nằm xuống chiếc giường bên cạnh. Những đôi bàn tay khéo léo bắt đầu xoa dịu những khối cơ căng cứng vì cưỡi ngựa của hắn.
“Ngài tới đây thường xuyên thế có ổn không? Chẳng phải ngài đang ngập trong quốc sự sao?”
“Nghỉ một chút thì chết ai đâu. Vả lại, chăm sóc cơ thể cũng là một phần của nghĩa vụ quốc gia mà. Heh!”
Cái chạm tay thần thánh làm giãn ra các thớ cơ mông và lưng khiến gương mặt Thái tử giãn ra trông thấy.
“Thực ra, hôm nay ta tới đây là muốn nhờ cậu một việc.”
“Ngài nhầm rồi. Chúng tôi không còn con ngựa nào đâu. Đã gửi hết sang trang trại lớn để chúng tự do bay nhảy rồi.”
“Không, không phải chuyện đó. À thì, cũng có liên quan một chút.”
May mắn thay, vụ Thiên mã Pegasus không có nhiều người nhìn thấy. Kain lúc đó ở tầng dưới nên cũng không chứng kiến cảnh tượng đó. Nếu ngài mà thấy, chắc chắn ngài sẽ không chỉ dừng lại ở mức tò mò đâu.
“Cậu biết Bá tước Devar chứ?”
“Biết ạ, lão nổi tiếng là cái loa phóng thanh mà.”
“Haha, không chỉ là cái loa đâu. Lão ta chắc là nguồn cơn của một nửa lời đồn thổi trong cái đế quốc này đấy.”
Bá tước Devar. Chỉ gặp một lần ở bữa tiệc mà lão đã để lại ấn tượng sâu đậm cho Ascal.
Trên đời luôn có những kẻ thích xía vào chuyện của người khác và đi buôn chuyện khắp nơi, và Devar chính là boss cuối của thể loại đó.
“Nhưng gần đây có tin báo rằng Bá tước Devar đang trốn thuế.” Kain hạ giọng đầy ẩn ý.
“Trong khi đế quốc làm việc ngày đêm vì dân, mà có kẻ lại lén lút bỏ túi riêng, cậu thấy nên làm gì?”
“Chuyện này...”
Kain trông có vẻ hiền lành, nhưng Ascal không bao giờ quên ngài là người thừa kế ngai vàng. Thông điệp của Thái tử rõ mười mươi.
‘Ta sẽ không trực tiếp ra mặt, nên cậu đi xử lão Devar hộ ta nhé.’
Hiểu ý, Ascal cân nhắc.
Giữa Thái tử và Bá tước Devar, phải chọn phe nào? Dĩ nhiên là phe Thái tử rồi.
Dù ngài có vẻ thích nịnh hót hay có chút vô tri, nhưng tất cả chỉ là diễn thôi. Để Thái tử nợ mình một ân tình chắc chắn sẽ có lợi về sau.
“Nếu có kẻ có ý đồ xấu như vậy, chẳng phải chúng ta nên ép họ nộp lại toàn bộ số tài sản bất chính vào quốc khố sao?”
“Đúng là điều ta đang nghĩ! Quả nhiên là Ascal, ta biết cậu sẽ hiểu mà!”
Nhưng rốt cuộc lão Devar đã đắc tội gì với Thái tử nhỉ?
“Và cậu biết đấy, chắc chắn lý do không phải vì lão ta tung tin đồn rằng ta suốt ngày chỉ biết cưỡi ngựa, bị thương, rồi nằm ườn trong cung để massage đâu. Tất cả là vì đế quốc cả đấy.”
“....”
Ascal chỉ biết gật đầu cho có lệ.
*****
<Hôm nay nắng vàng rực rỡ, thời tiết thật ấm áp, rất hợp để đi dạo. Ngài có muốn cùng ta tham dự một buổi tiệc trà nhỏ tối nay không? Ký tên: Serena Barba.>
<Chỉ nghĩ đến cảnh ngài kiệt sức vì tận tụy phục vụ đế quốc đã khiến ta thấy chóng mặt. Ta biết một nơi tuyệt đẹp trong vương quốc, nơi mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ làm tan biến mệt mỏi. Đó là một góc hồ tĩnh lặng, nơi ánh trăng làm mặt nước lung linh và hương nhài đêm ngào ngạt... Ta chờ hồi âm của ngài. Ký tên: Serena Barba.>
“Thưa ngài, lại có thêm ba bức thư từ Nhị công chúa gửi cho ngài ạ.”
Chỉ đọc thôi cũng thấy mệt tim.
Lia đọc những bức thư của Nhị công chúa với khuôn mặt không cảm xúc.
“Tôi đọc tiếp nhé?”
“Thôi, đủ rồi.”
“Ngài có muốn gửi thư hồi âm không?”
“Nhờ cô vậy.”
Lia ngồi xuống và bắt đầu soạn một bức thư từ chối. Trong mắt người ngoài, bức thư đó đọc lên sẽ thấy như thể Ascal rất muốn đi nhưng tiếc thay lại đang ngập đầu trong quốc sự. Một bức thư từ chối cực kỳ tinh tế, không hề làm phật lòng Nhị công chúa.
Chỉ có điều, người viết nó lại chính là em gái của cô nàng.
Trong lúc Lia đang múa bút, Ascal chuẩn bị cho chuyến đi.
Quý tộc cũng có nghĩa vụ đóng thuế, nhưng chẳng có lão nào đóng đủ một cách tử tế cả. Ai cũng bòn rút một chút.
Đế quốc thường mắt nhắm mắt mở, nhưng nếu có ai đó máu mặt bị phật ý như trường hợp này, mọi chuyện sẽ khác hẳn. Đó là lúc những hung thần tài chính của đế quốc được phái đi để lục soát tận gốc rễ tài sản của đối tượng.
“Kane, Devon, chuẩn bị xong chưa?”
“Sẵn sàng ạ.”
“Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để kiểm kê từng cái đĩa, từng sợi lông của Bá tước Devar.”
Trưởng phòng 1 Kane và Trưởng phòng 3 Devon — cả hai đều là những thiên tài trong mắt Ascal. Họ sẽ lột sạch mọi tài sản giấu kín của Devar ngay cả khi Ascal chỉ việc đứng đó thở.
****
Lãnh địa của Bá tước Devar cách thủ đô khoảng hai giờ đi xe ngựa. Một vị trí rất đắc địa, vừa đủ xa để có thái ấp riêng, vừa đủ gần để vào thủ đô quậy phá bất cứ lúc nào.
Có hai kiểu thu thuế. Một là kiểu nhã nhặn, thông báo trước, đến chơi xơi nước, nhận chút quà cáp rồi về với một con số tượng trưng.
Hai là kiểu đột kích như hôm nay, đến để vét sạch sành sang tài sản.
“Các ngài đã vất vả rồi. Đến đây, đừng ngại, uống chén trà cho ấm người. Để bị lạnh là ốm đấy.”
Vừa thấy Ascal, mặt Bá tước Devar cứng đờ lại trong giây lát, nhưng lão nhanh chóng nở nụ cười niềm nở dẫn họ vào phòng khách.
Với sự nhạy bén của mình, lão đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Cảm ơn lòng tốt của ngài, nhưng chúng tôi đến đây vì công vụ. Xin hãy xem lệnh này. Có vẻ người hầu của ngài đang cố giấu thứ gì đó kể từ khi chúng tôi tới. Ngài vui lòng bảo họ dừng lại nhé?”
Kane đáp lại lạnh lùng. Đúng là cánh tay đắc lực.
Dù Devar có xảo quyệt như một con rắn cố tình trì hoãn, Kane đã đi trước một bước.
“Hừm... Đây là một chiếc bình chạm khắc kiểu truyền thống của Vương quốc Subarda. Dựa trên độ bảo quản, giá trị ước tính là 5 đồng vàng. Nếu ngài không đồng ý với mức thẩm định, ngài có thể gửi đơn khiếu nại lên Cục.”
“Cái... cái này là đồ giả mà! Không phải đồ thật đâu!”
“Thú vị đấy. Những vết hằn bên trong bình hoàn toàn khớp với niên đại Subarda. Bác bỏ kháng cáo.”
Sử dụng các công cụ ma pháp chuyên dụng, Kane tỉ mỉ kiểm tra đống đồ quý giá của Devar.
Trong khi đó, Devon lùng sục khắp dinh thự, lôi ra những món đồ giá trị mà Devar đã cất giấu. Ascal chỉ việc ngồi đó với phong thái uy nghiêm để áp chế bầu không khí.
Mọi việc phân công rất hoàn hảo.
“Đây là một con Ếch Ngọc. Ngài cũng nuôi thứ này sao?”
Mặt Bá tước Devar tái mét.
“Cái đó, chỉ cái đó thôi...”
“Đây là loài ếch kiểng cực kỳ có giá trị với giới sưu tầm. Tuy nhiên, nếu nuôi với mục đích nhân giống, ngài phải báo cáo với Đế quốc. Chúng tôi sẽ tịch thu nó.”
Từ trong lồng, con ếch kêu lên buồn bã. Những hoa văn trên người nó tỏa sáng như ngọc lục bảo.
“Giá trị thẩm định là 1 đồng bạc.”
“Hức... Tha thứ cho tên chủ tồi tệ này nhé, Serros.”
Ngay khi Ascal định ghi con số vào sổ, con ếch như cảm nhận được định mệnh, nó đột ngột nhảy dựng lên.
“A!”
“Bắt lấy nó!”
Hỗn loạn xảy ra nhưng con ếch nhanh chóng bị tóm gọn.
<Ếch Ngọc: 4 đồng bạc>
Tuy nhiên, do cái vụ hỗn loạn đó, tay Ascal bị trượt, bút lông vô tình quẹt thêm một nét, biến con số 1 thành số 4.
“Chúng tôi đã kiểm kê xong mọi thứ giá trị ở đây. Hóa đơn thuế sẽ được gửi đến sớm.”
“Chúng tôi xin phép, thưa Bá tước.”
Để lại sau lưng một Bá tước Devar như người mất hồn, những tay thu thuế lạnh lùng rời đi. Công việc hoàn thành xuất sắc, trừ một chi tiết nhỏ xíu.
***
◆ Tạp chí Đế quốc - Giá trị Ếch Ngọc tăng vọt gấp bốn lần! Liệu chúng ta có đang đánh giá thấp giá trị thực của Ếch Ngọc? Tin nóng: Giá trị thực sự của Ếch Ngọc được thẩm định bởi Cục trưởng Ascal Debrue là bao nhiêu?
Ascal đóng tờ báo lại. Chỉ là một sai sót nhỏ thôi mà. Thái tử có vẻ hài lòng với kết quả thu thuế, nên cũng chẳng sao. Vả lại, một sai sót nhỏ thế này có khi lại giúp hạ thấp cái danh tiếng quá đỗi hoàn hảo của hắn xuống. Đây có khi lại là chuyện tốt.
◆ Tạp chí Đế quốc - Giá tăng chóng mặt! Ếch Ngọc từ 1 đồng bạc nay đã giao dịch ở mức 10 đồng bạc, gây chấn động thị trường!
“Chờ... chờ đã...”
Và ngày hôm sau, giá Ếch Ngọc lại tăng vọt lên 20 đồng bạc. Với ký ức từ kiếp trước, Ascal linh cảm thấy tình hình này sắp vượt ra ngoài tầm kiểm soát rồi.
7 Bình luận