Toàn chương

Chương 34

Chương 34

Công tước Sebes có một thói quen bất di bất dịch.

Cứ hễ đến giờ nghỉ trưa, sau khi dùng bữa xong, lão sẽ ngả lưng trên chiếc ghế bành êm ái, nhâm nhi giai điệu từ cây đàn Lute của nhạc sĩ riêng. 

Sau đó, lão sẽ chợp mắt khoảng nửa tiếng trong khi thợ cạo riêng tỉ mỉ tỉa tót bộ râu. Kể từ khi lên chức Công tước, thói quen này chưa bao giờ bị phá vỡ.

Rầm rầm rầm!

“Thưa Công tước! Đại họa rồi!”

“Chuyện gì?”

Bị đánh thức bởi tiếng bước chân dồn dập, Công tước Sebes quay đầu lại. Đó là một trong những gián điệp của lão. Tên gián điệp mồ hôi nhễ nhại, báo cáo gấp gáp.

“Thái tử Kain đang nổi trận lôi đình khi nghe tin Ascal Debrue bị bắt ạ!”

“Ta dự liệu cả rồi. Đừng lo, ta đã chuẩn bị sẵn bằng chứng. Dù là Thái tử cũng khó mà lật ngược tình thế.”

Sebes nhếch mép cười rồi tựa lưng lại ghế. Giấc ngủ trưa hôm nay chắc chắn sẽ bị rút ngắn chút ít.

“Thưa Công tước! Lại có thêm đại họa!”

“Lại gì nữa?” Lần này là một tên gián điệp khác.

“Công tước Senestia và Tam công chúa Yulia đã bắt đầu lên tiếng bảo vệ Ascal Debrue rồi ạ!”

“Hơi rắc rối đây. Nhưng vẫn trong tầm kiểm soát.”

Sebes nheo mắt. Lão hiểu rõ hơn ai hết sức nặng từ lời nói của những kẻ nắm quyền. Ở thời đại này, một lời nói có thể biến trắng thành đen. 

Nhưng lão tự hỏi, tại sao một quan chức hạng 5 quèn như Ascal lại có những chống lưng khủng khiếp đến thế?

“Hoàng đế đứng về phía chúng ta. Sự thật đó sẽ không đổi.”

Lão nói vậy, nhưng trong lòng bắt đầu thấy bất an. 

Ban đầu lão định xử tử Ascal cho rảnh nợ, nhưng phản ứng của Hoàng đế lại hơi lửng lơ. “Khụ, xử tử thì... hơi quá tay nhỉ. Khụ khụ.”

Nhờ cái lưỡi không xương, Sebes mới thuyết phục được Hoàng đế tống khứ cái gai Ascal vào nhà tù Zulat khét tiếng. 

Khả năng Ascal sống sót bước ra từ đó là bằng không. Để chắc ăn, lão còn liên lạc với quản ngục Cheshire.

<Ascal Debrue đang thích nghi rất tốt tại Zulat.> Đó là câu trả lời lão nhận được. 

Tưởng tượng cảnh Ascal đang bị hành hạ dưới cái nắng cháy da, lão mỉm cười đắc ý. Hôm nay nhất định lão sẽ ngủ ngon.

“Thưa Công tước! Đại họa... đại họa thực sự rồi!” 

“Thưa Công tước! Nguy to rồi!” 

“Thưa ngài! Chết mất thôi!”

Rầm rầm rầm rầm rầm!

Ba tên gián điệp cùng lúc xông vào phòng. Không nén nổi bực tức, Công tước bật dậy/

“Đủ rồi! Sao lại không ra thể thống gì hết thế hả?! Nếu không phải việc khẩn, các ngươi sẽ phải trả giá đắt!”

Đám gián điệp đùn đẩy nhau, cuối cùng một tên lí nhí báo cáo.

“Cục Thẩm định của Đế quốc đã đình công rồi ạ! Họ đang biểu tình ở quảng trường, đòi thả tự do cho Ascal Debrue!”

“Hơn nữa, Miêu tộc cũng gia nhập luôn! Hơn một nửa số Miêu nhân trong đế quốc đang có mặt tại quảng trường rồi!”

Mặt Công tước đỏ bừng vì phẫn nộ. 

“Giải tán cuộc biểu tình ngay lập tức!”

Nhìn thấy Công tước nổi điên, đám gián điệp vội vàng chạy mất tích. Vừa thở dốc một lát, lão chợt thấy một tên gián điệp vẫn đứng đó, nhìn lão bằng ánh mắt kỳ quặc.

“Sao ngươi chưa đi?”

“Dạ... Bạch Ma tháp vừa phát hiện ra hiệu ứng ma pháp cực lớn từ con Ếch Ngọc ạ.”

Công tước trợn tròn mắt. 

“Cái quái gì? Sao có thể?”

“Thần không biết.” Tên gián điệp trưng ra bộ mặt vô cảm, rút một tờ giấy từ túi ra.

“Cái gì đây?”

“Đơn xin nghỉ việc của thần. Làm việc với ngài cũng... thú vị đấy. Mong là chúng ta không bao giờ chạm mặt nhau trong tương lai nữa.”

Nói rồi, tên gián điệp nghênh ngang bỏ đi.

Công tước Sebes đờ người ra, lẩm bẩm. 

“Thôi hỏng mẹ rồi.”

***

Tại Bạch Ma Tháp...

Một nhóm những kẻ không quy phục bất kỳ ai, chỉ tận tâm nghiên cứu ma thuật.

“Vậy là sau bao lâu mất tích, đệ tử của ta quay về chỉ để nói, 'Con nghĩ có gì đó lạ ở con ếch này, sư phụ điều tra kỹ giúp con' sao?”

Berman, Tháp chủ, nhìn Yulia với vẻ không hài lòng. 

Dù Tháp ưu tiên tính ứng dụng thực tế, nhưng ở cái tuổi của Berman, lễ nghi là trên hết. Đệ tử này dù là công chúa thì yêu cầu này cũng hơi quá quắt.

“Yulia, lại đây ngồi đi.” 

Lão định ban cho đệ tử vài lời răn dạy.

Nhưng Yulia gạt đi. 

“Chúng ta không có thời gian đâu sư phụ. Từng phút từng giây đều đáng quý.”

“Cái gì?” Gân xanh nổi lên trên trán Berman. 

“Ngươi dám coi ta, Tháp chủ của Bạch Ma Tháp, chủ sở hữu Bạch Trượng và là một trong ba Đại Pháp sư của lục địa này, là kẻ để ngươi sai bảo làm mấy việc vặt vãnh này sao?”

Một hư ảnh khổng lồ hiện ra sau lưng Berman đầy uy áp. Yulia cắn môi.

“Vâng. Người là Đại Pháp sư được muôn người kính trọng. Nhưng hiện tại, chuyện này quan trọng hơn nhiều.”

Berman thu hồi hư ảnh, nheo mắt. 

“Vậy ngươi bảo lũ ếch ngớ ngẩn này quan trọng đến thế sao?”

Ộp ộp. Lũ ếch trong lồng kêu lên sợ hãi.

“Được thôi. Ta sẽ dùng danh dự để điều tra lũ ếch này. Nếu chúng thực sự giá trị như ngươi nói, ta sẽ bỏ qua sự vô lễ này. Nhưng nếu không...” 

Ánh mắt Berman lạnh lẽo. 

“Ngươi sẽ bị trục xuất khỏi Bạch Tháp. Rõ chưa?”

“Vâng, thưa sư phụ.”

Nhìn gương mặt phờ phạc của Yulia, Berman thở dài. 

“Nghỉ ngơi đi. Trông con tệ quá đấy.”

Quầng thâm dưới mắt, đôi môi trắng bệch... đã bao lâu rồi cô không ngủ?

Berman cầm lồng ếch lên. Hành động quan trọng hơn lời nói. Nhưng khi lão bắt đầu kiểm tra... mồ hôi lạnh bỗng chảy ròng ròng trên trán vị Đại Pháp sư.

“Tại sao... thứ này lại có thể làm vật dẫn ma lực được?!”

***

Cheshire, quản ngục của Zulat, đang soi danh sách tù nhân với vẻ mặt biến sắc.

“Cái gì đây? Hồ sơ của tên Jerobe này có gì đó không ổn. Chẳng khớp tí nào.”

<Ascal Debrue - Thao túng thị trường>

 <Jerobe - Giết người>

“Nếu là tội giết người thì hồ sơ phải chính xác. Nhưng kẻ mà hắn khai là đã giết thực tế đã chết từ tám đời rồi. Có mùi mờ ám.”

Tên lính gác thân cận của Cheshire vuốt cằm. 

“Lão Jerobe này cứ hễ có cơ hội là lại bám dính lấy Ascal Debrue. Cứ như đang chờ lúc chỉ có hai người bọn họ vậy.”

“...!”

Jerobe. Thân thế bí ẩn. Theo đuôi Ascal vào tù. Luôn rình rập ở gần Ascal. Ý nghĩa quá rõ ràng, ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu được.

“Ngài Ascal gặp nguy hiểm rồi! Hành động mau!”

Cheshire không thể để vị thần tài đã giúp lão lo xong kế hoạch nghỉ hưu và mua nhà chết ở cái xó này được. Lão cuống cuồng chạy đi.

***

Bộp!

Vừa đến sân tập, Cheshire thấy một bóng người xoay vòng trên không rồi rơi thẳng xuống bãi cát.

“Ôi không, mình đến muộn rồi sao...?”

Một bóng hình cao lớn đứng sừng sững phía sau. Đó là Jerobe. 

Cheshire ôm mặt tuyệt vọng. Lão lỡ để ân nhân bị hạ sát mất rồi.

“Sao ông lại ở đây, Quản ngục?”

“Á, ngài Ascal! Tôi tưởng ngài gặp nguy hiểm...”

Cheshire há hốc mồm. Ascal vẫn bình an vô sự, đang tập thể dục nhịp điệu.

‘Vậy thì kẻ đang đo sàn là ai?’ 

Cheshire kiểm tra cái xác. Đó chỉ là một tên tội phạm hung dữ thường ngày, giờ đang sùi bọt mép, mắt trợn ngược.

“Đưa hắn đến phòng y tế.” Cheshire ra lệnh.

Thở phào nhẹ nhõm vì Ascal an toàn, lão hỏi. 

“Có chuyện gì vậy? Hình như có vụ ẩu đả giữa các tù nhân?”

“Hehe. Thằng đó định lao vào Ascal, nên tôi chơi với nó một tí thôi.” Người trả lời là Jerobe. Hóa ra gã khổng lồ đã bảo vệ Ascal.

“Ascal ơi, đi móc len đi.”

“Được thôi.”

Và thế là, trái ngược hoàn toàn với thân hình đồ sộ, Jerobe ngồi phịch xuống, lôi cuộn len ra và bắt đầu... móc len cùng Ascal. Đúng là một bí ẩn. Rốt cuộc tên Jerobe này là ai?

***

Trong một căn phòng tối. Thủ lĩnh của The Spider mở một bức thư nhàu nát. Nét chữ nguệch ngoạc như trẻ con, mực lem nhem khó đọc.

Lão nheo mắt đọc. 

<Tôi đã vào được tù như các ông nói. Ngạc nhiên là tôi thấy thích cuộc sống trong này lắm.>

“Hừm. Jerobe đã thâm nhập thành công. Tên thợ rèn làm giả hồ sơ tốt đấy.”

Giai đoạn xâm nhập đã hoàn tất. Jerobe tuy không thông minh nhưng sức mạnh thì vô song vì mang dòng máu người khổng lồ.

“Vụ ám sát thành công chưa?”

Lão đọc tiếp. 

<Tôi tìm thấy người ông nói rồi. Tóc đen. Trông thông minh. Ascal. Tôi đã tiếp cận hắn.>

“Hehe. Ascal, vận may của ngươi kết thúc rồi. Một khi đã lọt vào mắt Jerobe thì...”

Lão bỗng khựng lại ở đoạn sau. 

<Nhưng Ascal... anh ấy không phải người xấu như ông nói. Anh ấy tốt bụng lắm. Ở cạnh anh ấy vui vô cùng. Giờ tôi thích anh ấy hơn mấy ông nhiều.>

“Cái gì?! Jerobe, đừng bảo là...!”

<Từ giờ tôi sẽ đi theo Ascal. Vĩnh biệt mấy ông nhé. Bye bye.>

“Thủ lĩnh! Jerobe nói gì? Ám sát thành công chưa?”

Thủ lĩnh nghiến răng: “Nhện vẫn còn lại lục túc.”

“Ý ngài là sao? Thủ lĩnh! Thủ lĩnh!”

Ánh đèn trong căn phòng tối tắt ngấm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!