Tin tức về việc Người Khổng Lồ Băng cầu hôn Ascal lan rộng khắp phương Bắc nhanh như một cơn lốc.
"Ngươi nghe gì chưa? Tay chơi số một Đế quốc cuối cùng đã quyến rũ được cả Người Khổng Lồ Băng đấy."
"Chẳng lẽ chúng ta đang chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử sao?"
Ở phương Bắc, nơi thời tiết luôn lạnh giá và hiếm khi có việc gì để làm, những tin đồn nhảm lan đi như một dịch bệnh.
Nó truyền từ những lò sưởi trong nhà ra đến những trại lửa ngoài trời.
Cuối cùng, mọi người dân phương Bắc đều nghe danh Ascal. Thậm chí các nhạc công phương Bắc, đánh hơi thấy một sự kiện trọng đại, đã vội vã sáng tác những bài hát mới.
"Trên vùng đất phương Bắc giá lạnh, Ascal đã đặt chân tới. Đánh cắp trái tim của những thiếu nữ khắp nơi, thì thầm lời yêu bằng những ca từ hoa mỹ. Ôi Ascal, làm thế nào mà ngài, với chiếc lưỡi ngọt ngào ấy, lại có thể đánh cắp cả trái tim của gã khổng lồ?"
Nghe thấy bài hát vang lên trên phố, Ascal gửi lại một cái nhìn đầy mỉa mai.
Một nhạc công bắt gặp ánh mắt của Ascal còn tinh nghịch nháy mắt với hắn. Bernstein nhìn thấy cảnh đó liền phán một câu,
"Chúc mừng ngài đã thoát khỏi Đế quốc nhé, Ascal. Với tư cách là chí cốt, ta thực sự ghen tỵ đấy." Lão cười khẩy rồi bồi thêm "Ta thực sự rất mong chờ đêm động phòng của hai người Hahahaha."
Ascal tung một cú đấm nhưng Bernstein đã khéo léo né được.
Ngày hôm sau. Ascal lại leo lên tường thành phương Bắc.
Từ đằng xa, Người Khổng Lồ Băng vẫn đứng đó không hề thay đổi. À không, có một sự thay đổi. Trong tay Người Khổng Lồ Băng là một thân cây khổng lồ đang được nâng niu.
"Cái gì thế kia..."
"Ta tin là nó đang cố tặng ngài một bó hoa đấy."
Thông qua một thiết bị phóng đại mà Bernstein cung cấp, Ascal quan sát cái cây. Quả thực, những bông hoa mùa đông đang nở rộ rực rỡ trên đó.
"Một gã khổng lồ khá lãng mạn đấy chứ nhỉ?" Công tước Felix khoanh tay gật đầu.
"Thưa Công tước."
"Tước hiệu gì mà khách sáo thế. Cứ gọi ta là chú."
"Tôi tự hỏi gã khổng lồ đó định đứng đó bao lâu nữa?"
"Có lẽ là cho đến khi cậu chấp nhận lời cầu hôn."
"..."
Người Khổng Lồ Băng đứng im lặng, nhìn chằm chằm về phía tường thành. Hay chính xác hơn là nhìn vào Ascal.
"Các học giả nói rằng thị lực của Người Khổng Lồ Băng sắc bén đến mức khó tin. Có lẽ nó có thể nhìn thấy cậu từ tận đằng đó đấy."
"Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi từ chối, và làm thế nào mà gã khổng lồ đó lại biết tôi chứ?" Ascal nhận ra lời nói của mình cứ kết thúc bằng những câu hỏi.
Cũng phải thôi, lời cầu hôn của gã khổng lồ là chuyện chưa từng có tiền lệ. Ngay cả với Ascal, kẻ đã đối mặt với vô vàn tình huống không tưởng, cũng khó lòng giữ nổi bình tĩnh.
"Sao không hỏi trực tiếp luôn nhỉ? Hừm, thử làm một thí nghiệm xem nào. Mang cho ta cuộn giấy da lớn nhất có thể!"
Công tước Felix ra lệnh cho cấp dưới, người này sớm quay lại với một cuộn giấy da cao bằng một người trưởng thành.
"Cậu hãy tự mình viết đi. Chắc chắn một câu hỏi trực tiếp từ cậu sẽ nhận được câu trả lời tốt hơn."
Thật nực cười, viết thư tình trong hoàn cảnh này sao.
Ascal cảm thấy bản thân thật lố bịch, hắn cầm bút và nguệch ngoạc lên cuộn giấy bằng những chữ cái lớn nhất có thể:
< LÀM SAO, TỪ ĐÂU, MÀ NGƯƠI BIẾT TA? >
Hai binh sĩ căng cuộn giấy đã hoàn thành ra.
Rôid Người Khổng Lồ Băng bắt đầu cử động. Rõ ràng như Công tước Felix đã nói, thị lực của gã thực sự phi thường. Thông điệp mà gã khổng lồ viết lên mặt đất là:
< MỘT NGƯỜI THÂN ĐÃ KỂ CHO EM VỀ ASCAL. NÓI RẰNG NGÀI RẤT TỐT BỤNG, ẤM ÁP VÀ KHÔNG HỀ PHÂN BIỆT ĐỐI XỬ. >
Công tước Felix đọc to thông điệp.
"Ai có thể là người đã nói tốt về thần với gã khổng lồ nhỉ?" Đầu óc Ascal quay cuồng.
Ai có thể vừa là họ hàng của gã khổng lồ, vừa nói tốt về hắn?
Rồi hắn sực nhớ ra. Jerobe. Anh bạn to con mà hắn đã gặp ở nhà tù Zulat, giờ đang làm bảo vệ ở Cục Thẩm định.
- "Hehe, Ascal. Tôi đã về quê dự lễ hội sau một thời gian dài. Tôi đã kể cho tất cả người thân nghe về ngài. Đây là quà cho ngài này."
- "Cảm ơn ông."
Để xác nhận, Ascal viết lên giấy da.
< JEROBE, NGƯƠI CÓ BIẾT ANH TA KHÔNG? >
< EM BIẾT. ANH TA CHÍNH LÀ NGƯỜI HỌ HÀNG ĐÃ KỂ NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ ASCAL. >
Thật không thể tin nổi.
Một công việc có được thông qua sự lách luật của Ascal lại dẫn đến một sự báo ứng đầy thi vị thế này. Không ngờ Jerobe lại có họ hàng với lũ khổng lồ.
Kích thước của anh ta vốn dĩ đã vượt xa người thường rồi.
Nghe câu chuyện về Jerobe, Công tước Felix nhận xét
"Quả thật may mắn."
"Ý ngài là sao?"
"Thử tưởng tượng nếu anh bạn Jerobe này nói xấu cậu xem. Biết đâu phương Bắc đã bị san phẳng từ lâu rồi."
Lời của Công tước khiến một ký ức mơ hồ hiện lên trong tâm trí Ascal.
Trong cốt truyện gốc, phương Bắc đã bị xóa sổ mà thậm chí không kịp nhận ra cuộc nổi loạn trong Đế quốc.
Chi tiết chưa bao giờ rõ ràng, chỉ được nhắc qua như thể đống đổ nát của nó đã bị những gã khổng lồ giẫm đạp lên.
Chẳng lẽ là vì chuyện này? Ascal nuốt nước bọt khan.
"Vậy, cậu định thế nào?"
"..."
"Cậu sẽ cưới gã khổng lồ, hay từ chối? Hành động của chúng ta sẽ phụ thuộc vào câu trả lời của cậu."
Ánh mắt Công tước Felix thay đổi. Đó là ánh mắt của một nhà lãnh đạo chịu trách nhiệm cho cả phương Bắc.
"Tất nhiên là ngài ấy phải từ chối rồi."
Đó là giọng của một phụ nữ.
Mọi ánh mắt đổ dồn về nguồn phát ra âm thanh. Yulia Barba, đệ tam công chúa của Đế quốc, đang đứng đó với một nụ cười lạnh lùng. Cô ấy đến từ khi nào vậy?
Khi Ascal nhìn Yulia, cô ấy vẫy tay vui vẻ với hắn. Sau đó, ánh nhìn của cô trở nên sắc lẹm khi nhìn vị Công tước.
"Ai mà lại muốn cưới gã khổng lồ to xác và hôi hám đó chứ? Đưa ra lựa chọn cho Ascal, chẳng phải chỉ là để ngài kết thúc chuyện này một cách thoải mái hơn sao, thưa Công tước?"
"Công chúa nói hơi quá lời rồi đấy."
"Ahaha. Chẳng lẽ vị Công tước định đem Ascal, báu vật quý giá nhất của Đế quốc, ra để đổi lấy một cuộc hôn nhân chính trị, thì lại khá khẩm hơn sao?"
"Ta chưa bao giờ có ý định đó. Chỉ là muốn hỏi xin sự đồng ý của cậu ấy..." Nói rồi, Công tước Felix chợt nhận ra sự mâu thuẫn trong lời nói của mình.
Sâu thẳm bên trong, ông đã hy vọng rằng Ascal, vì không thể cưỡng lại sự thuyết phục ngầm, sẽ chấp nhận lời cầu hôn để giải quyết vấn đề một cách êm đẹp.
Vị công chúa đã chỉ đúng vào điểm yếu đó.
"Tôi xin lỗi, Ascal. Cậu không cần phải cưới gã khổng lồ đó đâu. Toàn quân chú ý! Chuẩn bị chiến đấu ngay lập tức!"
Theo lệnh của Công tước Felix, binh sĩ tản ra theo đội hình hoàn hảo. Dù bình thường có vẻ thoải mái, nhưng khi cần, họ cực kỳ nghiêm túc. Đây chính là phong cách phương Bắc.
Công tước Felix sau đó vội vã viết lên giấy da.
< CHÚNG TA TỪ CHỐI LỜI CẦU HÔN. >
Ông cắn môi. Khoảnh khắc gã khổng lồ nhìn thấy thông điệp, nó có thể tấn công tường thành trong cơn thịnh nộ. Sẵn sàng tư thế phòng thủ, Công tước Felix giơ cuộn giấy lên.
Và rồi. Người Khổng Lồ Băng đổ gục xuống tại chỗ. Nó bất động một lúc lâu.
"Gã khổng lồ không cử động, thưa Chỉ huy!"
"Không, nó đang..."
Người Khổng Lồ Băng dùng bàn tay khổng lồ lau mặt, như thể đang cố xóa đi những giọt nước mắt.
"Nó đang khóc."
Một lát sau, Người Khổng Lồ Băng đứng dậy, rõ ràng là bị tổn thương sâu sắc bởi sự từ chối. Mặt đất rung chuyển theo từng bước đi của nó, dù là nhìn từ xa.
"Gã khổng lồ đang rút lui. Có vẻ mọi chuyện đã kết thúc tốt đẹp."
Có thực sự là vậy không?
Công tước Felix bản năng cảm thấy rằng cuộc theo đuổi của gã khổng lồ vẫn chưa kết thúc.
Quả thực, ngày hôm sau, Người Khổng Lồ Băng đã quay trở lại trước tường thành.
Rầm!
Người Khổng Lồ Băng ném xác một con quái vật to lớn xuống đất.
"Đó là Sói Tuyết, kẻ trị vì những dãy núi phương Bắc!"
"Biết bao chiến binh phương Bắc đã phải hy sinh dưới tay nó! Cuối cùng cũng được thấy cái xác này!"
Nhưng tại sao gã khổng lồ lại giết Sói Mùa Đông?
"Với ta thì nó trông giống như sính lễ đấy."
Ngày tiếp theo, Người Khổng Lồ Băng mang đến một vòng tay đầy những quả mọng.
"Đó là Trái Tuyết, được bán với giá cực đắt! Thần nghe nói có những quý tộc bán cả dinh thự chỉ để được nếm thử chúng đấy!"
"Tôi cũng muốn một ít!"
"Có vẻ gã khổng lồ vẫn chưa từ bỏ cậu đâu Ascal. Cách tiếp cận thật mãnh liệt."
Người Khổng Lồ Băng xuất hiện trước tường thành như một thói quen hằng ngày.
Mỗi lần nó đều mang theo thảo dược, quái vật, những viên đá lấp lánh, rồi sẽ nhìn Ascal một lúc lâu trước khi biến mất.
Một tháng đã trôi qua kể từ ngày nó xuất hiện lần đầu. Hôm nay, nó không mang theo thứ gì cả.
"Sính lễ cuối cùng cũng hết rồi sao?"
"Thôi đi. Nghiêm túc chút đi."
Ban đầu, các binh sĩ rất căng thẳng vì không biết khi nào gã khổng lồ sẽ trở nên bạo lực. Nhưng giờ đây, ngày càng nhiều người bắt đầu cổ vũ cho Người Khổng Lồ Băng. Đó chính là nhờ sự chân thành đến mức cực đoan của nó.
"Nó đang viết gì đó."
< EM SẼ KHÔNG ĐẾN NỮA. EM XIN LỖI. >
Người Khổng Lồ Băng đứng dậy. Sau đó, nó chậm rãi quay lưng và bắt đầu bước đi.
"Tôi đã bắt đầu thấy mến nó rồi đấy. Buồn thật."
"Nhưng làm sao một người khổng lồ có thể cưới con người được chứ..."
Các binh sĩ nhìn theo bóng lưng nó với trái tim nặng trĩu.
"Ascal. Cậu đi đâu thế? Chờ đã!"
Đúng lúc đó, Ascal bắt đầu leo xuống chiếc thang dây treo trên tường thành. Không để ai có cơ hội ngăn cản.
"NGƯỜI KHỔNG LỒ BĂNG!" Giọng Ascal khản đặc vì hét lớn, nhưng giọng nói yếu ớt của hắn chẳng thể vươn tới được.
Hắn bắt đầu bước đi trên nền tuyết, đôi chân lún sâu sau mỗi bước chân.
Khụ, khụ!
Sải bước của một gã khổng lồ và con người là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Đuổi theo Người Khổng Lồ Băng, Ascal vấp ngã.
"Chúng ta không giúp cậu ấy sao?"
"Chờ chút."
Rầm! Rầm!
Người Khổng Lồ Băng đang chạy về phía Ascal. Cơ thể Ascal rung lên bần bật theo những chấn động dữ dội.
"Hà... Thật là vô lý."
Lần đầu tiên, Ascal và Người Khổng Lồ Băng đối mặt trực tiếp. Nó quỳ xuống và cẩn thận đưa lòng bàn tay ra. Không chút sợ hãi, Ascal trèo lên lòng bàn tay đó.
Ascal lên tiếng.
"Giờ nghĩ lại, tôi vẫn chưa biết tên cô. Tôi là Ascal Erindale. Tên cô là gì?"
< TÊN EM LÀ ISOLDA. >
Cảm giác như màng nhĩ sắp nổ tung. Dù Người Khổng Lồ Băng đã cố gắng tiết chế, nhưng giọng nói vẫn quá lấn át.
Ascal lấy nút bịt tai mà Bernstein đưa cho từ trong túi ra đeo vào, cảm giác mới khá hơn một chút.
"Isolda. Tôi chỉ là một người đàn ông tầm thường. Nhỏ bé và chẳng có gì nổi bật nếu so với cô."
< KHÔNG ĐÂU, ASCAL. TẬN MẮT NHÌN NGÀI, NGÀI CÒN ẤN TƯỢNG HƠN NHIỀU. ĐÓ LÀ LÝ DO EM TIẾP TỤC THEO ĐUỔI. BỎ RA THẬT NHIỀU CÔNG SỨC HỌC NGÔN NGỮ CỦA ĐẾ QUỐC. >
"Cảm ơn cô vì đã có ấn tượng tốt về tôi. Nhưng tôi không thể nhận lấy trái tim chân thành của cô."
< TẠI SAO? VÌ ISOLDA XẤU XÍ Ư? VÌ EM LÀ NGƯỜI KHỔNG LỒ SAO? >
"Không. Đó là vì đã có một người khác mà tôi cần phải trả lời."
< VẬY SAO? VẬY LÀ ISOLDA ĐẾN MUỘN RỒI. EM XIN CHẤP NHẬN ĐIỀU ĐÓ. >
"Tôi xin lỗi."
< KHÔNG. EM THẤY RẤT HẠNH PHÚC. VÌ NGƯỜI EM YÊU LÀ ASCAL CHỨ KHÔNG PHẢI AI KHÁC. >
Đột nhiên, Isolda giơ một bàn tay lên và với một vẻ mặt đau đớn, cô nhổ một chiếc răng nanh của mình ra.
< NGƯỜI KHỔNG LỒ CHÚNG EM GỌI ĐÂY LÀ RĂNG NÀNG TÌNH YÊU. EM ĐÃ BỊ TỪ CHỐI TRONG TÌNH YÊU. VẬY NÊN, ASCAL, XIN HÃY NHẬN LẤY CÁI NÀY. HÃY DÙNG NÓ THEO Ý NGÀI MUỐN. >
"Tôi chỉ toàn nhận từ cô thôi."
Isolda mỉm cười. Sau đó nhẹ nhàng đặt Ascal trở lại mặt đất.
Ascal nhìn theo bóng dáng Isolda khuất xa một lúc lâu.
****
“Lễ hội! Lễ hội!”
"Giờ chúng ta có thể tự do thám hiểm những ngọn núi phương Bắc rồi!"
"Với những thảo dược này, chúng ta có thể chữa lành cho người bệnh!"
"Còn đống quặng này nữa! Phương Bắc giờ giàu to rồi!"
Người dân reo hò.
"Ascal! Ascal! Tay chơi gái huyền thoại đã quyến rũ được người khổng lồ! Vạn tuế! Vạn vạn tuế"
Ascal mặc cho những tiếng reo hò của đám đông cuốn lấy mình.
Hắn nhìn chiếc răng nanh của Người Khổng Lồ Băng, thứ mà phải tốn đến mấy cỗ xe ngựa và rất nhiều người mới có thể vận chuyển được.
"Cái này khó đây. Ngay cả những thợ rèn cũng đang vất vả với nó."
"Đừng lo về chuyện đó!"
Đó là bộ tộc Stonehead từ phương Bắc đã tìm đến khi nghe tin về Người Khổng Lồ Băng.
"Đã lâu không gặp, Ascal."
"Dugrim?"
"Phải, là tôi đây."
Vị người lùn dẫn đầu tiến lên chào Ascal. Nhắc mới nhớ, Dugrim từng nói mình đến từ Stonehead khi lần đầu giới thiệu.
"Tộc trưởng, ngài biết anh ta sao?"
"Cậu mới đến nên không biết. Cái cuốc này chính là một trong những sáng tạo của cậu ấy đấy." Dugrim giơ cái cuốc buộc ở thắt lưng lên. Đám người lùn ồ lên thán phục.
"Wow! Được gặp đại nhân tạo ra cái cuốc ở đây sao!"
Ascal đứng hình.
Không. Cái trào lưu cuốc chết tiệt đó vẫn chưa chấm dứt à?
Dugrim nhìn chiếc răng nanh của Người Khổng Lồ Băng đầy thèm muốn.
"Với kích cỡ này, chúng ta có thể tạo ra những vật phẩm không tưởng. Đằng nào thì ngoài bộ tộc Đầu Đá của chúng tôi ra chẳng ai xử lý nổi nó đâu, hay là cậu đưa không cho bọn ta nhé?"
"Không đời nào." Công tước Felix can thiệp.
"Vậy ngài muốn bao nhiêu? Cứ đưa ra một cái giá đi."
Nhưng Công tước không phải người lùn, ông chẳng biết giá trị thị trường của chiếc răng nanh này. Dugrim khoanh tay đầy tự tin.
"Một trăm vàng."
"Không, thật vô lý. Ngài nghĩ ngài đang—"
Và rồi Dugrim chết lặng khi thấy người vừa xuất hiện.
Đó là Yulia. Dugrim nhớ rất rõ cuộc đàm phán về cái cuốc. Đó là một cơn ác mộng.
"Đàm phán với ngài lúc nào cũng vui. Hay là lần này chúng ta đàm phán xuyên đêm nhé?"
"Làm ơn, xin hãy tha cho tôi." Dugrim đi theo Yulia trông giống như một tù nhân đang bị dẫn đi hành hình.
********
Cuối cùng, chiếc răng nanh được bán với giá cực cao. Ascal giữ lại một mảnh nhỏ còn sót lại sau vụ mua bán. Thêm vào đó, bộ tộc Đầu Đá đồng ý cung cấp vũ khí và áo giáp làm từ chiếc răng nanh cho các chiến binh phương Bắc.
Và cuối cùng.
"Nhìn này Ascal, bức tượng của cậu. Được gọi là Kẻ Phản Diện Của Phương Bắc."
"Chúng ta đổi tên được không?"
"Hay là Kẻ Đào Hoa Phương Bắc? Tay chơi Phương Bắc?"
Những tin đồn ngày càng nực cười tiếp tục lan rộng.
Sau nhiều tranh luận, bức tượng cuối cùng được đặt tên là "Vị Cứu Tinh Của Phương Bắc".
Ascal nhắm mắt lại.
Rồi có ai đó vỗ nhẹ vào vai hắn. Là Yulia.
"Ascal. Nhìn ta này."
"Điện hạ?"
Chẳng hiểu sao từ khi đến phương Bắc, hắn chưa một lần gọi cô là Lia.
Có lẽ cái khí chất cô tỏa ra khiến cô có vẻ khó gần.
"Chuyện này không thể chờ đến rạng sáng sao?"
"Ngài sẽ lại chạy trốn, đúng không?"
"Thần không hiểu ý ngài là gì.”
Yulia có vẻ thích thú, cô sải bước đi trước với đôi tay chắp sau lưng.
"Đây không phải đường về phòng nghỉ."
"Không. Đây là một cái hang. Bất kể chuyện gì xảy ra ở đây, sẽ không ai biết đâu."
Cô tìm thấy nơi này từ khi nào vẫn là một bí ẩn.
Cái hang Yulia dẫn hắn vào chỉ vừa đủ cho hai người. Bên trong hang tối, Yulia thắp một ngọn đèn ma thuật. Khuôn mặt cô được chiếu sáng dịu nhẹ, và mùi hương vani thoang thoảng từ mái tóc cô.
Ascal lùi lại một bước. Yulia tiến lên hai bước.
"Ngài gần quá rồi."
"Nếu ta không làm thế này, ngài sẽ lại chạy. Ngài sợ ta sao, Ascal?"
Hắn không thể phủ nhận, cũng chẳng thể khẳng định.
Hình ảnh cô như một bạo chúa tương lai, thản nhiên chém đầu kẻ thù, là thứ mà Ascal không thể quên.
Không thể quên sao?
Yulia chậm rãi dùng lòng bàn tay đẩy Ascal.
Không còn không gian để lùi bước, hắn vô tình nằm xuống. Khuôn mặt Yulia hiện ra phía trên hắn.
Nhìn xuống hắn là một gương mặt vừa xinh đẹp vừa đầy ma mị, mang nét kiêu hãnh của một bậc quân vương cai quản vạn vật, như thể nó thuộc về một nhân cách mà hắn chưa từng thấy trước đây.
Hơi thở ấm áp của cô lướt qua má hắn.
"Ascal Debrue, không, Ascal Erindale. Ta đã nói với ngài rồi."
Thế giới dường như đảo lộn. Mọi tiền đề bắt đầu đi trái với lẽ vốn có.
"Ngài thuộc về em, dù là sống hay đã chết." [note87574]
28 Bình luận
Chình chỵch chình chịch hey
Chình chỵch chình chỵch hey
Chình chỵch chình chịch hey