Bá tước Devar vốn nổi tiếng là một cái loa phóng thanh của giới quý tộc.
Nếu bạn thắc mắc điều đó nghĩa là gì, thì hãy tưởng tượng cảnh bạn vừa kể một bí mật thầm kín cho đứa bạn thân vào đêm qua, đại loại như bạn vẫn còn ôm gấu bông đi ngủ chẳng hạn. Nếu đến sáng hôm sau cả thế giới đều biết chuyện đó, thì chúc mừng, bạn thân của bạn chính là một Devar thứ thiệt.
Dạo gần đây, Bá tước Devar đặc biệt mê mẩn một nhân vật.
Ascal Debrue.
Nếu hỏi ai là người nổi tiếng nhất đế quốc hiện nay, chín trên mười người sẽ gọi tên hắn. Kẻ duy nhất không gọi tên chắc là kẻ điên rồi.
“Ngài có muốn dùng chút đồ nhắm không ạ?”
“Thôi, ta đang bận.”
Bá tước đang rất bận rộn. Lão phải quan sát từng cử động nhỏ của Ascal.
Ngắm nhìn ngôi sao đang lên này là một thú vui tao nhã — hoặc là hắn sẽ bay cao chạm tới trời xanh, hoặc là sẽ ngã lộn cổ xuống bùn đen.
‘Ngươi sẽ là hạng người nào đây, Ascal Debrue?’
Bá tước nhấp một ngụm rượu vang. Từ xa, lão thấy Ascal đang chào hỏi vị quý tộc quyền lực nhất, Công tước.
‘Hừm. Nếu Công tước ngó lơ hắn, thì chẳng còn gì để bàn.’
Tiếp theo là Thái tử Kain tiến lại gần.
‘Vậy là tin đồn Thái tử để mắt đến hắn là thật sao...’
Tại bữa tiệc, Ascal đã nhận được sự công nhận từ hai nhân vật quyền lực nhất.
Mọi người dù đang mải mê việc riêng nhưng không khí vẫn đầy sự căng thẳng, hàng tá cặp mắt đang lén lút quan sát hắn. Những quý tộc muốn kết giao, những quý cô hy vọng vào một cuộc tình chóng vánh hay xa hơn thế.
Đó là một cuộc chiến cân não thầm lặng. Và người phá vỡ tảng băng chính là Nhị công chúa, Serena Barba.
‘A! Công chúa Serena ra chiêu rồi.’
Nhiều người sợ hãi hoặc dè chừng Serena, nhưng Bá tước Devar lại khá thích cô. Vì cô luôn quyết đoán. Ở góc độ khán giả, cô là kiểu nhân vật không thể ghét được.
– Xì xào.
Tiếng bàn tán khe khẽ vang lên khắp sảnh tiệc. Chẳng cần nghe kỹ cũng biết họ đang nói về Serena. Thế nhưng, Serena vẫn không hề do dự tiến về phía Ascal.
“Ta có vinh dự được khiêu vũ cùng ngài một điệu chứ?”
Nâng nhẹ tấu váy, cô thực hiện một cú nhún người chào chuẩn sách giáo khoa.
Một lời mời khiêu vũ không tì vết. Bất kỳ người đàn ông nào cũng khó lòng từ chối một yêu cầu như vậy.
‘Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng lần này có vẻ mỹ nhân mới là người chủ động.’
“Xin lỗi công chúa. Chân thần dạo này hơi đau. Thần xin phép.”
‘?’
Nhưng một cú quay xe cực gắt đã diễn ra. Bỏ lại những lời đó, Ascal biến mất hút ngay tại chỗ. Nàng công chúa sững sờ giữa sàn nhảy, gương mặt đờ đẫn vì không tin nổi.
“Đậu phộng! Đưa ta ít đậu phộng mau!”
Bá tước Devar vồ lấy đĩa đậu phộng từ người hầu, vội vàng nhét đầy mồm.
– Rắc, rắc.
Cái cảnh tượng quý giá này mà không có gì nhấm nháp thì đúng là phí của giời. Ascal hóa ra còn thú vị hơn lão tưởng tượng nhiều.
***
Dinh thự của Công tước còn đồ sộ hơn cả tưởng tượng. Nó không chỉ là nơi để ăn ngủ, mà còn phục vụ nhiều mục đích khác. Ví dụ như tổ chức tiệc tùng linh đình, hoặc để một quan chức đế quốc mù đường lang thang vô định trong những hành lang hun hút.
“Cô ta ở đâu được nhỉ... Sushia...”
Thật bực mình. Cứ gặp ai là người ta hơi tí lại:
"Ồ, chào ngài Ascal, tôi là X, nếu ngài có thời gian chúng ta bàn chút về tình hình lục địa chứ?" hoặc "Trăng đêm nay đẹp quá ngài nhỉ, nghe bảo trăng cũng có đôi có cặp, không biết cặp của tôi ở đâu?". Việc từ chối khéo từng người một làm hắn kiệt sức.
Dù sao thì Ascal cũng đã làm tròn bổn phận tối thiểu. Giờ hắn chỉ muốn tìm Sushia, giành chiến thắng áp đảo trong cuộc thi bánh quy, về nhà rửa chân rồi đi ngủ một giấc thật ngon.
Thế nhưng, đời không như là mơ.
“Chúng ta lại gặp nhau rồi, Ascal.”
“Kính chào Thái tử.”
Hắn lại đụng phải đúng người mà hắn không muốn gặp nhất.
Kain mỉm cười thân thiện, vây quanh là những quý tộc trẻ tuổi năng nổ. Có vẻ là phe cánh của ngài.
“Rất vui được gặp ngài. Tôi là Bá tước Teheran.”
“Hân hạnh. Tôi là Ascal Debrue.”
Một vị quý tộc tỏa ra cái mùi "tôi là kẻ thành công chưa từng biết thất bại, cậu cũng thế đúng không?" tiến lại gần, khiến Ascal thấy hơi ngột ngạt.
“Tôi nghe danh ngài đã lâu. Quả là một nhân tài xuất chúng.”
“Ngài quá khen.”
Bá tước Teheran chìa tay ra bắt. Lúc nắm tay, Ascal cảm thấy lòng bàn tay lão đẫm mồ hôi.
‘Dễ tiết mồ hôi thì cũng phải báo trước một tiếng chứ...’
Nén lại sự khó chịu, Ascal bắt tay cho xong chuyện rồi lén lút lau tay vào quần.
“Tuy nhiên, chim có giỏi đến đâu mà không có tổ thì cũng vô nghĩa.”
Bá tước Teheran mỉm cười đầy ẩn ý. Sự tự tin của lão đến từ cái gật đầu ngầm của Thái tử.
Nhìn theo hướng lạc quan thì Hoàng đế chẳng còn sống được bao lâu nữa, và cuộc đua kế vị đang nóng lên từng giờ. Trong giới quý tộc, tỉ lệ Thái tử lên ngôi là hơn 90%, không, phải là 99%.
Teheran tin chắc Ascal sẽ vồ lấy cơ hội ngàn vàng này.
‘Cậu ta nói cái gì cơ?’
Khổ nỗi, Ascal mải lau mồ hôi tay nên chẳng nghe lọt chữ nào. Thấy cái người này cứ lải nhải, nếu lờ đi thì mất lịch sự quá, nên Ascal quyết định dùng chiêu lấy bánh lấp miệng.
“Tôi có nướng ít bánh quy, ngài dùng thử một miếng nhé?”
“...Bánh quy? Vào lúc này sao?”
Bá tước Teheran ngẩn người. Cái tên này có nghe mình nói gì không vậy?
“Bánh quy sao. Nó làm ta nhớ đến tuổi thơ. Ta và các em mình từng phải chia nhau một chiếc bánh quy duy nhất.”
Thái tử Kain cầm lấy một chiếc bánh và cắn một miếng.
“Nhưng giờ chúng ta đã lớn, một chiếc bánh không còn đủ cho cả ba. Thế nhưng, ai cũng muốn chiếm trọn chiếc bánh đó.”
“May mắn thay, tôi có rất nhiều bánh quy.”
Ascal lúng túng lôi thêm một đống bánh ra. Thái tử mỉm cười, ăn thêm chiếc nữa.
“Ngài dùng thêm nhé?”
“Được.”
Được mời thì khó từ chối, vả lại bánh cũng không tệ. Nhưng ăn bánh khô mà không có nước làm cổ họng ngài hơi khát. Thái tử nuốt xuống.
“Hừm. Có vẻ vẫn còn rất nhiều bánh. Làm miếng nữa không ngài?”
“Ta nghĩ... chừng này là đủ rồi.”
Kain khựng lại. Rốt cuộc cái tên này mang theo bao nhiêu bánh quy trong người vậy? Và hắn có hiểu cái thông điệp mà bản thân đang cố truyền tải không?
‘Khoan đã.’ Một tia sáng lóe lên trong đầu Kain.
“May mắn thay, tôi có rất nhiều bánh quy.”
Câu này có thể hiểu là: “Đế quốc này rất rộng lớn, quá rộng lớn để một người có thể nuốt trọn. Không cần ba người phải tranh giành một miếng bánh nhỏ bé.”
“Quả nhiên.”
Ascal Debrue. Kain cảm thấy mình đã hiểu tại sao người đàn ông này vẫn chưa gia nhập bất kỳ phe phái nào. Ngay từ đầu, Ascal đã sở hữu một cái nhìn phá cách.
‘Ngông cuồng thật đấy, Ascal Debrue.’
Dù đế quốc có rộng lớn đến đâu, nếu không có cốt lõi, nó sẽ dễ dàng tan rã.
Tuy nhiên, khi một người có vô số thành tựu như Ascal lên tiếng, lời nói đó mang một trọng lượng khác hẳn. Đã có kẻ nào dám nói thẳng quan điểm của mình với Kain rõ ràng đến thế chưa? Từ trước đến nay, ai cũng chỉ biết vâng vâng dạ dạ.
Có lẽ cái ngài cần lúc này chính là một người dám nói KHÔNG với mình. Sự tò mò của Thái tử trỗi dậy.
Ngài khao khát có được Ascal hơn bao giờ hết.
‘Ta nhất định phải có được ngươi, Ascal Debrue.’
***
Và thế là, sau một hồi bị đám tùy tùng của Thái tử hành, Ascal mới thoát thân được.
‘Phải... tìm Sushia nhanh lên...’
Hắn sắp đạt đến giới hạn chịu đựng rồi.
Hắn mệt muốn xỉu.
Hắn đã lùng sục mọi ngóc ngách tầng một mà chẳng thấy bóng dáng Sushia đâu, chắc cô nàng đang ở tầng hai.
Khi Ascal bắt đầu leo cầu thang, không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng. Khác với tầng một náo nhiệt, tầng hai mang đậm không gian sinh hoạt riêng tư hơn.
‘Thế này có hơi bất lịch sự không nhỉ?’
Đúng lúc đó, những giọng nói khe khẽ lọt ra từ một cánh cửa khép hờ.
“Tình hình hiện tại là...”
“Vậy, kế hoạch tiến triển đến đâu rồi?”
Đó là giọng của một người đàn ông trung niên và một phụ nữ trẻ. Hắn vô tình nghe lỏm được.
Ngay khi Ascal định quay xuống thì đụng ngay người cần tìm.
“Ồ, Cục trưởng. Sao ngài lại ở đây?”
Là Sushia. Bình thường cô nàng là cái gai trong mắt, nhưng lúc này hắn thấy nhẹ người hẳn khi gặp cô.
“Tìm cô mãi. Cô có thực sự làm đống bánh quy đó không đấy?”
“Tất... tất nhiên rồi. Sếp sẽ phải há hốc mồm khi nếm thử cho xem.”
Sushia định nói thêm gì đó thì... Cánh cửa mở ra.
Bước ra từ đó là một người phụ nữ tuyệt đẹp với mái tóc bạch kim và đôi mắt màu sapphire.
Cô mặc một bộ váy đính chiếc ghim cài áo bằng vàng, biểu tượng chỉ dành riêng cho hoàng tộc.
Gần như theo phản xạ, một cái tên hiện lên trong đầu Ascal.
“Lia?”
Người phụ nữ định rời đi bỗng quay đầu lại nhìn hắn. Ánh mắt cô lạnh lẽo đến thấu xương.
“Có vẻ ngài đã nhầm tôi với ai đó rồi phải không?”
“Kính chào... Công chúa!”
Sushia vội vàng cúi đầu, rồi véo mạnh vào đùi Ascal, thì thầm.
“Sếp làm cái gì thế? Xin lỗi nhanh lên!”
“Thần vô cùng xin lỗi, thưa Công chúa.” Ascal không do dự, cúi đầu ngay lập tức.
“Không sao. Ai cũng có lúc nhầm lẫn.”
Nói rồi, Tam công chúa Yulia rời đi. Chẳng hiểu sao, bước chân của cô có vẻ vội vã hơn bình thường.
“......”
Ascal trầm ngâm suy nghĩ. Hắn cảm thấy mình đã từng trải qua chuyện này trước đây. Cảm giác giống hệt như hồi tiểu học, hắn lỡ miệng gọi cô giáo là mẹ vậy.
Sự xấu hổ này quen thuộc đến rợn người.
Thật là nhục nhã.
Nhưng mà, tại sao Sushia lại không nhận ra Lia nhỉ? Mắt cô nàng bị cận à? À thì, thời này kính mắt hiếm lắm, chắc là vậy rồi.
***
“Phù... Phù...”
Yulia bước đi thật nhanh. Khi đã đến một góc khuất, cô vùi mặt vào đôi bàn tay.
‘Anh ấy nhận ra mình rồi sao?’
Người cô vừa chạm mặt chính là Ascal Debrue. Cấp trên của cô, người không hề biết cô chính là Tam công chúa... người quan trọng nhất đối với cô.
Yulia cố gắng làm dịu trái tim đang đập loạn nhịp.
Nhưng không dễ chút nào.
Nếu anh ấy phát hiện ra cô là Yulia, Tam công chúa của Đế quốc, chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu cô còn có thể ở bên cạnh anh ấy nữa không?
Và nếu không được thì sao?
17 Bình luận
Main : tới giờ trả bài r :))
Others: ta nhất định phải có được ngươi:v