Sau buổi yết kiến Hoàng đế, Ascal và Bernstein đã chính thức trở thành cặp bài trùng sống chết có nhau. Như thể hai con cua trong một cái giỏ, ông này định bò ra thì ông kia kẹp chân lôi lại, tạo nên một mối lương duyên đẹp đẽ nhưng... không lối thoát.
"Thôi, ta thú thực nhé. Ta chẳng biết quái gì về việc đóng một con phi thuyền tử tế đâu," Bernstein dõng dạc thừa nhận.
"Thế đống phi thuyền trước đây ông làm là cái thứ gì?"
"Bên ngoài thì lung linh, chứ bên trong toàn là rác rưởi bị lỗi thôi."
"Vậy ra ông thực sự định làm bừa rồi chuồn lẹ à?"
"Cảm ơn ngài đã khen."
Gương mặt Ascal trở nên nghiêm trọng.
"Thế giờ tính sao?"
"Ngài thấy kiểu chết nào ít đau hơn? Chém đầu, thiêu sống hay treo cổ?"
"Chắc chắn là né vụ thiêu rồi... mà khoan, sao chúng ta lại bàn chuyện chết chóc ở đây?"
"Trừ khi chúng ta tìm thấy bản thiết kế phi thuyền của sư phụ quá cố, nếu không thì vô phương cứu chữa."
Bernstein nhớ về sư phụ mình. Một lão già gắt gỏng nhưng cực kỳ giỏi nghề.
Giá mà lão không chết đuối vì say rượu trong đêm, thì có lẽ đã là nhà phát minh vĩ đại nhất Đế quốc rồi. Sư phụ lão để lại rất nhiều bản thiết kế dang dở, trong đó có một cái là về phi thuyền.
"Thiết kế đó cực đỉnh, nhưng hồi đó tụi ta thiếu vốn và công nghệ. Giờ thì khả thi đấy, nhưng khổ nỗi bản thiết kế thất lạc rồi..."
"Có phải mấy tờ này không?"
"...Ngài đào đâu ra thứ này thế?"
"Thì cứ nhìn quanh là thấy thôi. Ông nên học cách sắp xếp đồ đạc đi."
Nghe Bernstein nói vậy, Ascal lục lọi đống đồ trong phòng thí nghiệm và tìm thấy ngay một xấp bản vẽ. Giống như kiểu bạn tìm mãi không thấy đồ, nhưng mẹ bạn vào là thấy ngay lập tức vậy.
Bernstein, lúc này đã từ bỏ việc dùng logic để hiểu Ascal, cầm lấy bản vẽ phi thuyền.
"Đúng là của sư phụ rồi. Có cái này thì làm được. Nhưng chúng ta thiếu nhân lực và thời gian để bắt đầu lại từ đầu. Trừ khi có cả một bầy Người Lùn kéo đến đây giúp..."
"Để tôi liên lạc với mấy chỗ này xem."
"...?"
Ascal lập tức gọi điện cho người thân ở Hội Golden Hammer và Hội Blue Flame.
Đám thợ người lùn từ cả hai hội lập tức phi đến phòng thí nghiệm ngay và luôn. Vừa nhìn thấy bản thiết kế, thủ lĩnh Hội Golden Hammer nhe răng cười.
"Kèo này thơm đấy. Anh em, lên đồ!"
"Không ngờ có ngày được đóng phi thuyền đầu tiên, ngài đúng là ân nhân của chúng tôi!"
Chẳng mấy chốc, phòng thí nghiệm đã chật kín người lùn. Bernstein câm nín toàn tập. Tuy nhiên, đóng phi thuyền không dễ thế. Vài ngày sau, Bernstein lại vác bộ mặt đưa đám đến gặp Ascal.
"Kẹt rồi. Chúng ta cần làm lại động cơ, mà cái này cần đá ma thuật tinh khiết cực cao. Giờ đào đâu ra..."
"Để ta gọi cho nhà giả kim."
"Ý ngài là sao?"
Ascal gửi một lá thư cho nhà giả kim Tey, hỏi xem có thể hỗ trợ ít đá ma thuật xịn cho dự án phi thuyền không. Câu trả lời đến ngay trong buổi chiều:
<Dĩ nhiên rồi. Cuối cùng tôi cũng có cơ hội trả bớt nợ ân tình cho ngài. Tôi sẽ gửi đá ma thuật tinh khiết nhất qua đường chuyển phát nhanh. Toàn hàng tuyển đấy nhé.>
Ngay sau đó, một cỗ xe ngựa chở đầy đá ma thuật đổ ập xuống trước cửa. Bernstein nhìn ngọn núi đá quý mà ngây người:
"Cái... cái gì thế này?"
"Đá ma thuật thôi. Giờ khỏi lo vụ động cơ nhé."
"..."
Nhưng, đời không như là mơ.
Vài ngày sau, Bernstein lại nghiêm trọng: "Chúng ta cần nguồn điện dự phòng. Nếu không có một lượng lớn Ếch Ngọc, chúng ta sẽ..."
"Nhà tôi có trang trại nuôi Ếch Ngọc mà."
"Thế giới này đang trêu đùa ta đấy à?" Bernstein gào thét trong lòng.
Cuối cùng, phi thuyền cũng hoàn thành xuất sắc.
****
Ngày định mệnh đã đến.
Bernstein nuốt nước bọt nhìn con phi thuyền sừng sững. Quá trình đóng thì suôn sẻ đấy, nhưng lo thì vẫn cứ lo. Nếu thất bại, Ngọa Long và Thánh vật của Đế quốc chắc chắn sẽ bay màu ngay trong ngày hôm nay.
"À, hóa ra đây là phi thuyền sao. Trông nhỏ hơn cái trước nhỉ."
"Vâng thưa Thái tử. Chúng tôi đã áp dụng công nghệ từ tính và vật liệu bay ma pháp mới. Nhỏ nhưng có võ đấy ạ."
"Ta hiểu rồi. Công nghệ từ tính, ra là vậy." Thái tử Kain gật đầu tâm đắc. Như mấy ông sếp lớn đi xem dự án công nghệ mới cũng chỉ biết gật đầu ra vẻ hiểu biết thế thôi cho nó oai.
"Ascal, nghe bảo chú sẽ trực tiếp cầm lái à? Thật vinh dự khi được thấy Ngoạ long của Đế quốc cất cánh."
"Tất cả là nhờ ơn Bệ hạ và Điện hạ ạ."
Ascal cũng không hề nhàn rỗi.
Trong lúc đóng phi thuyền, hắn đã thực hiện một chế độ huấn luyện phi công nghiêm ngặt. Ăn ngày 3 bữa, ngủ 8 tiếng, đi dạo 1 tiếng. Thực tế là... chẳng làm cái quái gì cả.
“Phi thuyền chạy tự động mà, lo gì.”
“Thế cần quái gì tôi phải làm phi công?”
“Vì... rõ ràng rồi!!! Chúng ta là đồng chí mà!!!!”
Ascal cạn lời trước sự trơ trẽn của Bernstein.
Dưới sự chứng kiến của Hoàng đế, Thái tử, các Công chúa và dàn đại sứ các nước, Ascal và Bernstein bước lên phi thuyền.
Yulia cầu nguyện thầm lặng: 'Bình an trở về nhé, Ascal.'
Serena nghi ngờ: 'Cái giọng đó... nghe quen quen...'
Thái tử nghĩ thầm: 'Mình cũng muốn lên lái thử.'
Phi thuyền bắt đầu bay lên.
***
Nó đang bay. Nó thực sự đang ở trên không trung.
Ascal nhìn qua cửa sổ thấy đám đông dưới đất bé xíu lại, cố trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch. Mọi thứ đã thay đổi.
Đáng lẽ ra gã phi công giả mạo sẽ đâm sầm vào núi rồi bị xử tử vì say rượu. Nhưng giờ người lái lại là hắn và Bernstein.
"Chúng ta sẽ không rơi chứ?"
"Ta đã cố hết sức rồi Ascal. Nếu có chết ở đây thì cũng là do định mệnh." Bernstein làm dấu thánh giá bên cạnh.
"Lạy Chúa, chúng con sắp đến gặp Người đây."
Ascal cố nén ham muốn nhấn cái nút thoát hiểm khẩn cấp trong khoang lái. May mắn thay, phi thuyền bay cực kỳ mượt.
"Oa... Ta thực sự đã làm ra phi thuyền sao?" Bernstein cảm động phát khóc.
Ascal tặc lưỡi.
'Đồ ngu. Ông không thầy là mình sắp bị Đế quốc xích lại vĩnh viễn rồi à.'
"Khoan đã. Sao nhiều mây thế? Có gì đó không ổn."
"Bình tĩnh đi, ở độ cao này thì mây là chuyện... Đợi đã, mây có màu này bao giờ không?"
Cả hai nhìn đám mây xanh lè phía trước, xung quanh là những tia sét cuộn xoáy.
"Đủ rồi! Hạ cánh khẩn cấp mau!"
Bernstein vội chuyển sang chế độ lái tay, nhưng phi thuyền không phản ứng.
"Mất điều khiển rồi!"
"Ý ông là sao...?"
Rắc! Đoàng!
"Hai con sâu cái kiến kia, các ngươi dám phá giấc ngủ của ta sao?"
Họ đã quên mất một điều: Từ thuở xa xưa, chủ nhân của bầu trời chính là loài Rồng. Nhưng chúng đã biến mất và chỉ còn là truyền thoại.
"Một con Vân Long..." Ascal thốt lên theo phản xạ.
"Ngươi biết tên ta sao."
Con Vân Long bao vây lấy phi thuyền. Nó giữ con tàu đứng im giữa không trung như có phép thuật. Chỉ cần nó siết nhẹ một cái, cả đám sẽ tan thành mây khói.
"Chúng tôi biết về bản khế ước mà chủng tộc của ngài đã ký với Đế quốc."
"Bản giao kèo đó đã lỗi thời hàng thế kỷ rồi. Giờ nó còn ý nghĩa gì nữa?"
Con Vân Long này từng là hộ vệ của Đế quốc cũ. Nhưng sau khi hết hạn hợp đồng và cảm thấy thất vọng về con người, nó đã không ký tiếp.
"Con người đã rất nỗ lực. Để xin lỗi ngài, chúng tôi đã đóng con phi thuyền này để tìm đến gặp ngài đấy."
"Vậy ra các ngươi làm thứ này chỉ để xin lỗi ta?"
Một cú chém gió không chút ngần ngại tới từ Ascal. Hắn vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, diễn tiếp.
"Đúng vậy, thưa Vân Long. Xin ngài hãy nguôi giận và bảo vệ Đế quốc một lần nữa."
"Hừm. Ta rời bỏ Đế quốc không chỉ vì thất vọng, mà còn vì ta không thể ngăn cản dòng chảy của vận mệnh. Đế quốc này sắp sụp đổ rồi."
"Ngài đang nói về sự diệt vong của Đế quốc sao."
"Ngươi biết rõ mà. Dòng chảy đó không dễ gì thay đổi. Tại sao ta phải lãng phí năng lượng cho một quốc gia định sẵn là sẽ sụp đổ?"
Ascal nhất thời khó đáp lại. Sau một hồi suy nghĩ, hắn mới lên tiếng.
"Nhưng Đế quốc thực sự sắp tàn sao?"
"Ngươi nói gì cơ?"
"Thì, hạ nhân cũng từng nghĩ nó sắp tàn, nhưng gần đây bản thân thần bắt đầu thấy nghi ngờ về điều đó..."
"Đúng là một con người kỳ quặc. Để ta bói một quẻ xem sao."
Con Vân Long lôi ra một quả cầu pha lê và bắt đầu làm phép giữa không trung. Trong khi đó, Ascal liếc nhìn Bernstein, lão đang đứng hình như bị đóng băng.
Con Vân Long tuyên bố.
"Ta sẽ gia hạn khế ước với Đế quốc! Ta, Chủ nhân của mây và thời tiết, sẽ bảo vệ Đế quốc trong một ngàn năm tới!"
"?"
Bầu trời bỗng chốc trở nên quang đãng và đẹp đẽ. Con Vân Long cũng biến mất tăm.
"Phù. Hoạt động lại rồi. Cái quái gì vừa xảy ra thế chú..." Bernstein lau mồ hôi trán.
***
"Nghe đây, hỡi Ngoại long của Đế quốc và Thánh vật của Đế quốc!"
Thay mặt Hoàng đế đang đau ốm, Thái tử đọc sắc lệnh:
"Các khanh đã lập nên một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử! Chinh phục bầu trời! Đây không chỉ là món nợ của Đế quốc mà là của cả thế giới đối với hai khanh!"
Ascal quỳ xuống, linh cảm thấy điềm chẳng lành.
Cái mùi này chắc chắn là mùi... thăng chức.
"Ascal, chú sẽ tiếp tục cống hiến cho Đế quốc chứ?"
"...Vâng."
"Tay ta run lên vì xúc động đây. Chú sẽ trở thành Bộ trưởng, lãnh đạo Cục Thẩm định!"
"Thần rất vinh dự. Nhưng thưa Điện hạ, tất cả chuyện này sẽ không thể thành công nếu thiếu đồng chí Bernstein!" Ascal thấy Bernstein đang cười thầm, liền đâm lão một nhát yêu thương trước.
Bernstein vội vã chối.
"Không đâu! Thần chỉ là một nhà phát minh nhỏ nhoi đóng góp cho sự lãnh đạo tài tình của Ascal thôi. So với ngài ấy, thần chỉ là hạt cát giữa sa mạc..."
"Nhìn sự khiêm tốn này xem! Đúng là nhân tài làm rạng danh Đế quốc!" Thái tử cảm động.
"Nếu không có Ascal!"
"Nếu không có Bernstein!"
Thái tử tuyên bố: "Sự khiêm tốn của hai khanh chính là tương lai của Đế quốc. Bernstein, Đế quốc cũng đã chuẩn bị một vị trí cho khanh. Khanh sẽ là Bộ trưởng của Bộ Phát triển và Đổi mới vừa được thành lập!"
"Điện... Điện hạ... Thần đội ơn ngài sâu sắc."
Quá xúc động, Bernstein thậm chí còn rơi nước mắt.
Đó chính là khoảnh khắc ra đời của vị Bộ trưởng trẻ nhất Đế quốc và một bộ ban ngành hoàn toàn mới.
20 Bình luận