Ascal vốn không lạ lẫm gì với thuật ngữ điểm nóng tâm linh.
Đó là những nơi tràn ngập năng lượng tiêu cực, nơi các linh hồn thường xuyên xuất hiện và những sự cố kỳ quái xảy ra như cơm bữa.
Khi màn đêm buông xuống, khu rừng rậm rạp che khuất mọi thứ, khiến người ta không thể nhìn rõ dù chỉ một bước chân.
Chỉ cần sẩy chân một cái là có thể sa vào đầm lầy ngay lập tức. Và đương nhiên, Rừng Phù Thủy tự hào xếp trong top 10 điểm nóng tâm linh của Đế quốc.
"KYYAAAAAA!"
Nhờ vậy, Sushia bỗng thấy mình như đang đóng vai chính trong một bộ phim kinh dị.
Tất nhiên, với Ascal, người không nhìn thấy ma, thì cảnh tượng này chẳng khác nào Sushia đang diễn kịch câm một mình.
"Tỉnh táo lại đi Sushia! Đừng quên cô suýt nữa đã thành Thánh nữ đấy! Cô có lợi thế bẩm sinh mà!" Ascal khuyên nhủ.
Nó giống như việc chuyển thể loại từ phim kinh dị sang phim trừ tà vậy.
Sushia bắt đầu đọc dòng thứ hai, chương 22 của kinh thánh và vẩy nước từ bình tông lên con ma.
Hiệu quả thật đáng kinh ngạc, cô dần lấy lại được bình tĩnh.
"Về thôi vậy."
"Chờ chút đã Bộ trưởng. Con ma đó không định hù dọa em đâu. Nó chỉ muốn có người lắng nghe thôi."
"Ý cô là sao..."
Người ta thường bảo người sống không nên giao thiệp với người chết. Ascal đã định dùng vũ lực để lôi Sushia đi, nhưng rồi thấy đôi mắt cô nàng rưng rưng nước mắt.
"Con ma này... cả đời nó chưa từng được nếm thử mùi vị của thịt gà."
Dù Sushia không được thông minh cho lắm, nhưng sự thấu cảm của cô thì không ai trong Cục Thẩm định có thể sánh bằng.
Vị tiểu thư nhà Công tước, thuần khiết và không vướng bụi trần, lại biết cách chân thành lắng nghe tâm sự của một linh hồn!
"Hức, hức... Linh hồn này vào rừng tìm cha mẹ nhưng bị lạc rồi sa xuống đầm lầy."
"Thật thảm thương. Còn người này định gặp người yêu trong rừng nhưng lại bị ngã xuống vực!"
"Tệ quá. Ông này đi đòi nợ nhưng lại bị đánh lén vào sau đầu rồi thành ma luôn!"
Sushia thực sự bị cuốn vào những câu chuyện đó.
Với cô, nỗi đau của mỗi linh hồn đều chân thực như của chính mình.
Suốt một hồi, Sushia chăm chú lắng nghe câu chuyện của các linh hồn, gật đầu, khẽ rơi những giọt lệ cảm thông.
Ascal đứng nhìn với vẻ cam chịu.
Thế rồi, một phép màu đã xảy ra. Những thực thể bán trong suốt bắt đầu hiện ra ngay cả trước mắt Ascal, chúng nhấp nháy rồi dần tan biến.
Các linh hồn đang được siêu thoát.
Những linh hồn vốn chỉ biết lang thang trong u sầu và giận dữ, khi cảm nhận được sự thấu cảm chân thành của Sushia, đã cảm thấy mãn nguyện.
- Cảm ơn chị.
- Cảm ơn vì đã lắng nghe tôi.
- Tôi nghĩ mình đã sai rồi. Dù sao cũng cảm ơn nhé.
- Hóa ra thịt gà có vị như thế này sao ạ.
Đó là một nghi thức cầu siêu đầy cảm xúc. Các linh hồn thăng hoa về trời.
'Giờ thì mình đã hiểu tại sao cô nàng ngốc nghếch này lại được chọn làm ứng cử viên Thánh nữ rồi. Có khi nào sau này cô ấy sẽ lập ra một tôn giáo mới không nhỉ?'
Nhưng rồi, có một linh hồn không biến mất. Màu của nó là một màu đỏ thẫm như máu.
- Ta không thấy thỏa mãn. Ta muốn giết thêm người. Ta muốn ngửi thấy mùi máu nhiều hơn nữa.
Đôi khi, nếu oán khí quá nặng, linh hồn sẽ hiện rõ ngay cả với người thường. Người ta gọi đó là ác quỷ.
- Đưa cơ thể ngươi cho ta!
Trước khi Sushia kịp phản ứng, ác linh đó đã lao thẳng vào người Ascal. Nó chui qua miệng và tai hắn như một làn khói bị hút vào.
"Bộ trưởng! Ngài có sao không?"
"Ặc... cơ thể tôi, bụng tôi..." Ascal quằn quại đau đớn như bị đau bụng dữ dội.
"Hự." Rồi hắn bỗng thả lỏng.
"Bộ trưởng?"
"...Cái gì vừa xảy ra thế?" Ascal ngơ ngác hỏi lại. Sushia cũng chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu.
****
Đến nơi ở của phù thủy, Ascal và Sushia được chào đón bởi những cô bé đội mũ chóp nhọn.
"Anh ấy lại đến kìa!"
"Chào mừng, chào mừng!"
Đám trẻ tung tăng chạy quanh hai người. Ascal theo bản năng định xoa đầu một bé gái nhưng rồi khựng lại.
"Cho ta hỏi, em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Bao nhiêu tuổi là gì ạ?"
"Là số tuổi của em ấy."
Cô bé bắt đầu đếm ngón tay: một, hai, ba, rồi xòe bàn tay ra trước mặt Ascal.
"Em năm tuổi ạ!"
Một cô bé khác cũng xòe tay ra.
"Chị ấy năm tuổi thì em cũng năm tuổi!"
May mắn là tuổi tác của chúng có vẻ khớp với ngoại hình. Ascal thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu từng đứa.
“Em nữa! Em nữa!”
“Đây đây.”
Ở tuổi của chúng, mọi thứ đều là niềm vui. Ascal vui vẻ chiều theo, xoa đầu cả hai bao nhiêu tùy thích.
"Sushia?"
Ascal nhận thấy biểu cảm của cô nàng trợ lý có gì đó sai sai.
"Bộ trưởng." Sushia thì thầm vào tai hắn. "Mấy đứa trẻ này... chúng chết cả rồi."
"Nhưng chúng ta vẫn nhìn thấy và chạm vào được chúng mà?"
"Em không biết. Nhưng linh cảm của em bảo rằng chúng không còn sống nữa."
Sau một lúc cân nhắc, Ascal quyết định hỏi thẳng.
"Các em... có phải đã qua đời rồi không? Nếu chết rồi thì bảo ta nhé."
"Á! Bộ trưởng!"
Trong tình huống này, Ascal nghĩ đi đường vòng chỉ làm mọi chuyện thêm rắc rối. Đáp lại câu hỏi thẳng thừng đó, đám trẻ vẫn mỉm cười.
"Vâng! Tụi em chết rồi ạ!"
"Nhưng sao các em vẫn nói chuyện được với ta?"
"Em không biết. Chắc là nhờ Đại Phù thủy đã làm gì đó!"
"Elenia có thể làm được mọi thứ mà!"
Ascal định bảo là thực ra có nhiều thứ cô ta không làm được lắm, nhưng rồi quyết định giữ lại niềm tin ngây thơ cho bọn trẻ.
"Vậy các em dẫn ta đến gặp Elenia được không?"
"Vâng! Nhớ bảo với cô ấy là tụi em dẫn đường nhé!"
“Ừm, chắc chắn
Đám trẻ vui vẻ dẫn họ đi xuyên qua đầm lầy, nơi bỗng chốc biến thành một vườn hoa dẫn đến một ngôi nhà nhỏ.
“Cảm ơn hai đứa nhiều nhé.”
“Vâng ạ.”
“Bye bye.”
Ascal vẫy tay chào tạm biệt bọn trẻ rồi bước vào căn nhà gỗ.
Bên trong là phù thủy Elenia. Quầng thâm hiện rõ dưới mắt cô, mái tóc rối bời che đi đôi môi khô khốc.
Ánh mắt Elenia nhìn Ascal trông thật vô hồn.
"Cô biết tắm là gì không? Nên dọn dẹp cơ thể chút rồi ra ngoài đi."
"...Thường thì các quý ông sẽ lo lắng khi thấy một quý cô trong tình trạng này chứ?"
"Cô gặp rắc rối gì sao?"
"Hừm. Tốt nhất không nói thì hơn."
Elenia cười nhẹ, vuốt lại mái tóc rối rồi liếm môi. Trông đã tươm tất hơn một chút, cô ngồi xuống và nói.
"Hôm nay ta sẽ không đưa thuốc cho ngài đâu."
"Tại sao?"
"Vì nó là thuốc độc."
****
Thủ lĩnh tổ chức Nhện mở mắt.
"Ả phù thủy đã phản bội chúng ta."
"Tôi biết ngay mà."
“Ngay từ đầu lai lịch của cô ta đã rất đáng ngờ mà.”
Kế hoạch của họ đã phá sản. Thủ lĩnh nói với Kẻ ngụy tạo: "Dùng phương án thứ hai đi."
"Đã rõ."
"Còn ả phù thủy phản bội thì sao?"
"Cứ kệ mụ đi. Đối với mụ ta, được sống tiếp chính là địa ngục rồi. Chẳng bõ công can thiệp."
Ngọn nến phụt tắt.
****
Ascal ngồi đối diện Elenia.
"Tại sao cô lại nói thẳng với tôi như thế?"
"Giờ thì điều đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Cuộc nói chuyện kéo dài chẳng đi được đến đâu. Đôi khi trong đời bạn sẽ gặp những người sống trong thế giới riêng của mình, tự nói tự hiểu rồi tự kết luận mọi chuyện.
Thật là mệt mỏi khi giao tiếp với kiểu người này.
"Yulia." Ascal tung ra quân bài của mình.
Elenia chỉ khẽ ngẩng đầu rồi lại gục xuống, như thể quá mệt để tỏ ra ngạc nhiên.
"Đây là cấp dưới của tôi, Sushia. Cô ấy suýt thành Thánh nữ, nhưng giờ lại bị hành hạ bởi khả năng nhìn thấy ma. Cô có cách nào không?" Ascal chống cằm chờ đợi, tự hỏi liệu nhiêu đó có đủ hứng thú để gợi chuyện với cô.
"Tại sao phải giải quyết? Có bao nhiêu người khao khát món quà đó mà không được đấy thôi."
"Đó là chuyện của người khác, còn Sushia chỉ là một người bình thường. Thấy ma chẳng mang lại niềm vui gì cho cô ấy cả."
"Có một cách."
Elenia phẩy tay, từ đống đồ hỗn độn bay ra một cặp kính kỳ quái, to đùng với những trang trí dị hợm.
"Đeo cái này vào thì sẽ không nhìn thấy chúng nữa."
"Không! Em không thể đeo cái thứ này đi lung tung được!" Sushia phản đối.
"Nếu không thích thì có cách khác.”
“Là gì vậy?”
“Móc mắt ra là xong.”
Sushia đứng trước lựa chọn sinh tử: đeo cặp kính dị hợm hoặc móc mắt.
"Thế thì em chọn móc..."
"Tỉnh lại đi Sushia!" Ascal vỗ vai cô.
"Đừng có trút giận lên người khác. Nếu không có cách thì cứ nói thẳng ra." Ascal nói thẳng với Elenia.
"Ngài bắt bài tôi rồi."
"Thường thì phải có phương án thứ ba chứ?"
"Có. Cấp dưới của ngài có thể trở thành phù thủy."
Sushia há hốc mồm.
"Phù thủy? Chẳng phải họ bị phân biệt đối xử lắm sao?"
"Nếu chính cô cũng nói thế, và ta thì không có thời gian lãng phí với một kẻ ngốc, nên coi như không có phương án đó. Mời ngài về cho."
"Được rồi. À, mấy cô bé phù thủy nhỏ bên ngoài bảo tôi nhắn với cô là họ đã dẫn đường cho chúng tôi đấy."
Elenia bật dậy như lò xo.
"Có trẻ con? Vẫn còn sao?"
"Chúng ở ngay ngoài cửa mà. Cô không hay gặp chúng à?"
Elenia không nói không rằng, lao thẳng ra khỏi căn nhà.
"Lorian! Flora! Hai đứa có ở đó không? Trả lời mẹ đi mà!" Giọng cô lộ rõ vẻ điên loạn.
Ascal bước ra ngoài, Sushia lặng lẽ quan sát. Sau một lúc ngập ngừng, Susihia cuối cùng cũng lên tiếng.
"Bộ trưởng... cô ấy..."
"Phải. Cô ấy không nhìn thấy chúng."
Đám trẻ đứng ngay trước mặt Elenia. Đôi tay cô vươn ra định chạm vào chúng, nhưng lại xuyên qua như chạm vào không khí.
Hai đứa trẻ nhìn Elenia với ánh mắt buồn bã.
*****
Trans: chap 60 là 1 chap đặc biệt, vì đang tư bản được 10 đánh giá thì nổ ?
34 Bình luận