Đã ba ngày rồi Yulia chưa hề chợp mắt.
Kể từ khi Ascal bị tống vào ngục Zulat, cô đã chạy đôn chạy đáo không ngừng nghỉ.
Yulia huy động mọi mối quan hệ để tìm ra bằng chứng đám nịnh thần của Hoàng đế đứng sau vụ này, rồi tuồn tin đến tai Thái tử.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Để Ascal thực sự an toàn, cô cần phải làm cho sự thật bùng nổ đến mức đám quan lại kia không dám động vào một sợi tóc của hắn nữa.
Đầu tiên, cô đến Cục Thẩm định.
“Mọi thứ đã sẵn sàng. Có tổ chức nào lại nỡ bỏ rơi sếp mình cơ chứ?” Trưởng phòng 1 Kane đã tập hợp toàn bộ nhân viên từ trước khi Yulia tới. Theo sau họ là đoàn người từ Miêu tộc.
Họ bắt đầu cuộc biểu tình rầm rộ tại quảng trường.
<LÊN ÁN! ĐẾ QUỐC PHẢI THẢ CỤC TRƯỞNG ASCAL DEBRUE NGAY LẬP TỨC!>
<CÔNG TƯỚC SEBES VÀ BÁ TƯỚC GALTANAR PHẢI GIẢI TRÌNH! GIẢI TRÌNH ĐI!>
Lũ nịnh thần vốn chỉ giỏi đâm sau lưng, nay bị bêu tên công khai giữa bàn dân thiên hạ thì bắt đầu bấn loạn.
Bình thường chúng sẽ dùng vũ lực đàn áp, nhưng lần này Thái tử Kain đã ngầm cho phép, và ngay cả Hoàng đế cũng giữ thái độ im lặng đầy ẩn ý.
Thời gian đã chín muồi. Giờ là lúc lật ngược ván cờ từ gốc rễ. Yulia tiến về phía Bạch Ma Tháp.
****
‘Bình tĩnh nào, Yulia.’
Cô hít một hơi thật sâu.
Sư phụ cô từng dạy rằng thế gian tin rằng ý chí có thể vượt qua thể xác, nhưng thực tế thì ngược lại. Nếu thân thể không khỏe, ý chí cũng chỉ là con số không. Chạm vào mái tóc đã khô xơ vì thiếu ngủ,
Yulia càng thấm thía lời dạy đó.
Thú thật, cô đang đánh cược. Với tư cách Tam công chúa, cô đã huy động cả Bạch Tháp — một trong những quân bài quyền lực nhất của mình.
Rủi ro là cực lớn. Nếu con Ếch Ngọc thực sự chẳng có tác dụng gì... thì uy tín của cô sẽ tan thành mây khói.
‘Không.’
Yulia lắc đầu.
Không phải ai khác, mà chính là Ascal Debrue đã khẳng định điều đó.
Ếch Ngọc ẩn chứa một thứ mà mắt thường không thấy được. Nghĩ đến đây, cô thấy lòng nhẹ lại. Hóa ra việc có thể tin tưởng một người khác ngoài bản thân mình lại là một đặc ân hạnh phúc đến thế.
Yulia nhắm mắt lại. Cơn buồn ngủ ập đến. Một giấc ngủ sâu, lần đầu tiên sau ba ngày ròng rã.
***
“Dậy đi Yulia. Dậy mà xem ta đã tìm ra cái gì này!”
Yulia bị đánh thức bởi cái lắc vai mạnh bạo. Gương mặt nhăn nheo của Tháp chủ Berman hiện ra trước mắt.
“Con ếch con mang tới, cái con Ếch Ngọc ấy. Con đào đâu ra thứ này vậy?” Vị pháp sư già vốn nghiêm nghị nay lại hào hứng như một đứa trẻ vừa tìm thấy kho báu.
Vừa tỉnh táo lại một chút, Yulia hỏi.
“Sư phụ có thể giải thích những gì người tìm thấy không?”
“Ồ đúng rồi, ta hơi quá khích.” Berman hắng giọng.
“Con biết vai trò của cây trượng đối với pháp sư chứ?”
“Vâng. Nó là vật dẫn ma thuật, giúp tăng tính ổn định và chính xác.”
“Chính xác. Một số cây trượng hiếm còn có thể biến đổi cả ma thuật nữa.”
Berman gõ nhẹ vào cây trượng của mình. Một pháp sư cấp cao như lão có thể dùng ma thuật tự nhiên không cần trượng, nhưng cây trượng vẫn là vật báu không thể tách rời, thậm chí còn dùng để chống gậy leo núi rèn luyện sức khỏe nữa.
“Nhưng không phải cái cây nào cũng làm trượng được. Ví dụ như cây trượng này, làm từ gỗ cổ thụ rừng Elvenwood, qua tay thợ rèn bậc thầy và quy trình ma pháp đặc biệt. Giá trị của nó bằng cả một dinh thự đấy. Hehe.”
“Thế thì liên quan gì đến Ếch Ngọc ạ?” Yulia khéo léo cắt đứt màn khoe mẽ của của sư phụ.
Berman gãi đầu.
“Con ếch này... nó cũng có thể làm vật dẫn.” Lão vuốt ve lưng con ếch. Nó không hề phản kháng mà còn tỏ ra thân thiện.
ộp ộp.
Con ếch nhảy tót lên tay Yulia.
“Đứng yên.”
Một luồng ánh sáng trắng tỏa ra từ con ếch, bao phủ lấy cô.
“Trăm nghe không bằng một thấy. Con cảm thấy thế nào?”
“Sự mệt mỏi của con biến mất rồi.”
“Phải. Những cây trượng hiếm có khả năng lưu trữ ma pháp. Con ếch này cũng vậy. Nó chính là một vật dẫn lưu động.”
Yulia sững sờ. Đây chính là một cuộc cách mạng ma thuật! Berman nói với giọng run rẩy vì phấn khích.
“Con có hiểu khám phá này vĩ đại thế nào không? Không cần trượng đắt tiền, chỉ cần con ếch này, người ta có thể lưu trữ ma pháp và dùng nó ở bất cứ đâu. Nó giống như một cuộn giấy phép nhưng rẻ hơn nhiều và ai cũng dùng được!”
Berman cuồng nhiệt hỏi.
“Nói cho ta biết, con tìm thấy nó ở đâu? Có bao nhiêu con? Và ai là người đầu tiên khám phá ra bí mật này?”
Yulia ngồi thẳng lưng, ánh mắt thay đổi. Lúc này cô không còn là cô học trò nhỏ nữa, mà là Tam công chúa của Đế quốc Barba. Cô cần nắm toàn quyền kiểm soát vụ Ếch Ngọc này.
“Chúng ta bắt đầu đàm phán chứ, tháp chủ?”
Đàm phán vốn là sở trường của Yulia.
****
< THÁP TRẮNG THIẾT LẬP LIÊN MINH VỚI ĐẾ QUỐC BARBA >
< LÝ DO PHÁ VỠ SỰ TRUNG LẬP HÀNG THẾ KỶ CỦA THÁP MA PHÁP? >
< ĐẾ QUỐC KÝ HỢP ĐỒNG CUNG CẤP ẾCH NGỌC CHO THÁP TRẮNG VỚI GIÁ 4 ĐỒNG BẠC MỖI CON. >
Thái tử Kain lướt nhanh qua tờ báo. Ngài cười thầm.
‘Em đã thành công rồi, Yulia.’
Lúc đầu Kain nghĩ việc Yulia đến Tháp Trắng là vô ích, chỉ cần quyền lực của ngài là đủ cứu Ascal.
Nhưng Yulia đã chơi một ván bài tất tay và thắng lớn. Giờ đây, một cơn bão chính trị thực sự đã nổi lên.
Đây không còn là vụ cứu người đơn thuần, mà là một cuộc tổng tấn công vào phe cánh của lũ nịnh thần.
Cái tội thao túng thị trường của Ascal đã trở thành một trò cười khi sự thật về giá trị của Ếch Ngọc được công bố. Dư luận quý tộc đã quay xe 180 độ. Không còn ai dám đứng về phía Công tước Sebes nữa.
‘Hóa ra bấy lâu nay Ascal không được thăng chức quá hạng 5 là do lũ sâu mọt này phá đám.’ Thái tử tặc lưỡi.
Bây giờ khi vật cản đã bị quét sạch, sự thăng tiến của Ascal sẽ như đập nước vỡ bờ, không gì cản nổi.
‘Khoan đã, chẳng lẽ cậu ta đã dự liệu được tất cả chuyện này?’ Kain rùng mình.
Nếu Ascal dùng cả tính mạng mình làm mồi nhử để dọn sạch quân triều đình... thì người đàn ông này thực sự quá đáng sợ.
Ngài khao khát có được Ascal hơn bao giờ hết.
****
“Nhìn này, tôi vừa móc được hình con cá đấy. Ngầu chưa?”
“Oa, Ascal giỏi quá. Dạy tôi với.”
Ascal vừa dùng kỹ năng từ kiếp trước để hạ đo ván gã khổng lồ Jerobe trong môn móc len. Đúng lúc đó, đám lính gác bao vây lấy hắn. Quản ngục Cheshire xuất hiện với vẻ mặt nghiêm trọng.
Ascal thở dài. Cuối cùng ngày này cũng tới. Hắn đã cố hết sức để trốn việc, nhưng có vẻ số phận không cho phép. “Hãy chôn tôi ở sau vườn quê nhà...”
“CHÚC MỪNG NGÀI ĐÃ ĐƯỢC MINH OAN, NGÀI ASCAL!”
“CHÚC MỪNG NGÀI!”
Trong khi Ascal đang lẩm nhẩm di chúc, đám lính gác đồng loạt cúi chào đầy kính trọng.
“Ngài có thể rời đi bất cứ lúc nào. Chúng tôi sẽ hộ tống ngài về đất liền một cách thoải mái nhất có thể.”
Cheshire nhận được mật báo sáng nay.
“Minh oan cho Ascal Debrue và thả tự do ngay lập tức.” Lão gật đầu tâm đắc.
Lão biết ngay mà, một người đức độ như Ascal sao có thể phạm tội được. Nhìn cái cách hắn ngồi tù mà vẫn giữ phong thái ung dung, thậm chí còn giúp lão mua đất làm giàu là đủ hiểu.
Mọi thủ tục ra tù diễn ra với tốc độ ánh sáng.
Khi nhận lại đồ đạc, Jerobe buồn rầu nói.
“Chúc mừng anh, Ascal. Nhưng tôi buồn quá. Cả đời tôi ai thấy tôi cũng sợ, chỉ có anh là đối xử với tôi bình thường. Giờ anh đi rồi, chắc chẳng bao giờ gặp lại...”
“Jerobe, ông cũng được thả mà.”
Cheshire chìa hồ sơ ra.
“Có vẻ ông cũng bị bắt oan. Chắc do ông khờ quá nên bị người ta đổ tội thôi. Về nhà đi.”
“Về nhà? Nhưng nhà tôi tối và ẩm thấp lắm.” Jerobe nhìn Ascal như một chú chó bị bỏ rơi. Ascal nhớ lại lúc gã bảo vệ mình trước tên tội phạm hung hãn.
“Ở Cục Thẩm định đang thiếu một bảo vệ. Ông có muốn đến đó làm không?”
“Thật sao? Tôi được làm à?”
“Được chứ.”
Thực ra thì quy trình tuyển dụng không cho phép đi cửa sau thế này đâu, nhưng Ascal là Cục trưởng mà, hắn có quyền!
Hắn đứng bên bờ biển, nhìn sóng vỗ. Ở trong ngục vài ngày mà sao thấy luyến tiếc thế không biết.
‘Đúng là một kỳ nghỉ dưỡng thú vị...’
****
“Cảm giác của ngài thế nào khi trở lại đất liền?”
“Ngài là người đầu tiên khám phá ra công dụng của Ếch Ngọc, ngài đã làm điều đó như thế nào?”
“Ngài ủng hộ ai trong cuộc đua kế vị?”
Vừa đặt chân lên đất liền, Ascal đã bị bủa vây bởi hàng đàn phóng viên từ khắp nơi trên thế giới. Cái danh Ascal Debrue giờ đã vượt ra khỏi biên giới Đế quốc.
Từ đằng xa, hắn thấy Thái tử đang vẫy tay, Yulia đứng phía sau. Ascal nhìn đám phóng viên đang vây quanh mình như ong vỡ tổ, hắn lẩm bẩm trong vô vọng:
“Làm ơn... tống tôi lại vào tù đi.”
******
vứt mẹ cái chính sách 3 chap giới hạn đi, đủ bình luận là đăng, ae vui là đc
24 Bình luận