Nữ Đế Bạo Chúa Muốn Chiếm...
Nat Gyeot- Toàn chương
- prologue
- Chương 01
- Chương 02
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
prologue
Vào năm mười sáu tuổi, một cú va cụng đầu định mệnh vào gốc cây đã khơi dậy trong tôi những ký ức về thế giới tiền kiếp. Đó cũng là lúc tôi bàng hoàng nhận ra thế giới này vốn dĩ là một cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc qua.
Nhưng vấn đề là, có vẻ như tôi đã đặt sẵn một vé một chiều đi thẳng xuống địa ngục.
“Ascal Debrue.”
Nữ đế cất tiếng gọi tên tôi. Cô ta ngồi trên ngai vàng với một phong thái đầy uy nghiêm, áp lực nặng nề đến nghẹt thở.
Yulia.
Cô ta chính là vị nữ đế được khắc họa trong cuốn tiểu thuyết ấy.
Một thiên tài bẩm sinh, được trời phú cho nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, kiếm thuật vô song cùng với đó là ma pháp đỉnh cấp; nhưng khổ nổi ả có một tính cách tàn bạo và độc đoán đến mức điên rồ.
Sự tàn nhẫn của cô ta khi lên đến đỉnh điểm thậm chí sẵn sàng chém đầu bất cứ kẻ hầu người hạ nào không đáp ứng được những tiêu chuẩn khắt khe mà bản thân đề ra. Cô ta đẩy đế quốc vào một triều đại bạo ngược kinh hoàng, khiến ngay cả những kẻ bạo quân khét tiếng nhất trong lịch sử nghe tới thôi cũng phải rùng mình kinh hãi.
Hệ quả tất yếu là Yulia cuối cùng sẽ bị hành quyết bởi một cuộc cách mạng — và lẽ đương nhiên, đám thuộc hạ xui xẻo dưới trướng cô ta cũng không tránh khỏi kết cục bi thảm đó.
Nói không ngoa thì Yulia chính là thuyền trưởng của một con tàu đang chìm, và việc cấp thiết tôi cần làm là chuồn khỏi con tàu này càng nhanh càng tốt.
“Nhà ngươi đã phục vụ ta rất tốt. Ngươi đã mang lại vinh quang và danh vọng cho đế quốc này.”
Với công lao hiển hách như vậy, chẳng lẽ tôi không xứng đáng được nhận một tấm vé nghỉ hưu sớm sao?
“Vì vậy, ta ban cho ngươi chức vị Tể tướng. Từ nay, nhà ngươi và ta sẽ kết giao ước, sống chết có nhau.”
Nhưng khốn nỗi, có vẻ như mọi chuyện đã quá muộn.
“...”
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này cơ chứ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
16 Bình luận