Đại Công Tước Bé Nhỏ Của Tôi (WN)

115-Tôi sẽ trân trọng bảo vệ Alice.

115-Tôi sẽ trân trọng bảo vệ Alice.

Tôi sẽ trân trọng bảo vệ Alice.

Tình yêu.

Là một đóa hoa xinh đẹp được gieo mầm khi Công chúa và Hoàng tử tình cờ gặp gỡ và yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, kiên cường nở rộ sau khi vượt qua vô vàn nghịch cảnh do mụ ma nữ độc ác gây ra.

Đó là tình yêu mà ta vẫn nghĩ. Một cuộc gặp gỡ định mệnh với một nửa định mệnh. Ta cũng đã từ chối vô số lời tỏ tình cho đến nay để tìm kiếm một Hoàng tử tuyệt vời mà ta có thể yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng trong vô số câu chuyện cổ tích mà ta đã đọc, không một câu chuyện nào giải thích về tình yêu giữa hai người phụ nữ. Ngay từ đầu, ta nghĩ rằng việc hai người phụ nữ yêu nhau là điều không hợp lý.

Thế nhưng, Đại công nữ trước mắt ta lại là thật lòng. Thật lòng yêu một người phụ nữ khác như một người khác giới.

'...Không! Ngươi có thể làm được, Lucy.'

Thật lòng mà nói, ta vẫn chưa hiểu và cũng không muốn nghĩ nhiều về nó, nhưng tình yêu giữa hai người phụ nữ chắc cũng không khác mấy so với tình yêu mà ta từng biết.

Chắc chắn sẽ có một Hoàng tử tuyệt vời và một Công chúa đáng yêu. Nghĩ đến tính cách của Đại công nữ, nàng chắc chắn không thể là Công chúa được rồi. Có lẽ vai trò của Đại công nữ sẽ là Hoàng tử. Hơn nữa, là một Hoàng tử cực kỳ khó tính và hung bạo.

Vậy thì hãy thử nghĩ xem.

Trong các câu chuyện cổ tích cũng có vài Hoàng tử khó tính và hung bạo. Ngay cả Hoàng tử bị nguyền rủa biến thành quái vật còn có thể kết duyên với Công chúa, thì Đại công nữ cũng không có lý do gì mà không làm được.

"Tôi đã biết vấn đề là gì rồi. Chắc chắn chỉ cần sửa chữa điều đó, Đại công nữ cũng có thể yêu Công chúa."

"...Nói đi."

Trong đôi mắt trống rỗng của Đại công nữ, một tia lửa khao khát bùng lên. Đôi mắt xanh lam mãnh liệt ấy khiến ta có chút sợ hãi, nhưng không còn cảm thấy hoàn toàn kinh hoàng như trước nữa.

"Nói không thôi sao?"

"...Gì cơ?"

Đại công nữ nhíu mày. Nhưng ta vẫn kiên cường mở mắt nhìn nàng.

"Tôi sẽ giúp Đại công nữ đạt được tình yêu, đổi lại sau này xin hãy thực hiện một điều ước của tôi."

"...Ngươi."

"Đó, đó sẽ không phải là một điều ước gây phiền phức lớn đâu ạ."

"...."

Đại công nữ nhìn ta hồi lâu với ánh mắt lạnh nhạt, cuối cùng khẽ thở dài và gật đầu.

'Được rồi!'

"Nếu có thể yêu Alice, ta có thể làm bất cứ điều gì."

Tên nàng là Alice sao.

Dù sao thì, việc người hung bạo và hoang dã ấy lại thuần túy nghe lời ta như vậy, chắc hẳn là đang có chút thiện cảm với ta rồi?

Ta từng nghĩ rằng một ngày nào đó muốn kết bạn với một người có thân phận Công nữ, vậy mà giờ lại có thể nhận được sự ưu ái từ một Đại công nữ có địa vị cao hơn cả Công nữ. Đây không phải là một tình huống quá tệ.

'Cứ chờ xem, Đại công nữ.'

Cuối cùng thì nàng cũng sẽ không thể không có thiện cảm với ta, giống như bao người khác thôi!

*

Cô gái có đôi mắt màu hồng nói chuyện với ta bằng ánh mắt nghiêm túc.

"Đại công nữ hiện đang có một tình yêu của ma nữ."

"...Gì cơ? Ma nữ?"

Ma nữ ư, lẽ nào là những pháp sư bị trục xuất khỏi Tháp Pháp Sư vì sử dụng ma pháp cấm?

"Vâng. Là mụ ma nữ độc ác, xấu xa chuyên phá hoại tình yêu định mệnh."

Có vẻ như cô ấy đang nói về một loại ma nữ khác với những gì ta biết. Nhưng vì cô ấy nói rằng mình hoàn toàn hiểu rõ về tình yêu, nên ta quyết định im lặng lắng nghe.

Chắc chắn cô ấy biết rõ hơn ta, người chỉ học mọi thứ qua sách vở. Cô ấy còn nói đã nhận được 30 lời tỏ tình rồi.

"Với Đại công nữ, người đó chắc hẳn là Công chúa phải không?"

"...Công chúa?"

Thực tế Alice là một người hầu gái, nhưng dù là Công chúa cũng không có gì quá lạ. Không, dù là thiên thần thì ta cũng chấp nhận được. Bởi một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ và tốt bụng như Alice chắc chắn không phải là người bình thường.

"Là người còn quý giá hơn cả Công chúa."

"À, ừm... nhưng trước tiên cứ gọi là Công chúa đi ạ."

Khi ta gật đầu bày tỏ sự đồng tình, Lucy lại tiếp tục nói với giọng điệu nghiêm túc.

"Để có được tình yêu của Công chúa, Đại công nữ phải trở thành một Hoàng tử tuyệt vời! Chứ không phải là một mụ ma nữ độc ác."

"Ma nữ độc ác là gì?"

"Là người làm tổn thương, làm cho người khác khóc, và đối xử tệ bạc với họ."

Tim ta thắt lại. Những lời nói đơn giản và hiển nhiên ấy đã truyền một cú sốc sâu sắc vào tâm trí ta.

Làm tổn thương, làm cho khóc, đối xử tệ bạc. Tất cả đều là những gì ta đã làm với Alice. Dưới danh nghĩa điều giáo, ta đã đánh đập và đối xử tệ bạc với nàng, và vì thế, Alice đã khóc và rời bỏ ta.

"Ta... không được trở thành ma nữ sao?"

"Vâng? Đương nhiên rồi ạ!"

Ta nhìn Lucy với đôi mắt run rẩy. Trước khả năng thần thông của Lucy, người đã ngay lập tức nhận ra lỗi lầm của ta, ta tự nhiên lắng nghe.

"Công chúa là một người cần được trân trọng và đối xử dịu dàng!"

Tay ta run rẩy trước giọng nói đầy tự tin của Lucy. Thật sự là ta đã sai rồi sao? Thật sự là phương pháp mà mẹ ta đã dạy là sai sao? Thật sự ta đã là một kẻ độc ác như ma nữ đối với Alice sao?

Quả thật, nếu không phải vậy, thì Alice tốt bụng ấy đã không tát vào má ta rồi bỏ đi.

"Vậy làm thế nào để trở thành Hoàng tử?"

"Đương nhiên là phải yêu thương và chăm sóc Công chúa rồi. Phải cống hiến cho người mình yêu."

"Cống hiến?"

Lucy giải thích cống hiến là gì bằng giọng nói không chút dao động. Là từ bỏ và buông bỏ mọi thứ vì người mình yêu. Là chỉ sống vì hạnh phúc của người mình yêu mà thôi.

Càng nghe câu chuyện, ta càng dần hiểu ra cống hiến là gì.

'...Tất cả đều là những gì Alice đã làm cho ta.'

Alice cũng là con người, chắc chắn nàng cũng có những điều muốn làm. Nhưng Alice đã từ bỏ thời gian của mình suốt nhiều năm, đảm đương mọi công việc nhà phiền phức và tận tình chăm sóc ta.

Alice rõ ràng đã cống hiến cho ta. Nhưng ta đã làm gì cho Alice? Ta đã mè nheo không muốn ăn rau, ép buộc nàng hôn để thỏa mãn dục vọng của mình, và thậm chí còn đối xử thô bạo, điều giáo Alice để biến nàng thành của riêng ta.

Mà không hề có sự đồng ý của Alice, điều quan trọng nhất.

"...Ta."

Nỗi đau hối hận tột cùng bao trùm khắp cơ thể ta. Alice đã hy sinh cuộc đời mình để chăm sóc ta, vậy mà ta lại lấy oán báo ơn.

"Hựt...."

Ta cắn chặt môi vì cảm giác mất mát cay đắng. Ta muốn xé xác bản thân trong quá khứ. Nước mắt dường như sắp trào ra trước hiện thực không thể cứu vãn.

Tại sao ta lại chỉ nhận ra sự thật đơn giản này bây giờ? Dù đã nói yêu nàng vô số lần, nhưng ta chưa bao giờ một lần đặt mình vào vị trí của Alice để suy nghĩ.

Việc Alice tức giận bỏ đi là điều hiển nhiên. Nếu là ta, ta cũng sẽ không đời nào muốn yêu một kẻ ích kỷ và quái vật như ta.

"Có lẽ đã quá muộn rồi...."

Alice đã chán ghét ta và bỏ đi rồi. Trong tình cảnh này, làm sao ta có thể giữ nàng lại được?

"Đại công nữ."

Giọng Lucy gọi ta dừng lại.

"Vẫn chưa muộn đâu ạ."

"...Chưa muộn sao?"

"Tình yêu phải vượt qua vô vàn gian nan và thử thách. Tôi nghĩ đây chính là giai đoạn đó."

"Thật sao?"

Chỉ là một cô gái mới gặp lần đầu, nhưng tại sao ta lại có cảm giác này? Lời nói của Lucy trở thành một tia hy vọng mong manh, gieo vào lòng ta. Ta tha thiết mong lời cô ấy là sự thật.

"Đại công nữ hãy trở thành một Hoàng tử hoàn hảo."

"Bằng cách nào?"

"Như tôi vừa nói đó ạ, tình yêu định mệnh sẽ có vô vàn thử thách và gian nan. Có lẽ Đại công nữ đã trải qua vài lần rồi cũng nên."

Gian nan và thử thách, đúng như lời Lucy nói, đã đến với ta không ít lần. Ngay cả khi ngủ cùng Alice cũng vậy. Hơi thở ngọt ngào của nàng, mùi hương cơ thể quyến rũ, và thân thể gợi cảm không chút phòng bị nằm trước mặt ta.

Mỗi lần như vậy, sự bạo lực trong ta lại sôi sục đến nhường nào. Ta muốn lao vào và làm Alice khóc một cách thô bạo ngay lập tức.

Ngoài ra còn vô số lần khác. Alice không tự biết, nhưng nàng đã quyến rũ ta rất nhiều lần.

Đúng vậy. Chẳng hạn như.

Mỗi khi Alice mỉm cười với ta.

Hoặc mỗi khi nàng hôn lên trán ta.

Hoặc mỗi khi ta tắm cùng nàng.

Mỗi khi nàng nhìn ta, mỗi khi nàng cười mỉm, mỗi khi nàng nấu cơm. Mỗi khi nàng nói chuyện với ta, mỗi khi nàng thở, mỗi khi nàng đánh thức ta vào buổi sáng, mỗi khi nàng mặc quần áo gợi cảm, mỗi khi nàng buộc tóc ra sau, mỗi khi nàng để lộ nách trần, mỗi khi nàng mặc nịt tất quyến rũ, mỗi khi nàng thỉnh thoảng để lộ đồ lót, mỗi khi nàng thì thầm rằng sẽ trân trọng ta, mỗi khi nàng ôm ta, mỗi khi nàng thở dài, mỗi khi nàng ngủ trưa với tiếng thở nhẹ nhàng, mỗi khi nàng vỗ vào mông mình, mỗi khi nàng pha nước trái cây ngọt ngào, mỗi khi nàng gọi ta là tiểu thư. Mỗi khi nàng....-

'Không có hồi kết.'

Ngoài ra, hàng ngàn cám dỗ khác hiện lên trong đầu ta. Alice luôn quyến rũ ta như một con cáo vẫy đuôi. Mỗi lần như vậy, ta không biết mình đã gặp bao nhiêu rắc rối.

Tất cả những điều đó đều là gian nan và thử thách. Là những thử thách mà ta phải vượt qua.

"Chỉ khi vượt qua tất cả các giai đoạn thử thách đó, Đại công nữ mới có thể trở thành một Hoàng tử."

Nghe lời Lucy, ta nhìn vào bàn tay mình. Bàn tay đã đánh vào vòng mông đầy đặn của Alice, và cuối cùng đã khiến "quả vàng" thoát ra từ Alice. Lúc đó, ta cảm thấy khoái lạc đến mức ngây ngất, nhưng giờ nhìn lại, nó chỉ là một bàn tay yếu ớt đã thất bại trước dục vọng đơn thuần.

Ta oán hận bàn tay đáng nguyền rủa này. Nếu lúc đó ta không đối xử thô bạo với Alice, thì giờ đây Alice có lẽ đã mỉm cười bên cạnh ta rồi. Tất cả là do bàn tay này.

"Đại công nữ có thể vượt qua không?"

Trước câu hỏi của Lucy, ta nắm chặt tay hết sức.

Ta có thể vượt qua. Ta yêu Alice hơn cả mạng sống của mình. Và chỉ cần có tấm lòng này, ta tin chắc mình có thể vượt qua vô số cám dỗ mà Alice mang lại.

Bởi vì ta thật sự, rất yêu Alice.

"Ta sẽ thắng."

Giờ đây ta dường như đã biết mình phải làm gì.

Như Alice đã làm cho ta, giờ đây ta sẽ cống hiến cho Alice. Ta sẽ từ bỏ mọi tham lam và dục vọng thấp hèn của mình, và chỉ sống vì Alice mà thôi.

Ta sẽ kiềm chế mọi cám dỗ, mọi dục vọng dâm đãng. Ngay cả khi Alice thì thầm những lời ngọt ngào, ta cũng sẽ không bao giờ khuất phục mà sẽ bảo vệ Alice.

Ta nắm chặt tay hết sức.

Móng tay đâm vào lòng bàn tay, máu chảy ra.

Nhưng ta không bận tâm.

Bởi vì trong lòng ta, một quyết tâm kiên cường hơn cả nỗi đau xé thịt đang được hình thành.

'...Xin lỗi Alice. Hãy tin ta thêm một lần nữa.'

Ta sẽ đánh cược cả mạng sống của mình.

Bởi vì ta sẽ trân trọng bảo vệ Alice.

*

Đêm khuya, ánh trăng mờ ảo chiếu sáng xung quanh. Đêm nay cũng như mọi khi, là một đêm khó ngủ.

Ư... ha ư....

Tôi vặn vẹo đôi chân, cố gắng trấn tĩnh phần thân dưới đang ngứa ngáy. Không biết có phải vì đắp chăn kín mít đến đầu hay không, mà một luồng hơi nóng hừng hực bao trùm lấy tôi.

Toàn thân tôi đã ướt đẫm mồ hôi, mặt nóng bừng vì hơi nóng. Nhưng nếu kéo chăn xuống lần nữa, tôi sẽ không thể ngăn được những âm thanh thoát ra khỏi miệng, nên tôi đành nghiến răng chịu đựng cảm giác ngứa ngáy ở bụng dưới.

Không thể ngủ được.

Cái lúc tiểu thư đối xử thô bạo với tôi.

Ký ức về lúc đó.

Cảm giác của lúc đó.

Cứ quanh quẩn trong cơ thể tôi, kích thích tôi.

'...Ước gì tiểu thư chạm vào tôi.'

Khoảnh khắc ý nghĩ đó hiện lên trong đầu, nhưng tôi cố gắng lắc mạnh đầu để xua tan nó.

"Alice, mình điên rồi sao?"

Mới hôm nào còn tát vào má tiểu thư, giờ lại mong tiểu thư chạm vào mình, tỉnh táo lại đi.

Mình đâu phải loại người như vậy. Tại sao lại vì chuyện này mà không ngủ được chứ. Nếu một người đàn ông mà không vượt qua được chuyện vặt vãnh này thì tính sao đây.

...Không được rồi.

"Điều chỉnh cảm giác 1%."

Ngay khi dứt lời, bụng dưới đang ngứa ngáy của tôi đã dịu lại. Tôi đã cố gắng chịu đựng không hạ xuống 1% vì điều đó sẽ không tốt về sau, nhưng nếu không hạ xuống thì tôi không thể nào ngủ được. Lấy việc đọc sách để giết thời gian cũng chỉ được một hai ngày, làm sao có thể không ngủ mãi được chứ.

Dù sao thì may mắn là chỉ xảy ra vào đêm khuya, nên ban ngày tôi có thể trả lại 10%. Chắc chắn đây chỉ là hiện tượng tạm thời, rồi một ngày nào đó chắc chắn sẽ ổn trở lại.

Cứ thế, tôi cố gắng tự an ủi mình, rồi từ từ nhắm mắt lại.

[Rõ ràng là đang quyến rũ tôi... như một con cáo...-]

Nghe như tiếng Chloe đang thì thầm gì đó bên giường

Chắc là do tôi tưởng tượng thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!