Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 797 - "Tự hào"

Chương 797 - "Tự hào"

*Trans+Edit: Lắc

Ánh sáng mênh mông và tối cao bùng phát từ tầng thứ bảy của Núi Thiên đường. Một luồng thánh quang thuần khiết, không chút tì vết quét ngang qua, biến cả bầu trời thành một đại dương rực rỡ, đồng thời bóc tách đi mọi âm thanh, màu sắc và cảm giác. Thời khắc này, thời gian và không gian dường như không còn tồn tại, chỉ có ánh sáng của Thần Giáng lưu chuyển không gì ngăn nổi. Cả pháp trận hình cầu lẫn Lucien ở bên trong đều giống như bị đông cứng giữa những trang giấy cũ nát của lịch sử.

Ngay cả Fernando, người nằm ngoài phạm vi của Thần Giáng, cũng chỉ có thể cảm ứng được phạm vi chưa tới một mét quanh mình. Ngoài khoảng cách đó, trong mắt ông hay trong trường linh lực của ông cũng đều chỉ toàn là ánh sáng thần thánh mênh mông.

Đúng lúc này, giữa luồng thánh quang đang thanh tẩy mọi thứ trên thế gian, một vầng trăng bạc lạnh lẽo mộng ảo với hơi lạnh thấu xương mọc lên.

Cùng với sự hiện diện của vầng trăng bạc, dòng chảy của Thần Giáng dường như chậm lại trong thoáng chốc. Pháp trận hình cầu và Lucien ở bên trong lại trở nên sống động.

Viken không hề ngạc nhiên trước sự ngăn cản của Alterna. Lần thi triển Thần Giáng này Ông ta không nhắm vào Cô, cả uy lực lẫn phạm vi đều lấy pháp trận hình cầu làm tâm, chỉ là ảnh hưởng lan tới chỗ Cô mà thôi. Vì vậy, một kẻ vẫn còn dư sức như Cô chắc chắn sẽ đỡ hộ từ bên cạnh để cho Lucien tranh thủ thời cơ chạy trốn.

Tiếc là Cô đã chậm mất một bước. Lucien hiện đang trong thời khắc then chốt nhất của quá trình thăng cấp Á Thần, khó mà tách khỏi pháp trận hình cầu, số phận đã định sẵn là sẽ phải tan thành mây khói dưới đòn Thần Giáng này.

Trước sự thật ấy, Viken cũng khá lấy làm tiếc nuối. Ông ta vốn chưa muốn giết Lucien Evans ngay tại đây, bởi con đường phía trước hiểm nguy muôn phần, một người dò đường ưu tú như cậu quả thực là thứ của cải khó lòng ước lượng giá trị. Nhưng ai bảo cậu bụng đầy dã tâm, mưu lược kín kẽ, cứ từng bước từng bước dồn ép Ông ta vào hoàn cảnh buộc phải xuống tay hạ sát cơ chứ?

“Vầng trăng bạc” mau chóng mờ đi, ánh sáng của Thần Giáng dù đã chậm lại trong chớp mắt nhưng cũng vẫn rất nhanh ập đến sát đỉnh của pháp trận hình cầu.

Đột nhiên, Lucien, người đã sống động trở lại bên trong pháp trận, ngẩng đầu lên. Hai mắt cậu sâu thẳm, trong đôi đồng tử phản chiếu toàn bộ luồng thánh quang.

Khóe miệng cậu khẽ nhếch lên, nhoẻn thành một nụ cười ôn hòa.

Cái… Dường như cảm nhận được tình hình bên trong pháp trận hình cầu thông qua Thần Giáng, “Giáo hoàng” Viken sửng sốt khi thấy Lucien không hề nản lòng hay tuyệt vọng, mà thay vào đó lại mỉm cười như thể đang cáo từ mình, trong lòng liền bỗng dâng lên một dự cảm.

“Bùm!”

Toàn bộ cơ thể Lucien trong chiếc sơ mi trắng và vest vàng nổ tung, hệt như một quả dưa hấu bị người ta ném từ độ cao hàng vạn mét xuống đất!

Máu thịt văng tung tóe, ánh sáng của Thần Giáng nhấn chìm nơi này hoàn toàn!

Tại một mật thất bên trong tháp Babel, Vũ trụ Nguyên tử.

Bên trong một chiếc hộp dài khảm đầy đá quý, một chiếc bùa hộ mệnh bằng bạc có hình thù quỷ dị giống như một đoạn ruột uốn khúc bỗng bùng lên ánh sáng trắng sữa rực rỡ nhưng không chói mắt. Cảm giác một luồng sinh khí dâng trào mạnh mẽ choán lấy toàn bộ căn mật thất.

Thấy vậy, Natasha, người đang cầm trường kiếm bảo vệ ở đây liền trở nên nghiêm nghị. Hai tay cô siết chặt Kiếm Chân Lý, tựa như bất kỳ lúc nào cũng có thể vung kiếm ra, chém đứt mọi công kích bám theo đến đây!

Năng lượng từ đủ loại ma thạch đổ vào chiếc bùa hộ mệnh bằng bạc, các nguyên vật liệu khác trong chiếc hộp dài cũng tan ra rồi hòa vào trong đó. Chiếc “bùa hộ mệnh bạc” tuột đi lớp vẻ ngoài đẹp đẽ, hiện nguyên hình là một khối vật chất dính đầy máu, sau đó không ngừng phân tách và lớn dần lên.

Nội tạng mọc ra, xương cốt mọc ra, cơ thịt mọc ra, da tóc cũng mọc ra.

Vẻ nghiêm nghị trên mặt tan biến, Natasha bật cười nhìn cảnh tượng này, không những không thấy buồn nôn mà còn tỏ ra thích thú đưa tay xoa xoa cằm: “Thân thể chưa thành hình không ngờ lại xấu ghê ấy…”

Cơ thể lõa lồ trần trụi của Lucien hoàn toàn mọc ra, da dẻ sáng bóng, cơ bắp chắc nịch, đường nét hài hòa, trông hệt như một bức tượng điêu khắc.

Sau đó, mắt cậu từ từ mở ra, trong đôi mắt đen sâu thẳm phảng phất vẫn còn vương lại dấu vết của luồng thánh quang chói lòa.

Thần Giáng à?” Natasha mắt đảo từ trên xuống dưới quan sát như một gã đàn ông hư hỏng, đồng thời tò mò hỏi.

Trong mắt vẫn còn sót lại dư ảnh, Lucien nhẹ gật đầu nói: “Cũng may là anh còn để lại cái ruột thừa ở nhà, không thì cho dù có Ngân Nguyệt đỡ giúp cũng khỏi mơ đến việc thoát được Thần Giáng.”

Ngay từ đầu, Lucien đã lên kế hoạch dùng cách tự bạo để né một đòn chí mạng của “Giáo hoàng” Viken!

Ta có ruột thừa, ta tự hào![note87850]

“Cảm giác đối mặt trực diện với Thần Giáng thế nào anh? Rốt cuộc đáng sợ bao nhiêu?” Natasha bắn liên thanh. Cô cực kỳ hứng thú và tò mò với những chuyện liên quan đến chiến đấu như thế này.

Khóe miệng Lucien giật giật: “Em định bắt anh khỏa thân kể chuyện cho em à?”

“Cũng đâu phải anh chưa từng khỏa thân kể chuyện cho em nghe đâu.” Natasha trưng ra dáng vẻ “em không sợ mù mắt đâu”, nhưng đương nhiên, cô cũng thuận tay ném xấp quần áo đã chuẩn bị sẵn cho Lucien.

Kế đó, cô cố ý hỏi: “Trang bị của anh đâu? Đừng bảo là toi hết trong vụ tự bạo với Thần Giáng rồi nhé.”

Cô thừa biết chồng mình thực chất là một kẻ rất mê tiền. Nếu mà tổn thất mấy món vật phẩm huyền thoại đó, cậu sẽ đau lòng chết mất, đâm ra cô mới trêu chọc cậu như vậy.

Lucien vừa mặc quần áo vừa cười hehe nói: “Tất nhiên là ở chỗ thầy rồi!”

……

Bên trong biển thánh quang, pháp trận hình cầu nhanh chóng tan rã rồi biến mất.

Thấy tình hình này, Fernando, người vẫn luôn cẩn thận giữ mình ở bên ngoài phạm vi của Thần Giáng, lập tức thi triển ma thuật và mở “cánh cửa thời không” để nhảy trở về demiplane Địa ngục Sấm sét của mình. Trái lại, Ý Chí Vực Thẳm, kẻ đang ở ngay cạnh pháp trận, lại không kịp né tránh, thế là liền bị Thần Giáng quét trúng. Từng con mắt nổ tung, từng cánh tay rơi rụng, tiếng gào rú thảm thiết khiến cho mặt đất tuôn ra những dòng nước đen kịt và hỗn loạn.

‘Hắn không hề dung hợp với pháp trận Á Thần ư?’ “Giáo hoàng” Viken kinh ngạc trước việc Lucien tự bạo. Là một kẻ cũng từng là Pháp sư huyền thoại đỉnh phong, Ông ta hiểu rất rõ những phương pháp đào thoát và phục sinh của các pháp sư. Nhưng điều Ông ta không nghĩ tới là, Lucien Evans vào thời khắc cuối cùng lại có thể tự bạo một cách nhẹ nhàng như vậy, hoàn toàn không bị pháp trận hình cầu kia ràng buộc hay ảnh hưởng.

Trừ phi vào khoảnh khắc then chốt trước đó, hắn đã sớm thoát khỏi việc đột phá, sau đó dùng vật phẩm giả kim để thế thân cho mình?

Nếu đúng là thế thì chứng tỏ hắn chưa từng có ý định tấn thăng Á Thần. Vậy hắn làm tất cả những chuyện này là để làm gì?

Nghĩ đến đây, “Giáo hoàng” Viken nheo mắt lại, sau đó mặc kệ Ý Chí Vực Thẳm và Chúa Tể Địa Ngục ở bên dưới mà trực tiếp xé rách không gian ngay tại chỗ, trở về vị trí tương ứng tại thế giới vật chất chính.

Chúa Tể Địa Ngục cũng đồng thời phát hiện ra sự quỷ dị, bèn bộc phát toàn bộ thực lực, trục xuất Ý Chí Vực Thẳm đang bị trọng thương trở về Vực thẳm Vô tận, tiếp đó cũng xé rách không gian rời đi.

Vầng trăng bạc ảm đạm đã biến mất từ lâu, bầu trời Linh Giới lại trở về với vẻ xám xịt u ám. Chỉ có một người đàn ông tóc bạc, mặc vest đỏ và áo khoác cổ cao màu đen chầm chậm từ trong rừng cây bước ra, cười nhẹ nói: “Mình còn chưa kịp có cơ hội xuất hiện thì đã kết thúc mất tiêu rồi, thật là buồn quá đi.”

……

Bên ngoài Allyn, màn sương trắng nhạt dần dần dày hơn, che khuất đi cả “cảnh sắc thiên nhiên” lẫn “thế giới nhận thức” mênh mông như bầu trời sao, chỉ còn ánh sao rực rỡ rơi xuống từ bầu trời đen kịt kia là vẫn nổi bật vô cùng.

Thánh Phục Cừu Giả Melmax mất hơn hai mươi phút mới đến được gần Allyn, để rồi vừa hay chứng kiến cảnh này. Ông ta hít sâu một hơi, sau đó giơ cao trường kiếm, tấn công thẳng vào Thành phố Bầu trời. Phải ngăn Douglas tấn thăng Á Thần bằng mọi giá!

Dù rằng ông ta đã biết rõ dưới tình huống không có Á Thần, chỉ dựa vào bản thân thì việc phá vỡ ma chướng Allyn là chuyện gần như không thể, nhưng là một hiệp sĩ, thời khắc này ông ta chỉ có thể lao mình về phía trước!

Trường kiếm của Thánh Phục Cừu Giả Melmax rạch qua bầu trời và chém vào màn sương trắng nhạt. Còn ở bên kia, Belkovsky với thân hình vạm vỡ cũng bay tới, toàn thân thánh quang quấn quanh, sau lưng mọc ra một đôi cánh lộng lẫy được ngưng tụ nên từ ánh sáng thần tính tinh khiết, khí tức trang nghiêm và mạnh mẽ. Rõ ràng, hắn đã thi triển Thần Quyến Thuật.

Thế nhưng hắn vừa xuất hiện, một mũi tên xanh biếc mang theo hơi thở của tự nhiên đã xuyên qua không gian và vụt hiện ra ngay trước người hắn, buộc hắn phải từ bỏ ý định tấn công ma chướng Allyn để đối phó với mũi tên của Thiên Nhiên Trừng Phạt này.

Ở trên cao, Nữ Hoàng Elf trong chiếc váy màu xanh ngọc đầy tươi mới đã lựa chọn giúp đỡ đồng minh của mình.

Trong khi đó, Chúa Tể Ám Dạ Dracula cùng với Rồng Thời Gian và Quang Huy Danisos đều ẩn mình trong bóng tối, không có động thái gì. Do lập trường của bọn họ quá mâu thuẫn, vừa muốn thấy Douglas đột phá thành công lại vừa ôm lòng lo ngại sâu sắc, cộng thêm việc các Pháp sư huyền thoại đỉnh phong của Ma pháp Nghị viện vẫn chưa ra tay, thành thử bọn họ bất đắc dĩ phải cân nhắc xem rốt cuộc mình có đang nắm ưu thế hay không.

Đúng lúc này, “bầu trời sao” đột nhiên co vào trong ma chướng Allyn. “Những vì sao” đầy trời rơi xuống như mưa, tạo nên một mỹ cảnh vừa rực rỡ vừa mộng ảo.

Kế đó, màn đêm lại buông xuống, không còn một chút ánh sáng nào. Ngay cả cảm ứng của huyền thoại đỉnh phong cũng chỉ có thể bao trùm phạm vi mười mấy cây số.

Trong bóng tối mịt mù giơ tay không thấy nổi năm ngón, bỗng có dự cảm chẳng lành, Melmax nghĩ cũng không buồn nghĩ liền quay người rời đi, trở về hướng thành St. Ivan. Belkovsky cũng y hệt.

Còn ở sâu trong Dãy núi Hắc ám, Viken trong chiếc áo choàng Giáo hoàng, đầu đội vương miện thần thánh đang sa sầm nét mặt nhìn lên bầu trời đen kịt.

Đến nước này rồi, sao Ông ta còn có thể không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì cơ chứ!

Ngay khi Ông ta đang chuẩn bị giơ quyền trượng bạch kim lên, thì từ nơi chân trời tối tăm, một vầng thái dương trắng rực bất chợt vọt lên, nhuộm đỏ rực cả một khoảng trời!

……

“Các anh câu được những hơn hai mươi phút và một phát Thần Giáng của Ông ta cơ à?” Natasha nghe Lucien không nhanh không chậm kể lại, trong lòng cũng trở nên tự tin hơn hẳn. “Xem ra Viken và Chúa Tể Địa Ngục không kịp quay về xem màn kết rồi.”

Lucien bật cười: “Bọn họ sau khi rời khỏi Linh Giới sẽ ở vị trí tương ứng trong Dãy núi Hắc ám. Từ đó mà đến Allyn sẽ mất khá nhiều thời gian, trừ phi họ đã bố trí sẵn dịch chuyển trận, còn không thì cho dù có là Á Thần cũng sẽ phải mất ít nhất hai mươi phút. Chưa kể, vị trí của Allyn không dễ xác định như tinh cầu nhân tạo ở trên trời, Viken sẽ khó mà có thể khóa mục tiêu Thành phố Bầu trời ở khoảng cách quá xa như vậy.”

“Hê, anh không sợ Viken và Chúa Tể Địa Ngục thực sự đã thiết lập trước dịch chuyển trận sao?” Natasha cố ý vặn lại.

Lucien mặc xong vest liền mỉm cười đáp: “Em nghĩ Rhine không có cơ hội xuất hiện là vì phải đi kiểm tra cái gì?”

“Cái này…” Tựa hồ nghĩ ra điều gì đó, Natasha bỗng hỏi: “Nếu phải đối mặt với tình huống như thế này thì nghị viện sẽ làm gì?”

“Đương nhiên là dùng tinh cầu nhân tạo tấn công từ quỹ đạo rồi.” Lucien cử động thân thể một chút. “Có điều, việc tấn công quỹ đạo trước mắt vẫn chưa thể bắn xuyên qua ma chướng Allyn được.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Câu được diễn đạt theo kiểu khẩu hiệu của người TQ, mang tính hơi châm biếm nên mình không xoay cấu trúc lại cho thuần Việt.
Câu được diễn đạt theo kiểu khẩu hiệu của người TQ, mang tính hơi châm biếm nên mình không xoay cấu trúc lại cho thuần Việt.