Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 774 - "Ngày thường" ở Dãy núi Hắc ám
10 Bình luận - Độ dài: 2,662 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Màn sương hắc ám bao phủ tòa lâu đài dường như có từ thời Đế chế Ma thuật cổ đại. Những tiếng gầm rú của dã thú khiến người ta hãi hùng từ bên trong truyền ra, xen lẫn với đó là những tiếng rên rỉ thê lương.
Nếu như ở bất kỳ nơi nào khác, cảnh tượng kiểu này chắc chắn sẽ tạo ra đủ loại câu chuyện kinh dị, dọa đám trẻ con không dám khóc về đêm, thu hút các giáo sĩ của giáo hội hoặc Ban Pháp sư Chiến đấu của Ma pháp Nghị viện đến xử lý, đồng thời cũng lôi kéo các đội mạo hiểm giả đua nhau đến thám hiểm. Nhưng ở Dãy núi Hắc ám, cảnh tượng này đâu đâu cũng thấy, nói không chừng ở một nơi nào đó còn tồn tại một tòa lâu đài cổ đáng sợ hơn thế này.
Trong một căn phòng được trang hoàng xa hoa, thảm dày từ sa mạc phía Nam Đế quốc Gusta được trải kín, những món đồ nghệ thuật mang dấu ấn lịch sử thăng trầm được bày biện, cùng với những ô cửa sổ sát đất mới thịnh hành mấy trăm năm gần đây ở các khu vực bên ngoài dãy núi, tất cả đều toát lên một loại hơi thở đầy chất quý tộc. Tuy nhiên, có một điều không mấy hài hòa, đó là trên tấm thảm này lại có một nam một nữ đang nằm. Họ mặc giáp xích tiện cho việc cử động, bên tay mỗi người nắm chặt một thanh trường kiếm lưu chuyển “sóng nước” xanh biếc và “ngọn lửa” đỏ rực.
Đứng trước mặt họ là người đàn ông chừng ba mươi tuổi mặc áo choàng kiểu cổ điển, thân thể và khuôn mặt cực kỳ gầy gò, thế nhưng cái đầu lại to hơn hẳn đầu của người bình thường.
Khóe miệng hắn treo lên một nụ cười. Được màn sương hắc ám bên ngoài tô điểm, trông nó càng thêm lạnh lẽo dị thường. Với đôi mắt ẩn chứa sự nóng bỏng, hắn tham lam nhìn tới nhìn lui cặp nam nữ kia, tựa hồ có chút không kìm nén được dục vọng trong lòng.
“Dù là tâm hồn hay thể xác cũng đều ngon lành. Thu hoạch lần này đúng là làm mình phải kinh hỉ…” Gã đàn ông đầu to ngồi xổm xuống, bàn tay phải tong teo vươn ra vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ và gương mặt góc cạnh của người đàn ông, cứ như đang được thưởng lãm hai món đồ nghệ thuật khiến bản thân kích động khó lòng chịu nổi.
Cái vuốt ve này khiến hai người đang hôn mê lập tức có phản ứng, nhãn cầu dưới mí mắt đảo tới đảo lui, dường như sắp tỉnh lại đến nơi. Thế nhưng gã đàn ông đầu to lại chẳng chút phòng bị, mà thay vào đó vẫn tiếp tục tiết tấu lần mò và cảm khái từng tấc da thịt.
Đang nửa mê nửa tỉnh, Sharron cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh, trơn tuột đang bò trên mặt và người mình như thể một con trăn đang trườn. Vốn cực kỳ ghét sinh vật này, cô lập tức giật mình tỉnh lại, hai mắt đột ngột mở bừng ra.
Trong tầm mắt cô là trần nhà màu vàng với đèn chùm pha lê cùng một khuôn mặt quen thuộc, mà khuôn mặt đó còn đang ở rất gần cô.
“Anh Fein, anh… Sức mạnh của em!” Sharron theo bản năng gọi tên đối phương, nhưng nói được nửa chừng, cô đột nhiên phát hiện mình không thể điều động sức mạnh huyết mạch của bản thân. Sức mạnh huyết mạch vất vả lắm mới nâng lên được cấp Đại hiệp sĩ thế mà lại biến mất!
“Fein, cậu đã làm cái gì!” Người đàn ông bên cạnh tỉnh dậy sớm hơn Sharron vài giây nên đã phát hiện ra sự bất thường của Fein.
Fein cười ha hả: “Constant, ngươi nói xem ta muốn làm gì?”
“Là anh bắt chúng tôi tới đây? Tại sao?” Sharron cũng là một Đại hiệp sĩ thân trải trăm trận, vậy nên rất nhanh liền đè nén nỗi kinh sợ xuống, cuối cùng nhận ra nguyên nhân mình không thể điều động sức mạnh huyết mạch là do tay chân đang bị đeo loại còng giam giữ.
Tuy nhiên, trong câu hỏi của cô vẫn ẩn chứa sự kinh ngạc tột độ. Cô và Constant đã quen Fein từ nhỏ, cùng nhau mạo hiểm, cùng nhau trưởng thành, rồi lần lượt tấn thăng thành hiệp sĩ, nhận được tước vị của vương quốc. Đối với Dãy núi Hắc ám này, bọn họ không hề xa lạ mà vẫn thường xuyên tới khu vực biên giới để tìm kiếm vật liệu quý hiếm. Lần này, do Fein khẳng định rằng mình đã phát hiện ra một di tích trong một lần đơn độc mạo hiểm, bên trong ắt hẳn có rất nhiều đồ tốt, thế nên cả ba đã cùng nhau đi.
Ai mà ngờ, tòa lâu đài kia lại không hề đơn giản như lời Fein nói, ba người họ đã chạm trán và bị rất nhiều sinh vật hắc ám mạnh mẽ tấn công. Thế rồi sau một trận huyết chiến, họ lại gặp phải màn sương mù quỷ dị và hôn mê ngất đi, đến khi tỉnh lại thì đã phát hiện Fein trở nên xa lạ.
“Fein ấy hả, hắn đã là nô lệ của ta từ lâu rồi.” “Fein” cười điên loạn. Đột nhiên, hai mắt hắn phình to, tưởng chừng như sắp nổ tung. Kế đó, từ mũi, miệng và tai hắn lần lượt mọc ra những xúc tu giống như bạch tuộc, cả da cũng đỏ rực hết lên.
“Illithid!” Constant có phần tuyệt vọng kêu lên. Loại quái vật này rất giỏi thao túng tâm trí, lại thành thạo rất nhiều phép thuật liên quan, nếu rơi vào tay nó thì nhất định là sống không bằng chết. Nói không chừng sau này, bản thân họ sẽ cam tâm tình nguyện trở thành nô lệ của đối phương trong khi vẫn giữ lại phần lớn ký ức và nhân cách.
“Fein” lắc đầu: “Ta không phải illithid, mà chỉ là một Hào quang hiệp sĩ sở hữu huyết mạch illithid. Vốn dĩ ta đang trọng thương chờ chết, không có cách nào hồi phục, ai ngờ tin tức về di tích mà ta cố ý tung ra trước đó lại thu hút các mạo hiểm giả. Dịch não của bọn chúng đã trở thành suối nguồn giúp ta hồi sinh, bao gồm cả Fein. Hê hê, tham lam quả nhiên là khởi nguồn của tai họa. Vì mấy thứ tài bảo mà đến bóng dáng còn chưa thấy, bọn chúng lại cứ từng tốp từng tốp kéo đến lâu đài của ta.
Đợi ta hút hết dịch não của các ngươi, biến các ngươi thành nô lệ, vết thương của ta về cơ bản sẽ hồi phục lại như xưa.”
Ngay khi những lời này được thốt ra, dưới sự tô điểm của màn sương hắc ám, Fein trở nên hung tợn khó tả, khiến ngay cả một Đại hiệp sĩ có ý chí kiên định như Sharron cũng không kìm được mà khẽ run rẩy. Việc này so với cái chết còn đáng sợ hơn.
Các xúc tu đang “nhe nanh múa vuốt” bên cạnh đầu “Fein” vươn về phía Sharron và Constant, nhắm thẳng vào đầu họ.
Sharron và Constant không thể sử dụng sức mạnh huyết mạch, chỉ có thể dùng tay chống người lùi lại phía sau. Lùi rồi lại lùi, cuối cùng lưng họ chạm vào bức tường lạnh lẽo.
“Vô dụng thôi, sở dĩ ta không dùng khống chế tinh thần để khiến các ngươi ngoan ngoãn nghe lời, là vì ta muốn thưởng thức biểu hiện sợ hãi kinh hoàng này của các ngươi đấy.” “Fein” đắc ý cười lớn.
Hắc hiệp sĩ và hiệp sĩ bình thường thực ra không có nhiều khác biệt, chỉ là huyết mạch của bọn họ thường liên quan đến ác ma, ác quỷ hoặc illithid, từ đó ảnh hưởng đến tính cách và trạng thái tinh thần của họ. Nếu ý chí không đủ mạnh, rất có thể họ sẽ không kiểm soát được huyết mạch của bản thân mà biến thành “ác ma” thực sự.
Cảm thấy xúc tu lạnh lẽo trơn tuột kia đã chạm tới mặt mình, dù cho ý chí có kiên định đến đâu cũng không thể ngăn được Sharron tuyệt vọng và sợ hãi kêu lên:
“Không!”
“Vô dụng thôi. Nơi này ở sâu trong Dãy núi Hắc ám, là bên trong lâu đài của ta. Xung quanh ngoài đám nô lệ của ta ra thì chẳng còn sinh vật sống nào khác. Ngươi có la hét kêu gào lớn đến mấy cũng chẳng ai nghe thấy đâu, hahahaha.” “Fein” rõ ràng rất thích thú với biểu hiện sợ hãi của Sharron, thế nên hắn dừng xúc tu lại, hòng gia tăng cảm giác tuyệt vọng cho họ.
“Cốc, cốc, cốc.”
Bất chợt, những tiếng gõ cửa nhịp nhàng vang lên. Ba người trong phòng như bị bấm nút tạm dừng, liền “đóng băng” tại chỗ.
Ai? Vào giờ này, nơi này mà sao lại có người gõ cửa? Trong ba người, Fein là kẻ khiếp hãi nhất. Không ai rõ tình hình ở khu vực này hơn hắn. Nơi này có khi phải đến cả một, hai trăm năm mới có một sinh vật thông minh biết gõ cửa đi ngang qua. Chưa kể, đây còn là lâu đài của hắn, bên ngoài lại có cả “màn sương hắc ám” mà hắn vất vả cực nhọc lắm mới tìm được một trưởng lão illithid để nhờ dựng nên!
Khoảnh khắc này, hắn dường như quay về thời thơ ấu, khi mà bản thân cứ quấn lấy cha mẹ đòi kể những câu chuyện truyền thuyết kinh dị, để rồi sợ hãi không dám ngủ vào ban đêm. Thỉnh thoảng có tiếng động gì vang lên, hắn sẽ lập tức dựng tóc gáy, toàn thân run rẩy, một luồng khí lạnh dâng lên từ sâu trong lòng.
“Cốc, cốc, cốc.”
Tiếng gõ cửa không to không nhỏ, xem chừng rất lịch sự.
“Ai đó?” Fein thu lại xúc tu rồi cảnh giác hỏi. Là một Hào quang hiệp sĩ, hắn vẫn có những tố chất cơ bản chứ không kích động mù quáng.
Sharron và Constant lúc này vừa kinh ngạc, vừa hoảng sợ, lại vừa chờ mong. Dù tạm thời đã thoát khỏi số phận bi thảm, họ vẫn không dám thở phào. Kẻ tìm đến lâu đài của “Fein” vào lúc này chắc chắn không phải chủ đích đến cứu hai người họ, mà rất có thể là kẻ thù của “Fein”. Và cách xử trí hai người họ của những cường giả ở Dãy núi Hắc ám thì cũng sẽ chẳng tốt hơn “Fein” là bao.
“Là ta.” Một giọng nam ôn hòa từ bên ngoài truyền vào. “Nếu ở trong có người thì ta vào nhé.”
Bố ai mà biết “ta” là ai! “Fein” không đoán ra được thực lực của đối phương, vì vậy một mặt thầm chửi, một mặt đứng đực tại chỗ, không dám ra mở cửa. Nơi này là hạch tâm của cả lâu đài, được bao quanh bởi tầng tầng lớp lớp pháp trận phòng ngự, muốn xông vào đâu có dễ như vậy!
Đúng lúc này, hắn nhìn thấy tay nắm cửa chuyển động, cánh cửa từ từ mở ra.
Không! Mắt “Fein” trợn càng thêm to. Pháp trận phi phàm của mình đâu? Tầng tầng lớp lớp phòng ngự của mình đâu? Căn phòng này là trung tâm để mình điều khiển toàn bộ lâu đài cơ mà, là nơi có phòng ngự nghiêm ngặt nhất cơ mà, nhưng giờ sao nó lại cứ như cái phòng trọ bình thường thế này? Đống hàng phòng ngự kia biến đi đâu hết rồi?
“Fein” đứng sững ra như tượng đá, trân trân nhìn cánh cửa mở ra hoàn toàn và thấy một người đàn ông điển trai mặc suit đen dài hai hàng khuy chậm rãi bước vào.
“T-Tôi đầu hàng, xin đừng giết tôi!” “Fein” chẳng cần dùng não cũng đoán được khoảng cách giữa mình và đối phương chênh lệch lớn đến mức nào, vì vậy hắn liền không chút do dự mà cầu xin tha mạng, tuyệt không màng đến mặt mũi.
Kế đó, hắn lại bổ sung thêm: “Tôi có quan hệ rất tốt với bộ lạc illithid ở gần đây, cũng đã từng tới bái kiến Não Trưởng Lão rồi. Ngài có gì cần tôi giúp, tôi đều có thể giúp được cho ngài.”
Hắn mang thế lực phía sau mình ra, hòng khiến đối phương phải có phần kiêng dè.
Lucien buồn cười nói: “Ta chỉ đến hỏi đường và hỏi thăm một chuyện thôi, không cần căng thẳng tới vậy đâu.”
Trong trường hợp không hỏi thăm được thì chỉ còn cách đi tìm Vua Ác Mộng thôi.
“Hỏi đường…” “Fein” cảm thấy muốn hộc ra một búng máu.
Đột nhiên, những tiếng leng keng vang lên, còng tay, còng chân của Sharron và Constant lần lượt rơi ra, nhưng trong cả căn phòng không hề có một chút dao động bất thường nào.
Thế này, thế này thì còn khoa trương hơn cả huyết mạch Loại Bỏ rồi… “Fein” cũng đã từng thấy qua không ít huyết mạch, nhưng chưa bao giờ thấy trường hợp nào như thế này, không biết đây là loại sức mạnh gì.
Trong khi Sharron và Constant đang kích động muốn bày tỏ lòng cảm ơn, Lucien mỉm cười nói: “Là thế này, ta muốn hỏi thăm một chút. Tại sao lâu đài Người Quan Sát ở gần đây lại bị dời đi?”
……
Mười phút sau, Lucien hài lòng rời khỏi tòa lâu đài.
Theo mô tả của “Fein”, vào giờ này ngày hôm qua, lâu đài Người Quan Sát vẫn ở nguyên chỗ cũ, nhưng sau đó thì trụ sở của Nghị viện Hắc ám truyền tin tới, muốn triệu tập tất cả các thành viên là huyền thoại.
Đây có vẻ là hành động của Thời Quang Long Cổ Đại Danisos và Thân vương Huyết tộc Dracula. Bọn họ muốn thực sự hợp nhất Nghị viện Hắc ám lại thành một thể, bởi xét cho cùng, hiện tại Ma pháp Nghị viện, giáo hội, Vương đình Elf và các thế lực trên Vô biên Hải đang ngày càng mạnh, Nghị viện Hắc ám không thể cứ tiếp tục phân tán như vậy nữa.
Đây là thông tin mà “Fein” đã nghe ngóng được từ Não Trưởng Lão, do việc lâu đài Người Quan Sát đột nhiên biến mất khiến hắn khó tránh khỏi khủng hoảng không yên.
Xét thấy thông tin của “Fein” khiến bản thân rất hài lòng, vậy nên Lucien không giết mà chỉ đeo còng tay, còng chân giam giữ lên cho hắn (thứ này chỉ có tác dụng với dưới cấp cao, nhưng “Fein” vẫn chưa hoàn toàn hồi phục). Còn về việc sau đó sẽ xảy ra chuyện gì thì không nằm trong phạm vi suy xét của cậu.
‘Muốn thay đổi sự phân tán và xung đột nội bộ của Nghị viện Hắc ám là việc hết sức khó khăn. Dracula mà lại bằng lòng kiềm chế cảm xúc để chung sống hòa bình với người sói ư?’ Lucien vừa mỉm cười lắc đầu, vừa chuẩn bị đi xem xem, tiện thể ghé thăm Rhine luôn. ‘Mong là đến lúc đó đừng có đánh đến dịch não văng đầy đất là được…’
10 Bình luận
Mẹ ông chứ nó biết ông là ai à :)))
Cmn, cừi ỉa, m là thằng đéo nào 🤣
Bạch tuộc: Ai gọi đấy?
Lucien: Tôi là thỏ
Bạch tuộc: Nếu là thỏ thì cho xem tai
Lucien: Ok, nhưng bố mày là
thỏ cơ bắpLucienBạch tuộc: rụt vòi