Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 776 - Lời mời kỳ lạ
10 Bình luận - Độ dài: 2,553 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Sau khi bóng tối đen kịt đến mức giơ tay không thấy ngón kia biến mất, khu rừng dường như chỉ trong chớp mắt đã chìm vào sự yên tĩnh tột độ, ngay cả đám côn trùng bò dưới lớp lá mục cũng không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
“Lucien Evans…” Một giọng nói trầm thấp nghe có phần giống như được nặn qua kẽ răng truyền tới từ đám mây đen và màn sương lan tỏa mù mịt giữa không trung, bên trong ẩn chứa sự tức tối nồng đậm không sao tan đi được.
Đối với Dracula mà nói, Lucien đại diện cho một đoạn ký ức mà tuyệt đối không thể coi là vui vẻ. Là một Thân vương Huyết tộc đã sống không biết bao nhiêu vạn năm, một cường giả có thể xếp vào top 10 trên toàn thế giới bao gồm Á Thần, thế mà hắn lại bị một thứ sâu bọ chỉ vừa mới tấn thăng bậc sáu chơi cho một vố, phải chịu một thất bại với sự chênh lệch thực lực không tương xứng nhất. Rõ ràng hắn chỉ cần dùng uy áp và khí tức của mình là có thể nghiền nát đối phương, thế nhưng lại chỉ đành bất lực trơ mắt nhìn cậu triệu hồi Thủy tổ, để rồi bị chém trọng thương.
Mỗi khi nhớ lại chuyện này, Dracula lại cảm thấy rát mặt, trong lòng nhục nhã, tức tối không chịu nổi, chỉ muốn tìm cơ hội truy sát Lucien. Ấy thế nhưng đối phương lại chỉ ru rú ở trong nhà, chuyên tâm nghiên cứu ma thuật, lúc ra ngoài thì lại không thể khóa được hành tung thông qua bầu trời sao định mệnh. Mà Dracula thì trước giờ vẫn luôn là một Thân vương Huyết tộc cực kỳ coi trọng mặt mũi, không thể làm cái việc rảnh rỗi ngồi canh chừng dài hơi ở gần Allyn được – Ngay cả khi không cần mặt mũi, hắn cũng chưa chắc đã qua mặt được Grand Arcanist trông giữ Allyn. Thành thử, mọi việc cứ dây dưa mãi đến tận hôm nay.
Đương nhiên, đối với một Huyết tộc có tuổi thọ dài đằng đẵng mà nói, chừng này cũng chưa thể coi là dài. Nhất là với một cường giả huyền thoại đỉnh phong có thể kiến tạo ra cả một thành phố sầm uất trong mộng như Thân vương Dracula, một giấc ngủ của hắn còn có thể kéo dài cả thế kỷ, thế thì khoảng thời gian mười năm thực sự ngắn chỉ như giờ ăn tối chứ chẳng có chuyện dài. Nhưng ai ngờ, chỉ chưa đầy mười năm ngắn ngủi ấy, Lucien thế mà đã trưởng thành từ một pháp sư bậc sáu lên đến tận huyền thoại đỉnh phong, đứng cùng một tầng cấp với hắn!
Đây là kỳ tích mà hắn xưa giờ chưa từng gặp qua!
Cân nhắc đến việc “boss” của mình tâm trạng đang không tốt, cảm xúc không ổn định, giống hệt như mỗi lần “ngủ dậy”, Phitia đành bất lực thở dài một tiếng, sau đó vừa lịch sự vừa khách khí nói: “Ngài Evans, thung lũng Diệm Thạch là trụ sở của Nghị viện Hắc ám bọn ta, hơn nữa bọn ta lại đang chuẩn bị tổ chức một hội nghị quan trọng, vậy nên trừ khi nhận được lời mời, người ngoài sẽ không thể đến gần. Ngài muốn đối địch với toàn thể Nghị viện Hắc ám ư?”
Nghe cô ta nói có lý lẽ, có căn cứ, có chừng mực, Lucien bèn mỉm cười: “Ta chỉ đến thăm Rhine thôi. Ta có thể chờ anh ấy ở gần đây.”
Nói thật, cho dù có người mời, Lucien cũng chẳng quá tình nguyện đi vào thung lũng Diệm Thạch. Bên trong đó vừa có ma chướng mạnh mẽ, vừa có một huyền thoại đỉnh phong thù địch với mình, chưa kể còn cộng thêm một Thời Quang Long Cổ Đại Danisos không có thiện cảm với con người nữa. Liều lĩnh đi vào trong đó thì khác nào đi vào Thánh thành Lance, khác nào giao tính mạng vào tay kẻ khác.
Đột nhiên, Dubenal, kẻ đã đứng dậy trở lại, cất giọng ồm ồm nói: “Nếu ngài Evans đây có lời mời thì sao? Tộc người sói bọn ta sẽ mời ngài ấy tới dự thính hội nghị, làm chứng cho sự công chính và công bằng của hội nghị.”
Nasdell ngay tức thì hết hồn. Mới vừa rồi Ngài Thân vương còn đánh nhau sống chết với Lucien Evans cơ mà, sao tự dưng lại mở miệng mời vị Pháp sư huyền thoại của Ma pháp Nghị viện này tới dự hội nghị? Trăng bạc mọc đằng Tây rồi à?
Nhất thời, gã cảm thấy đầu óc mình như thể một khối keo dính, không sao suy nghĩ thông suốt được, thế là đành phải cảm khái, rằng mình tuy cũng sáng dạ, nhưng so với trí tuệ thâm sâu của Ngài Thân vương thì vẫn chỉ như tên hề, không cách nào hiểu được cao kế khó lường của ngài ấy!
“Dubenal, ngươi có hiểu mình đang làm cái gì không? Cái thứ quái vật xấu xí não mọc đầy lông sói nhà ngươi.” Dracula, kẻ ẩn mình trong bóng tối trên cao, vừa cao ngạo vừa gay gắt nói.
Trong tình huống bình thường, Thân vương Dracula vẫn là một quý ông cực kỳ chú trọng lễ nghi, nhưng khi trước mặt là một người sói xấu xí hôi hám, là thứ sâu bọ âm hiểm xảo trá, hắn không cần phải lịch sự.
Dubenal bật cười ha hả: “Đây là quyền lợi của tộc người sói bọn ta, là quyền lợi được tất cả các thành viên của nghị viện công nhận đấy…”
“Ta đâu có nói là mình muốn dự thính hội nghị.” Lucien dùng ngữ điệu không nhanh không chậm ngắt lời hắn.
“Ặc.” Nụ cười của Dubenal đông cứng trên mặt. Hắn vừa kinh ngạc vừa bực bội nói: “Vậy ngươi tới đây làm cái gì?”
Không phải tới dự thính hội nghị, phá hoại mưu đồ của Danisos và Dracula, thế thì ngươi tới làm cái gì chứ?
“Ta tới thăm Rhine.” Lucien không hiểu rõ mấy về tên Thân vương người sói này, nhưng tài liệu của nghị viện có ghi chép rằng hắn là một huyền thoại sở hữu tư duy theo đường thẳng, thế nên cậu bèn cực kỳ thấu hiểu mà lặp lại một lần nữa.
“Thế sao ngươi không nói sớm!” Tiếng gầm rú của Dubenal dọa đám chim muông muôn hình vạn trạng trong rừng bay đi. Cái lý do này không phải chỉ toàn là lấy cớ thôi à? Lấy cớ ấy, ngươi không hiểu à?
“Ta đã nói rồi mà…” Lucien nhịn không được day day trán. Rốt cuộc vừa rồi ngươi nghĩ cái gì thế?
Nghe hai người đối thoại, Dracula ở trên cao im bặt. Nasdell càng lúc càng cảm thấy não mình không theo kịp tiết tấu. Còn đôi mắt xanh như mắt mèo của Phitia thì chớp chớp, khóe môi không kìm được khẽ giật giật.
“Thật ra, ngài Evans, ngài có thể dự thính hội nghị này.” Phitia thực sự không đành lòng để cuộc đối thoại này tiếp tục, bèn nhẹ giọng nói. Đồng thời, cô ta vẫy tay với con mèo đen có bốn móng trắng đang đi về phía Dubenal: “Sko, quay lại đây.”
“Phitia, cô muốn làm gì?” Dracula hơi lộ vẻ kinh ngạc hỏi.
Mặc kệ “boss” của mình, Phitia tự mình nói tiếp: “Do nội dung của hội nghị đã bị lộ lọt ra ngoài trước, nên dưới yêu cầu quyết liệt của phần lớn các thành viên, hội nghị sẽ được tổ chức bên ngoài thung lũng Diệm Thạch, mục đích là đề phòng kẻ có dã tâm nương nhờ vào ma chướng để giết hết những người phản đối. Vì vậy, việc dự thính sẽ không có nguy hiểm nào cả.”
“Phitia!” Trong giọng Dracula đã mang theo một chút tức giận.
Con mèo con tên “Sko” giương móng vuốt lên, phớt lờ lời gọi của “chủ nhân” mà bước về phía Nasdell. Nó thích nhất là được chơi với chó to!
“Vậy thì…” Lucien trầm ngâm.
Phitia bật cười: “Stanis cũng sẽ đến dự thính đấy.”
“Ta cũng rất tò mò muốn biết hội nghị này sẽ có kết quả ra sao.” Nghe nói Vua Ác Mộng cũng sẽ tham gia, lại không phải ở trong thung lũng Diệm Thạch, Lucien tự nhiên cũng bằng lòng đi dự thính một chút để kịp thời biết được diễn biến của sự việc, chưa kể nói không chừng cậu còn có thể phát huy được vai trò của mình một chút.
Nghe thấy Lucien đồng ý tham dự, Dubenal bật cười ha hả. Quả nhiên là cái cớ, ta sớm đã nhìn thấu ngươi rồi!
Nasdell lại càng sùng bái không thôi, trong lòng cảm thấy Ngài Thân vương quả thực nhìn xa trông rộng.
Bóng tối trên không trung nhạt hẳn đi, tựa hồ Dracula đã rời khỏi. Phitia liền ra hiệu: “Ngài Evans, ta sẽ đưa ngài tới bên ngoài thung lũng Diệm Thạch.”
Nói đến đây, cô ta chớp mắt rồi nở nụ cười nhàn nhạt: “Việc phát hiện ra Mặt Trời quả thực là chuyện tốt.”
Từ khi xuất hiện tới giờ, trong nụ cười của cô ta chỉ toàn ẩn chứa một nỗi ưu phiền và hoài niệm man mác, tựa như có cảm xúc phức tạp với cả thế giới. Thế nhưng lúc này, nụ cười của cô ta lại sáng trong, rạng rỡ, tựa như một đóa hoa tuyết ưng nở rộ nơi băng nguyên phía Bắc.
Thái độ này của cô ta lập tức khiến Lucien nhớ lại những tài liệu đã từng xem qua. Phitia, chẳng phải chính là Nữ Hoàng Băng Tuyết, Pháp sư huyền thoại của Đế quốc Schachran phương Bắc sao? Đó chính là cường giả huyền thoại bậc ba đã mất tích trong Chiến tranh Bình minh!
“Nữ Hoàng Băng Tuyết?” Lucien ngờ vực hỏi ra cái danh hiệu huyền thoại này. Cô ta sao lại biến thành ma cà rồng rồi?
Phitia cười cười: “Đây là một câu chuyện vừa lê thê vừa nhạt nhẽo, chung quy là do vấn đề về thể xác và linh hồn của bản thân ta, cho nên ta chỉ có thể dựa vào việc chuyển hóa thành Huyết tộc để kéo dài sinh mệnh. À mà, đừng thảo luận quá nhiều về arcana với ta, ta sợ đầu mình sẽ nổ tung mất.”
“Vậy ta như này là tiếng xấu đồn xa mất rồi ư?” Lucien hóm hỉnh tự giễu, sau đó cùng Phitia đi vào rừng, trong lòng lại thầm suy xét: ‘Nghe nói cô ấy am hiểu, tinh thông rất nhiều nghi lễ cổ đại thần bí thì phải.’
Phần lớn các Pháp sư huyền thoại hiện nay đều không có quan hệ gì với Đế chế Ma thuật cổ đại, số ít sống ở cuối thời kỳ đó như Douglas cũng chỉ đạt đến trình độ cấp cao hoặc Đại pháp sư, còn xa mới có thể được coi là hạt nhân của đế chế. Bởi vậy, Pháp sư huyền thoại thực sự tinh thông đủ loại nghi lễ cổ đại kỳ dị chỉ có vài người sống trong Dãy núi Hắc ám và Giáo hoàng Viken mà thôi. Và địa vị của những pháp sư ở Dãy núi Hắc ám lúc bấy giờ cũng kém xa Phitia.
Vào cuối thời kỳ Đế chế Ma thuật cổ đại, trong cả ba đại đế quốc chỉ có hai huyền thoại đỉnh phong, ngoài bọn họ ra chính là gần hai mươi Pháp sư huyền thoại mà chủ yếu Phitia là đại diện.
Thấy chủ nhân mặc kệ mình mà rời đi, mèo con Sko vội vàng xoay người, chạy như bay đuổi theo.
Nasdell thì theo sau Dubenal và tiếp tục đi bộ trong rừng, tới khi nhịn lâu lắm rồi mới không kìm được nữa mà mở miệng: “Ngài Thân vương, tại sao ngài lại mời Lucien Evans?”
“Bởi vì Dracula phản đối.” Dubenal đáp, sau đó như thể cảm thấy nói vậy chưa thể hiện được trí tuệ của mình, hắn bèn bổ sung: “Lucien Evans đã tấn thăng huyền thoại đỉnh phong, lại còn có Dừng Thời gian Cao cấp, Mặt trời Rực cháy Vĩnh hằng, Hào hoa Liệt giải, Băng Tuyết Nữ Thần đích Khoan thứ và các thần chú huyền thoại có hiệu quả đặc biệt cũng như uy lực lớn khác. Rất khó để ta đối đầu trực diện với hắn, thế nên ta chỉ có thể phát huy sở trường của mình, đó là dùng trí tuệ để đánh bại hắn.
Hình thức hội nghị lần này rất phức tạp, vừa vặn thích hợp để ta triển khai âm mưu. Lucien Evans tuyệt đối sẽ không thể nào yên ổn mà dự thính được đâu.”
Nasdell nghe mà toàn thân kích động. Quả không hổ là Ngài Thân vương, nhanh như vậy đã có cách đối phó với Lucien Evans rồi!
……
Bên trong thung lũng Diệm Thạch, có những ngọn núi lửa đang phun trào, khắp không trung vì thế mà bao phủ dày đặc tro bụi, tựa như những đám mây xám xịt, nặng nề. Tuy nhiên, nơi đây không hề tăm tối, mà trái lại, bốn bề lửa đỏ cuồn cuộn lưu chuyển, soi đỏ rực hết thảy mọi thứ.
Còn ở bên ngoài thung lũng, những chiếc ghế màu đen trông như vương tọa được đặt tại một nơi trống trải, trung tâm là một khoảng đất trống rộng vài chục mét.
Trên những chiếc ghế đã có những cường giả với trang phục hoặc hình dạng khá đặc biệt đang ngồi, có Hắc hiệp sĩ huyền thoại với sáu cánh tay, có illithid đầu bạch tuộc (đây là tên chính thức được Đế chế Ma thuật xác định, nhưng thường được gọi là mind flayer vì chúng giỏi điều khiển tâm trí), có Pháp sư huyền thoại toàn thân được áo choàng đen phủ kín, có người đàn ông trung niên tràn ngập long uy, biểu cảm trầm lặng như thể đã chết, còn có cả một con mắt khổng lồ màu vàng nâu, xung quanh vươn ra rất nhiều xúc tu nhỏ, trên mỗi xúc tu lại là những con mắt nhỏ với đủ loại màu sắc khác nhau.
Nhìn thấy Phitia dẫn Lucien tới, hiệp sĩ sáu cánh tay trong số họ đột nhiên mở miệng thốt lên: “Lucien Evans?”
Trong giọng nói của gã chứa đựng sự kinh ngạc tột độ.
“Lucien Evans?” Các cường giả huyền thoại khác cũng nhận ra danh tính của Lucien, bầu không khí ngay tức thì trở nên đông cứng.
Dù rằng bọn họ đã lâu không rời khỏi Dãy núi Hắc ám, nhưng nếu nói không nhận ra một trong những cường giả nguy hiểm nhất thế giới thì đúng là quá sỉ nhục chỉ số thông minh của bọn họ rồi.
10 Bình luận
Xong đọc tới cuối đoạn đó luôn mới thấy cạn lời thiệt 🙏🙏