Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 773 - Về thăm chốn cũ

Chương 773 - Về thăm chốn cũ

*Trans+Edit: Lắc

Tại Viện Nguyên tử, sau khi đã có phần bình tĩnh lại, nghe tiếng hoan hô mơ hồ vọng tới từ bốn phương tám hướng, Annick liền vội vàng chỉnh radio ma thuật sang kênh [Bản chất của Thế giới], bởi cậu tin rằng, kênh phát thanh dành riêng cho các Arcanist này chắc chắn sẽ có những báo cáo chi tiết hơn, chẳng hạn như thầy đã dựa vào nguyên lý và dữ liệu nào để điều chỉnh lại vị trí của Mặt Trời.

Sở dĩ họ không trực tiếp hỏi thầy mình Lucien, là vì sau khi từ trạm quan trắc vũ trụ trở về Allyn, họ đã thử liên lạc với thầy ngay để báo cáo việc Heidi phát hiện ra hạt mới. Tuy nhiên, quản gia Leo lại bảo với họ rằng thầy họ đã phong tỏa tầng cao nhất của ma tháp, có lẽ phải một khoảng thời gian dài nữa mới mở trở lại.

“…Theo như báo cáo mà Ngài Evans đệ trình, trong lúc tiến hành thí nghiệm dưới đây, ngài ấy đã phát hiện ra sự lệch hướng kỳ lạ của ánh sáng và những bất thường ẩn giấu trong không gian, sau đó dựa vào nó để chỉnh lại tọa độ vũ trụ chuẩn của Mặt Trời…” Quả nhiên đúng như Annick dự đoán, Sơn Ca Samantha đã đọc chi tiết “báo cáo phát hiện” của Lucien một lượt. Ở đó mô tả hoàn chỉnh toàn bộ quá trình, giúp cho các pháp sư cao cấp trở lên có thể mô phỏng thí nghiệm này, và giúp các pháp sư sơ, trung cấp có thể hiểu được cơ sở lý luận của việc điều chỉnh tọa độ Mặt Trời nằm ở đâu.

Báo cáo này khiến cho mọi Arcanist nghe được đều không còn hoài nghi gì nữa. Ngài Evans quả thực đã phát hiện ra Mặt Trời, một phát hiện có lý lẽ, có căn cứ. Bằng không, báo cáo của ngài ấy đã chẳng tường tận như vậy, giúp người ta có thể mô phỏng và tái hiện như vậy, bởi lẽ tính có thể sao chép và tính có thể tái hiện chính là biểu tượng của arcana!

“…Thí, thí nghiệm phức tạp quá.” Dù việc tiến hành thiết kế các loại thí nghiệm va chạm hạt và cải tiến trí tuệ nhân tạo cũng đều tương đối phức tạp, nhưng Heidi vẫn không kìm được mà kinh ngạc ngẩn ra một hồi, bởi nó thực sự quá phức tạp, phức tạp đến mức không phải Arcanist bình thường nào cũng có thể thiết kế ra được.

Một người trước nay vẫn luôn tự tin và kiêu ngạo như Sprint cũng bất đắc dĩ phải nhỏ giọng thừa nhận: “E là chỉ có thầy mới đủ sức thiết kế ra loại thí nghiệm vừa phức tạp lại vừa hữu hiệu thế này thôi…” Nếu đổi lại là cậu thì cậu cũng chịu.

Mặc dù có nảy sinh sự bất đồng căn bản với Lucien về hiệu ứng người quan sát, nhưng Annick vẫn vô cùng sùng kính thầy mình. Thầy cậu là người hết lần này đến lần khác khai phá những lĩnh vực mới, là người một lần rồi lại một lần đề xuất ra những lý thuyết mang tính lật đổ, là người sáng lập chính cho sự phát triển vượt bậc của nghiên cứu arcana, cũng như sự phát triển của xã hội ma thuật trong mười mấy năm gần đây. Khoảng cách giữa cậu và thầy hẵng còn rất xa.

“Ừ. Trong cả nghị viện, số người có ý tưởng độc đáo và nền tảng arcana thâm sâu như vậy chẳng quá được mười. Cơ mà tớ vẫn cảm thấy nó quá phức tạp, chắc thầy còn dựa vào một chút may mắn nữa. Hoặc có thể ý tưởng ban đầu của thầy là tiến hành một thí nghiệm khác cũng nên…” Cậu chần chừ nói ra phán đoán của mình.

Phán đoán này không làm cho đám Heidi, Katrina bất mãn, bởi những người nghiên cứu arcana và ma thuật trường kỳ như họ đều hiểu rõ, có những phát hiện thực sự cần phải coi ăn ở. Như lúc trước ở trạm quan trắc vũ trụ chẳng hạn, dù thí nghiệm mà mọi người thiết kế đều rất giống nhau, nhưng cuối cùng Heidi lại dẫn trước hoàn toàn và phát hiện ra hạt mới, mà nguyên nhân lại nằm ở chỗ cô đã để xảy ra một chút sai sót trong lúc thiết kế. Tất nhiên, cơ bản cũng chỉ có những Arcanist tiến hành thí nghiệm trường kỳ và có nền tảng thâm sâu mới nắm bắt được “món quà của Nữ thần May mắn” này.

“Dù sao đi nữa, cuối cùng thì Mặt Trời cũng đã được phát hiện rồi! Sử sách ma thuật đã được lật sang một trang mới!” Heidi hai mắt sáng rực nắm chặt tay nói.

……

Trên tầng 31 ma tháp Allyn, tất cả các Arcanist của Đài phát thanh Thiên Không ở bên cạnh đều mang vẻ mặt kích động mà nghe Samantha phát thông báo – Bên phía Louise là tin tức dành cho dân chúng bình thường, không có những kiến thức mà họ cần để ý.

Hơn nữa, khác với mọi khi, lần này khi đọc báo cáo trên tay, Samantha không còn giữ vẻ lãnh đạm, dửng dưng nữa, mà thay vào đó khóe môi treo nụ cười, làm sao cũng không thể đè nén nổi tâm trạng tốt của mình, khiến cho các Arcanist vốn đã quen với phong cách trước đây của cô vô cùng ngạc nhiên và tán thưởng.

Mấy năm đổ lại đây, việc Thuyết tất định từng chút một lụi bại khiến cho phần lớn các Arcanist của hệ Chiêm tinh đau khổ khôn nguôi, nhưng lại không thể không từ từ thay đổi quan niệm, biểu hiện đâm ra khá là u uất. Điều này khiến cho không ít nhà thơ ở Rentaro ca tụng họ không hổ là những Arcanist nghiên cứu bầu trời sao mênh mông, sở hữu khí chất thi sĩ tuyệt vời. Nhưng việc phát hiện ra Mặt Trời đã nhen nhóm lên trong lòng họ một luồng nhiệt huyết đã nguội lạnh từ lâu, nhờ nó mà mọi u uất và đau khổ trong họ đều bị thiêu rụi gần như sạch sẽ. Ít nhất là trong khoảng thời gian này, họ thực lòng cảm thấy vui sướng, phấn khởi lạ thường.

Câu đố đã làm khó dễ hệ Chiêm tinh suốt cả vạn năm cuối cùng cũng được giải vào ngày hôm nay!

Đọc xong từ cuối cùng, mỉm cười đặt bản thảo trong tay xuống, Samantha ra hiệu cho người dẫn chương trình tiếp theo bắt đầu, còn mình thì rời khỏi chỗ ngồi rồi đi ra khỏi phòng, hít sâu vào một ngụm không khí mát lạnh, sảng khoái của màn đêm.

“Tôi cứ tưởng phát hiện ra positron đã đủ chấn động lắm rồi chứ, ai dè Ngài Evans còn tìm thấy cả Mặt Trời luôn.” Mấy Arcanist quen biết bu lại gần cô.

Samantha ngẩng đầu nhìn vầng trăng bạc mộng ảo, lạnh lẽo trên bầu trời, trong thanh âm nhuốm chút vui vẻ: “Nếu không phải là tên… là vị Grand Arcanist ấy, thì e là chẳng ai có thể thiết kế ra được một thí nghiệm phức tạp và khó bề tưởng tượng đến vậy. Đây có lẽ là sự ưu ái và công nhận mà Nữ thần May mắn dành cho việc bền bỉ theo đuổi suốt hàng vạn năm qua của hệ Chiêm tinh, bởi vậy mới xuất hiện một người như ngài ấy.”

Dù không nói ra tên, nhưng các Arcanist xung quanh đều biết cô đang nói đến Ngài Thao Túng Nguyên Tử Evans, hơn nữa từ cô định nói vốn không phải là Grand Arcanist, mà là “Quái Vật Arcana”.

Đây là một trong những biệt danh mà rất nhiều Arcanist lén gọi riêng Lucien, bởi vì bất kỳ thành tựu nào mà cậu đạt được cũng là thứ mà phần lớn các Arcanist cả đời cũng không thể có nổi một lần, ấy vậy mà cứ cách một khoảng thời gian cậu lại đề xuất ra một cái. Thế này mà còn không phải “Quái Vật Arcana” thì cái gì mới phải?

Cũng chính bởi vậy, bọn họ căn bản không hề hoài nghi vì sao Lucien lại có thể thiết kế ra cái thí nghiệm phức tạp bất thường này, bởi vì chính cậu đã đồng nghĩa với kỳ tích rồi.

“Sau hôm nay, hệ Chiêm tinh chúng ta sẽ không còn là phái hệ ma thuật không có căn cơ nữa…” Một Arcanist hệ Chiêm tinh khác xúc động bày tỏ, giọng tràn đầy hoài niệm.

Đối với các Arcanist hệ Chiêm tinh mà nói, họ sẽ không vì chuyện tinh cầu có thực sự tồn tại, hoặc có phải là tồn tại mang tính vật chất hay không mà nghi ngờ nền tảng tiên tri của bản thân. Suy cho cùng, “bầu trời sao định mệnh” cũng vẫn lù lù ở đó.

Samantha khẽ gật đầu: “Trọng điểm trong nghiên cứu của chúng ta tiếp theo sẽ là hai hướng. Một là nghiên cứu những thứ như hố đen, hằng tinh, thiên hà, tháo gỡ những bí ẩn của vũ trụ thực thụ, tìm kiếm cội nguồn và dự đoán sự phát triển trong tương lai của nó. Hai là tìm hiểu mối liên hệ giữa vũ trụ thực thụ và bầu trời sao định mệnh, làm rõ vì sao chuyển động của các vì sao lại ảnh hưởng đến bầu trời sao định mệnh.”

“Vâng.” Trong mắt Arcanist hệ Chiêm tinh kia như có ngọn lửa đang hừng hực cháy. Thuyết tất định có vấn đề cũng chẳng khiến hệ Chiêm tinh diệt vong được!

Samantha vẫn nhìn vầng trăng bạc ngoài cửa sổ, trong lòng thầm nhủ: ‘Thực ra bối cảnh mà giáo hội thêu dệt cho ngài ấy rất là hợp. Vừa là thiên thần, cũng vừa là ác quỷ…’

……

Tại Nhà hát Hủy diệt, Oliver không nghe phát thanh mà cầm báo cáo Lucien đệ trình lên đọc đi đọc lại.

Đẩy gọng cặp kính viền vàng lên, ông khẽ nhíu mày nói: “Thí nghiệm này quá phức tạp, không giống như được thiết kế ra mà như một sản phẩm biết trước kết quả rồi suy ngược lại quá trình hơn. Lẽ nào đây là công trình đảo ngược của Lucien?”

Là một Grand Arcanist có nghiên cứu sâu về vũ trụ và từng thăm dò bầu trời sao rất nhiều lần, ông chỉ liếc mắt qua một cái đã phát hiện ra ngay điểm không đúng trong đó. Tuy nhiên, ông lại quy lý do cho việc Lucien trong khi nghiên cứu cái khác đã vô tình nhận được mô hình ma thuật phản hồi, sau đó mới tiến hành công trình đảo ngược từ mô hình ma thuật này.

Còn tại Địa ngục Sấm sét, Fernando quăng bản báo cáo trong tay lên bàn, có chút gầm gừ nói: “Cái thằng nhóc này, nhất định là nó đã phát hiện ra Mặt Trời trước rồi mới thiết kế cái thí nghiệm này. Đừng hòng coi ta là kẻ ngốc mà qua mặt!”

Căn cứ vào những gì ông hiểu về Lucien, Fernando có đủ lý do để tin rằng cậu chắc chắn đã đoán ra vị trí của Mặt Trời dựa trên những thu hoạch khác, chưa biết chừng còn có cả lý thuyết hoàn chỉnh chống đỡ nữa.

Quăng bản báo cáo xuống xong, ông thấy mấy trang sau của báo cáo có những dòng chữ khác với định dạng ở phía trước, bèn cầm lên lần nữa rồi đọc kỹ.

“Cần kiểm chứng mới có thể công bố?” Fernando trầm giọng lặp lại. Mấy trang giấy này là ghi chép hoàn chỉnh cuộc đối thoại giữa Lucien và Douglas, là thứ mà cậu chỉ cung cấp cho hai Grand Arcanist tín nhiệm là Fernando và Hathaway.

Ông trầm tư rất lâu, cố gắng giải mã những bí ẩn hàm chứa trong lời của Lucien, nhưng cuối cùng vẫn chẳng có tiến triển gì vì không đủ dữ liệu.

“Cái việc kiểu này thì ghi ra làm gì, cứ trực tiếp qua đây mà trao đổi đi chứ!” Fernando “nộ khí bừng bừng” hừ một tiếng rồi kích hoạt thuật truyền tin điện từ.

Sau những tiếng rẹt rẹt của dòng điện, ông nghe thấy giọng của Natasha.

“Lucien tới Dãy núi Hắc ám rồi?” Fernando lặp lại lời Natasha, kế đó liền mắng: “Cái thằng ranh này chạy nhanh gớm!”

……

Những tán cây cao che khuất ánh mặt trời, cộng thêm các khe nứt không gian đầy nguy hiểm ở giữa không trung và trên mặt đất, toàn bộ dãy núi dường như vĩnh viễn chìm trong bóng tối, đem đến cho người ta một cảm giác u ám và tuyệt vọng.

Dù không phải là lần đầu tiên đến Dãy núi Hắc ám, nhưng Lucien vẫn chẳng có chút thiện cảm nào với cái nơi ngập đầy khí tức mục ruỗng, tối tăm này. Chẳng qua lần này, cậu không còn phải cẩn thận từng li từng tí, nơm nớp lo sợ sẽ gặp phải sinh vật hắc ám mạnh mẽ nào đó như mấy bận trước nữa. Ngược lại, chính những sinh vật hắc ám kia mới là kẻ phải cẩn thận từng li từng tí và nơm nớp lo sợ, hận không thể tránh xa con quái vật trước mặt này cả nghìn kilomet.

Ánh trăng lạnh lẽo rải xuống bên rìa vách núi, phủ lên đó một lớp voan màu trắng bạc. Thế nhưng, tòa lâu đài cổ đáng lẽ phải đứng sừng sững ở đó, độc lập và tách biệt khỏi thế gian nay lại mất hút, chẳng thấy bóng dáng hay dấu vết đâu.

‘Lâu đài Người Quan Sát dời đi rồi?’ Lucien nghi hoặc nhìn quanh. Khu rừng bị nghiền nát thành cái hố rộng mấy chục kilomet trong đợt tấn công của Thân vương Dracula lần trước nay đã được nước mưa lấp đầy, biến thành một hồ nước yên ả khẽ gợn sóng dưới ánh trăng. Ánh nước lấp lánh đẹp lạ thường kia cùng phong cảnh xung quanh tô điểm lẫn nhau, không đến nỗi khiến cho Rhine cảm thấy nơi này đã mất đi vẻ thanh nhã của quý tộc, không phù hợp với thẩm mỹ của Thân vương Huyết tộc để mà phải dời lâu đài đi.

‘Rốt cuộc lý do là gì?’ Lucien lấy quả cầu pha lê ánh sáng ban mai ra rồi bắt đầu bói, nhưng kết quả lại chỉ cho ra một mảng mơ hồ. Đây là chuyện nằm trong dự tính, bởi muốn tiên tri chính xác hành tung của một người có mang theo sức mạnh của Ngân Nguyệt bên mình như Rhine không phải là chuyện dễ dàng.

Lucien bèn cất quả cầu pha lê đi, chuẩn bị tìm một “người bản địa” sống ở gần đây để nghe ngóng tin tức, mục đích là nhằm tăng cường hiệu quả của tiên tri.

‘Ơ, đằng kia có một tòa lâu đài hắc ám thì phải…’ Lucien mở rộng trường linh lực, kế đó chợt phát hiện ra sự tồn tại của sinh vật có trí tuệ. Thân ảnh lóe lên một cái, cậu liền biến mất ngay tại chỗ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!