Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 788 - Phong cảnh xa xôi

Chương 788 - Phong cảnh xa xôi

*Trans+Edit: Lắc

Nhìn thấy ánh mắt ngơ ngác, hoang mang của đám Heidi, Lucien giọng ẩn chứa ý cười nói: “Trong thời gian rảnh, tôi thích nghe nhạc và viết nhạc, ông Oliver thích xem kịch và sáng tác kịch. Về bản chất, điều đó không khác gì việc các em chơi trò chơi cả, đều là một kiểu giải trí. Chỉ cần không quá sa đà vào đó, không gây cản trở đến việc nghiên cứu arcana và nâng cao trình độ ma thuật của bản thân thì chẳng có vấn đề gì hết.”

Nghe lời thầy nói, đám Heidi cuối cùng cũng hoàn toàn nhấc ra được tảng đá trong lòng. Thầy thực sự không trách mắng việc bọn họ thuận tiện tạo ra một trò chơi nhỏ trong lúc nghiên cứu trí tuệ nhân tạo. Cũng giống như chính thầy đã nói, nếu quá đắm chìm vào âm nhạc, không có đột phá về arcana hay ma thuật trong thời gian dài, thầy cũng sẽ bị các Arcanist âm thầm nhạo báng là không biết phân biệt cái gì là chính, cái gì là phụ và bị âm nhạc hại. Nhưng thầy đã xác định rất rõ mục tiêu và phương hướng của mình, luôn xem âm nhạc là gia vị điều tiết cuộc sống. Nhờ vậy, khi các Arcanist nhắc đến thầy, họ sẽ chân thành tán dương thầy là một nhạc sĩ vĩ đại. Chỉ cần bọn họ có thể tự kiểm soát bản thân, việc chơi trò chơi chưa biết chừng còn có thể trở thành chuyện hay.

Một việc là tốt hay xấu, phần lớn đều do thái độ của chính mình quyết định.

Đám Heidi không phải là sợ thầy trách mắng, mà là vì những lời phê bình của Lucien thường đi kèm với một núi bài tập, ví như học về lý thuyết trường lượng tử, hay bài tập về các thành tựu mới nhất trong lĩnh vực Toán học hiện nay chẳng hạn. Đây đều là những cơn “ác mộng” mà bọn họ cả đời cũng không quên nổi.

“Thầy yên tâm, bọn em chủ yếu thiết kế trò chơi xếp gạch này là để thử nghiệm một số module thôi, sẽ không sa đà đâu ạ.” Heidi thay mặt các thành viên trong nhóm cam kết với Lucien.

Nhìn trò xếp gạch trên màn hình hiển thị bằng màn nước, trong lòng Lucien hoài niệm muôn vàn. Tuy nó vẫn còn rất thô sơ, nhưng về cơ bản đã có hình hài của game mà cậu vô cùng quen thuộc. “Cứ gọi nó là ‘Xếp Gạch Allyn’ đi. Thật ra, thiết kế trò chơi cũng là một việc rất hay đấy.”

“Hả?” Lần này, đến cả một người hướng nội, hay xấu hổ như Annick cũng phải biểu lộ sự kinh ngạc.

“Pháp sư cũng cần được nghỉ ngơi, cũng cần được giải trí chứ. Các em không thấy hiện giờ số lượng các hình thức giải trí thông thường như opera, kịch nói, hòa nhạc, vũ hội hay đài phát thanh vẫn còn quá ít sao?” Lucien nửa đùa nửa thật nói. Còn về các hoạt động như săn bắn mà giới quý tộc yêu thích, giới pháp sư lại không mấy hoan nghênh. “Chưa kể, việc này còn có thể quảng bá hình tượng tích cực của các Arcanist và pháp sư nữa. Các em thử nghĩ mà xem, nếu có một trò chơi mô phỏng trải nghiệm mạo hiểm, cho phép người bình thường cũng có thể đóng vai pháp sư, cảm nhận được sự thần kỳ của đủ loại ma thuật trong việc đối phó với quái vật hay trong ứng dụng thường ngày, thế thì khẳng định là họ sẽ ngày càng khao khát ma thuật hơn.”

Heidi hai mắt sáng rực lên, bộ dạng giống như cảm thấy rất thú vị, nhưng rồi ngay sau đó lại mặt ủ mày chau: “Chưa bàn tới việc người bình thường có đủ khả năng để chơi hay không, bản thân trí tuệ nhân tạo hiện giờ cũng chưa có cách nào vận hành được một trò chơi phức tạp như vậy đâu ạ. Vả lại, bọn em vẫn còn rất nhiều dự án nghiên cứu, không có thời gian để thiết kế thêm nhiều trò chơi. Bọn em còn phải tiếp tục nghiên cứu tinh thể học ma thuật, phải bắt đầu thử nghiệm dung hợp sinh mệnh giả kim và trí tuệ nhân tạo nữa…”

“Cũng có phải bảo các em tự đi thiết kế đâu. Số lượng các Arcanist đi theo các em nghiên cứu trí tuệ nhân tạo chắc ít cũng phải có đến trên trăm người rồi chứ? Phối hợp thêm với những người học việc và công nhân luyện kim thì còn nhiều hơn nữa. Các em có thể phát huy tác dụng của bọn họ mà. Vả lại, quá trình thiết kế trò chơi hoàn toàn có thể tách rời khỏi ma thuật, giống như dùng ‘ngôn ngữ trí tuệ nhân tạo’ đơn thuần để viết kịch bản vậy. Bằng cách này, các em có thể thuê ngoài, thuê những người bình thường không có thiên phú về ma thuật làm nó, coi như tạo ra một công việc hoàn toàn mới cho vương quốc.” Lucien tiện miệng đề xuất.

“Thuê ngoài?” Đây là lần đầu tiên Heidi nghe đến thuật ngữ này, nhưng điều đó không ngăn được cô hiểu ý của Lucien. Dù sao thì việc thầy nổi tiếng với kiểu lắp ghép các từ ngữ và câu cú một cách gượng ép cũng chẳng còn mới mẻ gì, trái lại còn biến thành một phong cách thịnh hành trong nghị viện nữa. “Vậy thì một số module đơn giản cũng có thể thuê ngoài được, nhưng cần phải mở các lớp đào tạo chuyên biệt… Có điều, việc quan trọng nhất hiện nay vẫn là nâng cao hiệu năng của trí tuệ nhân tạo.”

Nói đến trò chơi, cô chợt nhớ ra một việc, bèn vừa nghi hoặc vừa tò mò hỏi: “Thầy, màn hình phát trực tiếp cỡ lớn đã có thể sản xuất từ nửa năm trước rồi, nhưng sao [Thanh âm Arcana] vẫn chưa bắt đầu ‘truyền hình trực tiếp’ ạ?”

Nhờ vào những nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo trước đó, màn hình hiển thị hình ảnh đã nhanh chóng đạt được bước đột phá. Mặc dù ở giai đoạn sau, việc cắt giảm chi phí, giữ màu sắc và thu nhỏ kích thước đã tốn không ít công sức, bởi vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa có thành phẩm nào đủ phù hợp để phổ biến tới các gia đình quý tộc, nhưng loại màn hình phát trực tiếp cỡ lớn thì đã bắt đầu được đưa vào sản xuất, đồng thời lần lượt được lắp đặt tại quảng trường của các thành phố quan trọng tại bốn quốc gia eo biển và Hành lang Ven biển phía Bắc – May mắn là số nơi cần lắp đặt không nhiều, Ma pháp Nghị viện, các vương quốc và Liên bang Thành phố Tự do vẫn có thể miễn cưỡng gánh vác được. Và việc này cũng đã mang lại một nguồn thu nhập hậu hĩnh từ quyền phát minh sáng chế cho đám Heidi.

“[Thanh âm Arcana] vốn là đài phát thanh, mọi chương trình trong đó đều được thiết kế để phù hợp với đặc thù chỉ có âm thanh. Thế nhưng hiện giờ màn hình trình chiếu đã có thể hiển thị hình ảnh, rất nhiều chương trình sẽ không còn phù hợp nữa, cho nên bắt buộc phải thiết kế lại các hình thức chương trình mới. Những chương trình kiểu như phỏng vấn, giải đáp hay âm nhạc thì còn có thể bê thẳng sang, chứ những cái còn lại thì không được. Nếu không thì cần hình ảnh để làm gì? Để xem mặt mũi của người kể chuyện ra sao à?” Trong khoảng thời gian qua, Lucien đã không ít lần nhồi nhét những quan niệm mới cho các thành viên của Đài phát thanh Thiên Không, đồng thời chiêu mộ thêm một nhóm người mới.

Trong nhóm người mới này thậm chí còn có cả những người bình thường không có thiên phú ma thuật. Bọn họ đều thuộc kiểu người thông minh, năng động và luôn có những ý tưởng mới lạ.

Đám Heidi đại khái có thể hiểu được ý của thầy, bèn lũ lượt gật gù cảm khái: “Không biết đến bao giờ mới có thể được xem chương trình truyền hình trực tiếp đúng nghĩa đầu tiên đây…”

“Có lẽ sẽ không lâu nữa đâu…” Lucien mỉm cười đầy ẩn ý.

……

Vài ngày sau, đầu tháng Sí Phong (tháng Tám), tại quảng trường thành phố Rentaro.

Một cột nước trắng xóa phun thẳng lên không trung từ chiếc bể xây bằng đá chạm trổ hoa văn, sau đó đổ xuống tứ phía như thác nước, làm tung bọt trắng xóa trên mặt nước trong vắt. Tiếng nước ào ạt vang vọng chẳng những không hề làm người dân xung quanh khó chịu, trái lại họ còn chen chúc tới gần để xua đi cái nóng nực trên người.

Đối diện với đài phun nước nổi tiếng này là một màn hình “thủy tinh” khổng lồ kỳ lạ. Vẻ ngoài của nó bán trong suốt, bên trong có thể thấy thấp thoáng vô số linh kiện kỳ lạ và những hoa văn thần bí, phức tạp.

“Theo con vì sao màn hình trực tiếp này dựng lên đã được năm tháng rồi mà vẫn chưa thấy có ‘hoạt động truyền hình trực tiếp’ nào?” Một người dân hỏi con trai Langman của mình.

Vóc dáng Langman đã phổng phao hơn rất nhiều, và giờ cậu đang là học sinh năm thứ tư của Trường Phổ thông I. Trong mắt bạn bè, hàng xóm, cậu đã là một học giả uyên bác, thông hiểu nhiều tri thức. Tuy không có thiên phú ma thuật xuất chúng, nhưng cậu lại được thầy giáo khen ngợi là có tài năng vượt trội về Toán học. Điều này khiến cha mẹ cậu vô cùng tự hào, trong lòng cũng vô thức xem con mình là một học giả, có thắc mắc gì cũng đều hỏi cậu theo thói quen.

“Truyền hình trực tiếp không phải là một hoạt động đâu ạ, sau này hẳn nó sẽ là một dạng chương trình tương tự như [Thanh âm Arcana]…” Langman giải thích theo dăm ba câu cậu nghe lõm bõm được ở trường.

Đúng lúc này, màn hình “thủy tinh” khổng lồ kia bỗng nhiên tỏa ra một thứ ánh sáng nhu hòa.

“Phát sáng rồi, phát sáng rồi kìa!”

“Có chương trình trực tiếp à?”

“Sao trên [Thanh âm Arcana] không có thông báo gì nhỉ?”

Trên quảng trường, mọi người lập tức huyên náo, lẫn trong sự nghi hoặc là niềm hưng phấn bừng bừng.

Langman và cha mẹ cậu cũng dừng thảo luận, ánh mắt đổ cả vào “màn hình”.

Sẽ là chương trình trực tiếp gì đây? Mong đợi quá đi!

Kể từ khi sự phát triển của arcana và ma thuật mang đến những thay đổi to lớn cho xã hội, người dân Rentaro thường xuyên trải qua mỗi ngày trong sự chấn động và kinh ngạc, vì vậy họ tràn ngập chờ mong vào lần truyền hình trực tiếp đột xuất này.

Ánh sáng dần dà ổn định, trên màn hình “thủy tinh” hiện ra hai bóng người, một nam một nữ, đang ngồi ngay ngắn.

Người nữ để tóc dài xõa vai, trên người mặc một chiếc váy dài như lễ phục dạ hội, khiến những người dân vốn đã có ấn tượng sâu sắc với lần truyền hình trực tiếp trước đó liền nhận ra ngay đây là cô Dạ Oanh. Còn vị quý ông kia là dân Holm điển hình, tóc đen mắt xanh, hốc mắt khá sâu, để hai hàng ria mép tượng trưng cho sự chín chắn. Anh ta diện một bộ đuôi tôm vừa người, trông như thể chuẩn bị đi tham gia yến tiệc.

“Chào mọi người, tôi là Dạ Oanh, người bạn đồng hành quen thuộc của mọi người. Đây là một buổi truyền hình trực tiếp thử nghiệm, do vậy chúng tôi đã không thông báo trước trên [Thanh âm Arcana]. Và ngay bây giờ, những ai có thể nhìn thấy tôi sẽ là người chứng kiến buổi truyền hình trực tiếp đầu tiên của Đài Truyền hình Vệ tinh[note87178] Allyn.” Vì sợ mình quá căng thẳng, Louise đã tạm thời thi triển một phép Cơ giới hóa Tâm trí lên bản thân. Cô nở nụ cười ngọt ngào, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, rồi nói: “Người bên cạnh tôi đây cũng là một người bạn đồng hành quen thuộc của mọi người, ngài Caron của hệ Triệu hồi, người thường xuyên chủ trì chương trình [Con người và Thiên nhiên].”

“[Con người và Thiên nhiên]?” Langman và dân chúng nhìn chằm chằm vào màn hình với ánh mắt nồng nhiệt, nhưng không hiểu vì sao họ lại tìm ngài Caron của chương trình đó để cộng tác với cô Dạ Oanh.

Caron mỉm cười nói: “Tôi có hơi căng thẳng nên nói không nên lời. Vậy, chúng ta bắt đầu thẳng vào [Con người và Thiên nhiên] của hôm nay thôi.”

Anh vừa dứt lời, tấm “thủy tinh” bán trong suốt phía sau hai người liền tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, lấp đầy cả màn hình.

Ánh sáng dần tan đi, một thảo nguyên xanh mướt hiện ra trước mắt Langman và các khán giả khác.

Thảo nguyên này dường như trải dài vô tận, phóng tầm mắt tới đâu cũng chỉ thấy một mảng xanh rì. Và trong một lùm cỏ, một con quái vật xấu xí có ba sừng đang âm thầm ẩn nấp, tựa như hoàn toàn không biết mình đang bị cả trăm nghìn người quan sát.

“Đây là…” Langman sốc lặng nhìn màn hình, sốc trước đại thảo nguyên khó bề tưởng tượng kia. Cậu chưa bao giờ thấy một thảo nguyên nào rộng lớn đến thế, một màu xanh nào mơn mởn đến thế.

Trong lòng tất cả mọi người trên quảng trường đều lan tỏa cảm giác sốc lặng y hệt. Jane trong trường quý tộc, Ali trong Trường Phổ thông III hay Banus ở thị trấn nhỏ, bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng thảo nguyên này đều cảm thấy chấn động từ tận tâm can. Trời cao đất rộng, xanh ngút tầm mắt, đây là cảnh đẹp mà họ trước đây ngay cả tưởng tượng cũng chẳng dám.

“Đây là đại thảo nguyên ở phía Nam sa mạc của Đế quốc Gusta…” Tiếng giải thích truyền cảm của Caron từ tốn vang lên.

Đây chính là đại thảo nguyên ư?

Đây chính là miền Nam Đế quốc Gusta ư?

Hầu hết người dân ở bốn nước eo biển và Hành lang Ven biển phía Bắc cả đời đi xa lắm cũng chỉ mới tới các thành phố lân cận. Đế quốc Gusta đối với bọn họ mà nói chẳng khác nào một thế giới khác, vậy nên họ chưa từng nghĩ mình lại có thể thực sự tận mắt chiêm ngưỡng đại thảo nguyên.

Hóa ra nó trông như thế này!

Con quái vật ba sừng kia “dưới sự vây xem của đám đông” cẩn trọng di chuyển trong lùm cỏ, sau đó đột ngột vồ ra, hung hăng ngoạm vào cổ của một con dê núi lạc đàn!

“Á!” Quá trình rõ nét này khiến không ít người kinh hãi kêu lên.

Tuy nhiên, trong đầu Langman chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Đây chính là arcana… Đây chính là ma thuật… Chúng biến mọi điều không thể thành có thể, giúp những người bình thường như họ không cần phải rời quê hương vẫn có thể nhìn thấy phong cảnh ở xa xôi!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Truyền hình vệ tinh: Trong công nghiệp truyền hình, đây là phương thức truyền dẫn sử dụng vệ tinh nhân tạo được đặt ở quỹ đạo địa tĩnh để phát sóng. Tín hiệu sẽ được truyền từ đài phát sóng trên mặt đất (Up-link) lên vệ tinh, vệ tinh khuếch đại nó lên và phát tín hiệu trở lại Trái Đất (Down-link).
Truyền hình vệ tinh: Trong công nghiệp truyền hình, đây là phương thức truyền dẫn sử dụng vệ tinh nhân tạo được đặt ở quỹ đạo địa tĩnh để phát sóng. Tín hiệu sẽ được truyền từ đài phát sóng trên mặt đất (Up-link) lên vệ tinh, vệ tinh khuếch đại nó lên và phát tín hiệu trở lại Trái Đất (Down-link).