Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 791 - Phó thác và lập mưu

Chương 791 - Phó thác và lập mưu

*Trans+Edit: Lắc

“Đột phá cấp bậc Á Thần?” Lucien lần này thực sự kinh ngạc. Mới chỉ hơn một năm trôi qua mà Ngài Chủ tịch đã chuẩn bị sẵn sàng rồi ư?

Douglas cười ha hả nói: “Từ khi cậu tìm thấy Mặt Trời, sự chuẩn bị của ta coi như đã gần hoàn tất rồi. Một năm qua chủ yếu là ta dùng để tự mình kiểm chứng sự tồn tại của Mặt Trời, sau đó dung hợp ‘phản hồi từ thế giới thực’ với những tâm đắc nghiên cứu của bản thân để thiết lập pháp trận phụ trợ mà thôi. Hơn nữa, việc mở ra cánh cửa Á Thần thực chất không cần loại vật liệu huyền thoại đặc thù nào, mà phụ thuộc vào những tích lũy trong quá khứ nhiều hơn, tỉ như sự hình thành và kiên cố hóa thế giới nhận thức, hay như sự cộng hưởng rõ nét với Sao chủ Định mệnh chẳng hạn.

Cho nên, chỉ cần hiểu rõ bản chất và mấu chốt của pháp trận phụ trợ này thì việc thiết lập tương đối đơn giản, ngắn hơn nhiều so với khoảng thời gian ba, bốn năm mà ta dự tính trước đây.”

Quy trình này cũng tương tự như khi sử dụng pháp trận tấn thăng Á Thần của Thanos và Viken, không cần vật liệu huyền thoại đặc thù nào hỗ trợ, chỉ cần bản thân hoàn thành việc chuyển hóa trạng thái, tích lũy đủ sức mạnh cảm xúc và đức tin là có thể chuẩn bị xong xuôi một cách khá dễ dàng, nhanh hơn rất nhiều so với thời gian cần thiết để thu thập sức mạnh cảm xúc và đức tin trước đó.

Trong khi nói, Douglas vẫn luôn nở nụ cười ôn hòa, hiền hậu, hoàn toàn không có vẻ kích động, khao khát hay phấn khích, sốt ruột khi sắp sửa đột phá lên cấp bậc Á Thần, cũng chẳng bộc lộ những cảm xúc như lúc mới biết tin Lucien tìm thấy Mặt Trời một năm trước.

“Nhưng liệu có gấp quá không?” Dù luôn tự hào mình là người tỉnh táo, lý trí và quyết đoán trong những thời khắc then chốt, Lucien lúc này cũng không tránh khỏi lưỡng lự.

Douglas mỉm cười lắc đầu: “Những gì cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị cả rồi. Đột phá lúc này hay năm năm, mười năm sau cũng chẳng có gì khác biệt. Phải biết là, ta thăng cấp huyền thoại đỉnh phong đến nay cũng đã gần ba trăm năm rồi. Sở dĩ ta trực tiếp tới tìm cậu là vì trong lòng vẫn còn điều vướng bận. Brook thông minh, cẩn thận, tâm tính và bản lĩnh đều vừa đủ, nhưng tính cách lại hướng nội, lầm lì, thích vùi đầu vào nghiên cứu hơn, thế nên việc lãnh đạo nghị viện sẽ khá là miễn cưỡng. Còn Fernando và Hathaway thì mỗi người tính cách đều có khuyết điểm lớn, thế nên lại càng không thích hợp. Vì vậy, nếu lần đột phá này ta thất bại và không thể sống sót, hy vọng cậu, Lucien, có thể gánh vác trách nhiệm lãnh đạo nghị viện.”

Ông phân tích đại khái ba huyền thoại đỉnh phong còn lại, ánh mắt nhìn Lucien lộ vẻ khẩn thiết.

“Ngài Chủ tịch… Ngài nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.” Lucien theo bản năng nói, sau đó liền trịnh trọng và thành khẩn đáp: “Chỉ cần tôi còn sống, nghị viện sẽ không diệt vong.”

Douglas mỉm cười mãn nguyện rồi đưa tay vỗ vỗ vai Lucien: “Vậy sau phiền mấy người các cậu bảo vệ trong khi ta đột phá nhé.”

“Bảo vệ ạ? Không thành vấn đề, Ngài Chủ tịch. Ngài định tới dị độ không gian để đột phá ư?” Mặc dù chưa từng có tài liệu nào ghi chép rõ ràng về việc có xuất hiện dị tượng hay không khi đột phá lên cấp bậc Á Thần, nhưng dựa vào biểu hiện của mỗi lần thăng cấp giai đoạn lớn trước đó, Lucien tin chắc rằng động tĩnh lúc đó sẽ vô cùng ghê gớm. Hơn nữa, cậu cũng đoán được từ sớm rằng, việc Thanos bí mật tấn thăng, nếu như không phải ở dị độ không gian hay Linh Giới thì cũng là ở trong demiplane của bản thân, thế nên khi ấy các huyền thoại của Đế chế Ma thuật cổ đại mới không phát giác ra – Đằng sau mỗi cánh cửa trong Thế giới Cổng đều tương đương với một dị độ không gian độc lập, Viken vì vậy hoàn toàn có thể qua mặt nhóm Maskelyne.

Nhưng sự tấn thăng của Douglas thì khác với bọn họ, ông cần thế giới nhận thức và một môi trường thực tế tương ứng với thế giới nhận thức ấy, đó chính là demiplane của bản thân. Do đó hiển nhiên, việc này không thể hoàn thành bên trong demiplane được, chỉ có thể tới dị độ không gian hoặc Linh Giới. Bằng không, một khi động tĩnh quá lớn và tốn kém nhiều thời gian, chắc chắn ông sẽ thu hút những cường giả như Giáo hoàng Viken, Chúa Tể Địa Ngục Maltimus hay Giáo tông của giáo hội Bắc tới phá đám.

Douglas khẽ lộ vẻ bất lực nói: “Việc tấn thăng của ta không chỉ lấy thế giới nhận thức và demiplane làm nền tảng, mà còn phải nắm bắt được Sao chủ Định mệnh, khiến hình chiếu của nó trong linh hồn hoàn toàn ‘dung hợp chồng chập’ vào linh hồn, thế giới nhận thức và demiplane. Quá trình này sẽ gặp trở ngại rất lớn ở dị độ không gian hay Linh Giới, độ khó sẽ tăng lên gấp nhiều lần, thế nên chỉ có thể lựa chọn thế giới vật chất chính và dựa vào ma chướng Allyn mà thôi.”

“Quá trình đột phá này cần bao lâu? Viken tuyệt đối sẽ không tới kịp, chỉ cần phải đề phòng Chúa Tể Địa Ngục. Ừm, ba huyền thoại đỉnh phong chúng tôi dựa vào ma chướng Allyn là đủ để ngăn được Hắn rồi.” Vẻ mặt Lucien trở nên nghiêm trọng. Khi đối mặt với Á Thần, Ma pháp Nghị viện hiện tại phòng thủ bị động có thừa, thế nhưng ứng biến linh hoạt thì lại thiếu.

Douglas khẽ buông một tiếng thở dài, sau đó tự giễu cười nói: “Ta là huyền thoại đầu tiên thử nghiệm con đường này, chỉ có thể đoán sơ sơ là thời gian cần sẽ dao động từ mười đến bốn mươi phút, còn cụ thể gây ra động tĩnh lớn ở giai đoạn nào thì khó đoán lắm.”

Ma pháp Nghị viện vẫn chưa có nghiên cứu nào thành hình về các “dị tượng” cả.

“Vậy chỉ có thể lấy bốn mươi phút đầu này làm mốc để suy xét… Tôi nghĩ Ngân Nguyệt hẳn là sẽ rất sẵn lòng có thêm một đồng minh đáng tin cậy. Dù sao Viken cũng đang nắm giữ quyền trượng bạch kim, tức chìa khóa để mượn sức mạnh của Núi Thiên đường. Tôi sẽ tới Dãy núi Hắc ám một chuyến nữa.” Lucien phân tích cục diện. “Nhưng phải đề phòng có kẻ thừa cơ hỗn loạn mà thả Ý Chí Vực Thẳm vào…”

Ngân Nguyệt Alterna chặn Giáo hoàng Viken, ba huyền thoại đỉnh phong phe mình thì mượn sức mạnh của ma chướng để ngăn Chúa Tể Địa Ngục, hẳn là cũng miễn cưỡng đủ, chỉ cần không có biến chuyển lớn nào khác.

Ngữ khí của Douglas trở nên trịnh trọng: “Ta sẽ cùng cậu tới Dãy núi Hắc ám để trực tiếp nói chuyện với Ngân Nguyệt.”

Ông gánh vác Ma pháp Nghị viện tiến bước đến giờ cũng đã mấy trăm năm, không phải kiểu người chết cũng muốn giữ sĩ diện, vậy nên đương nhiên ông cũng hiểu, nếu muốn tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác, trước tiên phải thể hiện thành ý của bản thân.

“Được ạ.” Lucien gật đầu, kế đó lại thoáng do dự: “Mặc dù từ lúc Viken biến thành ‘Benedict III’ mới chỉ có năm năm trôi qua, vẫn chưa tới thời điểm Ông ta hồi phục hoàn toàn, nhưng chúng ta đều biết nguyên nhân thực sự khiến Ông ta ít dùng Thần Giáng là vì thể xác tiêu hao quá nhiều, không thể hồi phục, lại còn phải kiêng dè quái vật Viken. Với tính cách của Ông ta, vào thời khắc then chốt nhất định sẽ không do dự chút nào đâu, vì vậy chúng ta nên cân nhắc trước về Thần Giáng.”

“Vậy phải nghĩ cách dẫn dụ Viken đi nhỉ? Làm cho Hắn không thể kịp thời tới ngăn cản?” Với trí tuệ của Douglas, ông đương nhiên đã có vô số phương án và kế hoạch, ví dụ như tập kích dị độ không gian do giáo hội kiểm soát, hoặc ra chiều như đã có cách cứu được quái vật Viken.

Lucien nghĩ ngợi một chút rồi lộ vẻ hơi chần chừ nói: “Có lẽ còn có cách tốt hơn đấy ạ…”

……

Trong phòng cầu nguyện của Đại Giáo đường St. Geno.

Thánh đồ Clement đang lặng lẽ sám hối trước thánh giá. Lần trước hắn nghe Thiên Thần Vương Mecantron phân phó mà đi tới Tinh không Hỗn loạn để lấy Phiến Đá Thời Không, kết quả lại đụng độ Lucien, suýt chút nữa đã bị cơn bão năng lượng cao do Pháo Positron tạo ra nuốt chửng, may mà được Chúa Tể Địa Ngục trước giờ vẫn hợp tác cứu thoát mới níu lại được cái mạng nhỏ này. Sau sự việc đó, khi nghe Chúa Tể Địa Ngục kể rằng ngay cả Thiên Thần Vương Mecantron cũng suýt nữa thì ngã xuống thực sự, hắn đã rén mất một thời gian dài.

Hắn không giống Thiên Thần Vương Mecantron, kẻ vốn là thân xác mà Thanos chuẩn bị cho chính mình, chỉ cần Núi Thiên đường không diệt vong thì có thể tái sinh từ trong hào quang của Thần. Nếu mà bị thần chú huyền thoại khủng khiếp kia của Lucien quét trúng, hắn chắc chắn sẽ thực sự vong mạng!

Về chân tướng liên quan đến việc Mecantron phục sinh, hắn cũng là nghe được từ miệng của Chúa Tể Địa Ngục.

‘Sức mạnh đức hạnh’ ta thu thập cũng gần đủ rồi, nhưng vẫn còn thiếu một ‘vật chứa’ nữa…’ Cuốn ‘Sách Đức hạnh’ mà Clement nhận được từ chỗ Thiên Thần Vương Mecantron lấy những biểu tượng tích cực như sự thành thật để thay thế cho sức mạnh cảm xúc tiêu cực, nhờ đó mà những hiểm nguy tiềm ẩn tương ứng không quá lớn, không cần bắt giữ một huyền thoại để làm vật chứa mà có thể dùng vật liệu để luyện chế thành vật phẩm đặc biệt.

Đây là hai nhánh lớn xuất hiện sau khi Thanos và Viken tự hoàn thiện con đường Á Thần của riêng mình. Sở dĩ xuất hiện sự khác biệt này là bởi Thanos không khác gì bắt đầu lại từ đầu, không cần phải chịu hạn chế từ cảm xúc tiêu cực và ác quỷ viễn cổ nữa.

‘Nhưng mà vật liệu cần thiết cũng rất khó thu thập.’ Clement khổ não nghĩ ngợi. ‘Nếu không phải Geno đã chết từ lâu, chỉ còn lại phần sức mạnh và thần tính tích tụ thông qua truyền thừa, thân xác thì chỉ có thể để các Á Thần như Chúa Tể Địa Ngục dùng cho việc giáng thế, thì ta đã có thể trực tiếp dùng xác hắn làm vật chứa rồi… Sao thứ ta kế thừa lại là sức mạnh của Geno chứ không phải của những Thánh đồ như Ivan hay Felix chứ…’

Trong lúc hắn đang thầm than ngắn thở dài, thì vùng ngoại ô thành St. Ivan lại đang bị bóng tối bao trùm.

Thành St. Ivan vào cuối thu đã lạnh căm như mùa đông ở Allyn, chỉ thở ra một hơi cũng kết thành “sương trắng”, mà đêm tối thì lại càng lạnh kinh người.

Trên một ngọn núi nhấp nhô trập trùng nhưng không quá cheo leo, một cỗ xe ngựa có treo đèn bão đang nhanh chóng phi về phía trang viên dưới chân núi.

Người đánh xe gầy nhom với cái mũi to đỏ ửng, mặc trên mình chiếc áo khoác không quá dày, vừa thúc ngựa vừa nốc rượu, tựa như chỉ cần có rượu là gã sẽ không còn sợ cái lạnh thấu xương này nữa.

Đột nhiên, gã đánh xe khẽ rùng mình, tựa hồ rượu mạnh cũng không ngăn nổi trong lòng hắn dâng lên một chút cảm giác lạnh lẽo.

Gã nhìn lên bầu trời, thấy trăng bạc đã bị mây đen che khuất, xung quanh tối đen như mực. Theo bản năng, gã cảm thấy một sự hoang vu và u ám, bèn vung roi thúc ngựa chạy nhanh hơn.

Con ngựa chạy nhanh được một quãng, tới khúc cua bỗng trượt một cái, thế là cả cỗ xe bay ra ngoài, rơi xuống sườn núi không cao cho lắm.

“Chết tiệt, thế này thì làm sao ăn nói với ông chủ đây…” Gã đánh xe không bị thương tích gì bèn bực bội đứng dậy, tự trách bản thân sao lại không lái cho tốt nổi cái xe ngựa.

Đương lúc định cúi người kiểm tra tình hình thương thế của con ngựa, trong đồng tử gã bỗng xuất hiện một hang núi. Ở một chỗ khuất trên sườn núi có một hang động mà trong tình huống bình thường sẽ không thể phát hiện ra, và ở trước cửa hang có một đồng tiền vàng lấp lánh.

“Tiền vàng…” Ánh mắt gã đánh xe lập tức nóng rực lên. Gã cẩn thận quan sát xung quanh rồi đi về phía cửa hang, trong lòng phấn khích suy đoán xem bên trong có kho báu hay không.

Gã uống say đến độ chẳng hề suy nghĩ xem trong hang động có nguy hiểm gì hay không, mà cứ thế bước tới cửa hang rồi nhặt đồng tiền vàng lên, hoàn toàn không nhận ra bản thân vừa xuyên qua một lớp màn ánh sáng trong suốt đang sắp sửa biến mất.

Đang định kiểm tra kỹ đồng tiền vàng, mắt gã đánh xe bỗng trợn to, bởi vì trong hang vẽ đầy những ký hiệu kỳ lạ, tràn ngập “mùi vị” của sự đau khổ, tuyệt vọng và căm hận nồng nặc.

Gã đánh xe bị dọa đến chết đứng tại chỗ, hai mắt trân trân nhìn những ký hiệu này phân rã và biến mất trong vài phút đồng hồ, đồng thời biến mất cùng với lớp màn ánh sáng trong suốt mà gã không chú ý tới kia.

Kế đó, gã lắc lắc đầu rồi ợ ra một hơi đầy mùi rượu: “Vừa rồi mình, ngủ… ngủ quên à?”

Ngay khi gã đánh xe bước vào hang động, Clement ở trong Đại Giáo đường St. Geno bỗng có linh cảm, bèn bỏ dở việc “sám hối” rồi thực sự nhắm mắt lại. Giữa bóng tối, hắn nhìn thấy một đôi mắt đỏ tươi tràn đầy ý giễu cợt.

“Trong thành St. Ivan có kẻ đã mượn sức mạnh cảm xúc tiêu cực để hoàn thành việc chuyển hóa trạng thái thành ác quỷ viễn cổ. Ta cảm ứng được sự đau khổ, tuyệt vọng và căm hận mãnh liệt đó…” Maltimus khẳng định chắc nịch. “Ngươi mau chóng làm rõ đó là ai đi.”

Clement khẽ nheo mắt lại. Ở thành St. Ivan còn có người hiểu được cách chuyển hóa trạng thái ác quỷ viễn cổ ư?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!