Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 811 - Vũ khúc điên loạn của ác quỷ
10 Bình luận - Độ dài: 2,509 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Ác quỷ Tham Lam trong dáng vẻ của Mephisto thoáng ngẩn ra, sau đó bật cười ha hả: “Ta chỉ là muốn mọi chuyện trở nên đơn giản hơn thôi. Kỳ thực, cho dù ngươi có tức giận, có phẫn nộ hay không cũng chẳng ngăn được chuyện xảy ra. Ta đã nói rồi, khoảnh khắc ngươi nảy sinh ý định đi lấy Tinh Hạch, cả tâm trí lẫn phòng ngự ma thuật của ngươi đã tự mở ra một khe hở từ bên trong, không còn hoàn mỹ chẳng chút sơ hở nữa rồi.
Ngươi sẽ được chiêm ngưỡng Địa ngục Viễn cổ thực thụ, được thấy tất cả các ác quỷ viễn cổ!”
Hắn thừa nhận sự tham lam của mình mà chẳng chút giấu giếm.
Lời vừa dứt, trên tất cả các mặt cạnh của viên Tinh Hạch đang tỏa ra ánh sáng trong trẻo kia bỗng phản chiếu một hình bóng – một con quái vật hình người trên đầu mọc sừng sơn dương!
Hàng trăm, hàng nghìn hình chiếu đó đột ngột vọt ra. Giữa không trung, chúng ngưng tụ thành một con quái vật khổng lồ với hai mắt đỏ tươi, sau lưng mọc ra đôi cánh, làn da tái nhợt, còn trên đầu là một cặp sừng sơn dương màu trắng bạc. Đó đích thị là Ngân Bạch Chi Chủ Tiphotidis đã ngã xuống từ nhiều năm trước!
Đôi mắt đỏ tươi của hắn bừng bừng lửa giận, tựa hồ căm thù hết thảy mọi thứ trên thế gian, hận không thể hủy diệt hoàn toàn chúng, hệt như một oán linh trở về đất nước của người sống từ nơi sâu thẳm nhất của Linh Giới.
“Đều tại các ngươi, tất cả là tại các ngươi! Bằng không kế hoạch thoát khỏi ma chướng Đại Thập Tự Tinh Giá của ta đã hoàn hảo biết bao nhiêu rồi!” Hắn gầm lên với giọng điệu đầy oán độc.
Rõ ràng, phương pháp phục sinh mà Ngân Bạch Chi Chủ để lại đã bị ác quỷ Thù Hận lợi dụng. Giờ hắn chỉ còn là một “vật chứa” cho ác quỷ Thù Hận mà thôi!
Ngay khi lời vừa thốt ra, một vầng sáng chết chóc màu trắng bạc quanh thân hắn liền khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Đây chính là đặc trưng lớn nhất để phân biệt hắn với Quỷ Bí Chi Chủ Mephisto, thứ mà chỉ có chủ nhân của Địa ngục Tĩnh Lặng, đại ác quỷ huyền thoại bậc ba mới có thể sử dụng: Hào quang Băng Vong!
Lớp băng màu trắng bạc tựa một bức tranh sơn dầu lan tỏa ra như sóng. Gạch đá xám đóng băng, những cột đá bị tàn phá đóng băng, đất màu đỏ sẫm đóng băng, cả không khí cũng đóng băng luôn.
Kiểu đóng băng này không phải là sự đông kết do nhiệt độ thấp thông thường gây nên, mà là sự mục ruỗng, sự ngủ say xuất phát từ bên trong. Ngay cả những kiến trúc không có sự sống cũng bị nhuốm một tầng sắc thái bình yên, tử tịch, tựa như đây chính là nơi an nghỉ vĩnh hằng của người chết!
Ác quỷ Thù Hận là ác quỷ có tính tình nóng nảy nhất, thường có thói quen tấn công trực diện để giải tỏa sự căm hận trong lòng!
Ngay khi Hào quang Băng Vong vừa mới khuếch tán, ác quỷ Tham Lam trong diện mạo Mephisto cũng bắt đầu sử dụng năng lực phi phàm mà hắn mô phỏng của Công Tước Băng để phối hợp tấn công.
Nhưng đúng lúc này, bọn chúng nghe thấy những tiếng cơ khí “tích tắc, tích tắc, tích tắc”.
Tại đất nước tử tịch, băng giá và không một tiếng động của người chết này, tiếng tích tắc vui tươi ấy thật đột ngột, thật quỷ dị, nhưng nó cũng giống như dòng chảy của thời gian, thật bình thường, thật hiển nhiên.
“Tách!” Ngón cái tay phải của Lucien nhẹ nhàng bấm xuống. Trắng bạc biến thành xám xịt, lớp băng chết chóc đang lan nhanh liền khựng lại giữa không trung.
Sau khi thời gian ngưng đọng, thế giới càng thêm yên tĩnh. Cậu liền tặng cho mỗi tên một phát Hào hoa Liệt giải.
Kế đó, Lucien dịch chuyển tới một vị trí rất xa bên ngoài đền thần, bàn tay phải đồng thời nắm hờ lại và hướng lên trên. Sau lưng cậu, Vũ trụ Nguyên tử hiện ra, quả cầu lửa khổng lồ đang không ngừng bùng nổ vừa vặn ở ngay sát cạnh bàn tay phải của cậu. Nhiệt độ cao như thiêu đốt làm biến dạng cả không khí và tạo nên những ảo ảnh mông lung.
“Mặt trời Rực cháy Vĩnh hằng!”
Thời khắc này, Lucien mặc kệ Tinh Hạch có bị phá hủy trong vụ nổ nhiệt hạch hay không. Chỉ riêng việc nhìn thấy nó, tận mắt chứng kiến sự đặc thù của nó không thôi cũng đã khiến chuyến đi này của cậu không vô ích rồi!
Và những lúc như thế này, không thể để “lòng tham” làm mờ mắt!
“Uỳnh!”
Hiệu ứng dừng thời gian biến mất, đến lúc Mặt trời Rực cháy Vĩnh hằng tiếp quản tất cả!
Thứ ánh sáng lóa mắt khiến sắc màu của cả đất trời đều rút đi này bùng nổ như thể Thần Mặt trời giáng thế. Nó vô cùng vô tận, lấp đầy bầu trời, mặt đất và mọi ngóc ngách xung quanh.
Đền thần ở trung tâm và hai đại ác quỷ viễn cổ lập tức bị khí hóa hoàn toàn trong nháy mắt. Những bóng đen vặn vẹo thậm chí còn chưa kịp phát ra một tiếng kêu thảm nào đã tiêu tán triệt để.
Theo sau nhiệt lượng và ánh sáng, một cơn bão năng lượng tựa như gió cuồng sóng dữ quét khắp xung quanh. Nhưng khi quét tới gần Lucien, nó chỉ có thể đánh nát những lớp “thời không” biến dạng chứ không thể ảnh hưởng đến cậu.
Do đặc thù của Địa ngục Viễn cổ nên khi đám mây hình nấm cuồn cuộn bốc cao, ngoài toát lên một vẻ đẹp đầy chấn động ra, nó còn mang theo một chút nét rực rỡ đến quỷ dị, tựa như một chiếc mũ rơm màu đỏ khổng lồ.
Đợi đến khi tất cả lắng xuống, vị trí của đền thần đã chỉ còn lại một cái hố khổng lồ. Ác quỷ Tham Lam và Thù Hận đã biến mất, cả hình bóng, dấu vết lẫn khí tức đều không còn.
“Ơ?” Lucien khẽ bật ra một tiếng ngạc nhiên. Cậu bay đến phía trên cái hố, và rồi nhìn thấy ở phần đáy đã bị thủy tinh hóa có một viên “đá quý” lấp lánh trong suốt đang lăn qua lăn lại.[note89362]
Tinh Hạch thế mà lại không bị phá hủy… Lucien thi triển ma thuật kiểm tra tình trạng của nó và loại bỏ mọi nguy hiểm có thể xảy ra.
‘Cảm giác không gian xung quanh bị kéo căng và sụp đổ vào bên trong đã biến mất rồi. Có lẽ chính năng lực đặc thù của loại vật liệu thời không này đã giúp nó chống chọi lại được với nhiệt độ cực cao và bão năng lượng, chỉ bị hư hại và tạm thời mất khả năng can thiệp, ảnh hưởng đến thế giới bên ngoài thôi. Nhưng bản thân nó cũng đang từ từ khôi phục rồi…’ Lucien cầm viên Tinh Hạch đặc biệt này lên rồi cất vào túi lưu trữ.
Ngay khi cậu đang chuẩn bị rời khỏi nơi đền thần đã biến mất này, xung quanh đột nhiên vang lên những tiếng cười tà dị đầy khoa trương:
“Vô ích thôi! Ngươi không giết được bọn ta đâu!”
“Trong lòng ngươi đã có lỗ hổng, thế nên ngươi sẽ được thấy Địa ngục Viễn cổ thực thụ! Một địa ngục nơi bảy đại ác quỷ viễn cổ đồng thời xuất hiện!”
Lucien khẽ ngẩn ra giữa những tiếng gầm rống và reo hò đó. Đám này cũng thích cái danh “ác quỷ viễn cổ” vậy sao? Không ngờ chính bọn chúng cũng dùng nó nữa.
Không thèm để ý đến sự chế nhạo và tuyên cáo của đám ác quỷ, cậu phân biệt phương hướng rồi bay về phía di tích nằm tại chính giữa vùng lõi của Địa ngục Viễn cổ.
Không biết đã bay bao lâu, Lucien chợt nhìn thấy một tòa cung điện nguy nga được xây trên đỉnh núi. Toàn thân nó được đúc bằng vàng, từ đó tỏa ra những ánh hào quang cuối cùng của ngày dưới ánh hoàng hôn đỏ sẫm.
Sau khi dò xét kỹ lưỡng, cậu đáp xuống trước cung điện, đẩy cánh cửa nặng nề ra và bước vào bên trong, nơi tối tăm không chút ánh sáng.
Theo thông tin mà Douglas và Rhine cung cấp, cảnh tượng bên trong này sẽ thay đổi tùy theo tình huống của mỗi người, tựa như ác quỷ viễn cổ sẽ chọn ra tình huống khiến người tiến vào sợ hãi nhất.
Bên trong hành lang tối om, xa xa có một ánh lửa bập bùng mang theo chút tia sáng vàng vọt, giống như thể niềm an ủi ấm áp cuối cùng cho tâm hồn trong thế giới tối tăm, lạnh lẽo sau khi chết này.
Càng đi sâu vào trong, ánh nến càng rõ. Đột nhiên, phía trước hiện ra một đại sảnh. Ở bên trong, khắp nơi đều là giá nến bằng bạc, trên trần nhà cũng treo những chiếc đèn chùm cổ điển, thành thử trong đại sảnh này đèn đóm sáng trưng, rực rỡ chói lọi cứ như ban ngày, giúp cho Lucien có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong.
Đây là một thư viện!
Đây là một thư viện với những giá sách san sát, bên trên chật kín toàn sách là sách!
Một thư viện có cách sắp xếp cực kỳ giống với thư viện linh hồn của Lucien!
‘Đây chính là cảnh tượng khiến mình sợ hãi đó ư…’ Lucien bất giác bật cười, ngữ điệu vừa như cảm khái, vừa như thở dài.
Cậu không nói gì thêm mà lặng lẽ bước vào thư viện, đi thẳng tới trước giá sách lớn nhất.
“Mối quan hệ Tuần hoàn giữa Tính chất của các Nguyên tố và Khối lượng Nguyên tử cùng Dự đoán về Nguyên tố Mới.”
…
“Sự Phân bố Năng lượng trong Quang phổ Vật Đen.”
…
“Tân Giả kim thuật.”
…
“Về Điện Động lực học của các Vật thể Chuyển động và Phương trình Tương đương Khối lượng – Năng lượng.”
…
“Giải thích Tính tương đối và Mô tả Hình học về Lực hấp dẫn cùng với Hệ thống Thuyết tương đối dưới một Hệ quy chiếu Tổng quát hơn.”
…
“Luận về Cơ học Lượng tử.”
…
Những luận án mà Lucien từng công bố, từng bản, từng bản đều được xếp ở đây, từ đó khơi dậy những hồi ức xưa cũ trong cậu. Tuy nhiên, chúng có một điểm khác biệt so với những luận án bình thường, đó là ở cột tác giả có đánh một dấu hỏi rất lớn, một dấu hỏi đỏ tươi, khiến người ta nhìn mà giật mình!
Lucien đưa tay ra vuốt ve những tập luận án và tài liệu này rồi mỉm cười với không trung: “Nếu như là vài năm trước, có lẽ ta sẽ không thể đối mặt với cảnh tượng này. Nhưng hiện tại, ta đã có thể tự hào nói rằng, ta đang đứng trên vai những người khổng lồ, đã có một chút thuộc về riêng ta, và đã có những nhận thức của chính bản thân mình về thế giới.”
Sau đó, cậu nghiêm trang cúi người nói: “Những nỗ lực tìm tòi và nghiên cứu của các ngài đã thực sự mở ra một con đường dẫn đến bản chất của thế giới. Nếu không có bộ não vĩ đại của các ngài, tôi và những con người nơi đây sẽ còn phải sống trong bóng tối và mông muội suốt một thời gian rất dài nữa, không thể nào tiếp cận được sự thật nhanh như vậy.
Trên con đường tìm tòi khám phá này, tôi sẽ tiếp tục tiếp bước và kế thừa ý chí của các ngài.”
Lời vừa dứt, cả thư viện tức thì sụp đổ, từng cuốn sách rơi ào ào xuống đất.
Lucien chỉ lẳng lặng đứng đó, mặc cho sách rơi nện xuống người mình. Đương nhiên, chúng đều không thể xuyên qua được tầng tầng lớp lớp thời không biến dạng do Quyền trượng Thời Không tạo ra.
Sau khi thư viện hoàn toàn sụp đổ, đằng trước hiện ra một cánh cửa đen kịt, âm trầm, u ám đến khó hiểu, không có lấy một chút hoa văn nào.
Mà ở bên ngoài cánh cửa lớn, một bố cục tương tự như tòa án của Vương quốc Holm xuất hiện.
Tại vị trí thẩm phán, một người đàn ông điển trai mặc suit dài hai hàng khuy màu đen, đầu đội mũ chóp cao đang ngồi đó. Đồng tử của hắn đen và sâu, nụ cười ôn hòa, điềm tĩnh. Đó đích thị là chính bản thân “Lucien”!
“Lucien” này mỉm cười ôn hòa nói: “Chào mừng đến với Địa ngục Viễn cổ thực thụ!”
Còn ở bên dưới hắn, đứng đầy vị trí của nguyên cáo là sáu bóng người, toàn bộ ấy thế mà đều là “Lucien”!
Có một Lucien ngạo mạn với vẻ mặt khinh thị, một Lucien không ngừng lật xem đá quý, tiền và vật liệu, một Lucien tràn đầy bất mãn, một Lucien khuôn mặt vặn vẹo đau khổ, một Lucien toàn thân cháy phừng phừng ngọn lửa đố kỵ, và một Lucien với nụ cười tuấn mỹ nhưng ẩn sâu trong đó lại chứa đầy dục vọng dâm đãng.
Bọn chúng đồng thanh gào lên: “Bọn tôi muốn tố cáo hắn! Tố cáo bản thể của bọn tôi! Bọn tôi là nhân chứng miễn trừ truy tố!”[note89363]
Khóe môi Lucien khẽ giật giật. Đám ác quỷ viễn cổ này chơi nhập vai cũng hăng ghê cơ. Có điều, việc bảy đại ác quỷ viễn cổ đồng thời xuất hiện thế này khác hoàn toàn với thông tin của Ngài Chủ tịch và Rhine, cũng như tài liệu của Công Tước Băng!
Đối mặt với sự vây công của cả bảy huyền thoại đỉnh phong, dù cho bọn chúng chỉ sở hữu năng lực trong thời gian ngắn đi chăng nữa, dù cho bản thân có là kẻ thuộc hàng nhất nhì trong số các huyền thoại đỉnh phong đi chăng nữa, thì cậu cũng không thể chống đỡ nổi. Xem ra trước mắt chỉ đành rút lui thôi.
10 Bình luận