Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 808 - Địa ngục Viễn cổ

Chương 808 - Địa ngục Viễn cổ

*Trans+Edit: Lắc

Quỷ Bí Chi Chủ Mephisto không để tâm đến thái độ im lặng của Lucien mà tiếp tục nói: “Việc này có lẽ cũng chính là mục tiêu của ngươi đấy, Evans.”

“Ngươi biết mục tiêu của ta?” Lucien nhướng mày, mỉm cười hỏi ngược lại.

Công Tước Băng cười ha hả: “Trước khi tới Địa ngục Viễn cổ, ngươi đã chủ ý ghé qua Địa ngục Tĩnh lặng, chẳng lẽ không phải vì cái Tinh Hạch đặc biệt kia sao? Trên thực tế, từ những manh mối mà ta tìm được, cái Tinh Hạch đó không nằm ở tầng này, mà đã bị Tiphotidis giấu vào trong một di tích nào đó ở Địa ngục Viễn cổ rồi. Nó chính là thứ chứa đựng hy vọng phục sinh của hắn.

Evans, ta muốn nhờ ngươi tới di tích đó, tìm ra Tinh Hạch và xóa sổ mọi khả năng trở lại của Tiphotidis. Viên Tinh Hạch đó và những tài liệu chi tiết về Địa ngục Viễn cổ mà ta cung cấp sẽ là thù lao của ngươi.”

“Sao ngươi không tự mình đi đi? Nếu đã hiểu rõ Địa ngục Viễn cổ như vậy, sao ngươi không đích thân đi xóa sổ cái hy vọng phục sinh đó của Ngân Bạch Chi Chủ? Những việc như thế này, chỉ có tự tay làm mới yên tâm nhất.” Lucien thái độ mập mờ hỏi lại.

Diện mạo của Mephisto là một người đàn ông bình thường với làn da xanh xao bệnh tật. Nếu không có cặp sừng ác quỷ màu trắng bạc và đôi mắt đỏ tươi tà dị kia, hắn sẽ rất dễ bị người khác coi nhẹ. Hắn tự giễu cười nói: “Bởi vì càng hiểu rõ thì lại càng không dám bước vào. Ta sợ mình sẽ trở thành vật chứa cho các ác quỷ viễn cổ giáng thế, vậy nên ít nhất trước khi đạt tới thực lực huyền thoại bậc ba, ta không muốn mạo hiểm. Có đôi khi, càng vô tri thì càng lớn mật.”

Lúc nói những lời này, ánh mắt hắn quét qua ông lão, như thể đang chế nhạo việc năm xưa ông ta mới bước vào huyền thoại không lâu đã dám khám phá Địa ngục Viễn cổ. Nếu như không phải có Nữ thần May mắn phù hộ, chỉ e là ông ta đã bị ác quỷ viễn cổ dung hợp mất linh hồn và vất vưởng trong những di tích đổ nát rồi.

“Ác quỷ viễn cổ thực sự tồn tại sao?” Lucien đột nhiên mở miệng hỏi.

Hiểu rằng Lucien đã chấp nhận yêu cầu của mình, Mephisto lập tức mỉm cười. Có điều, hắn không muốn phải ký kết khế ước, tránh cho lúc ở trong Địa ngục Viễn cổ phát sinh tình huống đột xuất mà vẫn phải cân nhắc việc thực hiện khế ước, bởi dù sao đến khi hoàn thành nhiệm vụ, Tinh Hạch tự nhiên vẫn sẽ vào tay cậu, chẳng ai có thể cướp được.

“Ác quỷ viễn cổ, nếu ngươi tin rằng chúng tồn tại thì chúng sẽ thực sự tồn tại, sẽ lang thang trong các di tích của Địa ngục Viễn cổ, sẽ tiếp nhận những lời triệu hồi từ thế giới vật chất chính và toàn bộ dị độ không gian. Nhưng nếu ngươi cho rằng chúng không tồn tại, chúng cũng sẽ thực sự không tồn tại, mà giống với một hình chiếu của những cảm xúc tiêu cực trong chính bản thân ngươi ở thế giới bên ngoài hơn. Thứ mỗi người nhìn thấy đều sẽ không giống nhau, ký ức khác nhau, thực lực khác nhau, chỉ có cảm giác về những cảm xúc tiêu cực nồng đậm là tương đồng.” Sau một hồi suy nghĩ, Công Tước Băng sắp xếp lại ngôn từ để mô tả nhận thức của mình về ác quỷ viễn cổ. “Thế cho nên, điều quan trọng nhất chính là phải kiểm soát cảm xúc và dục vọng của chính mình.”

“Cái này với ngươi mà nói lẽ ra không thể tính là nguy hiểm chứ. Danh hiệu của ngươi là ‘Quỷ Bí Chi Chủ’, là kẻ giỏi nắm bắt lòng người, chắc chắn phải có khả năng khống chế cảm xúc và dục vọng của bản thân rất mạnh, chưa kể ngươi còn có sự trợ giúp từ những sức mạnh phi phàm như cái ‘sự tĩnh lặng vĩnh hằng bất biến’ nữa.” Lucien không biết tên gọi thực sự của sức mạnh phi phàm đó, cho nên mới hình tượng hóa nó là “sự tĩnh lặng vĩnh hằng bất biến” để thay thế. Nó có thể khiến kẻ trúng thuật rơi vào trạng thái trống rỗng vĩnh viễn, không có bất kỳ cảm xúc hay dục vọng nào, giống như đã chết thực sự.

Công Tước Băng Mephisto thở dài: “Nhưng khi ác quỷ viễn cổ mượn những linh hồn ‘lang thang’ bên trong để ‘xuất hiện’, thực lực cao nhất mà bọn chúng có thể đạt tới sẽ là huyền thoại đỉnh phong. Mặc dù không duy trì được lâu, nhưng thế cũng đủ để nghiền nát ta rồi. Hơn nữa, Địa ngục Viễn cổ không giống những nơi khác đâu, chỉ cần một chút cảm xúc tiêu cực xuất hiện, nó sẽ bị phóng đại lên gấp mười, gấp trăm, gấp nghìn lần, và rồi ác quỷ viễn cổ sẽ thừa cơ xâm nhập, gieo mầm mống vào sâu trong tâm hồn. Thế cho nên, ở trong Địa ngục Viễn cổ, tuyệt đối không được để cảm xúc dao động dù chỉ một chút, bằng không sẽ dây dưa không dứt, khó mà tự thoát ra đấy.”

“Phóng đại lên gấp mười, gấp trăm, gấp nghìn lần?” Đôi đồng tử màu đen trong đôi mắt sâu thẳm của Lucien tựa hồ khẽ lóe sáng.

Những tài liệu về ác quỷ viễn cổ trước đó của Lucien là đến từ đám người Douglas và Rhine. Cuộc hành trình thăm dò Địa ngục Viễn cổ của bọn họ đều tương đối thuận lợi, không hề xuất hiện dao động cảm xúc tiêu cực và bị ác quỷ viễn cổ ám vào. Mà ông lão này thì năm đó ngơ ngơ ngác ngác, thiếu điều lạc đường, may nhờ có một vật phẩm huyền thoại đặc thù mới thoát ra được, thành thử cũng không có cách nào phân biệt rõ tình hình. Bởi vậy, đây là lần đầu tiên Lucien nghe thấy cách giải thích này của Công Tước Băng, và nó vô cùng khớp với suy đoán của cậu!

Mephisto đặt ly rượu hỗn hợp mà mình pha chế xuống rồi trịnh trọng gật đầu: “Ở Địa ngục này, có không ít ác quỷ vì muốn có được sức mạnh cường đại mà mạo hiểm tiến vào Địa ngục Viễn cổ. Thế nên đây chính là kết luận dựa trên cơ sở phân tích từ hàng triệu ví dụ thực tế đấy.”

Đó là con số đã được tích lũy qua không biết bao nhiêu vạn năm.

“Haha, ác quỷ dù cho có tuân thủ trật tự đến đâu thì trong tâm cũng chỉ là tà ác và đầy dục vọng mà thôi. Khi mà không đủ thực lực thì rất khó để không bị ác quỷ viễn cổ ảnh hưởng.” Lucien thuận miệng cười nói, hoàn toàn mặc kệ việc trước mặt mình chính là một đại ác quỷ.

Mephisto bật cười ha hả: “Cực kỳ chính xác. Chính vì hiểu quá rõ nội tâm của mình nên ta mới không dám vào. Thành thực mà nói, có bị ác quỷ viễn cổ nhập thân, bọn ta cũng chẳng mất gì, cùng lắm là ham muốn mãnh liệt hơn, tuổi thọ ngắn hẳn đi, nhưng thực lực lại thăng tiến vượt bậc. Hơn nữa, loại ham muốn này còn vô cùng phù hợp với dã tâm và phương thức tư duy của bọn ta, không những không ảnh hưởng đến khả năng suy nghĩ, mà trái lại còn giúp bọn ta sáng suốt hơn.”

Cái này gọi là từ khi mắc bệnh tâm thần thì trạng thái tinh thần chuyển biến tốt đấy… Lucien thầm mỉa mai trong lòng.

Công Tước Băng cười xong bèn tiếp tục nói: “Sau khi tiến vào Địa ngục Viễn cổ, ngoại trừ một số ít di tích cố định thì môi trường mà mỗi sinh vật có trí tuệ nhìn thấy đều sẽ khác nhau. Trong môi trường đó, dưới sự chi phối của ác quỷ viễn cổ, những linh hồn lang thang sẽ biến thành người thân, bạn bè, thành thầy và trò mà ngươi coi trọng, hoặc là biến thành kẻ thù và đối tượng báo thù mà ngươi căm ghét. Chúng sẽ ‘biểu diễn’ những cảnh tượng phản bội, giết chóc, đau khổ và dung tục ngay trước mặt ngươi.

Chúng ta đều hiểu rõ, loại cảnh tượng ảo thuật đơn giản như vậy không thể nào tác động được đến phán đoán của một Pháp sư huyền thoại. Nhưng đối với ác quỷ viễn cổ mà nói, bọn chúng không mong đợi người tiến vào di tích sẽ tin vào những ảo ảnh như thế, mà chúng đặt hy vọng vào khoảnh khắc cảm xúc dao động xuất phát từ bản năng. Xét cho cùng, từ lúc phản ứng theo bản năng cho đến khi phán đoán lý trí luôn có một khoảng cách thời gian nhất định.”

Lucien gật đầu: “Yểm những thần chú như Cơ giới hóa Tâm trí lên trước sẽ có thể hạn chế tối đa vấn đề này.”

“Chính vì vậy, đối với một huyền thoại đỉnh phong mà nói, quan trọng nhất chính là đề phòng các ‘ác quỷ viễn cổ’ ẩn nấp trong những ảo cảnh này mà tập kích bất ngờ. Ở trong Địa ngục Viễn cổ, bọn chúng sẽ không bao giờ có thể bị giết, mà sẽ không ngừng tái sinh và tập kích liên miên không dứt. Nếu không phải giữa những đợt tấn công có một khoảng thời gian nhất định, và mỗi lần chỉ tối đa ba ác quỷ viễn cổ là có thể ‘hiện thân’, thì ngay cả huyền thoại đỉnh phong cũng sẽ khó mà chống đỡ được sự vây công không sợ chết của cả bảy đại ác quỷ viễn cổ.” Công Tước Băng nói ra một thông tin mà Lucien đã biết.

Lucien cau mày: “Tại sao mỗi lần tối đa chỉ xuất hiện có ba tên ác quỷ viễn cổ?”

Đây là nghi vấn lớn nhất của cậu.

“Ta cũng không rõ, nhưng ta biết ác quỷ Kiêu Ngạo luôn hành động đơn độc, bởi vì nó là hiện thân của sự ‘kiêu ngạo’. Tương tự, ác quỷ Ngụy Thiện cũng sẽ không tham gia vây đánh mà thường có thói quen đánh lén trong bóng tối. Ác quỷ Đố Kỵ nếu mà hành động đồng thời với các ác quỷ viễn cổ khác thì trái lại sẽ biến thành ‘trợ thủ’ của ngươi. Bốn đại ác quỷ còn lại thì thường xuyên xuất hiện theo nhóm hai hoặc ba, nhưng chưa bao giờ thấy bốn tên cùng hành động.” Mephisto nêu ra quan điểm của mình.

Lucien lắng nghe đầy hứng thú. Suy nghĩ vấn đề từ góc độ này khá là mới mẻ, có lẽ chúng có thể nói lên được điều gì đó.

Chỉ cần không phải cả bảy đại ác quỷ viễn cổ cùng nhau vây đánh, thì với thực lực hiện tại của cậu, dù bốn tên có cùng ra tay, cậu vẫn tự tin có thể an toàn rời đi. Dù sao chúng cũng chỉ có thể biểu hiện ra thực lực huyền thoại đỉnh phong trong thời gian ngắn.

“Cũng có những lúc, ác quỷ viễn cổ sẽ không xuất hiện, để cho người khám phá có thể tiến vào một cách bình thường và thu được cách thức triệu hồi chúng…” Mephisto kể chi tiết cho Lucien toàn bộ tài liệu về Địa ngục Viễn cổ mà hắn nắm giữ.

……

Tầng chín Địa ngục. Lucien men theo một khe nứt sâu không thấy đáy để tiến sâu vào “lòng đất”.

Không biết đã đi xuống bao lâu, cuối cùng cậu cũng đạp được chân lên một mặt đất mềm xốp quái lạ. Lớp đất này không ngừng nhấp nhô phập phồng, tựa như bên dưới đang chôn những quả tim.

Lúc này, trên tay Lucien đang cầm một tờ giấy khô vàng. Tờ giấy làm từ da của đại ác quỷ này vẽ những họa tiết kỳ quái mà cậu chưa từng thấy bao giờ. Chỉ cần liếc qua nó, người ta dường như cũng có thể thấy được những cảm xúc tiêu cực nặng nề như tham lam, kiêu ngạo, thống khổ,…

Đây là “bản đồ” mà Công Tước Băng Mephisto đưa cho cậu, là di vật của Ngân Bạch Chi Chủ Tiphotidis, thứ mà hắn đánh dấu vị trí di tích cất giấu Tinh Hạch. Mặt khác, ông lão chuyên về phạm trù linh hồn kia đã thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đưa vợ cùng với Momaman trở về thế giới vật chất chính để tới Allyn.

Rẽ trái quẹo phải, Lucien bùng nổ khí tức, dọa lui đám luyện ma cường đại của Địa ngục, sau đó đi tới trước một cánh cổng lớn ẩn giấu ở nơi sâu nhất của khe nứt.

Cánh cổng này cổ kính, cũ kỹ, không có lấy một hoa văn nào. Nó ánh lên sắc xanh của đồng thiếc và thấp thoáng một cảm giác siêu phàm thoát tục.

‘Có Cổng Bất diệt, Cổng Lam rồi, thế thì cánh cổng này có lẽ nên gọi là Cổng Dục vọng.’ Lucien mỉm cười vươn tay phải ấn lên cánh cửa.

Cảm giác lạnh lẽo truyền tới, cánh cửa lập tức mở toang, để lộ ra một hành lang tráng lệ, xa hoa bên trong.

‘Hành lang lâu đài?’ Lucien với đủ loại thần chú yểm trên người chậm rãi bước vào.

Dọc hai bên hành lang có những dãy phòng, cánh cửa gỗ màu đỏ sẫm của chúng toát lên vẻ cao cấp khác thường, phần mép dưới còn được bọc bằng một vật gì đó giống như lá vàng.[note89361]

Đi được vài bước, những tiếng rên rỉ ư ư a a đột nhiên lọt vào tai Lucien, nghe đầy mê hồn và khiêu gợi.

‘Tên đầu tiên đến là ác quỷ Phóng Túng à?’ Lucien nhìn qua cánh cửa phòng đang khép hờ. ‘Giọng nghe có chút quen quen…’

Trong phòng có một chiếc giường lớn trải ga màu đỏ sẫm, trên đó là hai cơ thể trần trụi đang quấn chặt lấy nhau. Người nằm trên có mái tóc tím dài, thân thể lõa lồ chỗ lồi chỗ lõm rõ ràng, cùng với khuôn mặt bừng bừng khí khái mà Lucien vô cùng quen thuộc, lúc này đang nhuốm thêm một vẻ đẹp đầy gợi cảm.

Natasha?

Đôi mắt Natasha mơ màng, tràn đầy âu yếm nhìn cô gái cũng đang khỏa thân bên dưới.

Ể? Cô gái?

Lucien bấy giờ mới nhìn rõ, cô gái đó chính là Silvia quá cố. Dung nhan tuyệt mỹ, thanh thuần như đóa bách hợp của cô đỏ bừng rõ rệt, hai mắt khép hờ, trong miệng phát ra những tiếng rên rỉ động lòng người, đôi gò bồng đảo nhỏ nhắn, săn chắc đang áp chặt mà cọ xát vào bầu ngực của Natasha…

Đây dường như là một cảnh nào đó hồi Natasha và Silvia còn ở bên nhau trước đây.

Lucien khóe miệng nhếch lên, không hề bị ảnh hưởng mà khẽ cười nói:

“Ác quỷ Đố Kỵ à?”

……

Công quốc Orvarit, Aalto.

Vừa bước vào thư phòng của Đại hồng y Philibell, Hồng y Gosset liền thấy ông ta đang vội vội vàng vàng đứng dậy.

“Đức Thánh Cha triệu tập cuộc họp Đại hồng y đoàn khẩn cấp. Tạm thời cậu hãy chủ trì thánh trận phòng thủ của Aalto.” Philibell vừa dặn dò vừa bước về phía dịch chuyển trận.

‘Họp khẩn ư? Có chuyện lớn gì xảy ra sao?’ Vẻ mặt Gosset lập tức trở nên nghiêm trọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Lá vàng ở đây là lá kim loại, dùng để nẹp hoặc trang trí chân cửa trong kiến trúc cổ.
Lá vàng ở đây là lá kim loại, dùng để nẹp hoặc trang trí chân cửa trong kiến trúc cổ.