Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 739 - Thần Phạt
12 Bình luận - Độ dài: 2,773 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Lò sưởi bập bùng cháy bên trong đại sảnh, xua tan cái rét khắc nghiệt của tháng Hàn Băng. Heidi cùng đám bạn Layria của mình uể oải dựa vào ghế nằm bên cạnh, trong tay mỗi người cầm một cuốn sách khác nhau, vừa đọc vừa thưởng thức các loại đồ ngọt muôn hình muôn vẻ.
Phòng của họ mặc dù đều đã lắp điều hòa ma thuật, đông ấm hạ mát, thế nhưng Heidi vẫn thích lò sưởi hơn, bởi ngọn lửa nhảy nhót bên trong lò sưởi mang đến cho cô cảm giác ấm áp từ sâu trong đáy lòng, tựa như nó tượng trưng cho một ngôi nhà thực thụ.
“Có ma thuật tốt thật đấy, ăn bao nhiêu đồ ngọt cũng chẳng sợ béo…” Heidi thỏa mãn vỗ vỗ bụng. Đốt Mỡ không chỉ hữu dụng với kẻ địch, mà nếu biết kiểm soát ở mức độ vừa phải, các nữ pháp sư còn cực kỳ hoan nghênh nó nữa.
Đột nhiên, cảm nhận được điều gì đó, cô liền tốc biến đến bên cửa sổ và ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, để rồi chỉ thấy những vệt sao băng rực rỡ xẹt ngang chân trời và trút xuống như mưa, trông đẹp đẽ mà mộng ảo vô cùng.
“Nhìn kìa, mưa sao băng!” Trước mỹ cảnh này, Heidi không cưỡng nổi mà lớn tiếng gọi các bạn mình.
Thế nhưng đúng lúc ấy, cô bỗng trừng to mắt. Dựa theo kiến thức về chiêm tinh và trường lực học của mình, vị trí mà trận mưa sao băng này rơi xuống là…
“Allyn!” Cô buột miệng kêu lên.
Các pháp sư đang quan sát sao trên Tháp cũng đồng loạt há hốc miệng. Theo như quan sát và dự đoán trước đó, trận mưa sao băng này đáng lý ra phải rơi xuống Vô biên Hải mới đúng! Đến lúc ấy, nghị viện nhất định sẽ cho không ít pháp sư ra ngoài và đi tới đó để tìm kiếm thiên thạch, bổ sung vật liệu cho nghiên cứu và luyện kim. Nhưng sao quỹ đạo lại đột nhiên thay đổi rồi ào ào trút thẳng xuống Allyn như mưa thế này?
“Allyn…” Brook và Hathaway, những người đang thay Hellen trông giữ Thành phố Bầu trời, còn phát hiện sớm hơn cả họ.
Vốn dĩ Brook định bay thẳng ra ngoài, phá hủy mưa sao băng trên bầu trời từng cái một, nhưng quy mô của trận mưa sao băng lần này lại vượt xa tưởng tượng. Cộng thêm việc điểm rơi thay đổi kỳ quái, ông liền nảy sinh linh cảm không lành, thành thử không dám manh động ra ngoài chặn lại.
“Cảnh báo cấp một, ma chướng Allyn khởi động hoàn toàn.” Hathaway ở bên cạnh bình tĩnh kích hoạt pháp trận tương ứng. “Lấy phòng thủ làm trọng, đồng thời dùng các loại ma thuật dạng tia bức xạ, laser để phá hủy mọi thiên thạch có khả năng rơi trúng Rentaro và khu dân cư lân cận.”
Sự quỷ dị của tình hình này khiến cô nâng mức cảnh báo lên thêm một cấp, bằng không, loại tập kích kiểu thiên tai như thế này cùng lắm cũng chỉ cấp hai.
Brook thì phân phó qua các demiplane vẫn còn đang kết nối: “Các ma tháp chi nhánh khởi động toàn bộ pháp trận phòng ngự. Các huyền thoại đang canh gác mở rộng phạm vi cảnh giới. Còn những huyền thoại khác, lập tức đến Allyn, sẵn sàng nghênh chiến và cứu viện!”
“Cố gắng liên lạc với các huyền thoại đang ở bên ngoài để tập kết toàn bộ lực lượng…” Hathaway bổ sung.
Hai người sắp xếp đối sách một cách trật tự, đồng thời thông báo sự việc cho nhóm người Douglas, Lucien đang ở phương Bắc.
Những “giọt mưa” khổng lồ mang theo hào quang chói mắt cùng cái đuôi sáng rực ầm ầm lao về phía Allyn.
Cùng lúc đó, Allyn chìm trong một màn khí sương dày đặc, khiến cho Thành phố Bầu trời tựa như đang trong một giấc mộng chứ không phải thế giới hiện thực.
Những vì sao lấp lánh nổi lên từ trong màn sương ấy, nối liền thành một vòm trời sao rộng lớn bao quanh Allyn. Chúng mỗi cái lại chiếm giữ một vị trí nhất định, chuyển động theo một quỹ đạo cố định và hình thành nên những pháp trận khác nhau. Những pháp trận ấy chồng lên nhau thành tầng tầng lớp lớp, rồi cuối cùng hợp thành một chỉnh thể, một chỉnh thể có uy lực đáng sợ.
Đó chính là hình thái cuối cùng của ma chướng Allyn.
Những “giọt mưa” mỗi lúc một sáng, cơn mưa thiên thạch khổng lồ bốc cháy rừng rực lao ầm ầm vào bầu trời tràn ngập khí sương.
Các vì sao càng trở nên rực rỡ hơn, màn sương gợn lên từng đợt sóng lăn tăn, thế nhưng những tảng thiên thạch kia lại chẳng còn bất kỳ dấu vết nào.
Những “hạt mưa” do “giọt” sao băng hóa thành mang theo khí tức hủy diệt thế giới không ngừng trút xuống, khiến cho màn khí sương của ma chướng Allyn không ngừng co giãn, còn làm cho cả một phần vì sao tắt lịm!
Đối phó với loại “thiên tai” tự nhiên thuần túy như thế này, Brook và Hathaway vốn có thể sử dụng những hiệu ứng ma thuật khác của ma chướng này như Phản Trọng Trường hay Xoắn Trọng Trường. Bằng cách đó, trận mưa sao băng này sẽ chẳng thể gây nguy hiểm gì cho Allyn. Tuy nhiên, cách xử lý ấy sẽ chuyển toàn bộ hiểm họa của cơn mưa sao băng xuống mặt đất, mà không xa nơi đây chính là thành phố đông dân Rentaro. Chính vì vậy, họ mới lựa chọn ngăn chặn trực diện.
Ở rìa của “cơn mưa như trút” này, những ngôi sao băng lướt qua bên ngoài Allyn và rơi xuống các làng mạc gần đó, rơi xuống Rentaro!
Đúng lúc này, trên bầu trời sao mù mịt bao quanh Allyn, một luồng sáng lớn màu đỏ thẫm bất ngờ bắn ra. Nó ngưng tụ không tan, ra sau mà lại đến trước, cuối cùng bắn thẳng vào một ngôi sao băng.
Một cách lặng lẽ, ngôi sao băng kia biến mất không còn thấy đâu nữa, tựa như đã cháy cạn.
Những tia laser đỏ thẫm và tia bức xạ xanh lục không ngừng bắn ra từ trong ma chướng, tiêu diệt những ngôi sao băng có khả năng rơi trúng mặt đất.
Cho đến lúc này, người dân Rentaro cũng đã phát hiện toàn bộ pháp trận phòng thủ của thành phố đều được kích hoạt. Họ bèn kinh ngạc ngửa đầu nhìn lên không trung, vừa hay bắt gặp cảnh tượng mưa sao băng ồ ạt trút xuống, tia laser thì như những mũi nhọn đâm xuyên trời, liền nhất thời sững sờ không nói nên câu. So với những trận đại chiến ma thuật trong miêu tả của những người hát rong và nhà viết kịch, cảnh tượng này rực rỡ và hùng tráng gấp vạn lần!
Sao băng có nhiều đến đâu cũng chẳng thể mưa mãi. Chỉ sau một đợt sóng, nó đã thưa thớt dần. Nhưng ngay khi các pháp sư ở Allyn vừa thở phào nhẹ nhõm, một ngôi sao băng tựa như đang đốt cháy chính sinh mệnh của mình bỗng xuyên qua tầng khí quyển. Toàn thân nó phủ một vầng hào quang thần thánh màu trắng sữa, soi sáng già nửa bầu trời.
Sức mạnh ẩn chứa trong ngôi sao băng này vượt xa tất cả những ngôi sao trước đó, tựa như thiên phạt, thần phạt!
“Benedict III!”
“Viken…”
Những cách gọi khác nhau từ miệng đám người Brook, Hathaway, Bergner, Oliver thốt ra. Uy lực tầm này chỉ có thể đến từ một Á Thần. Ngay cả Giáo tông phương Bắc, kẻ có thể thi triển Thần Quyến Thuật, cũng không thể làm được!
“Nguyên tố Phù hộ!”
“Từ trường Sụt lún!”
“Yên Diệt Pháp Cầu!”
“Phản Trọng Trường!”
…
Dù cho có sốc đến đâu, bọn họ cũng tuyệt không để điều đó ảnh hưởng đến phản ứng của mình. Từng Pháp sư huyền thoại thi triển ma thuật, từng pháp trận bên trong ma chướng được kích hoạt. Tất cả lực lượng hiện có của Allyn đều được tập hợp để cùng đối kháng với Thần Phạt do Á Thần Viken giáng xuống!
Đột nhiên, một pháp trận trước mặt Brook và Hathaway sáng rực lên rồi hiện ra một màn sáng, trong đó là cảnh tượng trên quỹ đạo tinh cầu. Ánh sáng trắng sữa hiện ra, thân ảnh Melmax, Philip cùng các thành viên của Đại hồng y đoàn xuất hiện. Bọn họ đang bay thẳng về phía “Brook và Hathaway”!
Đây là góc nhìn từ tinh cầu nhân tạo, cho nên mục tiêu của bọn họ không phải là “Brook và Hathaway”, mà là chính tinh cầu nhân tạo!
Tạo hỗn loạn để dẫn dụ kẻ địch, từ đó phân tán sức mạnh của đối phương để nhân cơ hội ra tay trước, khiến bọn họ dù cho có phản ứng kịp cũng không còn thời gian để cứu viện, đó chính là kế hoạch mà Philip đã lập ra. Dẫu đơn giản, nhưng lại vô cùng hữu hiệu, bởi không ai dám xem nhẹ đòn tấn công đến từ một Á Thần!
Tất nhiên, tình huống bất ngờ đến từ Ý Chí Vực Thẳm ở phương Bắc khiến ông ta càng thêm đắc ý, cho rằng thắng lợi đã nắm chắc trong lòng bàn tay.
Sao băng thần phạt ầm ầm giáng xuống tựa như mang theo ý chí của “thần linh”, thề rằng phải hủy diệt tất cả. Việc này khiến đám người Brook, Hathaway căn bản không thể rảnh tay, cũng không thể dỡ bỏ ma chướng mà rời khỏi.
“Ầm!”
Sao băng thần phạt đánh xuống ma chướng Allyn. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, tầng ánh sáng muôn màu muôn vẻ của Nguyên tố Phù hộ vỡ tan trong nháy mắt, trường phản trọng lực cũng bị thánh quang màu trắng sữa xóa bỏ không còn dấu vết.
Từ trường biến dạng đen tối vỡ nát, những vì sao lấp lánh vỡ nát, pháp trận vỡ nát, cả màn sương cũng bị xung kích đánh cho tán loạn.
Tuy rằng không thể gây tổn hại thực chất cho ma chướng Allyn và hai Pháp sư huyền thoại đỉnh phong, song việc này lại hạn chế hành động của họ. Brook ngẩng đầu nhìn lên không trung, tựa hồ xuyên qua tầng tầng lớp lớp khí quyển và bóng tối, để rồi thấy Giáo hoàng Viken ngạo nghễ đứng ở rìa tinh cầu. Ông ta tay cầm quyền trượng bạch kim, chân chậm rãi bước rồi biến mất tại chỗ ngay trước khi trăng bạc kịp lên.
“Thông báo cho nhóm Douglas, cho cả các Pháp sư huyền thoại đang canh giữ chi nhánh nữa…” Hathaway vẫn lãnh đạm, lạnh lùng ra lệnh cho Prospell, không để lộ một chút thất vọng nào.
……
Phương Bắc, trong khu rừng nguyên sinh.
Ngay khi Lucien tung ra thần chú băng tuyết với nhiệt độ thấp đến khó bề đạt tới và đóng băng cả cánh cửa màu máu, toàn bộ khu rừng liền trở nên tĩnh lặng, tựa như ngay cả những sinh vật có thể chịu rét của phương Bắc cũng cảm nhận được cái lạnh không thuộc về thế giới thường này mà chẳng dám vọng động chút nào, sợ rằng sẽ khiến cái lạnh ấy lan ra.
Nhiệt độ cực thấp như vậy khó mà duy trì được lâu. Bóng tối đặc quánh, không chút ánh sáng bắt đầu tan chảy, bốc hơi, hóa thành những làn sương tuyết trắng tinh bay lên.
Những thân cây bị biến dị hóa thành sương tuyết, hang động ngầm hóa thành sương tuyết, ngay cả ngọn lửa nhợt nhạt và đỏ thẫm bao quanh cánh cửa màu máu cũng hóa thành sương tuyết mà biến mất không thấy đâu nữa. Cánh cửa màu máu thì mờ nhạt đến mức gần như không còn có thể nhìn thấy, xem chừng cũng sắp tan rã hoàn toàn.
Đúng lúc này, từ sau cánh cửa lại vang lên tiếng gầm rú hỗn loạn và tà dị đến cực điểm, khiến cho màn sương tuyết liền biến thành sương máu, còn cánh cửa màu máu thì lập tức bị nhuộm thành một thứ màu đen ngọ nguậy gớm ghiếc. Cùng lúc đó, nó nhanh chóng phình lên rồi đột nhiên phát nổ!
“Ầm!”
Như thể có một tầng Vực thẳm sụp xuống nơi này, sự hỗn loạn và tanh tưởi liền cuồn cuộn lấp đầy xung quanh. Việc cánh cửa biến mất hoàn toàn cũng tạo ra đòn công kích kinh khủng đến rợn người.
‘Cái thứ thần kinh này!’ Lucien và những người khác đều thầm rủa trong lòng. Đúng là không thể suy đoán Ý Chí Vực Thẳm theo lẽ thường. Hắn thế mà thực sự dẫn nổ cả một tầng Vực thẳm luôn! Hoàn toàn mặc kệ việc sau khi xuyên giới mà tới đây sẽ còn lại bao nhiêu sức mạnh, hay là sẽ gây ra bao nhiêu thiệt hại!
“Quyền trượng Thời Không!” Những làn sóng ánh sáng ngưng tụ trong tay Lucien, gợn sóng dập dờn từng đợt lan ra, khiến cho bản thân cậu cùng với Khí Chi Quân Chủ ở gần đó tựa như đứng ngoài cả thời gian lẫn không gian.
Sức mạnh hỗn loạn, tà ác nuốt chửng cả không gian xung quanh, làm cho nơi đây trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ.
……
Trên quỹ đạo tinh cầu, các thành viên của Đại hồng y đoàn tản ra tứ phía để tránh bị phong tỏa không gian và đột kích bất ngờ, Philip và Thánh Melmax thì bay thẳng đến một tinh cầu nhân tạo màu xám bạc.
Trên bề mặt tinh cầu ấy khắc đầy những hoa văn ma thuật phức tạp và quỷ dị, chằng chịt tầng tầng lớp lớp, tựa hồ kéo dài đến tận khu vực lõi.
“Cứ mang nó đi là được.” Dù vô cùng đắc ý, Philip vẫn không dám khinh suất, bèn lấy ra một cây thánh giá.
Cây thánh giá này không có ánh sáng chói mắt, mà thay vào đó xám xịt như thể tùy tiện dùng đá để làm ra, bên trên khắc thánh huy của thần giáo Chân Lý cùng ngôi sao tượng trưng cho thiên thần.
“Loại bỏ!” Philip giơ cao cây thánh giá, bên trên liền tỏa ra ánh đen nhàn nhạt, một sắc đen mang tới chút ít cảm giác thần thánh.
Thứ màu đen khác biệt hoàn toàn với bóng tối xung quanh này bao phủ lên tinh cầu nhân tạo, ngay tức thì khiến cho dao động ma thuật của nó biến mất, lớp lớp pháp trận màu trắng bạc cũng lần lượt tắt ngấm.
Đó là một vật phẩm huyền thoại tương ứng với huyết mạch Loại Bỏ. Philip lo ngại bên trong tinh cầu nhân tạo còn ẩn giấu bố trí nào đó không hay, bèn định giải quyết dứt điểm một lần cho xong.
Thế nhưng, ngay khi tầng pháp trận cuối cùng bị dập tắt, như thể có thứ gì đó bị kích hoạt, lõi tinh cầu hoàn toàn không bị Loại Bỏ ảnh hưởng mà bắt đầu tự phản ứng, sau đó nổ tung!
“Ầm!”
Ánh sáng chói mắt bùng lên, cơn bão năng lượng cuồn cuộn khắp nơi!
“Cái…” Philip còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Melmax tốc biến đến trước người mình và đỡ lấy trực diện.
……
Trong khu rừng ở phương Bắc, nhóm người Lucien cuối cùng cũng dọn sạch sức mạnh hỗn loạn của Vực thẳm. Đúng lúc này, trên bầu trời chiều muộn bỗng lóe lên một chút ánh sáng.
Lucien nhìn luồng sáng bất thường kia rồi mỉm cười nói với Fernando: “Một lò phản ứng hạt nhân cứ vận hành là mất kiểm soát cũng có tác dụng của nó đó nhé, chỉ có cái là tinh cầu nhân tạo không đủ lớn thôi.”
Fernando đanh mặt lại, một câu cũng không nói.
12 Bình luận