Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 805 - "Thế giới sau khi chết"

Chương 805 - "Thế giới sau khi chết"

*Trans+Edit: Lắc

Nevasse, tầng thứ ba của Địa ngục, hay còn được các pháp sư ở thế giới vật chất chính gọi là “Thành phố Rực cháy”.

Tại tầng Địa ngục tưởng chừng vô tận này không có đồng bằng, núi cao, sông ngòi, gò đồi hay đất hoang, mà chỉ có những thành phố hùng vĩ đúc từ gang thép. Thế nhưng, ngọn lửa ở dưới lòng đất lại cháy mãi không ngừng, đến nỗi ngay cả thép cũng bị thiêu sém, và phần lớn các công trình xây dựng bằng sắt thép khác thì luôn trong trạng thái đỏ rực, khiến cho mỗi một u linh nhợt nhạt khi tới gần toàn thân đều phát ra những tiếng xèo xèo, không ngừng bốc lên khói đen, cứ như có thể “bốc hơi rồi biến mất” bất cứ lúc nào.

Làn khói mù mịt cay xè bao phủ bầu trời, ác quỷ muôn hình vạn trạng đi lại trong thành phố thép. Chúng trật tự, quy củ, nhưng đối với mọi linh hồn và ác ma bị bắt làm tù binh tiến vào Địa ngục, chúng lại vô cùng tàn nhẫn.

Nghe đồn rằng dưới lòng đất của Thành phố Rực cháy, bên trong ngọn lửa vô cùng vô tận kia có một nhà tù khổng lồ giam giữ đủ loại sinh vật có trí tuệ khác nhau. Bằng chứng trực tiếp nhất chính là khi đi trên mặt đất nóng như thiêu như đốt, người ta thường xuyên nghe thấy những tiếng rên rỉ và kêu gào thảm thiết không rõ nguồn gốc.

Một đội tiểu ác quỷ đang áp giải một nhóm linh hồn nhợt nhạt mơ hồ về phía tòa tháp cao ở trung tâm “Thành phố Rực cháy”. Chúng thi thoảng lại vung những chiếc roi da đặc chế, quất cho những linh hồn này phải kêu la đau đớn. Mà bọn chúng càng đau đớn, đám tiểu ác quỷ lại càng phấn khích.

‘Bảo sao các phong tục sau khi chết lại thịnh hành như thế. Bảo sao việc truyền bá của thần giáo Chân Lý lại nhanh lẹ và mạnh mẽ như thế…’ Ở giữa một thương đội hùng hậu, Lucien, người không hề thay đổi diện mạo hay cách ăn mặc, thở dài với vẻ nửa thích thú, nửa thương cảm. Đây là lần đầu tiên cậu tới Địa ngục.

Theo nghiên cứu trước đây của Ma pháp Nghị viện, sau khi con người chết đi, nếu như không có biện pháp đặc biệt thì linh hồn sẽ tiêu vong ngay tại chỗ. Tuy nhiên, trong dòng Minh Hà nối liền Địa ngục và Vực thẳm sẽ có linh hồn nổi lên, chẳng qua không còn ký ức và diện mạo trước đây nữa, căn bản chẳng thể phân biệt được ai với ai. Những linh hồn này ở trong Địa ngục và Vực thẳm, thì hoặc là sẽ sa đọa thành ác quỷ, ác ma; hoặc là bị luyện chế thành “bảo thạch linh hồn” dùng để thi triển ma thuật đặc thù hay năng lực phi phàm, cũng là loại tiền tệ cứng được lưu thông trong Địa ngục, hoặc là dần dần tan vỡ rồi biến mất hoàn toàn.

Còn về việc bản chất của linh hồn là gì, sinh ra như thế nào, từ đâu mà đến, thì hiện vẫn đang là một vấn đề nan giải trong nghiên cứu arcana.

Tuy nhiên, sau khi phát hiện ra Linh Giới, các Arcanist có lý do để tin rằng, Linh Giới chính là một trong những “điểm đến” của linh hồn. Nếu các phong tục sau khi chết có thể hình thành không gian tương ứng bên trong Thế giới Cổng, thế thì một bộ phận linh hồn sở hữu nguyện vọng và ý chí mãnh liệt sẽ có thể tiến vào đó.

Có lẽ là do cảm giác chạnh lòng trước cảnh ngộ của đồng loại, Lucien bỗng nảy sinh một suy nghĩ: đợi sau khi Ma pháp Nghị viện áp đảo được thần giáo Chân Lý ở thế giới vật chất chính, trong lúc khám phá bầu trời sao rộng lớn và các dị độ không gian khác, họ cũng phải đưa Địa ngục vào dưới sự kiểm soát của mình mới được. Tất nhiên, với thực lực hiện tại của nghị viện và những kẻ thù phải đối mặt, mục tiêu này trong một thời gian rất dài nữa vẫn chưa có khả năng thực hiện.

‘Đưa cả Địa ngục vào dưới sự thống trị của nghị viện, đây là chuyện mà ngay cả Đế chế Ma thuật cổ đại cũng chẳng dám nghĩ tới nữa…’ Hai chân Lucien bước đi hờ hờ trên đường. Những phiến đá lát dưới chân đều trong trạng thái đỏ rực, nếu mà đập một quả trứng xuống thì nó sẽ ngay lập tức xèo xèo rồi cháy khét. Ngoại trừ những ác quỷ sinh ra từ trong lửa, còn không thì đến cả hiệp sĩ cũng chẳng thể chịu đựng được nhiệt lượng và sự thiêu đốt này trong thời gian dài. Đó chính là lý do vì sao những linh hồn và tù binh kia lại đau đớn đến thế.

Thương đội mà Lucien đang đi cùng là “đoàn giao dịch dị giới” do Ma pháp Nghị viện tổ chức, tới đây quang minh chính đại để thực hiện  “hành vi giao dịch”. Xét cho cùng, ác quỷ cũng không phải là những “thánh nhân” phẩm hạnh thanh cao, thánh khiết, không cần thức ăn, của cải và đủ loại hưởng thụ; bọn chúng cũng cần những nguồn tài nguyên mà Địa ngục không có để rèn vũ khí, nâng cao thực lực, cũng cần duy trì lối sống hưởng thụ xa xỉ. Vì vậy, bọn chúng thường ủy thác cho một số ít những kẻ đi theo ác quỷ giúp thu thập đủ loại tài nguyên ở thế giới vật chất chính, sau đó tiến hành giao dịch tương đối công bằng.

Chuyện như thế này rõ ràng không thể tránh khỏi việc phải thông qua các pháp sư giỏi về thu thập và giả kim. Tương tự, Ma pháp Nghị viện cũng cần những vật liệu đặc thù chỉ có ở Địa ngục. Chưa kể, việc kiểm soát những loại giao dịch như thế này trong tay sẽ giúp hạn chế đám ác quỷ bành trướng thực lực, tránh việc một số ít những kẻ tham lam vì của cải, thực lực và sự an nghỉ của linh hồn sau khi chết mà cung cấp tài nguyên mang tính chiến lược vô tội vạ.

Tất nhiên, cũng chính vì hành vi giao dịch này mà các pháp sư trong quá khứ càng nhuốm thêm sắc thái tà ác.

Hai tên ác quỷ có màu da đỏ sẫm từ một con phố khác đi tới, tiện chân đá bay một linh hồn con người rồi hết sức cung kính nói với những người đứng đầu “đoàn giao dịch”: “Thưa các quý ngài pháp sư đáng kính, Ngài Công tước đang đợi hàng của các ngài ạ.”

Đối với khách của Công Tước Cương Thiết, đám ác quỷ không dám đắc tội dù chỉ một chút, bằng không sẽ rất dễ bị hắn đem tặng cho các pháp sư làm vật phẩm giao dịch, bởi toàn thân ác quỷ đều là “nguyên vật liệu”, lại có thể dùng làm vật triệu hồi hay làm đầy tớ. Bởi vậy, khi đối mặt với linh hồn con người và khi đối mặt với đoàn giao dịch này, chúng lộ ra hai bộ mặt khác nhau.

Thủ lĩnh của đoàn giao dịch, Seit, cao ngạo gật đầu, sau đó xoay người lại, mỉm cười nói với Lucien: “Thưa Ngài, ngài có muốn đến Tháp Thép không ạ?”

Là một pháp sư cao cấp, hắn sao có thể không nhận ra Thao Túng Nguyên Tử, Kẻ Hủy Diệt Tam Quan, Grand Arcanist Lucien Evans tiếng tăm lẫy lừng chứ.

Ngẩng đầu nhìn lên tòa tháp thép đỏ rực ở giữa trung tâm Thành phố Rực cháy, Lucien mỉm cười nói: “Ta không đi đâu. Công Tước Cương Thiết có lẽ cũng chẳng muốn thấy ta ấy chứ.”

Trên đỉnh Tháp Thép, Công Tước Cương Thiết toàn thân màu đen sắt vẻ mặt trầm trọng nhìn xuống phía dưới. Một huyền thoại đỉnh phong, một kẻ đã khiến biết bao huyền thoại phải ngã xuống, thực sự không phải là một vị “khách” dễ chịu. Điều này lại càng đúng đối với một kẻ chỉ mới ở huyền thoại bậc hai, phải dựa vào “Thành phố Rực cháy” mới miễn cưỡng đối kháng được với bậc ba như hắn.

“Nếu có việc gì, ngài có thể liên lạc với Collin ở Cân Linh hồn.” Seit không nói gì thêm nữa. Mạo muội truy hỏi hành tung của một Grand Arcanist không phải là việc làm khôn ngoan.

Cân Linh hồn là một “cửa tiệm giả kim” do Ma pháp Nghị viện mở tại Thành phố Rực cháy.

Lucien nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nhanh chóng hòa mình vào dòng ác quỷ và số ít những “thương nhân” đang đi lại trong thành phố thép.

‘Chúa Tể Địa Ngục chắc hẳn đã biết mình tới Địa ngục rồi. Liệu Hắn có ngăn trở mình không?’ Lucien hiểu rất rõ, Địa ngục xét trên một nghĩa nào đó chính là hóa thân của Maltimus. Bất luận cậu có che giấu tung tích để lẻn vào thế nào đi chăng nữa thì cũng khó mà qua mắt được Hắn, vậy chẳng thà cứ quang minh chính đại mà vào. ‘Tiếp theo sẽ tới Địa ngục Tĩnh lặng ở tầng tám trước, xem có thể tìm được cái Tinh Hạch đặc biệt kia hay không và gián tiếp thăm dò thái độ của Maltimus, sau đó mới tiến vào di tích Địa ngục Viễn cổ ở dưới tầng chín.’

Ý nghĩ vừa mới nảy ra, Lucien bỗng cảm nhận được gì đó, bèn quay đầu nhìn sang bên kia đường. Ở đó, một thiếu niên với nụ cười tràn đầy thỏa mãn trên mặt đang cầm một túi vật liệu đi về phía rìa của Thành phố Rực cháy.

Người sống ở nơi này chỉ có các pháp sư đến giao dịch và một số ít tín đồ của ác quỷ, cho nên thiếu niên này không nghi ngờ gì chính là một linh hồn. Có thể nhận ra điều đó từ trạng thái trôi nổi và cơ thể bán trong suốt của cậu ta.

Tuy nhiên, linh hồn ở trong Địa ngục này nếu không ngơ ngác như kẻ ngốc thì cũng tràn ngập oán hận và độc ác, không ai có thể giữ được trạng thái thần trí bình thường. Vậy mà linh hồn thiếu niên này lại rạng rỡ như ánh mặt trời, đem đến cho Lucien cảm giác như cậu ta vẫn còn “sống”.

‘Mình còn ‘ngửi’ thấy mùi của Địa ngục Tĩnh lặng nữa. Cậu ta từ nơi đó đến Thành phố Rực cháy để giao dịch ư?’ Cậu thầm suy đoán.

Thành phố Rực cháy là “cửa sổ đối ngoại” cho việc giao thương của Địa ngục. Còn các tầng Địa ngục khác thì vì nhiều lý do khác nhau mà chỉ tiến hành một số giao dịch bí mật.

Nghĩ đến việc linh hồn thiếu niên kỳ lạ này tới từ Địa ngục Tĩnh lặng, lòng tò mò của một Arcanist trong Lucien phát tác. Cậu bèn bám theo sau, tính xem xem cậu ta rốt cuộc đi đâu.

“Ông ơi, ông ơi, ác hồn thạch, lá Tinh Linh Thụ và thép núi lửa Tiêu Diễm ông cần cháu đã mua về rồi đây.” Thiếu niên kia rẽ vào một nơi cực kỳ hẻo lánh của Thành phố Rực cháy. Nơi này đến cả ác quỷ cũng hiếm khi lui tới.

Bên ngoài một công trình bằng thép bị bao bọc trong lửa, một ông lão có diện mạo tiều tụy đang chống gậy đứng đó. Trước mặt ông ta bày ra những chai rượu liệt diệm mà đám ác quỷ thích uống nhất, trông giống như một ông chủ quán rượu đến Thành phố Rực cháy để thu mua hàng hóa.

Con người? Lucien thoáng khựng lại. Vẫn còn có con người sống ở Địa ngục mà không bị ác quỷ xé xác ăn thịt ư?

Ngay khi Lucien đang định mở rộng trường linh lực để xem trên người ông lão này có ma thuật che giấu gì hay không, ông ta bỗng ngẩng đầu lên: “Momaman, cháu dẫn khách tới mà sao không nói với ông một tiếng?”

“Thiếu niên” Momaman ngơ ngác quay đầu lại, vừa hay trông thấy Lucien, người không hề che giấu hành tung: “Cháu… Cháu đâu có quen anh ta…”

“Thật ngại quá, tôi chỉ là tình cờ muốn làm quen với ông của cậu nên mới đi theo cậu tới đây thôi.” Lucien tùy ý nói.

Momaman nửa nghi hoặc nửa ngượng ngùng gãi đầu: “Ông tôi chỉ là một chủ quán rượu bình thường thôi, chẳng có gì đặc biệt hết. Chắc vị khách đây nhận nhầm người rồi.”

“Chủ quán rượu bình thường?” Lucien bật cười. Ở thế giới vật chất chính thì đúng là bình thường thật, nhưng đây là Địa ngục đấy.

Ông lão tiều tụy cúi người thu dọn mấy chai rượu liệt diệm, đôi mắt đục ngầu nhìn “thiếu niên” kia nói: “Momaman, đi mua thêm một trăm chai rượu thủy hồn nữa đi, đưa tới chỗ cũ nhé.”

Momaman gật đầu rồi vui vẻ chạy đi.

“Một linh hồn rất đặc biệt…” Lucien nhẹ giọng nói.

Đôi mắt ông lão bất chợt trở nên sắc sảo tinh tường: “Cậu muốn làm gì?”

“Không có gì, ta chỉ hơi tò mò thôi.” Lucien mỉm cười đáp. “Ta không có ác ý đâu. Nếu ông đến từ Địa ngục Tĩnh lặng, vậy cho phép ta nghe ngóng vài chuyện nhé.”

Ông lão đánh giá Lucien từ trên xuống dưới một lượt: “Cậu là pháp sư? Kiểu ăn mặc này chắc là người của Ma pháp Nghị viện rồi. Douglas không dạy các cậu là đừng có tùy tiện vào Địa ngục để thám hiểm sao?”

“Ông quen Ngài Chủ tịch ư?” Lucien nhướng lông mày bên trái. Nghe giọng điệu này thì hình như ông ta vẫn chưa biết Ngài Chủ tịch đã tấn thăng Á Thần rồi thì phải?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!