Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 825 - Cấp bậc và sức mạnh
15 Bình luận - Độ dài: 2,670 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Bầu trời xanh thẳm, vạn dặm không có một gợn mây, ánh nắng chan hòa chiếu xuống ma chướng Allyn vừa mới đóng lại, đồng thời nhuộm lên màn sương trắng nhạt một tầng ánh sáng màu vàng kim.
Cho dù là các Pháp sư huyền thoại như Oliver, Bergner hay những Arcanist bình thường như Heidi, Annick, Sprint, tất cả đều lộ ra bộ dạng kinh ngạc, mồm miệng há hốc, không làm sao khép vào được. Những lời miêu tả đầy trang nghiêm vừa rồi của Lucien Evans đã phác nên một hệ thống arcana rõ ràng, chặt chẽ và tự nhất quán, một hệ thống arcana bao hàm những vấn đề nan giải đã gây khó dễ cho các pháp sư suốt hàng vạn năm qua như bản chất ma thuật, bản chất linh hồn, phản hồi từ thế giới thực, v.v..
Dù Cậu mới chỉ đưa ra các khái niệm và giả thuyết, sau đó tiến hành diễn giải logic và rút ra kết luận chứ vẫn chưa có nghiên cứu chi tiết, kỹ càng, nhưng sự trùng khớp giữa kết luận với sự thật, với hiện tượng và thực nghiệm cũng đã đủ chứng minh cho tính chính xác tương đối của nó. Điều đó đã thổi bùng lên trong đầu bọn họ một cơn bão tư duy, đem đến cho bọn họ cú sốc mãnh liệt chưa từng có, cứ như thể bản chất của thế giới đã thấp thoáng hiện ra ngay trước mắt rồi vậy!
Đây chính là điều mà các Arcanist vẫn hằng khao khát theo đuổi!
Những khái niệm vừa mới mẻ vừa lạ lẫm tựa lời nói mê trong mộng như đa vũ trụ, không – thời gian đa chiều hay linh hồn bất diệt một lần nữa đã làm mới lại thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan của họ.
Thì ra “bầu trời sao” tượng trưng cho “thế giới thực” kia lại là một vũ trụ song song khác!
Thì ra cái chết của bản thân chỉ là việc hình chiếu của bản chất linh hồn tiêu tan!
Thì ra việc một số phong tục về cái chết từng được tuyên truyền, rằng sau khi chết sẽ bị Minh Thần phán xét, có linh hồn được trở lại làm những sinh vật thông minh như con người, rồng hay elf, có linh hồn lại biến thành những sinh vật bình thường như trâu ngựa, có linh hồn lại vĩnh viễn bị giam cầm dưới đáy địa ngục,… tất cả đều có lý do của chúng.
Nhưng nếu không còn ký ức, tính cách hiện tại, không có những dao động và khí chất đặc thù của riêng mình, thì đó có còn là chính mình nữa không?
‘Quả không hổ là Kẻ Hủy Diệt Tam Quan…’ Ngoại trừ những thường dân và quý tộc nghe không hiểu, còn lại, bất kỳ sinh vật có trí tuệ nào sở hữu nhận thức nhất định về thế giới đều thầm lặp lại cụm từ kia trong lòng. Những tòa nhà cao chọc trời, dòng chảy thép, cùng với các sinh vật thông minh mang diện mạo và đặc trưng của con người, tất cả những thứ hiện ra trước mắt nhưng không thể chạm tới vừa nãy đã buộc bọn họ phải nhìn thẳng vào mô hình lý thuyết này dù cho vẫn vô thức kháng cự. Chí ít đối với bọn họ, thứ này vẫn còn dễ ngửi hơn hiệu ứng người quan sát.
Nhưng việc Lucien chỉ dựa vào những lời giải thích “gần với” bản chất và bí ẩn của thế giới hơn, chỉ dựa vào việc giảng giải hệ thống arcana của bản thân mà đã có thể làm khơi dậy “phản hồi” từ thế giới thực, đập tan ranh giới giữa thần và người của Viken, chính việc đó còn khiến bọn họ sững sờ, không dám tin vào mắt mình hơn cả!
Dựa vào lý thuyết arcana để làm nổ tung đầu pháp sư là chuyện có thể xảy ra, mà tiền lệ cũng đã có nhiều. Chỉ có điều, Viken từ lâu đã không còn là pháp sư nữa. Không có thế giới nhận thức, Tín ngưỡng chi Tâm thì cũng đã kiểm soát tuyệt đối, ấy vậy mà lại bị Ngài Evans đập tan phòng ngự rành rành bằng miệng, bằng những lời giải thích về hệ thống arcana mới. Việc này khiến bọn họ không khỏi hoài nghi, rằng có phải mình vẫn còn đang nằm mơ hay không.
Đương nhiên, nếu không phải đang nằm mơ thì… Không biết vì sao, ánh mắt sợ hãi, tuyệt vọng mà họ dành cho Viken trước đó giờ đây lại biến thành ẩn chứa sự thương hại. Việc này quả thực quá đỗi vô tình, quá đỗi tàn nhẫn mà!
Nhìn thấy ranh giới nơi ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại ở quanh mình đang sụp đổ từng chút một, Viken dường như cũng ngẩn ra và bất động trong thoáng chốc.
Lucien dừng lại, không tiến gần thêm nữa. Cậu hạ tay phải xuống rồi khẽ cảm khái nói: “Chính vì vậy, ta luôn tin rằng ‘Thần’ có tồn tại. Mỗi chúng ta chính là vị thần của chính mình!
Ngươi không đi tìm cách khám phá bản chất linh hồn của chính mình, mà lại đi dung hợp những dao động linh hồn của người khác, tính thông qua số lượng để tìm ra con đường dẫn đến trạng thái đa chiều, mà điều đó thì hoàn toàn đi ngược lại thực tế. Giống như trong các phương trình toán học vậy, bọn ta thì cố gắng thêm vào biểu thức để triệt tiêu ẩn số, còn ngươi lại đi vừa tăng biểu thức vừa tăng ẩn số, chưa kể còn với số lượng tương đương nữa. Thế thì làm sao mà giải ra đáp án được?
Có những lúc, thay đổi về lượng chưa chắc đã tạo nên thay đổi về chất. Đúng hơn mà nói, phương hướng thay đổi về chất chưa chắc đã là thứ ngươi mong muốn.”
Khi nói đến đây, Lucien chợt nghĩ đến bản thân mình. Nếu không phải bản thân chuyển sinh đến đây vì lý do nào đó, trong người mang đặc trưng linh hồn của cả hai vũ trụ, đồng thời có thể tìm ra điểm chung bằng cách đối chiếu và mày mò, thì có lẽ Cậu đã không tấn thăng lên Á Thần nhanh đến vậy – Linh hồn của Lucien gốc dù rằng đã tan biến, thế nhưng vẫn còn sót lại mảnh vỡ, ví như đem đến khả năng ngôn ngữ cho Hạ Phong chẳng hạn.
Và việc “chuyển sinh” khi Hạ Phong chết đã khiến thư viện bị thiêu rụi cùng Cậu phát sinh biến đổi kỳ diệu, từ đó hình thành nên một kết nối giữa hai vũ trụ, tương tự như “thế giới nhận thức”. Đó là “thế giới nhận thức” của riêng Hạ Phong, là “mối liên kết” giữa Cậu và vũ trụ gốc. Chính vì vậy, khi thử nhập định lần đầu tiên để cảm nhận “thế giới thực”, Lucien mới có thể thành công dễ dàng đến thế.
Dạo ấy, Cậu còn tưởng là nhờ linh lực đột phá trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, nhưng giờ Cậu mới biết, mặc dù đúng là có nguyên nhân đó thật, nhưng nó lại không phải yếu tố chủ chốt. Phải biết rằng, trong lịch sử ma thuật không hề thiếu những thiên tài từ nhỏ đã sở hữu lượng linh lực vượt xa Lucien không biết bao nhiêu lần, nhưng lần đầu thử nhập định cũng chưa bao giờ dễ dàng, chóng vánh và đơn giản đến vậy!
Chính vì lẽ đó, người khác mới không thể kiểm tra được thư viện linh hồn của Lucien, cho dù có dùng cách thức nào đi chăng nữa cũng thế, giống như họ không thể trực tiếp phá hủy thế giới nhận thức vậy. Điều này đã thuộc vào loại nội dung sâu xa liên quan đến sự giao thoa, biến đổi giữa các vũ trụ, đến cả Lucien hiện tại cũng chưa thực hiện bất kỳ nghiên cứu kỹ càng nào, chỉ mới có khái niệm sơ bộ và một vài công thức ít ỏi mà thôi.
Việc bảo mật nội dung trong thư viện linh hồn rõ ràng là một cơ chế bảo vệ bản năng của Cậu. Nếu không, phản hồi từ “thế giới thực” sẽ vô cùng dữ dội, liên kết với vũ trụ gốc sẽ đột ngột tăng vọt, khiến cho “người chuyển sinh” không thể chịu đựng nổi, chưa biết chừng còn bị “kéo” ngược trở về.
Còn về việc tại sao lại chuyển sinh, nguyên nhân là gì, Lucien tạm thời không buồn phí công suy nghĩ, vì rất có khả năng đó chỉ là trùng hợp, tỉ như ngay khi linh hồn Lucien ở bên này tiêu tán, thể xác của Hạ Phong ở bên kia cũng vừa khéo mất đi, thế nên khi hai vũ trụ bước đầu cộng hưởng, sự đồng bộ kỳ lạ đã phát sinh chẳng hạn. Những phỏng đoán như vậy có rất nhiều, tất cả đều là chuyện có xác suất cực kỳ nhỏ.
Tuy nhiên, chừng này cũng chưa đủ để khiến Lucien phải kinh ngạc. Giống như con trai vậy, trừ một vài trường hợp đặc biệt, nếu truy ngược lên trên, chúng ta về cơ bản sẽ thấy mỗi thế hệ trong gia đình mình đều sẽ có ít nhất một người là nam. Nghĩ mà xem, từ thuở sơ khai đến giờ, xác suất để mỗi thế hệ sinh ra đều có ít nhất một người con trai sẽ nhỏ đến nhường nào? Bởi vậy, mỗi người chúng ta đều là một đứa trẻ may mắn cả!
Nghe những lời của Lucien, lửa giận trong lòng Viken bùng lên, những gương mặt linh hồn trong thân thể Ông ta kêu gào thảm thiết. Sau khi xóa đi phần lớn cảm xúc tiêu cực và tín lực, Ông ta xem chừng đã bắt đầu kiểm soát được sơ bộ “thân thể” của mình.
“Bất kể thế nào đi chăng nữa, ta cũng đã dung hợp được sức mạnh của Núi Thiên đường và Địa ngục Viễn cổ. Cho dù chưa có cấp bậc Chân Thần, ta cũng đã có sức mạnh ở trình độ Chân Thần rồi. Để ta xem xem liệu ngươi có đỡ nổi không!” Viken bất thình lình giơ tay phải lên. Dẫu không có quyền trượng bạch kim, xung quanh Ông ta vẫn hiện ra những thiên thần hư ảo đang phủ phục cầu nguyện:
“Hỡi Thần vĩ đại, Người là một, nhưng cũng là vạn!”
…
Khí tức của Viken nhanh chóng hóa mông lung rồi tăng vọt, đồng thời trở nên thiêng liêng, thoát tục. Thánh quang màu trắng sữa ngưng tụ lại trong lòng bàn tay Ông ta, thế rồi, với thân thể làm tâm, một luồng ánh sáng vô cùng vô tận bùng phát, nhắm thẳng vào Lucien mà quét tới!
Không ngờ Ông ta lại có thể kích hoạt Thần Giáng trong chớp mắt!
Có thể kích hoạt Thần Giáng trong chớp mắt mà không phải chịu bất kỳ di chứng nào!
Rõ ràng, bản thân Ông ta chính là nguồn gốc sức mạnh của Thần Giáng!
Ánh sáng màu trắng sữa thánh khiết khiến cho thời gian tựa như ngừng lại. Những huyền thoại đỉnh phong ở đằng xa lại chẳng hề có bất kỳ phản ứng nào, chỉ có một vầng trăng bạc, chín tầng Địa ngục và một thế giới trông hệt như thực nhô ra, phập phù chìm nổi trong biển ánh sáng thánh khiết, nhưng cũng khó mà ngăn cản thêm nữa.
Thần Giáng dội trúng người Lucien ở không xa trước mặt Viken. Màu trắng sữa sáng rực lên, nhấn chìm hết tất cả.
‘Chết rồi sao?’ Viken vừa kinh ngạc, vui mừng, vừa hoài nghi nghĩ thầm. Dưới đòn Thần Giáng được thi triển bằng sức mạnh của Chân Thần, không một Á Thần nào có thể đỡ nổi trực diện một đòn!
Ánh sáng của Thần Giáng tan đi, thời gian tựa như đang bị đóng băng chỉ trong chớp mắt liền chảy trôi lại như ban đầu. Và ngay trước mặt Viken, một bóng người mặc bộ suit đen dài hai hàng khuy từ từ hiện ra, vẫn gương mặt tuấn tú, ôn hòa, vẫn nụ cười lịch thiệp, nhã nhặn. Cầm trên tay một chiếc đồng hồ bỏ túi màu trắng bạc tinh xảo, Cậu bật nắp xem giờ.
Sao có thể? Bị trúng Thần Giáng mang sức mạnh của Chân Thần rồi mà sao lại có thể vẹn nguyên không sứt mẻ gì cơ chứ? Sao lại không có chuyện gì xảy ra cơ chứ?
Không chỉ Viken, mà cả Douglas, Maltimus, các cường giả huyền thoại xung quanh và pháp sư, hiệp sĩ dưới mặt đất đều nảy ra ý nghĩ tương tự.
Hình bóng của Lucien nhanh chóng ngưng tụ lại thành thực chất. Cậu thu lại nụ cười rồi nói: “Bản chất của Thần Giáng chính là chạm vào ‘mối liên kết’ giữa linh hồn ở không gian đa chiều và hình chiếu linh hồn, sau đó phá hủy nó và men theo nó để xóa sạch mọi dấu vết. Chính vì vậy, nó mới có thể trực tiếp khóa chặt linh hồn, dẫu cho có trốn tránh thế nào cũng không thoát được. Chính vì vậy, nó mới có thể tấn công từ khoảng cách cực xa. Chính vì vậy, nó mới có thể khiến cho những cường giả ngoài Á Thần không thể sống lại.”
Đoạn, Cậu lại mỉm cười: “Chính vì vậy, khi đã hiểu rõ bản chất và cơ chế hoạt động của nó, đồng thời ở đẳng cấp Á Thần cũng đã cảm nhận được ‘mối liên kết’ kia, thì ta có thể tạm thời men theo mối liên kết ấy để rời khỏi ‘chiều không gian’ này, sau đó tái thiết lập phương thức hình chiếu mới để quay trở lại. Ngươi đương nhiên không thể đánh trúng ta được.”
“Không, không thể nào!” Thần Giáng chính là nguồn gốc cho sự tự tin của Viken, mà Thần Giáng ở đẳng cấp Chân Thần thì lại càng như vậy. Sự thật trước mắt khiến hai mắt Ông ta đỏ ngầu, một lần nữa trở nên điên cuồng, thánh quang trong tay tiếp tục ngưng tụ!
“Người là một, nhưng cũng là vạn.”
…
“Là tức thời, nhưng cũng là vĩnh cửu.”
…
“Là đấng sáng tạo, và cũng là đấng thống trị.”
…
Những đòn Thần Giáng được tung ra, nhưng hình bóng của Lucien lại cứ thoắt ẩn thoắt hiện, sau đó xuyên qua ánh sáng vô tận và tới gần Viken.
“Ta biết bản thân mình là gì, đang ở trạng thái nào, cũng biết Thần Giáng là gì, nên làm thế nào để tránh, thế cho nên đây mới thực sự là cấp bậc Á Thần. Còn ngươi, chỉ có sức mạnh của Chân Thần chứ không có cấp bậc của Chân Thần hay Á Thần. Ngươi chẳng hiểu cái gì cả, cũng chẳng biết cái gì hết, dựa vào đâu mà đòi đánh trúng được ta?”
Vẻ mặt của Lucien trang nghiêm mà đầy thương hại. Cậu giơ tay phải lên, đồng thời trầm giọng nói: “Trong điều kiện bình thường, những ‘phép thuật tương tự’ đạt tới đẳng cấp Chân Thần sẽ đủ khả năng công kích thẳng vào bản chất linh hồn ở không gian đa chiều, từ đó khiến linh hồn hoàn toàn tan biến.”
Sau lưng cậu, khoảng trời sao mênh mông lại một lần nữa hiện ra, quả cầu lửa khổng lồ và tinh cầu xanh thẳm chầm chậm quay.
15 Bình luận