Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 804 - Thuật truyền tin mới
24 Bình luận - Độ dài: 2,926 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Tại Vũ trụ Nguyên tử, trong tháp Babel.
Khi Lucien trở về, Natasha vẫn còn đang đứng ngẩn người trước “màn hình phát trực tiếp cỡ nhỏ”, đôi mắt nhìn về phía trước, hai tay không ngừng xoay xoay thanh Kiếm Chân Lý.
“Sao thế?” Lucien kỳ quái hỏi. Với trình độ arcana của cô, sốc xong rồi thì cũng không đến mức ngây ra như phỗng lâu vậy chứ?
Nghe thấy giọng của Lucien, như thể vừa bừng tỉnh khỏi giấc mộng, Natasha hai mắt tím bạc bừng sáng nói: “Mặc dù thí nghiệm lựa chọn trễ này chưa thể chứng minh một cách chắc chắn rằng trình tự trước sau nghiêm ngặt của ‘luật nhân quả’ có thể bị phá vỡ, nhưng em đang nghĩ, liệu thanh Kiếm Chân Lý này có phải cũng dựa trên nguyên lý đó không, thế nên nó mới khiến cho mọi phương thức phục sinh mất đi hiệu lực?”
Lucien vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô, mắt đảo từ trên xuống dưới quan sát, khiến một người vốn luôn tự tin và kiên định như cô cũng phải hơi ngẩn ra một chút. Lẽ nào mình đoán đúng rồi?
Bầu không khí im lặng nặng nề này kéo dài vài phút. Ngay khi Natasha không chịu nổi nữa mà định tiếp tục nói, Lucien đột nhiên phá ra cười, cười đầy sảng khoái: “Em nghĩ nhiều quá rồi.”
“Thế à? Cái này đúng là không phải sở trường của em rồi!” Natasha không hề cảm thấy bị đả kích, dáng vẻ tỏ ra như thể đó là lẽ đương nhiên.
Lucien không cười nữa mà nhẹ nhàng gật đầu nói: “Có thể chủ động nghĩ về nguyên lý arcana tương ứng với huyết mạch Kiếm Chân lý đã là một tiến bộ lớn rồi. Chỉ khi hiểu rõ nó rốt cuộc là gì, em mới có thể biết đi như thế nào. Dù hiện tại vẫn chưa dám khẳng định, nhưng anh đã lờ mờ có ý tưởng về sức mạnh huyết mạch của em rồi. Đợi anh từ Địa ngục Viễn cổ về xong, chắc anh sẽ có thể cho em câu trả lời.”
“Thật sao?” Nghe Lucien nói, Natasha vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Việc con đường hiệp sĩ tới đây nên đi như thế nào chính là một trong những mối quan tâm cốt lõi của đời cô. Những trải nghiệm “tĩnh tâm” hàng tháng đã giúp cô hiểu rằng, muốn tìm ra con đường hiệp sĩ của riêng mình thì việc hiểu hoặc làm rõ huyết mạch của bản thân chính là một tiền đề không thể thiếu. Bằng không, cùng lắm cô cũng chỉ có thể giống như Thời Quang Chi Tâm, tích lũy hàng trăm năm để trở thành Hiệp sĩ huyền thoại bậc ba, chứ muốn tiến xa hơn nữa thì nghĩ cũng đừng nghĩ tới.
Mà đối với một hiệp sĩ giỏi chiến đấu và có ý chí kiên cường như cô mà nói, việc mày mò nghiên cứu huyết mạch của bản thân này chính là điểm yếu, có khi phải tốn một khoảng thời gian rất dài mới có thể tự mình ngộ ra. Nhưng may thay, bên cạnh cô lại có một Grand Arcanist, một Grand Arcanist nổi tiếng với khả năng nghiên cứu!
Sau khi nói xong, Natasha lại chú ý đến một điểm quan trọng khác: “Anh định tới Địa ngục Viễn cổ sao?”
Cô không tiếp tục truy hỏi vấn đề trước đó nữa, bởi cô tin rằng Lucien chắc chắn sẽ không lừa mình trong một chuyện quan trọng như vậy. Cậu đã nói có ý tưởng thì nhất định là có ý tưởng, cứ đợi cậu trở về từ Địa ngục Viễn cổ là sẽ rõ.
“Hai thí nghiệm lần này đã giúp anh gặt hái được rất nhiều. Đợi xây dựng xong vài thần chú nữa thì cũng đến lúc anh phải tới Địa ngục Viễn cổ một chuyến để kiểm chứng một ý tưởng của mình rồi. Đến lúc đó, tất cả đều sẽ có đáp án.” Lucien mập mờ nói. “Mặc dù Chúa Tể Địa Ngục đã giáng thế ổn định vào thế giới vật chất chính, nhưng chân thân của Hắn chắc chắn vẫn ở sâu trong Địa ngục, vậy nên lần này anh sẽ đi một mình. Vả lại cục diện hiện tại sóng ngầm cuồn cuộn như vậy, em ở lại Rentaro cũng có thể kịp thời ứng biến.”
Natasha mím môi rồi chậm rãi gật đầu: “Được.”
Cô rất rõ, dù mình có Khiên Chân Lý và Kiếm Chân Lý, chiến lực thực tế thì tương đương với huyền thoại bậc ba, nhưng khi đối mặt với Á Thần thì vẫn sẽ bị nghiền nát. Hơn nữa, cô không phải pháp sư, không có nhiều phép bảo mệnh kỳ quái, đi theo tới Địa ngục Viễn cổ chỉ tổ làm vướng chân Lucien. Cậu là huyền thoại đỉnh phong, muốn đánh thì đánh, muốn đi thì đi, cho dù phải đối mặt với Á Thần đi chăng nữa thì cũng có đầy cách tẩu thoát.
“Trong thời gian gần đây, anh đã phát triển một thần chú huyền thoại mới có thể giúp chúng ta ‘liên lạc’ xuyên giới. Một khi có chuyện gì đột phát, chúng ta sẽ có thể thông báo ngay cho nhau.” Lucien cố gắng chuẩn bị thật chu toàn, tuy nhiên cậu cũng không quá lo lắng. Có Ngài Chủ tịch tọa trấn ở Allyn, trừ phi Viken không cần mạng nữa mà thi triển Thần Giáng, hoặc là tất cả các Á Thần còn lại liên thủ, không thì thực sự chẳng có chuyện gì đáng để phải liên lạc xuyên giới cả. Ngược lại, chính cậu khi tiến vào Địa ngục Viễn cổ mới có nhiều khả năng chạm trán với những chuyện kỳ quái nhất.
“Liên lạc ‘xuyên giới’?” Natasha lặp lại. Với kiến thức của mình, cô cũng chưa từng nghe nói ngoài việc thiết lập một “cổng dị giới” ổn định ra thì còn có cách liên lạc xuyên giới nào khác, thành thử khá là nghi hoặc và tò mò.
Lucien gật đầu rồi mỉm cười nói: “Thần chú liên lạc huyền thoại này quả thực có thể liên lạc xuyên qua dị độ không gian, thế nhưng chỉ có thể sử dụng một lần, mà thông tin truyền đi cũng có hạn, chưa kể còn cần phải quy ước trước các mã hóa liên lạc nữa. Đại loại… Đại loại là khi bên em xác định được một trạng thái nào đó, thì bên anh sẽ sụp đổ sang một trạng thái tương ứng khác, sau đó thu thông tin thông qua việc tổ hợp các trạng thái ấy, giống như mã hóa nhị phân vậy.”**[note88658]
“Nghe có vẻ như lại dựa trên những tính chất kỳ quái của hạt vi mô ấy…” Natasha tiếp xúc nhiều thành quen, bèn đưa ra phán đoán một cách rất chắc chắn. Kế đó, cô điều chỉnh lại cảm xúc rồi tặc lưỡi nói: “Anh nói là anh gặt hái được không ít thứ từ hai thí nghiệm hôm nay, đó rốt cuộc là cái gì? Là khẳng định được hiệu ứng người quan sát, hay là việc luật nhân quả có thể bị phá vỡ?”
Lucien có thể cảm nhận được sự tò mò mà cô vẫn luôn che giấu, bèn cười hề hề nói: “Đối với anh ấy mà, thu hoạch quan trọng nhất chính là, với kiểu thiết kế và điều kiện thí nghiệm như vậy mà dùng electron cũng có thể hoàn thành được hai thí nghiệm đó. Vốn dĩ anh và Ngài Chủ tịch định dùng photon cơ.”[note88659]
“Cái này có gì khác biệt sao?” Natasha không hiểu. Thí nghiệm thì cô xem hiểu, nhưng những vấn đề sâu xa liên quan đến lý thuyết như thế này thì không phải là thứ mà một người chỉ yêu thích một cách nghiệp dư như cô có thể hiểu được.
“Khác á? Cái này liên quan đến lý thuyết trường lượng tử này, cơ học sóng này, cơ học ma trận…” Lucien cố ý nêu ra một loạt các lý thuyết.
“Dừng, dừng, dừng.” Natasha nghe mà to cả đầu, bèn vội vàng kêu dừng rồi chuyển chủ đề: “Trong thí nghiệm đầu tiên ấy, thí nghiệm được thiết kế sao cho thông tin về đường đi của electron bị xóa, khiến người làm thí nghiệm không thể thu thập được phần thông tin này, cho nên các vân giao thoa vẫn như cũ, tạo cảm giác như ‘hiệu ứng người quan sát’ đang tồn tại. Nhưng điều đó vẫn chưa đủ để chứng minh vấn đề. Nếu thông tin về đường đi không bị xóa, mà chỉ là người làm thí nghiệm bị bịt mắt, bịt tai, mọi giác quan đều bị che lại, thế thì các vân giao thoa có còn tồn tại không? Như vậy cũng đâu còn ‘người quan sát’ nữa?”[note88660]
Lucien sửng sốt nhìn Natasha một cái. Có lẽ chính vì không hiểu rõ, cô mới có thể hỏi ra được một vấn đề như vậy.
Cậu thoáng suy nghĩ rồi trầm giọng cười nói: “Ai biết? Sẽ chẳng có ai biết kết quả đâu, bởi vì một khi có người quan sát thì tức là ‘người quan sát’ đã xuất hiện rồi. Còn nếu không có ai quan sát thì kết quả đó có quan trọng không? Dù sao cũng làm gì có cách nào kiểm chứng.”
“Vậy giả sử có một tồn tại thần bí nào đó đứng ngoài quan sát mà không gây ra hiệu ứng người quan sát đi…” Natasha phát huy trí tưởng tượng của mình. “Hay là anh cứ thử đoán một chút dựa trên suy luận lý thuyết thuần túy xem?”
“Anh đoán á?” Lucien cười cười. “Anh đoán là có thể có vân giao thoa… mà cũng có thể là không có, hahahaha.”
Natasha ngửa đầu nhìn trần nhà, quyết định không thảo luận vấn đề arcana với cậu nữa.
……
Tháng Sáu năm 830 Thánh Lịch, tiết trời nóng như đổ lửa, tưởng chừng có thể thiêu cháy vạn vật.
Bên trong Đại Giáo đường Cứu rỗi tại Anhadur, một thành phố nổi tiếng của Vương quốc Syracuse.
Một đại giám mục nôn nóng đi đi lại lại trước phòng cầu nguyện, chờ đợi ngài Hồng y tiếp kiến.
‘Sao ngài ấy vẫn chưa cầu nguyện xong chứ. Trang viên gần đây lại phát hiện ra tà giáo mới rồi…’ Đại giám mục nọ vừa đi tới đi lui vừa sờ đầu mà thở dài. Trong vài năm trở lại đây, tà giáo mọc lên như nấm sau mưa, vừa trấn áp xong một đám thì đám khác lại trồi lên, khiến một người đang độ sung mãn nhất như hắn cũng sớm bạc trắng cả đầu. ‘Với lại bọn tà giáo lần này hình như còn có thể triệu hồi cả tà vật cấp cao nữa. Nếu như không có ngài Hồng y ra tay, chỉ dựa vào mấy người của Tòa Thẩm Giáo thì khó mà tiêu diệt tận gốc được.’
Nghĩ đến cuộc vây công ở bên kia đang hết sức cấp bách, đại giám mục nọ càng lúc càng sốt ruột, bèn quyết định lấy hết can đảm gõ cửa thúc giục.
“Cốc cốc cốc.” Đại giám mục cong ngón tay gõ lên cánh cửa. Nhưng hắn chỉ vừa mới dùng chút lực, cánh cửa đã kêu “kẹt” một tiếng rồi lùi về sau, để lộ ra một khe hở.
‘Cửa không đóng?’ Đại giám mục nọ chợt có cảm giác không ổn, bèn vội vàng đẩy cửa mở ra rồi phóng mắt nhìn vào bên trong.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn đanh lại.
Phía trước cây thánh giá trong phòng cầu nguyện, một chiếc áo choàng Hồng y rách nát đang lặng yên nằm đó, bên trên có những dấu vết cháy sém kỳ lạ.
“Ngài Hồng y… Ngài ấy bị thánh quang nuốt chửng rồi?” Đại giám mục nọ hoang mang lẩm bẩm.
Hắn nghĩ ngay tới chuyện này không phải vì phản ứng nhanh nhạy, mà là vì trong nửa năm trở lại đây, cùng với việc kết quả từ hai thí nghiệm tư duy của “Kẻ Hủy Diệt Tam Quan” Lucien Evans được lan truyền rộng rãi, đã có đến mấy chục vị Hồng y bị thánh quang nuốt chửng trong khi đang cầu nguyện. Điều này khiến cho mọi người cứ hễ nhắc đến cái tên Lucien Evans là lại không tự chủ được mà tâm sinh lòng sợ hãi, mặt mũi bay hết màu.
……
Bầu trời ảm đạm xám xịt, không gian cả một tiếng động cũng không có. Linh Giới vẫn luôn đơn điệu và tẻ nhạt như vậy.
Hai tay đút trong túi chiếc áo khoác dài của bộ suit đen hai hàng khuy, Lucien chậm rãi tản bộ giữa những sinh vật bất tử. Đám ghoul giương nanh múa vuốt, đám cương thi hung ác nhưng chậm chạp, đám u linh thơ thẩn phiêu dạt, cả đám xác ướp quấn đầy băng gạc, chúng bao quanh cậu, thế nhưng lại chẳng nhận biết được sự tồn tại của cậu, bởi cậu lúc này đem đến cho người ta ảo giác như đang khuếch tán khắp không gian.
Cứ thế, Lucien lặng lẽ băng qua vùng đồng bằng chết chóc này và đi tới Thánh điện Tử linh. Những sinh vật bất tử huyền thoại canh giữ ở gần đó cũng không phát giác ra cậu, để cho cậu vừa tham quan vừa thâm nhập cứ như du khách.
Suốt dọc đường, cậu không hề gặp phải bất cứ tử linh có trí tuệ nào, tựa như chúng đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm nên không dám lại gần vậy.
Lucien vừa đi vừa quan sát, để ý xem trong Thánh điện Tử linh có gì thay đổi hay không, nhưng lại chẳng phát hiện được gì. Mãi đến khi tới Lò Linh hồn và chuẩn bị tiến vào Thế giới Cổng, cậu mới cảm nhận được đám tử linh huyền thoại như Vu Yêu Vương đang lảng vảng xung quanh. Chẳng qua, chúng cũng cảm thấy không nhất thiết phải ra tay, bởi dù sao Lucien cũng đã tới đây hai lần rồi (lần thứ hai là lần liên lạc với “quái vật” Viken để mời hợp tác), có tới thêm vài lần nữa cũng đâu mất gì mới, mắc gì phải liều mạng?
Đám này cuối cùng cũng bị đánh cho sợ rồi.
Ngẩng đầu nhìn lên Lò Linh hồn, nhìn vào “khuôn mặt” chồng chập giữa “Lucien” và “Hạ Phong”, Lucien nhỏ giọng cười cười rồi đi tới lối vào Thế giới Cổng.
“Ngươi lại đến đây làm cái gì?” Giọng nói khàn khàn của “quái vật” Viken vang lên. Chuyện lần trước đã khiến tình cảnh của Hắn tệ đi không ít.
Lucien cười khẩy một tiếng: “Ta đến để báo cho ông biết, ta đang chuẩn bị tới Địa ngục Viễn cổ một chuyến.”
“Có thế thôi mà ngươi cũng đến đây?” Giọng “quái vật” Viken cao vút lên. Hắn cảm thấy Lucien mới đúng là kẻ điên.
Lucien lấy Nguyệt Thời Kế ra, bật nắp xem giờ: “Không được à? Ừm, cho ông biết xong rồi thì ta cũng phải chuẩn bị khởi hành đây.”
“Quái vật” Viken cạn lời.
Lucien quay người rời đi, trong lòng thầm nhủ: ‘Không có gì thay đổi cả à…’
Đến khi cậu đã rời xa Thánh điện Tử linh, từ trong khu vườn gần lối vào, một ông già chậm rãi bước ra. Ông ta đầu đội vương miện thần thánh, tay cầm quyền trượng bạch kim, ánh mắt thâm trầm nhìn về hướng cậu vừa biến mất. Đây rõ ràng chính là Giáo hoàng Viken!
–––––––––––––––––––––––––––––––––––
**Giải thích chi tiết hơn về đoạn mô tả cơ chế của phép liên lạc này:
– “Khi bên em xác định được một trạng thái nào đó, thì bên anh sẽ sụp đổ sang một trạng thái tương ứng khác”: Do trong vướng víu lượng tử, hai hạt có thể ở trạng thái vướng víu. Trước khi đo, chúng tồn tại ở trạng thái chồng chập, còn sau khi một hạt bị đo, hạt kia sẽ lập tức sụp đổ sang trạng thái tương ứng, dù khoảng cách xa đến đâu. Và trong sụp đổ hàm sóng, trước khi quan sát, nhiều khả năng có thể cùng tồn tại, nhưng sau khi quan sát thì chỉ còn một kết quả. Vậy nên “công tắc” kích hoạt thần chú mới này của Lucien sẽ chính là hiệu ứng người quan sát.
– “Chỉ dùng được một lần”: Do một cặp hạt vướng víu sau khi đo thì trạng thái sẽ bị phá hủy, dẫn đến không thể dùng lại để truyền thêm thông tin.
– “Cần quy ước trước mã hóa liên lạc”: Do vướng víu không tự truyền đi thông tin có ý nghĩa, thế nên muốn đọc ra thông tin thì hai bên phải quy ước trước như A = 0, B = 1, sau đó giải mã bằng tổ hợp kết quả.
– “Giống mã hóa nhị phân”: Do mỗi lần sụp đổ sẽ ra 0 hoặc 1, mà ghép nhiều lần thì chúng sẽ thành thông tin, vậy nên mới nói giống mã nhị phân.
24 Bình luận
Nhưng tin vui là lịch đăng chương hiện tại sẽ không bị gián đoạn :))