Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 760 - Kẻ Thống trị Lòng đất

Chương 760 - Kẻ Thống trị Lòng đất

*Edit: Lắc

Natasha mượn ánh sáng xanh lam mờ ảo đằng xa để cẩn thận quan sát xung quanh: một bên là khoảng không hình cầu, bên kia là nước biển đen kịt, sâu thẳm đầy áp bức cùng đủ loại “quái vật” biển kỳ dị, cổ quái khác nhau. Hai bên tách bạch rạch ròi, không lẫn vào nhau chút nào.

“Phần nước biển kia có vẻ bị đặc thù của Cổng Lam gạt ra ngoài, bên trong ngay cả một chút không khí cũng không có. Muốn qua mặt được cảm ứng của Hailkes sẽ khó lắm đây.” Cô phán đoán.

Vốn dĩ với lượng ma thuật kỳ quái mà Lucien nắm giữ, muốn lặng lẽ tiếp cận khu vực xung quanh Cổng Lam là rất nhẹ nhàng. Nhưng căn cứ vào tin tức của Doris và tư tế kia, thì Hailkes đang ở ngay trước Cổng Lam. Với thực lực huyền thoại đỉnh phong và cảm ứng trực giác tương ứng của hắn, việc lặng lẽ tiếp cận trong điều kiện không có nước biển, cá, hải quái, vi sinh vật và thực vật biển che chắn quả thực là một điều vô cùng khó khăn.

Lucien khẽ gật đầu rồi quan sát lại một lượt môi trường xung quanh. Thân thể cậu chợt nặng thêm, chìm xuống đáy biển rồi giẫm lên “mặt đất” ngập đầy khoáng vật, tài nguyên phong phú.

“Em canh ở đây nhé, anh vào trong xem trước.” Trong đầu Lucien đã có một ý tưởng.

Natasha không do dự liền nhẹ nhàng gật đầu: “Được. Nếu có chuyện gì xảy ra, em sẽ lập tức bay qua đó ngay.”

Cô rất rõ, về năng lực trinh sát, ẩn nấp và thâm nhập, bản thân có một sự chênh lệch khó mà tưởng tượng được so với Pháp sư huyền thoại. Những thần chú kỳ quái đến mức vượt ngoài phạm trù lý giải mới chính là lựa chọn thích hợp nhất cho những lúc thế này. Nếu như cố chấp đòi theo, thì một khi phát sinh tình huống bất ngờ nào đó, cô ngược lại sẽ làm liên lụy đến Lucien, như khiến cậu phải thi triển thêm hai thần chú nữa mới có thể che đậy được dấu vết chẳng hạn.

Đương nhiên, không phải lúc nào năng lực trinh sát và thâm nhập của pháp sư cũng luôn mạnh hơn hiệp sĩ, chỉ là huyết mạch chuyên về tấn công, xung phong như Kiếm Chân lý thật sự không thể thực hiện được những nhiệm vụ đòi hỏi mức độ tinh vi như vậy, còn các huyết mạch đặc thù chuyên về mặt này thì chưa chắc đã thua kém pháp sư.

Thấy Natasha đồng ý, Lucien mỉm cười kích hoạt mô hình ma thuật trong linh hồn. Sở dĩ cậu yêu cô một phần cũng là vì cô dứt khoát, không dông dài, biết nặng nhẹ, biết cân nhắc thiệt hơn, không quá nặng cảm tính nhưng vẫn giữ được niềm tin căn bản của mình.

Một tầng ánh sáng màu vàng nâu nổi lên trên cơ thể Lucien và bao phủ toàn thân cậu. Nhờ sự hỗ trợ từ siêu ma kỹ,[note84858] dao động ma thuật nhỏ đến mức khó bề nhận ra.

Bên trong ánh sáng màu nâu vàng ấy, thân thể Lucien bỗng nhiên mềm ra, sau đó, toàn bộ các vật phẩm, bao gồm cả Áo Choàng Grand Arcanist, đều theo cơ thể biến thành một vũng bùn nhão!

“Slime à?” Giọng nghi hoặc của Natasha truyền đến trong kết nối tâm trí. Cô chưa từng thấy loại ma thuật kỳ quái thế này bao giờ, vậy nên chỉ có thể đoán theo hướng gần nhất.

Thân thể nhão như bùn của Lucien uốn éo hòa vào đất dưới đáy biển. Linh lực của cậu dường như biến thành vô số xúc tu, không ngừng vươn dài ra bốn phía, tạo thành một “mạng lưới linh lực” và đưa toàn bộ khu đất gần đó vào tầm kiểm soát của mình.

“Không phải, đây là Kẻ Thống trị Lòng đất, một thần chú bậc chín hiếm thấy. Cổng Lam chỉ đẩy nước biển ra ngoài chứ không làm đáy biển sụp xuống nên vừa hay dùng được.” Lucien giải thích cho Natasha. “Đây dù sao cũng vẫn có thể coi là ‘lòng đất’.”

Natasha không hỏi thêm nữa, chỉ siết chặt Kiếm Chân Lý, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi đột kích, còn Lucien thì chìm sâu hơn vào trong lòng đất rồi lặng lẽ tiến lại gần Cổng Lam.

So với sự tăm tối của biển sâu, bóng tối dưới lòng đất càng nặng nề hơn, khiến người ta cảm thấy như có thể bị chôn vùi ở đây bất kỳ lúc nào. Mặc dù có thể nhận biết được tình hình bên ngoài thông qua các xúc tu linh lực đâm xuyên lên mặt đất, nhưng cậu vẫn có cảm giác thời không hỗn loạn, không rõ hôm nay là ngày nào, năm nào.

Sau khi đi được hai, ba trăm kilomet, Sao chủ Định mệnh trong linh hồn Lucien chợt rung lên. Những xúc tu linh lực đang vươn khỏi mặt đất lập tức thu lại, đà tiến về phía trước cũng ngừng đột ngột. Cả người cậu lặng im cuộn lại thành một trạng thái kỳ quái ngay trong lòng đất.

Không thể tiến thêm nữa. Phía trước chính là phạm vi “phòng ngự tuyệt đối” của Chúa Tể Vô Biên Hải Hailkes!

Phạm vi “phòng ngự tuyệt đối” là khu vực mà một huyền thoại đỉnh phong kiểm soát gần như triệt để. Dựa vào thực lực cá nhân cao thấp và sở trường khác nhau mà nó có lớn có nhỏ, nhưng tuyệt không ngoại lệ, không một ai có thể lẻn vào phạm vi này mà không khiến họ cảnh giác, cho dù có là Á Thần cũng không.

Thế cho nên, mọi cuộc tập kích huyền thoại đỉnh phong đều được phát động từ bên ngoài phạm vi này, hoặc là ẩn mình từ trước dưới sự che chắn của mục tiêu khác. Thế cho nên, Nữ Hoàng Elf mới tập kích Vương tử Ác ma tiền nhiệm dựa vào chính tế đàn do nó tự tay thiết lập. Thế cho nên, Chúa Tể Hắc Ám trước khi thôn phệ mới quy phục nó, “phục vụ” bên cạnh nó. Thế cho nên, Lucien mới nghĩ nếu như có loài cá biển nào khác, cậu sẽ trà trộn vào giữa bọn chúng, từ đó có cơ hội nhất định tránh được “cảm ứng tuyệt đối” của Hailkes – trong trường hợp hắn có chuyện khác làm phân tâm.

Dù rằng linh lực giống như xúc tu của Lucien đã được thu về khá nhiều, hơn nữa khoảng cách giữa cậu và mặt đất vẫn còn một đoạn không nhỏ nữa, nhưng giữa cát sỏi, đất đá luôn có rất nhiều khe hở để trở thành “mắt phụ” của Kẻ Thống trị Lòng đất, từ đó cho phép cậu lờ mờ “nhìn thấy” được tình hình bên ngoài.

Ở vị trí cách đó không quá xa có một tòa cung điện tráng lệ. Nó không có tường bao, toàn bộ đều được chống đỡ bởi những cột đá khổng lồ.

So với Thánh điện Tử linh, cung điện này không đồ sộ bằng, chỉ tương đương với cung Nekso, hơn nữa trên những cột đá còn loang lổ dấu vết cổ xưa, thi thoảng còn có thể thấy rõ chỗ thì gãy, chỗ thì đổ, giống hệt như các thành phố cổ bị biển sâu nhấn chìm.

Cung điện này có hình tròn, ở chính giữa là một tế đàn lộ thiên. Phía trên tế đàn là một cánh cổng màu xanh biếc, hư ảo như có như không. Cánh cổng này khiến Lucien có cảm giác quen thuộc kỳ lạ, bởi vì nó giống với Lò Linh hồn: siêu việt, tách bạch, gần ngay trước mắt nhưng lại xa tận chân trời, dường như mãi mãi cũng không thể chạm tới, không thể đến gần.

‘Đúng là có chút giống…’ Ngay từ lúc nghe Doris miêu tả, Lucien đã cảm nhận được sự tương đồng giữa Cổng Lam và Lò Linh hồn. Hơn nữa, nó cũng có chỗ giống với “ánh sáng thần tính”, đó là ở sự biến ảo bất định, cao cao tại thượng. ‘Có lẽ đây chính là những biểu hiện khác nhau của bản chất thế giới, thế nên mới đem đến cảm giác tương tự như vậy.

Cổng Lam không mấy hài hòa với tế đàn và cung điện này. Hoàn toàn không cảm nhận được dấu vết của thời gian ở nó, còn tế đàn và cung điện lại in hằn sự tàn phá của năm tháng. Mật thất Bất diệt với Hành lang Bất diệt, Lò Linh hồn với Thánh điện Tử linh còn có vẻ hài hòa hơn nhiều…’ Lucien nhận diện những điểm bất thường trong môi trường, sau đó đưa ra suy luận sơ bộ: ‘Hẳn là một cường giả hải tộc nào đó từng kiểm soát nơi này đã xây lên cung điện và tế đàn để tô điểm thêm cho địa vị của Cổng Lam. Nhưng kẻ đến sau lại không mấy quan tâm tới những thứ phụ thêm này, thành thử mới có cảm giác tiêu điều, cũ kỹ như vậy.’

So với cung điện đầy dấu tích đổ nát, tế đàn lại hoàn chỉnh hơn rất nhiều. Gần Cổng Lam và tám mặt của tế đàn đều có một vài ký hiệu kỳ quái, vừa mới lạ vừa khó hiểu. Ngay cả một Grand Arcanist học thức uyên bác như Lucien cũng không thể phân biệt được đó là loại văn tự nào, chỉ cảm thấy mọi ký hiệu và hoa văn lập thể đều đơn giản nhưng cổ kính, tựa như bên trong hàm chứa những bí ẩn vô cùng vô tận.

‘Là loại văn tự giống như Thánh ngôn Hắc ám do Hailkes và những kẻ từng kiểm soát Cổng Lam tạo ra dựa trên đặc tính của nó ư?’ Lucien suy đoán nguyên do. Bất luận thế nào, ảnh hưởng của những “văn tự phi phàm” cơ bản này lên môi trường xung quanh vẫn đang thể hiện tác dụng của chúng, từ đó cho phép cậu chậm rãi phân tích ý nghĩa của từng văn tự và hiệu quả của toàn bộ pháp trận.

Phía dưới tám mặt của tế đàn là những pháp trận hiến tế máu quen thuộc, bên trong có rất nhiều sea elf, murloc gipps, nhưng số lượng murloc kuo-toa, cá ngựa biến dị, sứa kịch độc và á long biển sâu thì còn nhiều hơn.

Thời điểm Lucien chú ý đến nơi này thì pháp trận hiến tế máu đã được kích hoạt. Những sinh linh đáng thương kia đã bị rút sạch sự sống, đứng im bất động như những cái xác khô. Xung quanh họ ngưng tụ ánh sáng màu trắng sữa và màu đỏ đặc quánh, những cảm xúc như đau đớn, căm hận, tuyệt vọng tràn ngập, gần như hóa thành thực chất.

Trên tế đàn, phía trước Cổng Lam có hai sinh vật kỳ dị đang đứng. Một trong số đó là một murloc cao lớn, vạm vỡ ngang với cự nhân băng sương. Vảy trên người hắn không phải xám bạc, cũng không phải đỏ máu, mà là màu xanh thẫm trong suốt như đá quý.

Trên đầu hắn đội vương miện màu lam, khiến nửa khuôn mặt bị che đi dưới bóng tối kỳ quái, chỉ có đôi mắt lạnh lùng màu đỏ thẫm cùng với đôi môi cương ngạnh ở nửa dưới khuôn mặt lộ ra ngoài, để lại một ấn tượng sâu sắc. Tứ chí hắn cường tráng, mạnh mẽ, khác hẳn với những murloc teo tóp khác, trong tay phải thì nắm một cây đinh ba vàng. Ở phần dưới của cây đinh ba có một viên đá quý màu xanh lam giống như con mắt đang phát ra dao động thời không nhàn nhạt.

Đó chính là Chúa Tể Vô Biên Hải, Hoàng Đế Murloc Kuo-toa – Hailkes.

Bên cạnh hắn là một sinh vật thậm chí còn quái dị hơn với toàn bộ cơ thể dường như được làm từ vật liệu nhão và trong suốt. Nó không ngừng uốn éo, lắc lư, lúc thì bung nở như hoa, lúc lại tản ra như xúc tu. Đồng thời, khuôn mặt của sinh vật này không có mắt, không có mũi, không có miệng, giống hệt như một túi màng mỏng trong suốt chứa đầy nước bên trong.

‘Sứa Hắc Ám, xếp thứ hai trong bảy đại hải tướng ư?’ Lucien thầm nghĩ.

Nhìn pháp trận hiến tế máu khởi động, Hailkes nói, giọng vang lên như tiếng kim loại va vào đá: “Đợi tới khi mở được Cổng Lam, chúng ta sẽ có thể nhận được ân điển của biển. Ta sẽ khôi phục lại được trạng thái mạnh nhất, còn ngươi sẽ nhận được vật liệu huyền thoại không thua kém gì Khóa Bí Lam.”

“Dùng cách hiến tế máu của mấy vạn sinh mạng thế này thật sự có thể mở được Cổng Lam sớm sao?” Sứa Hắc Ám Tiers trực tiếp gây rung động hư không xung quanh để phát ra âm thanh.

“Dĩ nhiên rồi. Có điều, chúng ta vẫn cần phải liên thủ kích hoạt pháp trận phi phàm còn lại, chứ chỉ dựa vào sức mạnh từ việc hiến tế máu thôi thì không đủ.”

Hailkes bước vào giữa pháp trận ở bên trái Cổng Lam, còn Tiers thì đi vào pháp trận ở bên phải.

Chứng kiến cảnh tượng này, Lucien trong lòng có chút hoài nghi, bèn tiếp tục quan sát.

Những ký hiệu và hoa văn kỳ lạ đó đồng thời phát sáng, ánh sáng xanh thẫm giao hòa cùng sắc xanh biếc của Cổng Lam.

Chẳng mấy chốc, một pháp trận lập thể phức tạp và thần bí hình thành, trông hệt như một cung điện nước bao trùm lên tế đàn. Từ tám mặt của pháp trận hiến tế máu, màu máu đỏ đậm đặc hòa lẫn với những cảm xúc tuyệt vọng, đau đớn, thù hận lập tức ùa về phía Sứa Hắc Ám Tiers!

“Ngươi!”

Cảm thấy có điều bất ổn, Tiers lập tức bành trướng thân thể một cách đầy kinh ngạc và phẫn nộ. Những đám bọt nước đen kịt miễn cưỡng cản lại dòng cảm xúc tiêu cực và ánh sáng màu máu đang ùa tới.

Hailkes nâng cây đinh ba lên, giọng lạnh lùng nói: “Đừng trách ta. Ngươi cũng thấy Aglaea mạnh đến mức nào rồi đấy. Nếu không nghĩ cách để tấn thăng, ta sẽ bị ả bỏ xa, và hải tộc sẽ đi đến diệt vong.”

“Hừ! Vậy sao ngươi không tự hy sinh để thành toàn cho ta đi?” Sứa Hắc Ám Tiers phun ra vô số dịch đen.

‘Lại cái chuyện rắc rối vặt vãnh này…’ Lucien ở đằng xa bất lực thầm nghĩ, nhưng ngay sau đó liền trở nên hứng thú. Đây là lần đầu tiên cậu được tận mắt chứng kiến cảnh tượng tương tự thế này. Bọn chúng đúng là “tài liệu thí nghiệm sống” hiếm có khó tìm!

Thế là, sổ tay ma thuật trong thư viện linh hồn của cậu tự mở ra, sau đó ghi chép lại những ký hiệu, hoa văn, quá trình phát động và mọi chi tiết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Siêu ma kỹ (metamagic): một khái niệm có nguồn gốc từ D&D, là khả năng mà người dùng sở hữu để biến đổi hoặc nâng cao các phép cơ bản, thường dùng để chỉ các kỹ thuật tinh chỉnh ma thuật cấp độ cao.
Siêu ma kỹ (metamagic): một khái niệm có nguồn gốc từ D&D, là khả năng mà người dùng sở hữu để biến đổi hoặc nâng cao các phép cơ bản, thường dùng để chỉ các kỹ thuật tinh chỉnh ma thuật cấp độ cao.