Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 785 - Thời đại Thần thoại

Chương 785 - Thời đại Thần thoại

*Trans+Edit: Lắc

Bên trong lâu đài “Người Quan Sát”, Lucien đứng trước một dãy giá sách và lật xem một cuốn sách từ thời kỳ cự long thống trị, bên trong ghi chép lại những phong tục đặc thù đương thời của các chủng tộc khác nhau ở khắp mọi nơi.

Thư phòng này được trang trí vô cùng trang nhã, tài liệu sách vở đều được sắp xếp ngăn nắp theo niên đại. Ngoài việc không có ghi chép về Thời đại Thần thoại ra, thì tài liệu về các nền văn minh thất lạc khác đều vô cùng tường tận.

Lucien cũng chẳng hề xa lạ gì với thư phòng này. Lần trước, chính tại nơi đây, cậu đã lấy đi chiếc Mặt Nạ Biến Hình. Chỉ khác là, những loài thực vật ma thuật đáng sợ ở trong khu vườn lâu đài và hai bên lối đi rợp bóng cây giờ đã chẳng còn khiến cậu nảy sinh cảm giác nguy hiểm được nữa.

Ỷ vào việc có thư viện linh hồn, Lucien lật xem cuốn sách mà Rhine mới thu thập được này rất nhanh, đồng thời cũng đợi anh và Ngân Nguyệt trở về – Trong tình huống mà các cường giả huyền thoại như rồng cổ đại, Não Trưởng Lão, Nhãn Ma Quân Chủ đều đã “thật lòng muốn tiến hành hợp nhất”, nội bộ Nghị viện Hắc ám đương nhiên sẽ cần phải ký kết khế ước và những thứ tương tự ngay tại chỗ, mà người làm chứng không nghi ngờ gì chính là vị chủ tịch anh minh, sáng suốt và luôn luôn đúng của bọn họ.

Đối với một tổ chức có mâu thuẫn nội bộ nghiêm trọng như thế này, chỉ có những kẻ chưa từng nếm mùi tranh quyền đoạt lợi mới ngây thơ ký gửi hy vọng lên việc dựa vào uy tín và thực lực cá nhân để khiến tất cả quy thuận hợp nhất theo kiểu “ai cũng vui vẻ, nhà nhà hòa thuận”. Trừ phi thực lực có thể đạt tới mức độ hoàn toàn đè bẹp phe đối nghịch, bằng không cách làm đúng đắn chỉ có thể là nắm chắc lực lượng nòng cốt của bản thân, lôi kéo những kẻ đang lưỡng lự, bất ngờ ra đòn đánh gãy trụ cột của phe đối nghịch, sau đó mới bắt đầu chia để trị, nuốt gọn và đồng hóa bọn họ, kết hợp cả uy hiếp lẫn lôi kéo. Nếu không, cố gắng hợp nhất chỉ càng làm cho tổ chức tan đàn xẻ nghé mà thôi.

Mà Ngân Nguyệt lần này mượn âm mưu của Dracula và Danisos để đạt thành mục đích, dù không thể xóa bỏ hoàn toàn sự uất ức và bực bội trong lòng một số cường giả huyền thoại, nhưng bất kỳ sự hợp tác nào cũng đều dựa trên lợi ích, chút cảm xúc ở mức đó chưa đủ để khiến các huyền thoại phải cá chết lưới rách. Cộng thêm sự ràng buộc của khế ước ma thuật sau đó, Nghị viện Hắc ám coi như đã thực sự bước được bước đi vững chắc và thành công đầu tiên trên con đường hợp nhất.

Khoảng nửa giờ sau, Rhine trong chiếc áo hai lớp màu đỏ và áo khoác ngoài cổ cao màu đen chậm rãi từ hành lang bước vào thư phòng.

“Ngân Nguyệt tôn kính đâu rồi?” Lucien lần này định hỏi về những chuyện của Thời đại Thần thoại, cho nên đương nhiên là phải tìm người từng trải qua thời kỳ đó.

Rhine thở dài bất lực: “Hình như Người cảm thấy chán nên lại biến mất rồi. Hoặc cũng có thể là phải chống lại ham muốn ‘ăn uống’ của bản thân. Đối với Người mà nói, nơi này vẫn có không ít ‘món tráng miệng’…”

Nói nghe như thể Ngân Nguyệt chẳng mấy khi biến mất không bằng… Lucien cũng cảm thấy rất bất lực. Một Nghị viện Hắc ám mà thường xuyên không tìm thấy “chủ tịch” nhà mình ở đâu thì xem ra “tiền đồ đáng lo” lắm đây…

Rhine khoát khoát tay rồi mỉm cười nói: “Nhưng nếu có chuyện lớn xảy ra, Người chắc chắn sẽ xuất hiện kịp thời. Về mặt này thì Người không mơ hồ đâu.”

“Rhine này, anh có thể triệu hồi Ngân Nguyệt tôn kính một chút được không? Tôi có vài vấn đề muốn xin ý kiến của Người.” Lucien thỉnh cầu.

Rhine khẽ cười rồi đi tới ngồi vào sau bàn làm việc: “Bọn tôi đều biết cậu muốn hỏi gì, vậy nên Người đã nói những chuyện liên quan cho tôi biết rồi để tôi chuyển lời lại cho cậu.”

“Hai người biết sao?” Lucien khẽ ngạc nhiên nói.

Đôi mắt bạc của Rhine nhìn Lucien, như cười như không nói: “Vào thời khắc cậu phát hiện ra Mặt Trời, Người đã biết cậu sẽ tìm đến rồi. Là về sự kỳ lạ ở sâu trong Vô biên Hải, đúng không?”

“Phải. Chiếu theo tình huống bình thường mà nói, vùng sâu trong Vô biên Hải lẽ ra cũng phải giống như ở gần tầng khí quyển, chứ không xuất hiện tình trạng đi mãi rồi lại quay về vị trí cũ được. Xuất phát từ mô hình mà tôi thiết lập thì điều này gần như không thể hình thành một cách tự nhiên, vậy nên tôi nghi ngờ nó có liên quan đến một số sự kiện ở Thời đại Thần thoại, không biết có đúng không?” Lucien cũng không kiên quyết đòi gặp trực tiếp Ngân Nguyệt. Hỏi Rhine hay hỏi Ngân Nguyệt cũng chẳng khác nhau là bao, trái lại còn đỡ áp lực hơn, không cần phải nơm nớp lo sợ xem bản thân trong mắt Alterna là loại món ăn có mỹ vị gì, hay lo Cô nhất thời không nhịn được mà đánh chén mình thỏa thích.

Rhine tò mò hỏi: “Cậu xây dựng mô hình gì vậy? Cậu rốt cuộc đã nhìn ra sự bất thường từ đâu để tìm được manh mối thế? Đến cả pháp sư Á Thần như Viken cũng chẳng phát hiện ra dấu vết nào do con người tạo nên cơ mà.”

“…Rhine, anh hiểu về arcana à?” Lucien trầm ngâm một thoáng rồi nói.

Nụ cười của Rhine hơi cứng lại. Anh đằng hắng một tiếng rồi cầm chiếc bút lông chim cổ điển trên bàn lên mân mê: “Đã không tiện nói thì thôi vậy.” Có nói ra tôi nghe cũng chẳng hiểu…

Anh tạm dừng một chút, sau đó giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Vào thời kỳ ban sơ, ý thức của Thủy tổ chỉ mới bán thức tỉnh, cho nên cảm quan về thế giới rất mơ hồ, gần giống như một giấc mộng ấy. Trong ‘giấc mộng’ của Người, linh hồn có thể độc lập khỏi thể xác, giống như ánh sáng bước đi trên mặt nước tối tăm, hay giống như sự tồn tại của một bộ phận u linh vậy. Khi đó, một số ma vật sở hữu sức mạnh phi phàm bình thường bắt đầu biến đổi theo hướng kỳ quái, mạnh mẽ và bí ẩn hơn, nhưng vẫn chưa hình thành nên trí tuệ sơ khai.”

Lucien chăm chú lắng nghe. Một giai đoạn hình thành nào đó của thế giới này và quá trình tiến hóa của sinh vật chưa chắc đã hoàn toàn đồng nhất với Trái Đất (quá trình có thể khác nhau, nhưng quy luật ẩn chứa bên trong thì chưa chắc đã khác, chỉ là nơi này có lẽ đã có thêm một số nhân tố kỳ lạ). Và đây cũng là một trong những manh mối để khám phá bản chất của thế giới ma thuật.

“Đến khi ý thức của Thủy tổ thức tỉnh hoàn toàn và bắt đầu bước đi trên mặt đất, hình thái ban đầu của không ít ma vật ngày nay cũng lần lượt xuất hiện. Chúa Tể Địa Ngục và Ý Chí Vực Thẳm cũng theo đó mà bước lên vũ đài lịch sử. Từ bản năng thuần túy, bọn họ đã làm dấy lên hàng loạt gió tanh mưa máu.” Rhine không trực tiếp giải thích về sự kỳ lạ ở sâu trong Vô biên Hải, mà bắt đầu kể cho Lucien nghe khái quát về tình hình ở Thời đại Thần thoại.

Hình thái sơ khai của các ma vật hiện tại… Nhưng trước đó đã sở hữu sức mạnh siêu phàm đơn giản… Lông mày Lucien khẽ nhíu, nhưng rồi lại giãn ra. Kết hợp với những phân tích của Ma pháp Nghị viện về nguồn gốc của thế giới, đất đai và hóa thạch các loại, dường như loại sức mạnh siêu phàm đơn giản bẩm sinh này không liên quan gì đến môi trường, mà chỉ liên quan tới cường độ linh hồn.

Giữa lúc suy tư, Lucien để ý tới một vấn đề: “Khi đó chỉ có ba Á Thần, giữa bọn họ lại không có xung đột lợi ích. Ngoài Ý Chí Vực Thẳm tấn công bừa bãi ra, thì Địa Ngục và Ngân Nguyệt tôn kính hình như đâu cần phải xung đột với nhau đâu nhỉ? Mà chỉ có mỗi ba Á Thần, gọi là Thời đại Thần thoại thì có vẻ hơi… danh không xứng với thực rồi thì phải.”

“Vào thuở sơ khai, hai Á Thần kia chỉ sở hữu sự bất tử của cấp bậc Á Thần chứ chưa hoàn toàn nắm giữ sức mạnh và ý chí của bản thân, vẫn chịu ảnh hưởng từ bản năng tương đối nghiêm trọng. Hơn nữa, Thủy tổ từng kể với tôi rằng, dạo ấy Á Thần tiềm tàng có rất nhiều, chẳng qua cuối cùng được thai nghén ra chỉ có ba vị đó. Những kẻ khác thì đều thất bại, tỉ như Cổ Tinh Linh Thụ đại diện cho ‘tự nhiên’, hay như ‘Cổng Lam’ chẳng hạn, đó đều chỉ là ý thức bán thức tỉnh mà thôi.”

Thế rồi Rhine giải thích thêm: “Về sau, cùng với sự ra đời của không ít sinh vật có trí tuệ, một số ma vật cũng bắt đầu thu thập tín lực và trở thành ngụy thần, giống như ở dị độ không gian mà các cậu từng đến ấy.

Trong cả Thời đại Thần thoại, Ý Chí Vực Thẳm đã điên cuồng tiến hành giết chóc và hủy diệt, Chúa Tể Địa Ngục lại ẩn nấp phía sau, tìm cách để nắm giữ hoàn toàn sức mạnh của bản thân và tấn thăng lên cao hơn. Còn những ‘ý thức’ bán thức tỉnh kia thì bắt tay với Thủy tổ để chống lại bọn chúng. Tuy nhiên, các ngụy thần cũng đều tìm cách trưởng thành, tấn công và thôn tính lẫn nhau, đồng thời không ngừng bị Chúa Tể Địa Ngục dụ dỗ, trở thành vật thí nghiệm cho Hắn, giúp Hắn làm rõ được vì sao ngụy thần lại tồn tại, và sức mạnh mà bọn họ tập hợp lại rốt cuộc là cái gì. Nói mới nhớ, cái ‘tín lực’ cũng là do Chúa Tể Địa Ngục đặt đấy…”

Lucien xoa cằm nói: “Chúa Tể Địa Ngục đặt tên ư?”

“Phải, nhưng Chúa Tể Địa Ngục trước sau vẫn chẳng nghiên cứu ra được gì. Mãi về sau, tên thiên tài xuất chúng Thanos kia mới kết hợp ác quỷ viễn cổ và tín lực lại để tạo ra một con đường không phải Á Thần bẩm sinh, hơn nữa hình như còn tìm được ra cách để trở thành Chân Thần nữa. Thực ra, tôi vẫn luôn nghi ngờ rằng những tài liệu ban đầu mà Thanos có được chính là do Chúa Tể Địa Ngục cố tình hé lộ ra cho ngài ta.” Rhine đặt cây bút lông trong tay xuống rồi đan hai tay vào nhau.

“Vậy về sau Chúa Tể Địa Ngục và Ý Chí Vực Thẳm làm thế nào mà lại bị hạn chế ở bên ngoài thế giới vật chất chính?” Lucien không vội hỏi về đặc thù của vùng sâu Vô biên Hải, bởi cậu tin rằng bản thân việc này hẳn chính là những biểu hiện khác nhau của cùng một sự việc.

Rhine cười nói: “Sau khi sự đối đầu đạt tới đỉnh điểm thì đương nhiên sẽ là một cuộc “thần chiến” quy mô lớn. Hầu hết các ngụy thần đều ngã xuống, ý thức của vài Cổ Tinh Linh Thụ và Cổng Lam tan rã hoàn toàn, ‘hòa’ vào thế giới. Còn Chúa Tể Địa Ngục và Ý Chí Vực Thẳm thì bị trục xuất khỏi thế giới vật chất chính, cả Thủy tổ cũng không thể tùy ý đi lại trên đại địa nữa.”

Những ngụy thần đó cho dù còn sót lại một ít tàn dư, về sau chắc chắn cũng không thoát khỏi âm mưu “bắt cóc” hoặc sát hại của Linh Giới.

“Sao lại làm được như vậy?” Lucien vẫn không hiểu mấy về loại hạn chế này.

Rhine chỉ tay về phía bầu trời Dãy núi Hắc ám ngoài cửa sổ: “Vào Thời đại Thần thoại, Dãy núi Hắc ám không như bây giờ đâu. Nó không có nhiều khe nứt không gian đến thế, mà có rất nhiều con đường ổn định để dẫn tới các dị độ không gian, hơn nữa còn thai nghén nên một tồn tại có khả năng trở thành Á Thần. Sâu trong Vô biên Hải cũng vậy. Chẳng qua khi ấy, vùng sâu trong Vô biên Hải và Nguyệt quang Hải đi mãi cũng không xuyên qua được, chỉ không ‘nhìn’ thấy con đường đã đi qua mà thôi.”

“Những dị thường về không gian này đã có ngay từ đầu rồi sao?” Lucien đăm chiêu hỏi.

Rhine vẻ mặt có chút nghi hoặc nói: “Từ sau khi Thủy tổ thức tỉnh ý thức thì đã là như vậy rồi. Nhưng trong ‘giấc mơ’ trước đó của Người, dị thường này chưa đến mức như hiện tại, dường như vẫn có thể loáng thoáng thấy được mặt đất khi nhìn xuyên qua tầng khí quyển… Đây là ‘giấc mơ’ của Thủy tổ thôi, có không ít ấn tượng và trải nghiệm đã bị chứng thực là biến dạng. Không cần quá coi là thật đâu.”

Lucien nhẹ nhàng gật đầu rồi ra hiệu cho Rhine nói tiếp.

“Trong trận đại chiến cuối cùng đó, những tồn tại bán thức tỉnh như Cổng Lam đã hy sinh ý thức của chính mình và phối hợp với Thủy tổ bóp méo thời không, trực tiếp cắt đứt mối liên hệ giữa thế giới vật chất chính và các dị độ không gian, vậy nên chỉ còn lại các nút giao không gian là có thể qua lại. Dãy núi Hắc ám và vùng sâu trong Vô biên Hải vì thế mà trở thành dáng vẻ như bây giờ.

Hơn nữa, do sự ‘ngăn cách’ này, nếu Chúa Tể Địa Ngục và Ý Chí Vực Thẳm không mở ra được một con đường ổn định thì sẽ bị thế giới vật chất chính hạn chế. Thủy tổ cũng giống vậy, thế nên Người đã tạo ra Huyết tộc và tộc người sói, sau đó để lại khả năng triệu hồi mình trên người tôi. Bằng cách này, vào thời khắc mấu chốt, Người sẽ có thể phá vỡ hạn chế để giáng thế.” Rhine không hề có dù chỉ một chút bất mãn khi bị coi là công cụ.

Lucien nghi hoặc hỏi: “Tại sao khi đó Người lại bóp méo thời không thành mô hình như hiện tại? Người đã nghĩ gì? Anh có nhận được gợi ý gì không?”

“Các cường giả lúc bấy giờ thi triển phép và chiến đấu đều dựa vào bản năng cả. Và Người theo bản năng cảm thấy làm như vậy là hiệu quả nhất…” Ý Rhine là Ngân Nguyệt đời nào lại đi suy nghĩ về những vấn đề toán học phức tạp như thế.

“Haha.” Lucien chỉ đành cười khan. Có điều, coi như cậu cũng đã tháo gỡ được một bí ẩn lớn trong lòng và loại bỏ được một mối nguy tiềm ẩn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!