Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 818 - Khống chế cục diện
11 Bình luận - Độ dài: 2,389 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Thành phố Bầu trời Allyn.
Một pháp sư cao cấp đang điên cuồng “phóng” thuật phân ly ra xung quanh, khiến các Arcanist bình thường và pháp sư trung cấp mặt cắt không còn giọt máu, cảm xúc tuyệt vọng lan tràn khắp nơi.
Đột nhiên, một làn sương trắng nhạt hạ xuống, “khóa cứng” pháp sư cao cấp kia lại, đồng thời bao bọc và “triệt tiêu” phép Phân Ly. Ngay sau đó, một tia sáng u ám, thâm trầm xuyên qua màn sương, bắn trúng người gã pháp sư kia.
Ngay tức thì, các hiệu ứng ma thuật trên người gã biến mất, mà gã cũng không thể thi triển thêm bất cứ thần chú nào nữa. Dù đang trong trạng thái cực kỳ kiêu ngạo và khinh thường người khác, gã cũng phải thoáng ngẩn ra, bởi từ lâu ma thuật đã trở thành bản năng của gã!
Sau khi bị Tia Phản Ma thuật bắn trúng, đại đa số pháp sư đều sẽ xuất hiện phản ứng tương tự.
Lúc này, ma thuật hết cái này đến cái khác từ bốn phương tám hướng ập tới, ăn ý phối hợp để khống chế hoàn toàn gã pháp sư cao cấp này.
Mệnh lệnh mà Hoàng Đế Kiểm Soát Brook đưa ra cho các pháp sư của Ban Kỷ luật là: trong điều kiện đảm bảo an toàn cho bản thân, lấy khống chế và phong ấn làm trọng, nhưng nếu những người dày dạn kinh nghiệm chiến đấu như bọn họ cảm thấy nguy hiểm thì có thể trực tiếp tiêu diệt, không cần phải e dè hay lo sợ bị điều tra, xử phạt sau đó.
Nhìn thấy gã pháp sư điên cuồng phía trước đã bị giam cầm, các pháp sư sơ và trung cấp vừa rồi còn tuyệt vọng, phẫn nộ giờ mới giật mình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, và rồi nhìn thấy từng bóng người bước ra từ trong màn sương trắng. Đó đều là nhân viên của Ban Kỷ luật với huy hiệu hình quyền trượng đen đeo trên ngực, dẫn đầu là một người đàn ông trẻ tóc đen mắt nâu. Anh ôn hòa mỉm cười với những pháp sư vẫn còn đang sợ hãi: “Đừng lo, số lượng ‘kẻ nhiễm bệnh’ rất ít, chúng tôi cơ bản đã dọn dẹp sạch sẽ cả rồi. Nhưng mọi người cũng đừng chạy loạn trên đường, tránh cho các thuộc cấp của tôi lỡ tay làm bị thương.”
Nghe thấy giọng nói điềm đạm, khoan hòa này, các pháp sư trung và sơ cấp gần đó mới thả lỏng đôi chút. Đánh mắt nhìn ra xa, họ chỉ thấy những ma tháp vốn đang bốc cháy đã tắt lửa, chỉ còn làn khói đen bốc lên; cả những tiếng nổ và tiếng kêu thảm thiết cũng dần lắng xuống.
Đợi người đàn ông trẻ tuổi kia rời đi, một pháp sư sơ cấp mới nói, vẻ như muốn tìm kiếm sự xác nhận: “Ngài Ulysses đó sao?”
“Phải, chính là ngài ấy. Xem ra những ‘kẻ nhiễm bệnh’ thực sự đã bị khống chế rồi!” Pháp sư trung cấp bên cạnh thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Ulysses là một trường hợp đặc biệt trong giới pháp sư. Một Arcanist từng giành được Huy chương Mặt trăng Bạc và những vinh dự cao quý nhất khác như anh thế mà lại chọn gia nhập Ủy ban Công vụ thay vì Hội đồng Xét duyệt Arcana, hơn nữa lại còn chiến đấu ở tuyến đầu của Ban Kỷ luật. Nhưng cũng chính vì thế, anh có thể coi là một trong những người có tiếng nói và thực quyền nhất trong Ủy ban Công vụ, cho nên không đến nỗi nhận phải thông tin giả.
Pháp sư sơ cấp vừa mở miệng hỏi tỏ ra nhẹ nhõm: “Việc này cũng bình thường thôi. Ngoại trừ Ngài Raventi và các vị huyền thoại đang trấn giữ chi nhánh ra thì còn lại đều trở về cả rồi. Những ‘kẻ nhiễm bệnh’ này không gây ra được nguy hại gì lớn đâu.”
Anh ta không tin đến cả Pháp sư huyền thoại mà cũng có thể bị lây nhiễm.
Pháp sư trung cấp kia gật đầu tán đồng, nhưng lập tức nhớ ra điều gì đó, bèn cười khổ chỉ tay lên trời nói: “Nơi này của chúng ta chỉ là rắc rối nhỏ, nguy hiểm thực sự nằm ở trên kia kìa.
Nếu nhóm Ngài Chủ tịch không ngăn được Viken thì chúng ta…”
Chỉ trong chớp mắt, bầu không khí vừa mới khởi sắc lại trở nên tĩnh lặng và ngột ngạt. Tất cả các pháp sư có mặt đều ngẩng đầu nhìn lên cuộc chiến giữa không trung. Kết quả ở đó mới là thứ quyết định vận mệnh của cả thế giới, mà đám người bọn họ thì lực bất tòng tâm.
Tình cảnh khi mà chỉ vài người ít ỏi lại quyết định tương lai của đại đa số tuy rằng rất tàn khốc, nhưng đó lại là một sự thật không thể chối cãi. Hơn nữa, vì thực lực quy về cá nhân, thế nên điều này lại càng lộ ra rõ rệt. Đây không phải lĩnh vực arcana, nơi mà một pháp sư thiên tài chỉ cần bùng phát cảm hứng là sẽ có thể “đánh bại” một Pháp sư huyền thoại. Ngay cả một thiên tài như Ngài Evans cũng phải mất thời gian mười mấy năm mới có thể thu hẹp được khoảng cách với những người ở trên bầu trời kia.
Khi hỗn loạn dần dần lắng xuống, ngày càng nhiều pháp sư trong Thành phố Bầu trời bắt đầu chú ý đến cuộc chiến trên cao. Heidi cũng vậy, Annick cũng vậy, cả Samantha, Felipe hay Phòng Ngự Tuyệt Đối Ataman cũng vậy.
Chỉ có Bàn Tay Hủy Diệt Oliver và Nhà Tiên Tri Bergner là vội vàng dịch chuyển đến tầng 34 ma tháp Allyn, chuẩn bị hỗ trợ Brook đối phó với Melmax đã bị quỷ hóa.
Bọn họ không hề hoài nghi thực lực của Brook. Ngay cả khi đơn đả độc đấu với bản thể của Melmax, Brook cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong. Huống hồ hiện tại Melmax chỉ dựa vào hình chiếu của thân thể để giáng thế và phát huy thực lực huyền thoại đỉnh phong trong thời gian ngắn, lại còn có sự hỗ trợ của ma chướng Allyn, Brook muốn đánh bại ông ta chẳng phải là chuyện gì quá khó khăn.
Vấn đề duy nhất là phải kết thúc trận chiến thật nhanh, hoặc là chiến trường phải mở ra bên trong demiplane để tránh gây tổn thất lớn cho Allyn – Tuy có ma chướng bảo vệ, song đây là bùng phát từ bên trong, ma chướng chưa chắc đã có thể gánh được hết.
……
Bên trong Trường Phổ thông III.
Đám Ali có phần run rẩy nấp trong lớp học mà nhìn một “ác quỷ” với thân thể khổng lồ hóa đang vung vẩy trường kiếm, truy sát một bộ phận giáo viên và bảo vệ của trường, những người đã tổ chức phòng ngự ngay tức thì khi chuyện xảy ra. Trong số họ có người là pháp sư hoặc người học việc, có người là cựu binh, có người là giáo viên hiệp sĩ chuyên dạy về chiến đấu và quy tắc hiệp sĩ. Tuy rằng cấp bậc của bọn họ đều không quá cao, song để cầm cự được một lúc thì vẫn đủ.
Nhìn khuôn mặt vặn vẹo méo mó cùng đôi mắt đỏ rực của “ác quỷ” kia, trong lòng Ali nảy sinh một nỗi sợ hãi từ tận xương tủy. Chuyện gì thế này? Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy?
Giữa nỗi sợ hãi, cậu cảm thấy vô cùng khâm phục và ngưỡng mộ những giáo viên có thể thi triển ma thuật hoặc sử dụng sức mạnh huyết mạch để bảo vệ bản thân. Đó mới là “năng lực bản chất” sau khi đã bong hết mọi lớp vỏ ngoài, giống như những kiến thức mà cậu đã học được vậy.
Những tiếng la hét sợ hãi không ngừng vang lên trong các tòa nhà dạy học, khiến sự căng thẳng của đám người Ali không cách nào được giải tỏa. Bầu không khí lúc này hệt như một kho chất đầy thuốc nổ giả kim, chỉ chờ một tia lửa nhỏ là sẽ nổ tung.
“Pằng!”
Một tiếng công kích cực lớn vang lên. Đám Ali sửng sốt chứng kiến tên ác quỷ vốn đang ngày càng mạnh, ngày càng áp đảo các giáo viên bỗng ngã vật ra đất, co giật rồi tan thành từng mảnh.
“Đấy là đòn gì vậy?”
“Hiệp sĩ đoàn cứu viện tới rồi sao?”
Khi những tiếng kinh hô bật ra, Ali nhìn thấy một đội hiệp sĩ mũ giáp toàn thân ngồi trên phi cơ[note89365] tiến vào từ xa. Người đàn ông tóc vàng đứng trước đầu chiếc phi cơ lớn nhất cầm trên tay một khẩu súng trường nòng lớn, những tia điện vẫn còn quấn quanh nòng súng rõ rệt.
“Các bạn học sinh, tôi là John Wellesley, thống lĩnh của Chân lý Kiếm Hiệp sĩ Đoàn. Mọi người đừng hoảng sợ, tình hình đã được kiểm soát. Sau đây, chúng tôi sẽ tiếp quản an ninh khu vực lân cận và dần dần quét sạch những kẻ nhiễm bệnh còn sót lại. Xin mọi người đừng hoang mang, cũng đừng chạy loạn.”
Khi nói những lời này, giọng của John có chút run rẩy. Để ổn định cục diện và lòng người nhanh nhất, tránh việc tích tụ cảm xúc tiêu cực, cậu đã trực tiếp sử dụng súng điện từ cấp cao, thế nên nhất thời có phần không khống chế được thân thể. Đây âu cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Nhưng cho dù giọng cậu có hơi run đi chăng nữa, thì trong tai đám người Ali, nó cũng chẳng khác nào “thánh vịnh”. Không ít người oà khóc thất thanh, những cảm xúc sợ hãi, khủng hoảng và căm ghét theo dòng nước mắt mà tuôn ra.
Ali dựa tường ngồi phịch xuống. Vừa rồi thực sự nguy hiểm quá! Lúc này trong lớp cậu vẫn còn đang nằm nguyên một cái xác nữa chứ! Nếu không phải tiết học hôm nay liên quan đến ma thuật, thầy đã ngay lập tức giết người bạn học bị lây nhiễm kia, mà đổi lại là tiết âm nhạc hay lễ nghi quý tộc thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Lễ nghi quý tộc… Quý tộc… Đột nhiên nghĩ đến Jane, trong lòng cậu thoắt cái liền trở nên sốt ruột muôn phần. Trường Mills thế nào rồi? Jane có gặp chuyện gì không?
Càng nghĩ cậu lại càng lo. Dù biết rõ phòng ngự của trường Mills mạnh hơn trường mình không biết bao nhiêu lần, nhưng cậu vẫn không tài nào ngăn nổi lo lắng.
Chạy ra ngoài rất nguy hiểm, trên đường phố rất nguy hiểm… Giữa những đấu tranh và do dự trong lòng, Ali đột nhiên đứng phắt dậy rồi ba chân bốn cẳng chạy về phía trường Mills.
Bất thình lình, một bóng người từ trên không trung nhảy xuống chắn trước mặt cậu rồi giơ kiếm ngăn lại: “Cậu định đi đâu?”
Rõ ràng là anh ta đã coi cậu như một “kẻ nhiễm bệnh”.
Nhìn vị hiệp sĩ trước mặt, Ali thoáng ngập ngừng rồi quyết định nói thật: “Thưa ngài hiệp sĩ, tôi có một người bạn ở trường Mills, tôi muốn xác nhận cô ấy vẫn an toàn ạ.”
Hiệp sĩ kia khẽ nhíu mày: “Kẻ nhiễm bệnh ở trường Mills đã bị tiêu diệt rồi. Do phần lớn giáo viên ở đó thực lực không thấp nên không có thương vong cho người vô tội.”
Nghe vậy, Ali thiếu điều ngã quỵ lần nữa. Lúc này, cậu mới thực sự hiểu thế nào gọi là sống sót sau tai kiếp. Dù sao đi chăng nữa, cậu cũng không tin một cô gái lương thiện như Jane lại có thể trở thành kẻ nhiễm bệnh.
Đúng lúc này, John bước vào phòng giáo vụ rồi mở đài phát thanh lên.
“Chào các bạn, đây là [Thanh âm Arcana]. Tôi sẽ thông báo cho mọi người tình hình tại Allyn, Rentaro và những nơi khác…” Dạ Oanh Louise tạm thời được giao nhiệm vụ quan trọng là ổn định lòng người này.
“…Ngài Raventi hiện đang trấn giữ ma tháp Vương thất Holm. Còn Ngài Morris đang trên đường tới cung Nekso để mở pháp trận phòng ngự hỗ trợ Nữ Vương Bệ hạ…”
“…Tin tức về trường Mills do Jane, nhân viên thực tập của đài phát thanh cung cấp. Cô ấy cũng nhắn tới tất cả những bạn bè thân quen của mình rằng cô đang rất an toàn, xin đừng lo lắng. Các bạn của cô cũng có thể gọi điện đến số XXXXXX…”
Tới lúc này, Ali mới hoàn toàn yên tâm. Cậu chuyển ánh mắt lên bầu trời, nhìn cảnh tượng chiến đấu còn ly kỳ hơn cả tưởng tượng kia, trong lòng thầm cầu nguyện: “Thần Chân Lý vĩ đại, các vị Grand Arcanist, Ngài Hoàng Đế Arcana, Ngài Thao Túng Nguyên Tử, xin các ngài hãy dẫn dắt mọi chuyện phát triển theo hướng tốt đẹp…”
Những lời cầu nguyện và hy vọng tương tự hiện diện ở khắp nơi trong thành Rentaro.
……
Bên trong Địa ngục Viễn cổ.
Những linh hồn lạc lối và những luồng sáng muôn màu muôn vẻ “hội tụ” vào trong thân thể của các ác quỷ viễn cổ Kiêu Ngạo, Tham Lam, Ngụy Thiện, khiến chúng mỗi lúc một to lên, dần dần mang lại cảm giác như có thực thể.
“Ngươi chết chắc rồi!” Ác quỷ Thù Hận nở nụ cười dữ tợn nhìn Lucien.
Lucien, người nãy giờ vẫn luôn suy ngẫm xem chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu không thấy đáy của cậu khiến tên ác quỷ Thù Hận nóng nảy vô thức ngậm miệng lại.
11 Bình luận