Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 812 - Xảo quyệt

Chương 812 - Xảo quyệt

*Trans+Edit: Lắc

“Trật tự! Không được ồn ào! Nơi này là Tòa án Xét xử của Địa ngục Viễn cổ!” “Lucien” dáng vẻ đầy chính trực và vô tư ngồi ở vị trí thẩm phán, tay cầm chiếc búa công lý rồi gõ mạnh xuống phía trước, làm phát ra một tiếng “đùng” vang dội, át đi cả tiếng của ác quỷ Kiêu Ngạo và sáu đại ác quỷ khác.

Đây chính là ác quỷ Ngụy Thiện!

Ngụy Thiện nhìn Lucien nói: “Xét trên đơn khởi tố của sáu đương sự, tòa quyết định mở phiên xét xử. Mời bị cáo Lucien Evans đứng vào bục bị cáo. Yên tâm, ta là vị thẩm phán chính trực và nghiêm minh nhất trên toàn Địa ngục Viễn cổ này. Nhất định ta sẽ dành cho ngươi một phiên tòa công chính, công bằng nhất.”

Hắn vừa dứt lời, ác quỷ Thù Hận nóng nảy đã đứng phắt dậy, dõng dạc nói: “Ta tố cáo hắn trong lòng tràn ngập ham muốn trả thù tàn bạo! Bất kể chuyện nhỏ đến đâu, chỉ cần đắc tội với hắn, kẻ đó sẽ phải chịu kết cục thảm khốc dưới tay hắn, như việc hắn đã cố ý sát hại các tín đồ của Ngân Giác, hay toàn bộ tiểu đội kẻ gác đêm, từ đội trưởng Clown cho đến các đội viên chẳng hạn. Số nạn nhân vô tội mà hắn đã sát hại, có viết kín cả trăm trang giấy cũng không đủ!”

“Ta muốn vạch trần cái tên có vẻ ngoài hiền lành, lịch sự này! Trong lòng hắn trước giờ vẫn luôn đố kỵ với người khác. Từ khi còn là một tên dân nghèo, hắn đã luôn đố kỵ với cuộc sống của các thành viên băng đảng, đố kỵ với việc Natasha toàn tâm toàn ý yêu Silvia, đố kỵ với Felipe, đố kỵ với Bàn tay Nhợt nhạt, đố kỵ với tất cả những pháp sư có đóng góp phi thường trong lĩnh vực arcana! Bên trong thể xác này của hắn, linh hồn đã bị ngọn lửa đố kỵ thiêu rụi hoàn toàn rồi. Kẻ đang đứng trước mặt đây chỉ là một cái xác thối rữa mang vẻ ngoài của hắn mà thôi, thật làm người ta buồn nôn!” Ác quỷ Đố Kỵ cũng không chịu kém cạnh mà đứng bật dậy.

Ác quỷ Tham Lam chen vào: “Hắn cũng là một tên cặn bã đã bị tiền bạc, của cải và thanh danh làm cho sa ngã. Hắn ký tên mình lên luận án của học trò. Hắn chèn ép những Arcanist có quan điểm khác biệt. Thành quả nghiên cứu nào hắn cũng muốn nhúng tay vào, không chịu nhường cho người khác!”

“Không, không! Đống cáo buộc của các ngươi chỉ mới là bề nổi, còn tất cả đều là vì hắn kiêu ngạo. Hắn coi thường toàn bộ các Arcanist trong Ma pháp Nghị viện, bao gồm cả Douglas và Fernando. Hắn coi thường tất cả các giáo sĩ của thần giáo Chân Lý, cả Giáo hoàng các đời và các thành viên của Đại hồng y đoàn cũng không ngoại lệ. Hắn coi thường tất cả những sinh vật có trí tuệ trên thế giới này, cho rằng chỉ mình hắn mới nắm giữ được những bí mật bản chất nhất về sự thật của thế giới này, cho rằng chỉ mình hắn mới là ngọn hải đăng duy nhất thắp sáng nền văn minh giữa không gian tối tăm mông muội!

Trong lòng hắn, những sinh vật có trí tuệ khác đều là những kẻ man rợ và ngu xuẩn, chỉ mình hắn là thông tuệ, là cao cao tại thượng, là tỉnh táo nhìn nhận mọi việc. Chính vì lẽ đó, hắn mới lạnh lùng tàn nhẫn, mới xem thường mạng sống của kẻ khác, mới ôm lòng đố kỵ đầy mình khi người khác đạt được thành tựu! Tất cả đều là vì hắn kiêu ngạo!” Ác quỷ Kiêu Ngạo khua chân múa tay, bộ dạng như thể hắn mới chính là thẩm phán, hoàn toàn không để ác quỷ Ngụy Thiện vào mắt.

Thấy hai đại ác quỷ Phóng Túng và Tham Lam cũng muốn tham gia vào màn chỉ trích, tố cáo ồn ào này, lại thấy ác quỷ Ngụy Thiện một lần nữa giơ cao búa công lý, Lucien, người nãy giờ vẫn đóng vai “người đứng xem”, bỗng nhiên mỉm cười, trong tay phải có thêm một chiếc đồng hồ bỏ túi màu trắng bạc tinh xảo mang đậm vẻ đẹp cơ khí.

“Tích tắc, tích tắc, tích tắc…” Kim giây không ngừng nhích. Ngay khi ngón tay cái nhẹ nhàng bấm xuống, một tiếng “tách” vang lên, “hiện trường phiên tòa” đột nhiên đông cứng lại. Tất cả màu sắc, bất luận là vàng hay đỏ, cũng đều trở nên xám xịt và ảm đạm.

Chiếc búa công lý trong tay ác quỷ Ngụy Thiện vẫn giữ nguyên tư thế gõ xuống nhưng làm sao cũng không thể chạm tới mặt bàn. Ác quỷ Kiêu Ngạo vẫn nhìn xuống Ngụy Thiện và Lucien với vẻ cao ngạo, trông như thể một pho tượng mang tên “Diễn Thuyết”.

Tư thế của các ác quỷ khác cũng mỗi tên một vẻ, kẻ đứng người ngồi, có tên vung tay lên, có tên lại giơ tay phải ra phía trước.

Tất cả hệt như một bức tranh sơn dầu cũ kỹ lấy tông màu xám trắng làm chủ đạo.

Không chút do dự, Lucien chuẩn bị tốc biến ra xa. Dẫu sao số lượng ác quỷ viễn cổ ở đây cũng quá nhiều, trong phạm vi hiệu lực của Dừng Thời gian Cao cấp, cậu không thể nào sử dụng hết ngần ấy chiêu Hào hoa Liệt giải được. Cậu vốn khá tự tin vào đủ loại thần chú bị động quái dị trên người “chính mình”, cho nên nếu như không giải trừ hiệu ứng ma thuật trên người chúng, thì dưới những thần chú tấn công diện rộng như Mặt trời Rực cháy Vĩnh hằng, có lẽ một tên cũng chẳng tạch nổi.

Chính vì vậy, trước tiên là tốc biến ra xa, sau đó dùng các thần chú huyền thoại như Xiềng xích Không gian để giam cầm chúng, cuối cùng mới tung ra một phát Mặt trời Rực cháy Vĩnh hằng hoàn chỉnh. Đến lúc ấy, giết được bao nhiêu hay bấy nhiêu, cốt chỉ là để tranh thủ thêm thời gian cho mình rút lui.

Đúng lúc này, Lucien đột nhiên nghe thấy những tiếng “tích tắc, tích tắc”!

Cả thảy có bảy tiếng “tích tắc” trộn lẫn vào nhau, nghe vô cùng lộn xộn, hơn nữa còn dồn dập đến mức khiến nhịp tim người ta cũng phải tăng tốc theo, mỗi lúc một nhanh, cho đến khi nổ tung!

Cái… Ngay khi nghe thấy âm thanh này, Lucien liền nhìn thấy trong lòng bảy đại ác quỷ viễn cổ mang hình dáng “Lucien” đều sáng lên một tầng hào quang rực rỡ màu trắng bạc như mộng ảo, hệt như ánh trăng lạnh lẽo trong đêm tối!

Khóe miệng của đám ác quỷ Ngụy Thiện, Kiêu Ngạo đều khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt, tựa như đang muốn nói: “Nãy giờ đều là lừa ngươi cả đấy, Bọn ta cũng có thể mô phỏng năng lực của vật phẩm huyền thoại trên người ngươi!”

Ngay giữa hiệu ứng của Dừng Thời gian Cao cấp, ác quỷ Ngụy Thiện chẳng chút ảnh hưởng mà vươn tay phải ra:

Hào hoa Liệt giải!”

“Trận chiến của Kiêu Ngạo, Tham Lam và Thù Hận với ngươi trước đó chính là để khiến ngươi chủ quan, để ngươi tưởng chỉ cần có Nguyệt Thời Kế trong tay thì chẳng cần phải lo chuyện rút lui hay chạy trốn mà có thể yên tâm tiếp tục mạnh dạn khám phá, cho tới khi đặt chân đến đây, nơi cả bảy bọn ta có thể đồng thời xuất hiện!”

Cùng lúc đó, ác quỷ Kiêu Ngạo nhìn Lucien với vẻ giễu cợt rồi niệm lên những chú văn trúc trắc:

Kết giới Bão táp!”

Thế nào? Chẳng phải lúc trước ngươi cũng có suy nghĩ tương tự sao? Cho rằng thực lực và khả năng mô phỏng của ác quỷ viễn cổ bọn ta chẳng qua cũng chỉ đến thế thôi ấy?

Đó chính là sự kiêu ngạo tiềm ẩn trong thâm tâm ngươi đấy!

Nếu không kiêu ngạo, ngươi tuyệt đối sẽ không rơi vào cục diện hiện tại đâu!

Ác quỷ Thù Hận đẩy tay phải ra trước, biểu cảm vô cùng phấn khích, cứ như thể đã nhìn thấy cảnh Lucien bị hủy diệt dưới tay mình và để cho cảm xúc căm hận được giải tỏa:

Pháo Positron!”

Bọn ta chính là ác quỷ! Những ác quỷ viễn cổ nhờ lừa gạt, bỡn cợt với lòng người mà nổi tiếng!

Thế nên, hãy khóc lóc đi, gào thét đi, rồi sau đó đi chết đi!

Ác quỷ Đố Kỵ nhìn đám Ngụy Thiện, Kiêu Ngạo với vẻ mặt u ám rồi nhỏ giọng niệm:

Mặt trời Rực cháy Vĩnh hằng!”

Tất cả các ngươi hãy cùng chết đi!

Cùng lúc đó, Linh hồn Trọng Kích của ác quỷ Tham Lam, Quyền trượng Thời Không của ác quỷ Phóng Túng và Băng Tuyết Nữ Thần đích Khoan thứ của ác quỷ Thống Khổ cũng đồng loạt được thi triển.

Biến chuyển này nằm ngoài dự liệu của Lucien, khiến cậu có chút sững sờ khi phải đối mặt với bảy thần chú huyền thoại loại tấn công và hạn chế sở trường nhất, mạnh nhất của mình. Đột nhiên, cậu bỗng thấu hiểu được “tâm trạng” của những cường giả huyền thoại từng đánh với mình hồi trước.

Dưới bảy thần chú huyền thoại này, trừ khi tránh né từ trước, còn không thì không một huyền thoại đỉnh phong nào có thể chống đỡ nổi, cả Lucien cũng không ngoại lệ!

Việc Kiêu Ngạo, Tham Lam và Thù Hận thể hiện ra rằng chúng không thể mô phỏng vật phẩm phi phàm lúc trước không ngờ chỉ là giả vờ!

Bọn chúng mô phỏng bằng cách nào? Làm sao có thể mô phỏng được chứ?

Nền tảng của vật chất nằm ở đâu?

Lúc này, Lucien giống như những tên “phản diện” không chịu nhìn thẳng vào sự thật khi đối mặt với thất bại, nội tâm không ngừng bật ra những tiếng chất vấn, chất vấn chuyện này làm sao có thể xảy ra…

Tuy nhiên, nghi vấn của cậu trước giờ chưa từng dừng lại ở ngoài mặt. Cách tư duy của một Arcanist khiến cậu suy nghĩ sâu hơn, từ đó ngửi ra được một chút bất thường.

Nếu như là một Arcanist khác, có lẽ họ sẽ phải mất rất lâu mới có thể phát hiện ra chút bất thường đó nằm ở đâu, tại sao, hay đó có phải là ảo giác của mình hay không, mà bảy thần chú huyền thoại sắp phóng ra kia chắc chắn sẽ không cho họ một chút thời gian nào. Nhưng Lucien thì khác. Cậu đã ôm dự đoán mà đến đây, vì kiểm chứng vài điều mà đến đây, thế nên trong lòng từ lâu đã có ý tưởng và tư duy sơ bộ!

Thấy Lucien dường như đã từ bỏ kháng cự, đến cả ma thuật phòng ngự hay ma thuật bảo toàn mạng sống cũng không tranh thủ thời gian thi triển mà chỉ ngây người đứng đó, nụ cười của bảy đại ác quỷ viễn cổ lại càng rạng rỡ, vẻ giễu cợt cũng lộ ra ngày một rõ.

Đúng lúc này, Lucien, kẻ đang thất thần, bỗng nhoẻn một nụ cười, đôi mắt một lần nữa lại trở nên u tối khó dò.

Nếu nhìn từ một góc độ khác, đây chẳng phải chính là đang kiểm chứng cho những suy nghĩ của mình ư!

Ác quỷ Ngụy Thiện và Kiêu Ngạo là những kẻ đầu tiên phản ứng, vẻ mặt luân phiên thay đổi giữa kinh ngạc và nghi ngờ. Ngay sau đó, khuôn mặt chúng đanh lại, bởi thân thể Lucien đang đứng đó đột nhiên tan rã, tan rã theo cách thức sụp đổ vào bên trong. 

Đồng thời, trong Vũ trụ Nguyên tử bao la vô tận phía sau cậu, các vì sao vận hành theo những quỹ đạo huyền ảo, quả cầu lửa khổng lồ thì xoay ra phía sau, để lộ một vùng đen ngòm khiến người ta nhìn mà kinh hãi. Sở dĩ nó đen ngòm như vậy, là vì ngay cả ánh sáng cũng bị nó hút vào bên trong!

Vùng đen ngòm này liên kết với trạng thái sụp đổ vào bên trong của Lucien theo một phương thức kỳ quái. Và vì thế, cậu biến thành một khối bóng tối chầm chậm xoáy tròn, lực hút khổng lồ làm biến dạng và sụp đổ thời không xung quanh.

Hào hoa Liệt giải rơi vào trong đó một cách lặng lẽ, không tạo ra bất kỳ phản ứng nào.

Kết giới Bão táp thi triển quanh nó liền bị sụp đổ vào trong và biến mất không thấy đâu nữa.

Pháo Positron bắn trúng nó, nhưng chỉ khiến nó bốc hơi và thu nhỏ lại một chút!

Bảy thần chú huyền thoại được tung ra xong, khối bóng tối đáng sợ đến khó lòng tưởng tượng đó vẫn tồn tại, thế rồi dần dần kéo dài ra, biến trở lại hình dạng của Lucien.

“Cái này thật chẳng arcana tí nào…” Ác quỷ Tham Lam lùi lại một bước.

Ác quỷ Kiêu Ngạo vừa kinh hãi vừa tức giận nói: “Thứ này sao có thể xuất hiện ở đây, mà lại còn không khiến cả thế giới bị hủy diệt nữa!”

Ác quỷ Ngụy Thiện nhìn Lucien, miệng lúng búng: “Sao ngươi có thể làm được vậy…”

“Tâm tưởng càng khoáng đạt bao nhiêu, ‘thực tại’ càng huy hoàng bấy nhiêu. Không phải sao?” Không hề có ý định thừa cơ ra tay, Lucien chỉ mỉm cười đáp lại.

Ác quỷ Ngụy Thiện lập tức trợn tròn mắt: “Ngươi biết rồi sao?” 

“Đương nhiên. Có muốn mở mang tầm mắt một chút với chớp gamma không? Hay là Tru Tiên Kiếm Trận? Vĩnh kiếp luân hồi?”[note89364] Lucien trả lời với nụ cười có chút trêu chọc, sau đó nhắm mắt lại, ý thức càng lúc càng vươn cao!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Chớp gamma: xem lại note chap 498. Tru Tiên Kiếm Trận: trận pháp kinh điển trong tiểu thuyết siêu nổi tiếng Phong Thần Diễn Nghĩa (hay Phong Thần Bảng) của tác giả Hứa Trọng Lâm và Lục Tây Tinh. Vĩnh kiếp luân hồi: Một khái niệm triết học của nhà triết học người Đức Friedrich Nietzsche, ám chỉ sự lặp lại vô tận của thời gian và hiện hữu.
Chớp gamma: xem lại note chap 498. Tru Tiên Kiếm Trận: trận pháp kinh điển trong tiểu thuyết siêu nổi tiếng Phong Thần Diễn Nghĩa (hay Phong Thần Bảng) của tác giả Hứa Trọng Lâm và Lục Tây Tinh. Vĩnh kiếp luân hồi: Một khái niệm triết học của nhà triết học người Đức Friedrich Nietzsche, ám chỉ sự lặp lại vô tận của thời gian và hiện hữu.