Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 768 - Mô hình chân không mới
15 Bình luận - Độ dài: 2,923 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Trong lớp học, ánh mắt của toàn bộ học sinh đều đổ cả lên người Ali, thế nhưng cậu lại chẳng hề hay biết, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm vào thầy Braine, tựa như muốn tìm sự xác nhận ở thầy rằng vừa rồi không phải mình nghe nhầm, cũng không phải mình đang nằm mơ.
Thứ Braine hứng thú nhất trong trường ma thuật chính là ảo ảnh, lại cũng giỏi phân tích tâm lý, thế nên anh mỉm cười gật đầu, lặp lại ý câu đã nói trước đó một lần nữa: “Đúng vậy, cậu là người xuất sắc nhất khối trong kỳ thi lần này. Chúc mừng, cậu sẽ được nhận phần thưởng đặc biệt đó.”
Thì ra là thật!
Thì ra là thật!
Tâm trí Ali lập tức “nổ tung”, hai bàn tay đang nắm chặt khẽ run rẩy, trong đầu chỉ có mấy từ đang đua nhau vang lên:
‘Trạm quan trắc Vũ trụ!’
‘Viện Nguyên tử!’
‘Jane!’
‘Bầu trời sao rộng lớn!’
“Ali, sao cậu không chia sẻ niềm vui và kinh nghiệm học tập của mình với mọi người nhỉ?” Giọng thầy Braine vang lên làm Ali bừng tỉnh.
“Phải đó, Ali. Chúng ta đều mới tiếp xúc với nền tảng arcana và thường thức ma thuật, vậy làm thế nào mới có thể học tốt được?” Một bộ phận học sinh có xuất thân bình dân như Ali nhao nhao mở miệng.
Bọn họ mới nhập học được có nửa năm, vẫn chưa phải chịu đả kích nào quá nghiêm trọng, chưa xuất hiện triệu chứng chán nản buông xuôi, vẫn đang trong giai đoạn cấp thiết muốn thông qua kiến thức để thay đổi số phận, cho nên đối với sự thăng hạng kỳ tích của Ali, họ tò mò và ngưỡng mộ nhiều hơn là ghen tị.
Ali đứng dậy, miệng há ra định nói, nhưng trong đầu bỗng nhớ lại chặng đường vất vả suốt thời gian qua, nhớ lại từng cảnh, từng cảnh một mình quên ăn quên ngủ. Ngay tức thì, giữa niềm vui sướng liền trào dâng nỗi chua xót. Hai mắt cậu cay cay, làm sao cũng không nhìn rõ được cảnh vật xung quanh.
“Em, em chỉ nghĩ là, cha em không phải pháp sư, không phải quý tộc, không phải chủ ngân hàng, cũng không phải đại thương nhân. Còn em, thiên phú của em cũng kém xa những thiên tài từ nhỏ đã được vào học trường ma thuật. Muốn đuổi kịp bước chân của họ, em chỉ còn cách nỗ lực hơn họ gấp bội, nhất là khi hiện tại vẫn đang trong giai đoạn cơ bản, chưa thể coi là phức tạp. Ngài Evans từng nói, ở giai đoạn này, thái độ quan trọng hơn thiên phú…” Ali có chút nghẹn ngào nói. Cậu nghĩ gì nói nấy, vậy nên bày tỏ có chút lộn xộn.
……
Nháy mắt đã lại sắp tới tháng Thu Hoạch (tháng Chín), các hòn đảo do nghị viện kiểm soát đều không phải chịu sự tập kích của Maltimus, như thể toàn bộ tâm sức của Hắn đều đặt cả vào việc thống nhất nội bộ hải tộc. Vì vậy, Brook đã trở về Allyn sớm hơn thời hạn.
Cùng lúc đó, bên trong Vũ trụ Nguyên tử, pháp trận phức tạp trên đỉnh tháp Babel cũng dần hoàn thiện, trong đại sảnh dập dờn những “gợn sóng thời không”.
“Anh chuẩn bị xong rồi sao?” Natasha vừa từ cung điện Nekso trở về đã cảm nhận được sự khác thường này.
Vừa thu dọn vật liệu thiết lập pháp trận, Lucien vừa mỉm cười gật đầu: “Vẫn còn một chút chi tiết nhỏ cần trau chuốt nữa, đại khái vài ngày là xong xuôi.”
“Tiếc là Khiên Chân Lý vẫn chưa hoàn toàn sửa xong, bằng không em cũng muốn nhảy lên đó cùng anh, xem Mặt Trời thật sự trông như thế nào…” Natasha xoa xoa cằm, dáng vẻ cực kỳ thèm muốn, giọng điệu cũng khá là tiếc nuối.
Không có sự bảo vệ của Khiên Chân Lý, thực lực của cô chưa đủ để chống lại nhiệt độ siêu cao khi đến gần Mặt Trời, vậy nên cô dứt khoát kiềm chế ý nghĩ này lại, không mạo hiểm thử nghiệm, nếu không sẽ là vô trách nhiệm với gia tộc, với cha và thần dân của mình. Dù sao chính Lucien cũng không nắm chắc, ai mà biết dịch chuyển lên đó rốt cuộc là sẽ ở khoảng cách thích hợp, hay là quá gần Mặt Trời, hay thậm chí là lên thẳng bề mặt Mặt Trời luôn chứ?
Lucien hài hước cười nói: “Việc này phải để Maltimus chịu trách nhiệm rồi.”
Cậu ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu thật sự có thể tìm thấy Mặt Trời thì sau này bất cứ lúc nào em muốn, em đều có thể đi xem. Phải rồi, anh có một luận án, ngày mai em tiện đến Allyn thì nộp giúp anh nhé.”
Natasha bật cười một tiếng: “Anh còn có thời gian viết luận án nữa cơ à?”
Để tranh thủ thời gian thiết lập pháp trận này, Lucien đã hai, ba tháng không đến Viện Nguyên tử.
“Anh viết xong từ sớm rồi.” Lucien lấy từ túi lưu trữ ra một tập luận án rồi đưa cho Natasha.
Sau khi nhận lấy, Natasha tò mò đưa mắt nhìn lướt qua rồi đọc to tiêu đề: “‘Phát hiện Positron trong Tia Vũ trụ cùng một vài Phân tích Gợi mở về Mô hình Tồn tại của các cặp Hạt – Phản hạt’. Anh định đệ trình luận án này à?”
“Ừ.” Lucien nhẹ nhàng gật đầu. “Sau khi xây dựng trạm quan trắc vũ trụ, việc phát hiện positron chỉ còn là chuyện sớm muộn, chắc cũng một, hai năm nữa thôi. Chưa kể, lúc dùng Pháo Positron đối phó với Chúa Tể Địa Ngục, có lẽ anh đã bị Nữ Hoàng Elf nhìn thấy rồi… Dù sao thì mô hình thần chú này cũng chẳng dễ tạo ra.”
Trong một thời gian rất dài sắp tới, đây vẫn sẽ là thần chú độc quyền của cậu.
……
Đầu tháng Thu Hoạch, một nhóm thiếu niên thiếu nữ thanh xuân mơn mởn đi tới trước cửa Viện Nguyên tử.
“Viện Nguyên tử sẽ có dáng vẻ như thế nào nhỉ…” Ali hít sâu một hơi rồi nói thầm với Anderson, người bạn mới quen ở bên cạnh. Cậu ta là học sinh đứng nhất khối năm hai của Trường Phổ thông II.
Trong lúc nói chuyện, Ali lại liếc mắt nhìn cô gái mặc váy dài thanh khiết, giản dị màu vàng nhạt ở cách đó không xa. Cô dung mạo xinh xắn, mái tóc đen xoăn nhẹ buông xõa trên vai một cách dịu dàng, nhu mì, tựa như một con búp bê im lặng khiến người ta muốn nâng niu.
Lúc trước ở ga Hexagram, học sinh mỗi trường đều đã giới thiệu bản thân, vậy nên Ali biết người đó chính là Jane, bạn thư của mình.
Có điều, bị giáo viên của trường quý tộc cố ý chia cách, Ali không dám nói chuyện với Jane, tránh để vị giáo viên kia nghi ngờ rồi thông báo cho cha mẹ cô, nếu vậy thì ngay cả tư cách bạn qua thư cậu cũng không thể làm được nữa – Trong câu chuyện của những người hát rong, trong kịch và cả opera, bất luận tiểu thư quý tộc và chàng trai nghèo có quan hệ gì đi chăng nữa, thì 90% đều sẽ vấp phải sự phản đối kịch liệt của gia đình quý tộc.
Có vẻ nhận ra Ali đang nhìn mình, Jane khẽ quay đầu, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng, làm cho Ali tâm tình kích động, máu nóng sục sôi.
“Tóm lại là không làm cậu thất vọng đâu.” Anderson đã từng đến tham quan Viện Nguyên tử lần trước, thành thử bộ dạng ra chiều như mình là chủ nhân nơi này. Tuy vậy, cậu ta cũng căng thẳng và kích động y hệt: “Bầu trời sao thực thụ trông sẽ như thế nào nhỉ…”
Bầu trời sao bao la chứa đựng vô số truyền thuyết, vô số khát khao tươi đẹp kia, rốt cuộc sẽ có dáng vẻ ra sao?
“Các cậu lần trước tới đây đã thấy những gì?” Ali cố ý hỏi, tránh cho người khác hoài nghi mình đã biết từ trước.
Anderson tính tình cởi mở, lại hơi phô trương, thế nên có phần khoe khoang nói: “Lần trước, được ngài Lazar, cô Heidi và các Arcanist cấp trung khác hướng dẫn, bọn tôi đã hoàn thành một thí nghiệm va chạm hạt…”
Trong chuyến tham quan lần đó, đa số các Arcanist của Viện Nguyên tử đều đang tiến hành thí nghiệm của riêng mình. Thêm vào đó, vì để bảo mật dữ liệu, họ không cho học sinh đến quá gần, chỉ có những Arcanist giỏi giao lưu như Lazar, Rock, Heidi dẫn bọn họ dạo qua một vòng và làm một vài thí nghiệm nổi tiếng.
“…Bọn họ học thức uyên bác lắm… Cả phòng thí nghiệm đều cực kỳ yên tĩnh, chỉ có các pháp trận liên tục sáng lên và những âm thanh rất khẽ phát ra thôi…” Theo sau những lời giới thiệu của Anderson, hình ảnh Viện Nguyên tử cũng hiện ra ngày càng rõ nét trong đầu Ali. Điều duy nhất khiến cậu không hài lòng cho lắm là miêu tả của đám Anderson quá chú trọng vào kiến trúc “phong cách vị lai” và các loại pháp trận, thiết bị giả kim kỳ lạ. Nghe qua thì có vẻ cao cấp thần kỳ đấy, nhưng lại không thể hiện ra được phong thái của vùng đất tiên phong trong lĩnh vực vi mô.
Đúng lúc này, cánh cửa lớn của viện nghiên cứu mở ra, một tràng âm thanh ồn ào, hỗn tạp từ bên trong truyền tới:
“Alfalia, mau xem số [Arcana] kỳ này đi!”
“Cái gì?”
“Ngài Evans tìm ra positron rồi. Phản hạt thật sự có tồn tại!”
“Thế giới này thực quá kỳ diệu…”
Những tiếng cảm thán chứa đựng đầy sự kích động truyền tới tai đám học sinh Ali, khiến bọn họ có chút hoang mang. Positron là cái gì? Phản hạt lại là cái gì nữa? Cơ mà hình như nghe có chút quen tai?
Vì là những phỏng đoán chưa được kiểm chứng, cho nên khái niệm positron và phản hạt vẫn chưa được đưa vào giáo trình Arcana Cơ bản, thành thử những học sinh này mới nghệt ra như vậy.
Tuy nhiên, Lucien nổi tiếng với những lý thuyết mang tính lật đổ, là Grand Arcanist giàu sắc thái huyền thoại nhất hiện nay, cho nên phỏng đoán của cậu luôn thu hút sự chú ý cũng như tò mò của mọi người và thường xuyên được đề cập tới trên báo đài. Chưa kể, positron và phản hạt còn trở thành “nhân vật chính mới” trong câu chuyện của những người hát rong bên cạnh “biển chân không trạng thái năng lượng âm”, do đó đám Ali mới cảm thấy quen tai.
Nếu là ở những nơi khác, có lẽ họ sẽ nhớ ra rất nhanh, nhưng nơi này là vùng đất tiên phong của lĩnh vực vi mô cơ mà, sao những từ có trong các câu chuyện lại xuất hiện ở đây?
“Kể từ khi Quý cô Hellen và Ngài Oliver mở rộng phương trình Lucien sang các hạt vi mô có spin không nguyên[note85718] và khiến cho vầng hào quang của nó phủ khắp lĩnh vực vi mô, tôi đã biết lời tiên đoán về phản hạt của Ngài Evans sớm muộn gì cũng sẽ được chứng thực rồi mà.” Lowi cực kỳ phấn khích nói. “Vậy thì khả năng tồn tại của biển chân không trạng thái năng lượng âm cũng sẽ tăng lên đáng kể rồi!”
Layria và Alfalia cùng đọc chung một cuốn [Arcana]. Cả hai cực kỳ thấu hiểu sự kích động của Lowi, bởi vì hai cô cũng kích động không kém. Đột nhiên, khi lật đến phần sau của luận án, bọn họ bỗng “ủa” một tiếng.
“Thầy không đề cập đến mô hình biển chân không trạng thái năng lượng âm nữa, mà thay vào đó vứt bỏ những miêu tả về trạng thái năng lượng âm rồi đưa ra một mô hình mới: mô hình hạt và phản hạt sinh cặp rồi lại hủy cặp[note85721] trong chân không.” Chely đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, cố gắng tìm kiếm biểu cảm kinh ngạc tương tự trên mặt của đám người Lazar, Alfalia.
Layria đọc ra một phần nội dung trong đó: “…Dựa trên lý thuyết trường và quan điểm vật chất mới, có thể coi tất cả các hạt là những trường khác nhau. Nó thuộc trạng thái kích thích của trường,[note85722] còn trạng thái cơ bản của trường chính là chân không. Do đó, các trường khác nhau ở trạng thái cơ bản có thể chồng chập lên nhau… Thế giới của chúng ta không có chân không theo nghĩa tuyệt đối. Chân không không hề rỗng…”
“…Căn cứ theo nguyên lý bất định, trong phạm vi thời gian cực nhỏ gần như xác định sẽ có những biến động năng lượng cực lớn… Vì vậy, chân không bản thân nó chính là một biển năng lượng không ngừng dao động, nhưng về tổng thể vẫn bảo toàn năng lượng… Trong quá trình này, trường sẽ chuyển từ trạng thái cơ bản sang trạng thái kích thích, từ hư không sẽ sinh ra một cặp hạt – phản hạt. Tiếp đó, cặp hạt – phản hạt này sẽ hủy diệt lẫn nhau, giải phóng năng lượng và bảo toàn về mặt tổng thể…”
“…Do quá trình này cực kỳ ngắn, không thể quan sát được, vậy nên cặp hạt – phản hạt này sẽ thuộc hạt ảo. Nhưng trong những trường hợp hoặc môi trường đặc biệt, cặp hạt ảo này sẽ có thể chịu sự can thiệp của ngoại lực mà tách ra, không hủy diệt lẫn nhau nữa và trở thành cặp hạt – phản hạt thực thụ. Đây có lẽ chính là một trong những nguồn gốc của vật chất, sinh ra từ hư ‘không’[note85723] nhờ nguyên lý bất định…”
Khoảnh khắc đọc đến đoạn này, toàn bộ Viện Nguyên tử đều yên tĩnh lạ thường. Đám Lazar, Chely một mặt đang cố lý giải mô hình này, mặt khác lại bị sốc vì những mô tả táo bạo của nó.
Biển năng lượng chân không không ngừng biến động, sự sinh hủy cặp của hạt và phản hạt, vật chất sinh ra từ hư “không”, tất cả đều lật đổ những hiểu biết trước đây của họ, triệt để mang tới cho họ một cơn bão tư duy.
Mà biển năng lượng không ngừng dao động này xem chừng cũng có thể giải thích được nguồn gốc của năng lượng ma thuật!
Alfalia, người cũng tương đối giỏi về chiêm tinh, đột nhiên lẩm bẩm nói: “Nguyên lý bất định, thứ bị coi là ác ma vì có khả năng lật đổ Thuyết tất định, lại có thể chính là nguồn gốc của vật chất trong thế giới chúng ta…”
Ali đứng ở cửa nghe mà đầu váng mắt hoa, sau đó quay sang hỏi Anderson: “Cậu nghe có hiểu họ đang thảo luận cái gì không?”
Anderson lắc đầu lia lịa: “Hoàn toàn không hiểu... Còn cậu?”
Jane ở cách đó không xa cũng lắc đầu.
“Tôi cũng chịu…” Ali biểu cảm mù tịt. “Chắc đây chính là phong thái của vùng đất tiên phong trong lĩnh vực vi mô đấy…”
“Ừ.” Anderson hết sức tán đồng.
Lazar miễn cưỡng hoàn hồn trở lại từ cảm giác chấn động, kinh ngạc, sau đó quay sang nói với nhóm Ali: “Các em đến rồi à? Bốn người một nhóm nhé, mỗi nhóm có thể ở lại trạm quan trắc vũ trụ nửa giờ. Heidi và Annick đang đợi các em trên đó rồi.”
Mỗi nhóm có thể dịch chuyển năm người, nhưng bắt buộc phải có một pháp sư trung cấp đi cùng. Còn ở bên trong trạm quan trắc vũ trụ, tuy phòng thí nghiệm chỉ đủ cho năm người sử dụng, nhưng những chỗ còn thừa vẫn đủ để cung cấp cho người tới tham quan. Suy cho cùng, ma thạch và năng lượng tiêu hao đều do nghị viện chi trả.
Đám Ali thoát khỏi trạng thái hoang mang, trái tim trong chớp mắt liền trở nên rạo rực.
……
Tại Vũ trụ Nguyên tử.
Lucien đi vào trung tâm, chuẩn bị khởi động pháp trận.
“Thành thật mà nói, kể từ lúc bắt đầu khám phá Vô biên Hải cho đến khi kiểm chứng ý tưởng dựa trên dữ liệu chỉ mất có vẻn vẹn khoảng hai, ba tháng. Em cảm thấy chuyện này quá dễ dàng, cứ như trò trẻ con vậy.” Natasha, người đến tiễn, vừa đưa tay phải lên xoa xoa cằm vừa nói.
“Không phải bắt đầu từ việc khám phá Vô biên Hải đâu…” Lucien nháy mắt, nụ cười có chút gian xảo.
Kế đó, hào quang sáng lên, cánh cửa thời không từ từ ngưng tụ.
15 Bình luận