Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 770 - Trên bầu trời có hai mặt trời
18 Bình luận - Độ dài: 2,635 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Lucien nhắm nghiền hai mắt lại, một lần nữa cảm nhận được “bầu trời sao rộng lớn” nửa hư nửa thực ấy giáng thế. Nó siêu việt vô cùng, rộng lớn vô cùng, từ trên cao nhìn xuống mà quan sát mọi thứ, lạnh lùng nhưng sâu lắng và trường tồn.
Nó phóng chiếu vào trong thế giới nhận thức đã bán kiên cố hóa của Lucien, “rót” vào đó một thứ sức mạnh không tên, khiến cho toàn bộ môi trường xung quanh mỗi lúc một rõ ràng, mỗi lúc một chân thật, giống như một thế giới thực. Cùng lúc đó, nó làm cho ngôi sao sáng trong, rực rỡ nhất trong Sao chủ Định mệnh của cậu bất chợt lửa cháy phừng phừng, không ngừng diễn ra “phản ứng tổng hợp” như một “hằng tinh” thực thụ. Còn khối bóng đen dường như có thể nuốt chửng mọi thứ kia cũng phát ra lực hút đáng sợ, từ đó một lần nữa hình thành thế cân bằng mới.
Đám mây electron khuếch tán, các hạt mang điện trao đổi photon ảo với nhau cùng với lực điện từ mà chúng tượng trưng, tất cả đều ngày càng gần với “tồn tại chân thực”.
Giữa những tiếng rung chấn kỳ lạ, thế giới nhận thức của Lucien dần tiến triển về hướng kiên cố hóa, bước vào trạng thái mà huyền thoại đỉnh phong phải có!
Lúc này, Lucien không tập trung duy trì và quan sát sự thay đổi của “thế giới nhận thức” mà đột nhiên mở to hai mắt, tựa như muốn tìm kiếm “thế giới thực” chưa từng được phát hiện ở xung quanh, cái “thế giới thực” sẽ cung cấp cho cậu phản hồi ấy.
Nếu như các Pháp sư huyền thoại và Hiệp sĩ huyền thoại khác mà biết, họ nhất định sẽ không kìm được mà cười giễu. Kể từ khi biết có hiện tượng phản hồi từ “thế giới thực” này, các cường giả qua nhiều thế hệ đều đã dày công tìm kiếm nó, cố gắng nắm giữ nó, bởi vì nó chắc chắn ẩn chứa bí mật cốt lõi và mang tính bản chất nhất của thế giới này. Nhưng bất luận là dưới bậc huyền thoại, hay là huyền thoại đỉnh phong, thậm chí cả khi Thanos và Viken thăng cấp Á Thần, họ cũng chưa từng bắt được bất kỳ dấu vết nào về sự tồn tại của “bầu trời sao (thế giới) chân thực” ngoài cái “phản hồi” khổng lồ kia hết.
Chính bởi vậy, đây mới được cho là loại bí mật chỉ khi tấn thăng Chân Thần mới có thể chạm tới.
Lucien mở mắt, ánh sáng chói lóa trong tầm nhìn dường như đã bị thứ gì đó che khuất mà tối đi hẳn. Quanh cậu mơ hồ hiện ra một vũ trụ mênh mông vô tận với đủ các vì sao, một vũ trụ cách biệt, không thể chạm tới!
“Thế giới thực”, thứ trước nay vẫn chỉ cung cấp phản hồi và khiến người ta cảm nhận một cách mơ hồ, cứ thế hiện ra trước mắt cậu!
Đổi lại bất kỳ một huyền thoại hoặc Á Thần nào khác, lúc này chắc chắn sẽ khó mà kiềm chế được sự kinh ngạc trong lòng mình, thế nhưng Lucien lại chỉ nhếch khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt, như thể đã sớm đoán được từ trước.
Cậu vươn tay phải về phía trước, bầu trời sao không thể chạm tới, không thể đến gần kia liền bất chợt thay đổi. Nó không ngừng từ xa tiến đến gần, từ nhỏ phóng thành lớn, từ thiên hà, ngân hà thu gọn vào thành hành tinh xanh quen thuộc, sau đó đối diện với lòng bàn tay của cậu. Và ở phía sau hành tinh xanh ấy, quả “cầu lửa” khổng lồ kia như ẩn như hiện.
Ầm!
Tốc độ kiên cố hóa thế giới nhận thức của Lucien tăng nhanh, ngôi sao rực cháy và sáng ngời trong Sao chủ Định mệnh bỗng bùng lên một luồng ánh sáng chói lóa mãnh liệt, tựa như có phần tan vào “hư không” và muốn phản chiếu lại quả cầu lửa khổng lồ trong “thế giới thực”!
Ầm!
“Hành tinh xanh” biến mất, “quả cầu lửa lớn” chiếm cứ toàn bộ “bầu trời sao chân thực”. Nó khổng lồ như vậy, hùng vĩ như vậy, sáng chói như vậy, nhưng lại hư ảo vô cùng!
……
Sau khi từ trạm quan trắc vũ trụ trở về Viện Nguyên tử, đám Ali, Jane, Anderson đều vẫn trong trạng thái thất thần. Việc được thực sự đắm mình giữa bầu trời sao, được nhìn thấy vũ trụ, được chứng kiến sự phát hiện hạt mới, hết thảy đã mang tới những chấn động to lớn cho tâm hồn còn chưa hoàn toàn trưởng thành của họ, khiến họ được tự mình trải nghiệm sự vĩ đại của “tự nhiên”, cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, cùng với đó là sự kính sợ và khao khát từ tận đáy lòng đối với tri thức arcana, thứ có thể giúp nghiên cứu bí ẩn của vũ trụ và của vi mô.
Giờ phút này, Ali đã không còn lén lút nhìn Jane, tìm cơ hội “giao lưu bằng ánh mắt” với cô như mấy tiếng trước nữa, mà thay vào đó cùng Jane đứng vào một góc với biểu cảm vừa hoang mang vừa kích động, ánh mắt không tiêu cự nhìn về phía các bạn khác đang vui mừng bước vào pháp trận dịch chuyển.
Đột nhiên, Ali cảm thấy ánh nắng chiếu qua cửa sổ dường như trong trẻo và tinh khiết hơn hẳn, bèn theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên trời.
Trời thu cao trong, thoáng đãng dễ chịu và đặc biệt xanh. Nhưng ở ngay chính giữa bầu trời ấy lại có hai vầng mặt trời sáng rực, có phần lóa mắt.
“Hai mặt trời?”
Ali nghi hoặc lẩm bẩm, sau đó bỗng nhiên bừng tỉnh, liền run rẩy lên giọng cao vút chưa từng thấy: “Nhìn kìa, hai mặt trời!”
Tất cả mọi người trong Viện Nguyên tử đều ngạc nhiên nhìn cậu, không hiểu tại sao cậu lại kích động như vậy, lại càng không hiểu cậu muốn biểu đạt cái gì, dù rằng mỗi một từ cậu thốt ra họ đều biết.
“Lẽ, lẽ nào là vị kia, không, Vị kia, đã bán kiên cố hóa thế giới nhận thức?” Chely, người đã ăn vận như phụ nữ có chồng, đột nhiên nghĩ đến những khả năng có thể xuất hiện hai mặt trời.
Lazar vừa nhanh chân sải bước về phía cửa sổ vừa lắc đầu: “Không thể là thế giới nhận thức bán kiên cố hóa được. Môi trường xung quanh chẳng có bất kỳ thay đổi nào cả, không có sấm chớp, cũng đâu có những điểm sáng nguyên tố hội tụ. Trừ phi… Hai mặt trời…”
Giọng anh bỗng trầm xuống, ánh mắt đăm đăm nhìn lên bầu trời. Trên đó quả thực có hai mặt trời!
Bất luận là thế giới nhận thức bán kiên cố hóa hay kiên cố hóa, thì theo như ghi chép trong sách ma thuật, chúng cũng đều chỉ ảnh hưởng đến môi trường xung quanh trong phạm vi vài chục hoặc vài trăm kilomet, từ đó gây ra dị tượng. Trừ phi là trường hợp vô cùng đặc biệt, chẳng hạn như khi dị độ không gian được phát hiện trước đây thì mới gần như khiến cho cả thế giới nhìn thấy. Còn lần này, hai mặt trời kia tương đối khó phân biệt, vậy rõ ràng không thể là dị tượng sinh ra trong tầng khí quyển!
Mà nếu nó ở gần vị trí Mặt Trời, vậy pham vi lan truyền của dị tượng này cũng lớn quá rồi!
Uy tín của Lazar rõ ràng vượt xa Ali rất nhiều. Đám Chely, Lowi, Alfalia đều ùa ra cửa sổ và nhìn lên bầu trời. Ngay sau đó, những tiếng thở hắt ra vang lên khắp nơi. Đúng thật là có hai mặt trời!
“Này là chuyện gì vậy…” Ali hết sức hoang mang và chấn kinh hỏi những Arcanist tiếng tăm lẫy lừng xung quanh.
Đám Lazar, Jerome im lặng. Chính họ cũng đang muốn tìm người để hỏi chuyện này đây!
Lúc này, họ đã lờ mờ phân biệt được sự khác nhau giữa hai mặt trời. Mặt trời bên trái tỏa ra ánh sáng, nhiệt lượng và rực rỡ chói mắt, còn bên phải thì lại giống như ảo ảnh, một ảo ảnh gần như chân thực.
“Tóm lại là đã có chuyện không ổn rồi…” Chưa từng thấy hiện tượng kia trong các ghi chép về chiêm tinh, Alfalia lúc này có phần hơi khó kiềm chế bản thân, bèn vô thức lẩm bẩm.
Do dị tượng hai mặt trời trên bầu trời ngoài khiến ánh nắng trong trẻo và tinh khiết hơn ra thì không gây nên biến đổi nào khác, thành thử trong cả Allyn, chỉ có một số ít người ngẫu nhiên nhìn lên trời mới phát hiện ra tình huống như thể ảo mộng này. Nhưng chính trạng thái kỳ quái của họ đã khiến những người xung quanh cũng theo sau mà nhìn thấy cảnh tượng “bầu trời có hai mặt trời” kỳ quái kia, chẳng qua không một ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
……
Thánh thành Lance.
Giáo hoàng Viken đang nghe Melmax ở xa báo cáo, đồng thời nghĩ cách kiềm chế Chúa Tể Địa Ngục Maltimus, thì đột nhiên, Sao chủ Định mệnh trong linh hồn Ông ta bỗng giật nhẹ một cái. Chỉ trong chớp mắt, Ông ta đã tốc biến tới bên cửa sổ và ngẩng đầu nhìn lên trời.
Tại chân trời đỏ cam buổi sớm, hai vầng thái dương tựa như hai quả cầu lửa đang từ từ mọc lên!
“Đây là…” Dù Viken có kiến thức uyên bác đến đâu, cảnh tượng này cũng chưa từng gặp qua, thậm chí nhất thời còn khó mà đoán ra đây rốt cuộc là chuyện gì. Mãi đến khi nắm lấy quyền trượng bạch kim và sử dụng thần thuật loại tiên tri, Ông ta mới có chút ngạc nhiên nói: “Lucien Evans tìm thấy Mặt Trời rồi? Hắn còn chưa nghiên cứu kỹ Cổng Lam nữa mà…”
Ông ta đã hiểu dị tượng này là do Lucien tìm thấy Mặt Trời, nhận được phản hồi từ “thế giới thực”, từ đó tấn thăng huyền thoại đỉnh phong, nhưng đôi lông mày hoa râm của Ông ta vẫn không kìm được mà nhíu lại: “Không thể nào lại có hai Mặt Trời được…”
Bình thường mà nói, đáng lẽ ở bên cạnh Mặt Trời phải nổi lên một ngôi sao sáng, một ngôi sao nếu không chú ý sẽ không thấy được, một ngôi sao bị ánh dương che khuất.
Nhất thời, Viken vừa mừng vui khi Mặt Trời được phát hiện, vừa cảm thấy nặng nề vì những điều chưa biết.
……
Trong Dãy núi Hắc ám, lâu đài Người Quan Sát.
Tay cầm ly vang đỏ, Rhine đang chờ đợi một hậu duệ ghé thăm. Đột nhiên, vai anh rung lên, hai cánh dơi màu đen sải ra, bao phủ toàn bộ đại sảnh.
Trong đôi cánh đen ấy, một vầng trăng bạc hư ảo rất nhanh bay lên, sau đó hóa thành một “thiếu nữ” tóc vàng buộc lệch. Đôi mắt đỏ tươi của Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, để rồi thấy trong bóng tối, vầng trăng bạc ảm đạm, còn vầng mặt trời thì rực rỡ chói mắt.
“Đây là...” Ly vang đỏ của Rhine khựng lại ngay bên miệng.
Altena ngây ngẩn nhìn mặt trời. Mãi đến khi nó từ từ biến mất, bầu trời đêm trở về như cũ, Cô mới nghiêm túc nói: “Cậu ta tìm thấy Mặt Trời rồi.”
“Ah… Không biết cậu ấy có thể giải thích vấn đề này không nhỉ.” Rhine nhoẻn cười.
Cả Altena và Rhine dường như đều không quá ngạc nhiên trước chuyện này.
Một lát sau, Altena mới thẫn thờ nói: “Nhưng to quá…”
……
Dưới biển xanh sâu thẳm, Chúa Tể Địa Ngục Maltimus, người vẫn duy trì dáng vẻ murloc, tay cầm cây đinh ba vàng ngồi trên vương tọa cao cao. Đột nhiên, Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang bị tầng tầng lớp lớp sóng nước che khuất, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Nhưng rất nhanh, nụ cười giễu cợt của Hắn liền bị pha trộn giữa vẻ kinh ngạc xen lẫn hoài nghi.
……
Trên quần đảo Ngọc Trai.
Douglas đang tiếp tục nghiên cứu “dự án” dùng vật phẩm giả kim thay thế cho nhảy không gian để “từ từ” bay về phía Mặt Trời của mình. Đột nhiên, ông mở bừng hai mắt, cảm thấy một bầu trời sao hư ảo mà cũng chân thực xuất hiện phía trên thế giới nhận thức của mình, sau đó dùng tư thái từ trên cao nhìn xuống mà gây ra những thay đổi dữ dội cho thế giới nhận thức của ông.
Mãi một lúc sau, thế giới nhận thức được kiên cố hóa của ông mới biến đổi xong. Dường như lúc này nó đã có sự liên hệ ở mức độ nào đó với vũ trụ thực sự.
Douglas vừa tự giễu vừa nghi hoặc bật cười: “Phản hồi từ thế giới thực? Ta đã làm cái gì đâu…”
Đây đúng là ngồi yên trong nhà mà lộc cũng rơi vào đầu mà.
Với trí tuệ của mình, ông rất nhanh đã nghĩ ra vấn đề: ‘Rất nhiều lý thuyết của ta đều được xây dựng trên cơ sở là tinh cầu thực sự tồn tại. Chỉ cần có ai đó phát hiện ra tinh cầu, ta chắc chắn sẽ thu được những phản hồi ‘dôi ra’ lúc trước. Lẽ nào Lucien tìm thấy tinh cầu rồi?’
Cho đến nay, những người vẫn đang nỗ lực tìm kiếm tinh cầu chỉ có mình ông và Lucien, chưa kể cậu còn vừa mới kết thúc công cuộc thăm dò vùng sâu Vô biên Hải nữa!
Vừa đoán ra khả năng này, Douglas liền liên hệ với Brook, đổi cho ông trấn thủ, còn mình thì đi tới Vũ trụ Nguyên tử.
Ông có quá nhiều câu hỏi muốn đích thân hỏi Lucien.
……
“Thế giới thực” biến mất, Lucien nheo mắt nhìn “quả cầu lửa khổng lồ” thực thụ ở rất xa kia, có chút tiếc nuối lẩm bẩm: ‘Vẫn còn thiếu chút nữa. Vẫn còn có cái chưa được chứng thực, nếu không thì…’
Trong lúc lẩm bẩm, hai Sao chủ Định mệnh trong thế giới nhận thức của cậu quấn lấy nhau, tác động lên nhau và chồng chập vào nhau. Thân thể cậu lập tức trở nên hư ảo, thoắt cái liền khuếch tán, mang theo một chút cảm giác siêu việt, sau đó lại nhanh chóng thực thể hóa.
‘Không nhất thiết cứ phải là ác quỷ viễn cổ thì mới có thể hoàn thành việc chuyển hóa trạng thái đâu…’ Lucien nhoẻn một nụ cười giễu hiếm hoi. Giờ cậu đã là huyền thoại đỉnh phong hàng thật giá thật. Hơn nữa, thông qua phản hồi từ “thế giới thực” cùng những gì bản thân nghiên cứu và lý giải, cậu đã nắm giữ được phương pháp chuyển hóa trạng thái khác với đám người Viken. Đây là một mô hình ma thuật dung nhập vào linh hồn, tương đương với sức mạnh huyết mạch.
18 Bình luận