Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 807 - Đôi bên cùng có lợi
15 Bình luận - Độ dài: 2,701 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Ngay khi Công Tước Băng Mephisto tiến vào quán rượu, bầu không khí tức thì trở nên im ắng, im ắng đến không chút sức sống, hệt như đồng bằng băng giá bị cơn bão tuyết bên ngoài vùi lấp, tĩnh mịch, lạnh lẽo, vĩnh viễn không thay đổi.
“Ba mươi năm vượt qua ba vạn năm?” Ông lão, người rất có thể là một Pháp sư huyền thoại chuyên về phạm trù linh hồn, cười khẩy một tiếng. Rõ ràng, ông ta cho rằng Quỷ Bí Chi Chủ Mephisto chỉ lại đang giở thói cố hữu của ác quỷ ra, đó là dùng những lời lẽ phóng đại có pha trộn một phần sự thật để lừa gạt người khác, chẳng thể tin được. “Mười năm gần đây, ngươi rất ít khi bước ra khỏi Băng sơn Tĩnh lặng, làm ta còn tưởng ngươi đã âm thầm giáng thế xuống thế giới vật chất chính rồi chứ. Hôm nay sao lại tới cái quán rượu nhỏ này của ta?”
Ông đang nhắc nhở Lucien rằng Quỷ Bí Chi Chủ mười năm qua rất có thể đang trù tính một âm mưu lớn nào đó liên quan đến thế giới vật chất chính, thế nên đừng để bị hắn lừa gạt.
Mephisto bật cười ha hả rồi đi tới trước quầy bar, ngồi xuống bên cạnh Lucien. Hắn vươn tay với lấy một chai rượu liệt diệm và một chai rượu thủy hồn rồi bắt đầu pha chế hương vị hỗn hợp mình thích. “Lời ta nói có phóng đại hay không, ngươi cứ hỏi Evans là biết. Thậm chí chính sự tồn tại của hắn đã là minh chứng hùng hồn nhất rồi.”
Hắn tỏ ra tự nhiên như thể đã quen thân từ lâu.
Ba huyền thoại, một đứng sau quầy bar pha chế rượu, hai ngồi trên ghế cao trước quầy, trên mặt quầy thì đầy rượu ngon, ly chén và ánh nến vàng vọt. Nhìn thì trông chẳng khác gì cảnh tượng một quán rượu bình thường, nhưng ai mà có thể ngờ được rằng đây lại là ba vị huyền thoại cơ chứ?
“Hửm?” Nghe Mephisto lặp lại, ông lão bắt đầu nghiêm túc xem xét lời của hắn: “Trong ba vạn năm đầu tiên của Đế chế Ma thuật cổ đại đã có từng Pháp sư huyền thoại ra đời, có sự phân chia hệ phái hoàn chỉnh, có hệ thống ma thuật sơ khai, có tri thức toán học và chiêm tinh cơ bản, có đủ loại thí nghiệm vật phẩm giả kim, có tổng hợp huyết mạch… Những thứ này mà có thể làm được trong ba mươi năm sao?”
Do xuất thân từ giai đoạn vinh quang cuối cùng của Đế chế Ma thuật cổ đại, ông vẫn hoài niệm không quên về những huy hoàng năm xưa giống như một cựu quý tộc. Chính bởi vậy, dù có quan tâm đến Ma pháp Nghị viện và sự phát triển của arcana đến đâu, ông vẫn không gia nhập, đồng thời cũng không thể chấp nhận được việc những thành tựu mà Đế chế phải mất những ba vạn năm mới hoàn thành, “arcana” lại chỉ cần có ba mươi năm.
Công Tước Băng liếc nhìn Lucien, người đang im lặng lắng nghe như thể chuyện không liên quan gì đến mình, rồi khẽ cười nói: “Ba mươi năm nay, về phương diện vĩ mô ấy, bọn họ đã tường tận được bí mật của lực hấp dẫn, rồi thì đã tìm thấy Mặt Trời…”
Hắn không phải là Arcanist, dùng từ đương nhiên không chuẩn chỉ. Đổi lại là Lucien, chắc chắn cậu sẽ chỉ nói là đã có những nghiên cứu và thu hoạch sơ bộ về bản chất của lực hấp dẫn.
“Cái gì? Tìm thấy Mặt Trời rồi?” Tấm da thú khô mà ông lão dùng lau ly rượu lập tức rơi xuống. Ông ngắt lời Mephisto, đôi mắt tràn đầy chấn kinh nhìn hắn và Lucien.
Vị trí và sự tồn tại của Mặt Trời chính là một nan đề đã khiến Đế chế trăn trở suốt mấy vạn năm. Không một pháp sư nào là không muốn giải mã bí mật này, cả ông cũng không ngoại lệ. Thế nhưng, dù là thiên tài kiệt xuất như Ngài Vua Mặt Trời Thanos, hay là bậc thầy tinh tường về chiêm tinh dự đoán như Maskelyne, hoặc thậm chí là người có thực lực cường đại gần chạm tới cấp bậc Á Thần như Tinh Chi Đạo Sư – vị huyền thoại đỉnh phong đầu tiên của Đế chế Ma thuật, cũng đều phải cúi đầu trước vấn đề này, phải thừa nhận rằng khoảng cách giữa họ với bản chất của thế giới vẫn còn rất, rất xa.
Thế mà bây giờ Mặt Trời đã được phát hiện rồi?
Công Tước Băng chẳng thèm đả động gì đến mục đích tới đây của mình, như thể chỉ tới để thưởng thức vẻ chấn kinh của ông lão. Hắn cười ha hả chỉ tay về phía Lucien: “Đương nhiên rồi, tên này chính là người phát hiện ra nó đấy, cũng chính là người sáng lập ra hệ thống Thuyết tương đối.”
“Cậu là người phát hiện ra Mặt Trời sao? Mà hệ thống Thuyết tương đối là cái gì?” Ông lão dồn dập hỏi. Cái gì là Thuyết tương đối? Lúc ông rời khỏi thế giới vật chất chính, Ma pháp Nghị viện hẳn là vẫn chưa có cái “từ” này. Chẳng lẽ chỉ mới trải qua ba mươi năm “ngắn ngủi” mà thế giới này đã trở nên xa lạ đến vậy rồi ư?
Lucien không đáp ngay mà dùng phong thái nghiêm cẩn của một Arcanist nói: “Đúng ra mà nói thì nguyên nhân chính trong việc tìm ra Mặt Trời không phải là nhờ hệ thống Thuyết tương đối. Nó chỉ là một trong những nhân tố thứ yếu mà thôi.”
Ta hiểu arcana ít lắm, các ngươi đừng có mà lừa ta… Trong đầu ông lão bất chợt nảy ra câu này. Ông bèn vội vàng lấy quả cầu pha lê không biết đã bám bao nhiêu bụi ra rồi bắt đầu tiến hành chiêm tinh.
Do đang ở trong Địa ngục Tĩnh lặng, hiệu quả bói rất hạn chế. Nhưng lúc này, Công Tước Băng gõ gõ xuống mặt bàn, giải phóng áp chế của demiplane, ông lão nhờ đó mà có được kết luận: “Đúng là tìm thấy Mặt Trời rồi… Thế giới này rốt cuộc bị làm sao vậy…”
Mặt Trời có một địa vị đặc thù trong hệ Chiêm tinh, đồng thời cũng là một biểu tượng đặc biệt trong phạm trù linh hồn.
“Ta cũng không biết thế giới này rốt cuộc bị làm sao, nhưng một huyền thoại đỉnh phong tiến vào Địa ngục Tĩnh lặng, ta dù sao cũng nên tới ngó qua một chút, tránh cho có ngày Băng sơn Tĩnh lặng bị vây công mà cũng chẳng biết chuyện nó ra làm sao.” Quỷ Bí Chi Chủ mỉm cười ôn hòa nói, dáng vẻ trông chẳng giống đến để xem tình hình, mà giống như tới để hoàn thành một vụ giao dịch làm ăn với Lucien vậy.
“Huyền thoại đỉnh phong?” Ông lão một lần nữa trố mắt nhìn Lucien. Tuy ông không thể nào biết hết tất cả các pháp sư cao cấp hay Đại pháp sư của nghị viện, nhưng các thành viên của Hội đồng Tối cao thì ông vẫn nắm rõ. Ba mươi năm trước, chàng trai trẻ này chắc chắn còn chưa có bước vào cảnh giới huyền thoại. Ấy thế mà chỉ trong vòng ba mươi năm ngắn ngủi, cậu ta đã trở thành huyền thoại, lại còn đột phá lên tới đỉnh phong? Thế này còn quá đáng hơn cả Brook nữa!
“Theo ta được biết, Evans học ma thuật mới được có mười lăm, mười sáu năm thôi. Ờm, chính là cái năm mà kẻ tiền nhiệm kia của ta ngã xuống hoàn toàn ấy, đúng năm đó hắn mới chính thức trở thành pháp sư.” Công Tước Băng cố ý đế thêm, sau đó nhìn biểu cảm chấn kinh của ông lão mà cười hề hề nói: “Bây giờ không phải thời Đế chế Ma thuật cổ đại nữa rồi. Cái thời mà ẩn cư vài chục hay cả trăm năm vẫn có thể trở thành đại nhân vật xoay chuyển cục diện ấy đã qua rồi. Ở thời đại này, kẻ nào dám ẩn cư mà không quan tâm đến sự phát triển của arcana thì chỉ cần mười, hai mươi năm là sẽ hoàn toàn lạc hậu, không theo kịp thời đại nữa, chẳng những không thể trở thành kẻ đứng sau màn hay làm lực lượng then chốt, mà sẽ còn bị bánh xe của thời đại nghiền nát luôn.”
Hắn tựa hồ đang chế nhạo sự mù tịt của ông lão sau ba mươi năm ẩn cư, để rồi phát hiện thế giới đã thay đổi đến chóng mặt.
“Mười lăm, mười sáu năm…” Ông lão đã không còn ngôn từ nào để diễn tả cảm xúc của mình nữa. Mười lăm, mười sáu năm thì làm được gì? Bản thân ông kể từ khi bắt đầu học ma thuật, mười lăm, mười sáu năm cũng chỉ đủ cho ông lên pháp sư bậc năm.
Ông một lần nữa dùng quả cầu pha lê để xác nhận những thông tin mà Lucien không che giấu, sau đó thở dài thườn thượt: “Chỉ riêng sự tồn tại của ngài không thôi cũng đã đủ để chứng minh sự phát triển thần tốc của arcana mấy chục năm qua đáng sợ đến mức nào rồi.”
Than thở xong, ánh mắt ông bỗng nhìn chằm chằm vào Lucien như thiêu như đốt: “Ngài vừa nói, nghiên cứu về linh hồn của Ma pháp Nghị viện chỉ còn thiếu một chút nữa là đạt được tiến triển mang tính đột phá, có phải không?”
“Trên lý thuyết là vậy.” Lucien không hiểu tại sao Công Tước Băng lại giúp mình lấy lòng tin từ ông lão, bèn có chút thận trọng: “Không biết ông có cách nhìn thế nào về bản chất linh hồn? Chẳng hạn, nếu một linh hồn không còn ký ức trong quá khứ và vĩnh viễn không thể khôi phục, cũng không còn cách suy nghĩ và bản tính đã hình thành trước đây, thậm chí ngay cả dao động sức mạnh tinh thần và khí tức cũng thay đổi, vậy chúng ta có thể nói linh hồn này và linh hồn trong quá khứ là cùng một người hay không?”
“Chuyện này…” Ông lão trầm ngâm. Vấn đề này không phải ông chưa từng suy nghĩ, người vợ bên cạnh ông chính là một ví dụ rõ nét nhưng không cực đoan – Dao động linh hồn của bà không bị thay đổi là nhờ phương pháp đánh dấu đặc biệt của ông.
Nhưng vấn đề vừa triết học vừa là nan đề mang tính bản chất của phạm trù linh hồn này rõ ràng không dễ trả lời. Một lúc lâu sau, ông lão mới nói: “Ta nghĩ là không. Năm đặc trưng chính yếu của linh hồn đều đã thay đổi, vậy thì nó tương đương với một linh hồn mới.”
“Vậy nếu chúng ta dẫn ký ức quá khứ vào linh hồn này, cấy cách tư duy và tính cách như trước đây, rồi dùng ma thuật để thay đổi vĩnh viễn dao động sức mạnh tinh thần và khí tức của nó, vậy nó có biến trở lại thành linh hồn ban đầu không? Linh hồn rốt cuộc là bẩm sinh, cao hơn xã hội,[note89172] hay là mang tính xã hội, có thể ‘nuôi cấy’ nhân tạo?” Lucien sắc bén hỏi. “Và trong một trường hợp khác, nếu một linh hồn khác dung hợp với linh hồn này, kế thừa ký ức, tư duy, tính cách, tần số dao động và cả khí tức của nó, nhưng vẫn giữ lại ký ức nguyên bản của mình, vậy nó có phải chính là linh hồn hiện tại này hay không?
Giả dụ, Công tước Mephisto chiếm đoạt linh hồn của vợ ông, mô phỏng ra ký ức và các đặc trưng của bà ấy, vậy có phải hắn chính là vợ ông không? Đặc trưng cơ bản nhất, hay nói cách khác là thứ tối bản chất của linh hồn, rốt cuộc là gì?”
Ông lão nhìn “vợ” mình ở bên cạnh mà sắc mặt liên tục thay đổi, khó lòng đáp lại. Còn Công Tước Băng ở bên kia thì cố ý “khuấy động” bầu không khí: “Với ta mà nói, đặc trưng cơ bản nhất của linh hồn chính là lõi ác quỷ.”
“Không biết ngài Evans, ngài có quan điểm gì về vấn đề này?” Ông lão nhìn Lucien với ánh mắt khẩn thiết và chờ mong.
Lucien suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta đã từng tới Linh Giới và nhìn thấy Lò Linh hồn.”
“Linh Giới? Lò Linh hồn?” Ông lão ngày càng có cảm giác mình đã bị thời đại bỏ rơi.
Lucien giới thiệu sơ lược về Linh Giới và Lò Linh hồn, sau đó không kể về nghiên cứu cốt lõi của mình mà nói một cách trừu tượng: “Ta cho rằng linh hồn hẳn là phải còn có một tầng cấp cao hơn, một đặc trưng mang tính bản chất hơn, và điều đó có liên hệ mật thiết với Lò Linh hồn. Tình hình cụ thể thì có lẽ phải đợi ta từ Địa ngục Viễn cổ trở về rồi mới có thể công bố luận án để cùng các Arcanist thảo luận được.”
Ông lão trầm mặc nhìn chai rượu liệt diệm trước mặt, một lúc lâu sau mới nói: “Ta cũng có một số nghiên cứu riêng về linh hồn, hy vọng có thể trao đổi quan điểm với ngài đôi chút.”
‘Không hổ là Pháp sư huyền thoại, có thể lập tức nghe hiểu được ẩn ý của mình ngay.’ Lucien mỉm cười hài lòng, sau đó đem những hiểu biết hiện tại của mình về linh hồn ra và làm một cuộc trao đổi công bằng với ông lão. Đương nhiên, trong đó không bao gồm những phần liên quan đến các kiến thức arcana khác và một mô hình cụ thể, bởi vì chúng vẫn còn phải chờ kiểm chứng trong chuyến đi này.
Tài liệu về linh hồn mà ông lão cung cấp vô cùng chi tiết, bao gồm đủ loại nghiên cứu của ông về linh hồn cùng với hai thần chú huyền thoại liên quan đến linh hồn. Trong đó, một số thí nghiệm cực kỳ tàn nhẫn mà Lucien không muốn thực hiện và đang tìm con đường khác để kiểm chứng, giờ đã có được thông tin từ đây. Hơn nữa, ông lão còn cung cấp thêm tài liệu về di tích cổ đại ở sâu trong Địa ngục của mình, giúp cho cậu trong lòng càng thêm tự tin hơn.
Ông lão cũng trầm tư nhìn vào tài liệu do Lucien cung cấp mà không ngừng day trán, tựa hồ những điều này đã lật đổ một phần nhận thức trong quá khứ của ông. Ông thầm lẩm bẩm: “Như vậy thì việc phục sinh, phylactery của lich, cũng như tác dụng của Kiếm Chân Lý… đều có thể được giải thích một cách nhất quán rồi…”
Ở bên cạnh, Công Tước Băng, người vẫn luôn làm vẻ mặt vui cười ha hả, bỗng nghiêm túc nhìn Lucien nói: “Ta hôm nay tới đây là vì muốn nhờ Evans ngươi giúp một việc. Ta sẽ cung cấp cho ngươi tài liệu chi tiết hơn về Địa ngục Viễn cổ.”
Đan hai tay vào nhau, Lucien không trả lời ngay lập tức. Đây là thái độ của bản thân hắn, hay là thái độ của Chúa Tể Địa Ngục?
–––––––––––––––––––––––––––––––
19h ngày 15/2 (28 Tết) mình sẽ bom nốt 20 chương cuối cùng.
15 Bình luận