Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 789 - [Hành trình Khám phá]
11 Bình luận - Độ dài: 2,664 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Quang cảnh đại thảo nguyên, nơi khác biệt hoàn toàn với bốn nước eo biển và Hành lang Ven biển phía Bắc, cùng đủ loại sinh vật thảo nguyên rõ nét tới từng chi tiết hiện lên rõ mồn một trước mắt “khán giả”, dẫn dắt họ thưởng thức những hương sắc của vùng đất lạ và tận hưởng một bữa tiệc thị giác mà trước đây căn bản không sao tưởng tượng nổi.
Đối với những người nói không chừng cả đời còn chưa bao giờ bước chân ra khỏi thành phố hay vương quốc của mình mà nói, cú sốc đầy mới lạ này khiến họ say mê đến ngây ngẩn, cảm giác như linh hồn mình thực sự đã được đặt vào đại thảo nguyên, bị phong cảnh bao la, trong lành ở đó mê hoặc, hay bị những cảnh tượng săn mồi sống động đang diễn ra làm cho không ngừng kinh hãi hét lên và gào rống theo.
Bên trong Trường Quý tộc Mills, giữa quảng trường trung tâm khu giảng đường cũng dựng một tấm “màn hình phát trực tiếp” tương tự. Các học sinh quý tộc vừa mới kết thúc buổi học tối liền túm năm tụm ba kéo tới, và rồi đôi chân họ giống như bị keo giả kim dính chặt xuống mặt đất, nửa bước cũng không di chuyển được.
“Đây chính là đại thảo nguyên ư?” Jane, người vốn dĩ luôn điềm đạm, lúc này đang say sưa ngắm nhìn sắc xanh mướt trên màn hình. Cảnh tượng này hoàn toàn trùng khớp với mọi ảo tưởng lãng mạn về đại thảo nguyên trong những cuốn sách cô từng đọc, khiến cô nhất thời không thể kìm lòng mà lẩm bẩm thành tiếng. Chỉ có điều, so với lần được đắm mình giữa bầu trời sao mênh mông trước đây, cú sốc lần này vẫn nhỏ hơn rất nhiều.
Mấy người bạn quý tộc đi cùng cô cũng để lộ ra vẻ chấn động ở những mức độ khác nhau. Cho dù trong nhà họ đều có biệt thự, trang viên, rừng rậm hay bãi săn, nhưng đào đâu ra một đại thảo nguyên trông như vô tận thế này ở trong Vương quốc Holm chứ? Đó là phong cảnh động lòng người chỉ ở bên kia eo biển Bão Táp, ở miền Nam của Đế quốc Gusta mới có.
Có điều, đều là những người đã từng được thấy qua rất nhiều cảnh đẹp, khả năng chịu đựng của họ mạnh hơn nhiều so với dân chúng bình thường, không đến mức hoàn toàn cạn lời hay “đánh mất” chính mình, mà vẫn có thể vừa thưởng thức một cách tham lam, vừa theo bản năng nhỏ giọng trao đổi.
“Lần truyền hình trực tiếp này đúng là làm người ta bất ngờ mà. Hồi trước chỉ thấy chương trình [Con người và Thiên nhiên] này thú vị, nhưng hôm nay mới phát hiện nó lại làm tâm hồn người ta rung động thế đấy.” Các tiểu thư quý tộc ít nhiều đều có tâm tư truy cầu sự lãng mạn.
“Cái này không gọi là truyền hình trực tiếp. Lúc nãy cô Dạ Oanh bảo đây là truyền hình vệ tinh.”[note87339] Bạn của Jane đính chính lại cách nhìn của bạn mình, sau đó áp hai tay lên mặt, để rồi chỉ cảm thấy đôi gò má vì hưng phấn mà nóng bừng lên. Cô mơ màng nói: “Thật muốn tới đại thảo nguyên quá. Muốn được ngồi trên lưng ngựa hoang, ngắm hoàng hôn nhuộm ‘ánh lửa’ lên sắc xanh nơi chân trời… Jane này, lần trước lên bầu trời sao, phong cảnh có phải còn lãng mạn hơn thế này không?”
Dù rằng chủ đề này đã được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần, nhưng bầu trời sao rộng lớn vẫn mãi là sự lãng mạn khiến người ta khao khát.
“Đúng vậy, những vì sao nhìn từ đó đẹp hơn nhiều so với nhìn từ mặt đất. Nó trong trẻo tinh khiết lắm, một vài cái còn có vầng hào quang rất là đẹp nữa…” Jane cũng không ngại mà kể lại lần nữa. Những gì mắt thấy tai nghe lần đó đều đã in đậm trong tâm trí cô.
Từ lúc nào không hay, chương trình [Con người và Thiên nhiên] đã kết thúc, màn hình một lần nữa quay trở lại “phòng thu”. Cô Dạ Oanh mỉm cười nói: “Bắt đầu từ thứ Hai tuần sau, chương trình [Con người và Thiên nhiên] của [Thanh âm Arcana] sẽ ngừng phát sóng và chỉ phát trên kênh [Thiên Không] của Đài Truyền hình Vệ tinh Allyn. Tương tự, chúng tôi cũng sẽ tiến hành cải tiến và điều chỉnh lớn đối với các chuyên mục khác, nhằm giúp phát thanh và truyền hình vệ tinh phát huy được ưu thế của riêng mình. Tiếp theo đây, quý vị sẽ được đón xem một chuyên mục hoàn toàn mới, một chuyên mục dành riêng cho kênh [Thiên Không], một chương trình không giống với bất kỳ chuyên mục nào trước đây. Nó chắc chắn sẽ mang lại cho quý vị một trải nghiệm mới mẻ và tuyệt vời.
Quý vị và các bạn, mọi người đã sẵn sàng chưa?”
Thanh âm ngọt ngào của Dạ Oanh vang lên bên tai mỗi một thính giả, khiến họ tỉnh táo trở lại sau cú sốc do “đại thảo nguyên và thế giới động vật” mang tới vừa rồi – Ngay cả những mạo hiểm giả dày dạn kinh nghiệm cũng chưa có mấy ai từng tới sa mạc phía Nam Đế quốc Gusta hay đại thảo nguyên ở xa hơn về phía Nam, do đó bọn họ cũng bị hấp dẫn hoàn toàn.
“Chương trình hoàn toàn mới gì cơ?”
“Lại còn có chương trình nào khiến người ta kích động hơn cả ‘đại thảo nguyên’ lúc nãy nữa cơ à?”
Lời của Dạ Oanh khiến cho khán giả ở những nơi khác nhau như Langman, Jane, Ali vô cùng tò mò, trong lòng tràn ngập sự mong đợi.
Dạ Oanh Louise nói tiếp: “Nếu đã sẵn sàng rồi, vậy chúng ta hãy cùng thực hiện một chuyến ‘hành trình khám phá’ nào!”
Ánh sáng dịu nhẹ bung tỏa rồi từ từ tan đi, trên màn hình xuất hiện một đại dương xanh thẳm, sóng vỗ dập dềnh, chim biển bay lượn.
“Biển!” Đối với những người bình thường chưa từng đến các thành phố cảng, đây vẫn là một cú sốc dữ dội, nhưng vì vừa mới chứng kiến đại thảo nguyên xong nên sự ngạc nhiên trong lòng họ đã bớt đi nhiều. Có vẻ như đây không khác gì [Con người và Thiên nhiên], chẳng qua là đổi cảnh mà thôi.
Còn đám con em quý tộc như Jane, dù cho không có kinh nghiệm đi thuyền ra biển du ngoạn thì cũng đã từng đến những thành phố ven biển như cảng Patray, cũng đã được tận hưởng cái mát lành và bọt sóng của biển rồi, thế nên họ tỏ ra tương đối bình tĩnh. Cả lũ đồng loạt trao đổi nghi hoặc trong lòng: “Cái này cũng đâu có hay lắm như cô Dạ Oanh nói đâu?”
“Ừ, tớ cũng không cảm thấy thấy đây là trải nghiệm mới toanh gì.”
Jane nhìn màn hình phát trực tiếp, trái ngược với bọn họ, trong lòng cô lại khá quả quyết. Bao nhiêu năm qua, [Thanh âm Arcana] chưa từng làm bọn cô thất vọng. Cô tin là “vệ tinh Thiên Không” nhất định cũng thế!
Đúng lúc này, “tầm nhìn” kéo gần lại, một con tàu hơi nước khổng lồ xuất hiện trong mắt mọi người, tám khẩu đại bác ma thuật được yểm hiệu ứng Đại Hỏa Cầu Lucien trên đó chĩa về bốn hướng đầy uy vũ. Sau đó, “tầm mắt” lại kéo gần thêm lần nữa, cho phép các khán giả nhìn thấy hai nam hai nữ trên boong tàu.
“Đây là vùng biển gần đảo Sinai. Chúng tôi đã tiếp nhận ủy thác của cư dân trên đảo và tới điều tra việc gần đây thường xuyên có một lượng lớn cá chết trôi nổi trên mặt biển…”
“Tại đảo Sinai, vẫn luôn có một truyền thuyết như thế này. Rất nhiều, rất nhiều năm về trước, nơi đây từng là lãnh địa của một pháp sư. Nhưng sau một ngày nọ, ông ta không bao giờ xuất hiện nữa. Kể từ đó, dân đảo thường xuyên nghe thấy những tiếng khóc bi thảm rợn người vào ban đêm, thấy những ngọn lửa xanh âm u trôi nổi trên mặt biển. Đôi khi chèo thuyền ra khơi đánh cá, họ sẽ bị mất phương hướng suốt mấy ngày trời. Nghe nói, khi ngư dân lạc lối, nếu gặp phải sấm sét mưa bão, họ sẽ nhìn thấy một ‘ngọn hải đăng’ mà mình chưa từng thấy bao giờ…”
Giọng nói trầm ấm, truyền cảm chậm rãi kể lại, khiến Langman dù đã là vị thành niên cũng phải nổi da gà. Đây lẽ nào là chương trình kể chuyện kinh dị?
“Chuyến ‘hành trình khám phá’ lần này sẽ do hai pháp sư trung cấp và hai Đại hiệp sĩ đưa mọi người đi thực hiện, cùng nhau giải mã nguyên nhân đằng sau những sự kiện bí ẩn này và tìm kiếm những kho báu có thể còn sót lại…”
Sau khi “tiếng thuyết minh” giới thiệu xong, người đàn ông trung niên trông nhanh nhẹn, tháo vát trên boong tàu chỉnh lại chiếc áo choàng pháp sư cổ điển của mình: “Tôi là Grylls, sở trường về Ảo ảnh, Chiêu hồn và Nguyên tố, đồng thời là đội trưởng của chuyến ‘hành trình khám phá’ lần này. Chúng ta sắp đến đảo Sinai rồi.”
Điều tra sự kiện bí ẩn, khám phá ma tháp có khả năng tồn tại, tìm kiếm kho báu còn sót lại, mấy cụm từ này khiến cho những người bình thường chưa từng có kinh nghiệm phiêu lưu như Langman, Jane, Ali đều phải nhấp nhổm, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, vẻ mặt tập trung, ánh mắt hưng phấn, đắm chìm hoàn toàn vào chương trình [Hành trình Khám phá] này. Rốt cuộc nguyên nhân là gì? Có điều tra ra được không? Liệu có gặp nguy hiểm không?
Còn những mạo hiểm giả, hiệp sĩ quý tộc hay pháp sư, tuy đã từng có kinh nghiệm phiêu lưu, nhưng chưa bao giờ “trải nghiệm” một cuộc thám hiểm dưới góc độ này và bằng tư thái này, thế nên họ cũng vô cùng hào hứng.
Con tàu hơi nước khổng lồ cập bến đảo Sinai xong, các pháp sư, hiệp sĩ, người học việc và cận vệ hiệp sĩ lần lượt tản ra hỏi thăm dân đảo, tìm kiếm manh mối. Những cảnh tượng này hiện ra trước mắt khán giả một cách tuần tự, khiến bọn họ mỗi lúc một nhập tâm, thậm chí còn bắt đầu nhỏ giọng phân tích. Lúc thì “tôi” cho rằng có thể là thế này, có lúc lại nói lời khai của mấy người dân đảo mâu thuẫn với nhau…
Trong quá trình điều tra, nhóm pháp sư của Grylls sử dụng các thần chú hỗ trợ, từ đó dễ dàng giải quyết những nan đề mà khán giả cho là khó, khiến bọn họ phải trố mắt, để rồi nảy sinh sự khao khát cuồng nhiệt đối với ma thuật.
Sau nửa tiếng của chương trình, tương đương với “ba ngày” tại địa phương, cuộc điều tra đã có kết luận sơ bộ. Mọi manh mối đều chỉ về một hải vực nhất định.
“Thế cho nên, chúng ta cần phải khám phá đáy biển của hải vực này…” Grylls vừa nói vừa thi triển các thần chú hỗ trợ như Hô hấp dưới Nước, sau đó dẫn ba người có chức nghiệp ở bậc trung cấp còn lại lặn xuống biển.
“Thật… Thật sự xuống nước rồi kìa…”
“Thật sự đi khám phá ư?”
Những tiếng hô kinh ngạc liên tiếp vang lên. Họ không thể tin được mình lại đang tận mắt chứng kiến một cuộc phiêu lưu thực sự.
Làn nước xung quanh nhẹ nhàng dao động, những loài cá hoặc bình thường hoặc có hình thù kỳ quái bơi qua đầy ung dung, khiến khán giả chẳng biết phải nhìn vào đâu trước. Thi thoảng lại có những con hải quái hung dữ lao tới, nhưng rồi đều bị các hiệp sĩ và pháp sư giải quyết.
Ngay cả một cô nàng trầm lặng như Jane cũng không kìm được mà hồi hộp nín thở. Tuy cô sống một cuộc đời ổn định, bình lặng và cũng chẳng thích thay đổi, nhưng sâu trong thâm tâm, cô vẫn luôn ít nhiều có những ảo tưởng về việc phiêu lưu. Và khi mà chẳng cần tự mình thực hiện vẫn có thể trải nghiệm được ảo tưởng này, cô tự nhiên cũng toàn tâm toàn ý đắm chìm vào, lúc thì trầm trồ kinh ngạc trước những ma thuật rực rỡ sắc màu, lúc lại giật mình kinh hãi trước những con hải quái đột nhiên xuất hiện. Cảm xúc của cô dao động nhấp nhô, mãnh liệt chưa từng có.
Đây là tâm thái chung của đại đa số khán giả. Bởi vậy, khi tòa ma tháp cũ kỹ, đổ nát dưới đáy biển hiện ra, sau những tiếng hít vào vì kinh ngạc thì liền đến những tiếng hò reo vang dội từ quảng trường này sang quảng trường khác.
Cổng ma tháp mở ra, bức tượng đá ở cửa bỗng nhiên biến thành quái vật rồi vồ tới, dẫn đến những tiếng thét chói tai không ngừng…
Chậm Chạp, Băng Châm, Đại Hỏa Cầu và đủ loại ma thuật bay múa, mang tới những tiếng tán thưởng…
Linh hồn, mật thất, rương báu, cạm bẫy, v.v. nối tiếp nhau xuất hiện. Bầu không khí trên quảng trường gần như đông cứng lại, nhưng trong đó cũng đang nhen nhóm một sự kỳ vọng mãnh liệt…
Khi nhóm Grylls giải quyết xong con quái vật cuối cùng và phá hủy ma tháp, trên quảng trường đột nhiên có gió thổi qua, đó là do tất cả mọi người cùng thở phào mà ra. Lòng bàn tay họ ướt đẫm mồ hôi, nét mặt vặn vẹo, vừa hưng phấn, kích động, lại vừa run rẩy sợ hãi. Việc trải qua một cuộc “phiêu lưu” và “khám phá” chưa từng có đã giúp họ cảm nhận được thế nào gọi là “trải nghiệm mới mẻ và tuyệt vời”.
“So với ‘truyền hình vệ tinh’, [Thanh âm Arcana] đúng là quá nhạt nhẽo…” Cha Langman thật lòng nói.
Langman khá tán đồng, nhưng cũng có phần phản đối: “Một số chương trình vẫn hợp với phát thanh hơn, như những thứ cần phải lắng nghe kỹ ấy…”
“Cái này còn kích thích hơn bất kỳ vở kịch, opera hay chuyện kể nào của những người hát rong nữa!” Các khán giả bình thường trên quảng trường thành phố và cả học sinh quý tộc trong trường Mills đều phát ra những tiếng cảm thán giống nhau, đều kích động đến toàn thân run rẩy. Đây chính là một cuộc “phiêu lưu” đích thực, một cuộc “phiêu lưu” không chút giả tạo!
‘Trên Trái Đất còn chưa có chương trình truyền hình thực tế kiểu này đâu…’ Bên trong Vũ trụ Nguyên tử, Lucien, người đang cùng với Natasha, Đại Công tước Orvarit, Joel, Alisa và John xem “chương trình truyền hình”, thầm cảm thán trong lòng. ‘Mà ở đây đến cả phát thanh còn chưa phổ cập hết nữa… Hay là mình làm một show ‘Sinh tồn nơi Hoang dã’ hoặc ‘Hương vị Holm’ nhỉ…’[note87340]
11 Bình luận