Throne of Magical Arcana
Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 708 - Thành phố Karkat

8 Bình luận - Độ dài: 2,678 từ - Cập nhật:

*Trans+Edit: Lắc

Bên trong Vũ trụ Nguyên tử, bầu trời sao bao la vô tận, mỗi vì sao lại ánh lên những sắc màu riêng biệt, tạo nên một khung cảnh vừa kỳ lạ vừa rực rỡ.

Thân ảnh của Lucien và Natasha từ từ hiện ra, cắt đứt liên kết thời không với Vực thẳm.

“Cuối cùng cũng lấy được, nếu không lại phải tới Địa ngục Tĩnh lặng để tìm cái Tinh Hạch đặc biệt kia rồi.” Nhìn phiến đá đen tuyền trong tay Lucien, Natasha khá là thích thú với những hoa văn đẹp đẽ mà phức tạp trên bề mặt của nó. Chúng nổi lên rõ nét, không ngừng lóe sáng, giống như thể nhịp kim giây đang tích tắc chạy. Đồng thời, mỗi một hoa văn còn lãng đãng cảm giác sóng nước lan tỏa nhè nhẹ, tràn ngập vẻ ảo mộng. Không chỉ phụ nữ, đến cả đàn ông như Lucien cũng cảm thấy Phiến Đá Thời Không này giống hệt như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

“Nếu không phải vì Chúa Tể Hắc Ám và Thiên Thần Vương hợp mưu muốn hại anh, chúng ta đã chẳng lấy được Phiến Đá Thời Không này rồi. Một khi Chúa Tể Hắc Ám trở thành Vương tử Ác ma, Phiến Đá Thời Không nhất định sẽ trở thành đồ sưu tầm của hắn, muốn lấy được sẽ khó hơn gấp trăm lần bây giờ.” Lucien đưa tay phải sờ lên Phiến Đá Thời Không, cảm nhận dòng chảy hư ảo bên trong nó.

Ở Thế giới Tuyệt vọng, nơi hình thành sau khi Pháo đài Băng giá và Dạ dày Vực thẳm hợp nhất với nhau, Gonheim là một tồn tại gần với Á Thần. Nếu như phần lớn sức mạnh của y vẫn còn lưu lại tại nơi này, thì cho dù Lucien có mời cả Douglas, Fernando và Hathaway cùng ra tay cũng chỉ có thể áp chế y chứ khó mà phá được pháo đài của y. Như vậy chẳng thà cậu tìm người giúp để tới Địa ngục Tĩnh lặng còn hơn.

Natasha cũng tò mò vươn tay phải ra lần mò bề mặt của Phiến Đá Thời Không, trong lòng cảm thấy khá là thích thú với cảm giác kỳ lạ này. Cùng lúc đó, cô vẻ mặt nghiêm túc nói: “Quả nhiên là có huyền thoại đỉnh phong để mắt đến anh. Lại còn tận hai tên nữa chứ…”

Trước đây cô đã cho rằng, dù Lucien có không đi tranh đoạt, không đi theo con đường Á Thần của Viken đi chăng nữa, nhưng chỉ riêng việc nghiên cứu arcana và nâng cao thực lực ma thuật không thôi cũng đủ để cậu thu hút địch ý và âm mưu rồi. Và giờ thì những “dự đoán” đó đã trở thành sự thực!

Có điều, trên nét mặt của cô không hề có chút sợ hãi nào, chỉ lộ ra đôi phần quan tâm và lo lắng, đồng thời tràn ngập khát vọng chiến đấu mãnh liệt và đấu chí sục sôi. Một phần là vì cô rất tin tưởng vào Lucien, phần khác là bởi với tư cách một hiệp sĩ lấy bảo vệ làm tín điều, cô xem đây như một thử thách và sự rèn luyện dành cho bản thân.

Lucien cong ngón tay gõ nhẹ lên Phiến Đá Thời Không, thế nhưng lại chẳng có âm thanh nào phát ra, chỉ có những gợn sóng nặng nề lan tỏa. “Ở thời đại này, bất kỳ kẻ mạnh nào muốn tiến xa cũng đều không thể tránh khỏi dòng nước xoáy, trừ phi bằng lòng để cho thời gian bỏ rơi hoàn toàn, sau đó trốn thật sâu vào trong Vô biên Hải hoặc một dị độ không gian bí mật. Chẳng qua như vậy, nói không chừng khi một huyền thoại muốn chuyển hóa trạng thái, kẻ đầu tiên người đó nghĩ tới sẽ là họ, bởi kẻ lẻ loi dễ bị nhòm ngó nhất.

Chỉ cần nghị viện tiếp tục phát triển theo hướng hiện tại, anh tin là chiến thắng cuối cùng ắt sẽ thuộc về chúng ta.

Còn bản thân anh, anh đã sẵn sàng nghênh đón mọi khiêu chiến và ác ý đến từ khắp nơi rồi.”

Lucien giọng điệu bình thản, điềm đạm, nhưng trong đó lại ẩn chứa ý chí đầy kiên định.

Natasha khúc khích cười: “Cho dù ngày trước không trở thành pháp sư mà theo con đường hiệp sĩ, anh hẳn là cũng sẽ đạt được thành tựu xuất sắc. Phải rồi, Thiên Thần Vương ngã xuống hẳn rồi à? Pháo Positron của anh đúng là ma thuật diệt thế mà!”

Theo Lucien lâu, cách nói chuyện của cô cũng thành ra phá cách hơn.

“Đợi đến khi việc nghiên cứu và chế tạo các phản vật chất khác hoàn tất, chuyện Pháp sư huyền thoại từ bậc ba trở lên có thể một mình hủy diệt cả thế giới sẽ không còn chỉ là giấc mơ nữa, “ầm” một phát là xong.” Lucien nửa đùa nửa thật cười nói. “Tùy thuộc vào thực lực ma thuật của bản thân hoặc mức độ trù bị về vật liệu thi triển, uy lực của Pháo Positron còn có thể được nâng cao thêm nữa. Chưa hết nhé, việc trù bị trước này còn hoành tráng hơn so với Mặt trời Rực cháy Vĩnh hằng nhiều. Chỉ cần một lượng phản vật chất xíu xiu thôi, cho dù là hủy diệt thế giới hay phá hủy tinh cầu cũng đều dễ như bỡn. Đương nhiên, trước mắt trong phòng thí nghiệm vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu tổng hợp phản vật chất.”

Vừa nói, Lucien vừa lấy quả cầu pha lê ánh sáng ban mai ra, đồng thời niệm chú:

Gương Vận mệnh!”

Bên trong vụ trụ tối đen xung quanh, những đốm sáng hư ảo hiện lên, vừa như vô số đom đóm, lại vừa như bầu trời đầy sao. Đây chính là bầu trời sao định mệnh!

Những “điểm sáng định mệnh” tụ lại, sau đó ngưng kết thành một tấm gương mờ ảo tràn ngập cảm giác huyền bí. Khi Lucien dùng tay trái đưa quả cầu pha lê lấp lánh vào, mặt gương chợt rung lên dữ dội, giống như thể mặt nước phẳng lặng bị ném vào một hòn đá to, làm lan tỏa ra tầng tầng lớp lớp gợn sóng.

Những gợn sóng dần dần lắng xuống, cảm giác mờ ảo cũng tan biến. Bên trong mặt gương hiện ra một thiên thần với 36 chiếc cánh sau lưng đang quỳ mọp. Đột nhiên, ánh sáng vô cùng vô tận hiện ra trong gương, sau đó tràn ra ngoài như thể dòng lũ.

Natasha đang quan sát ở bên cạnh là người phản ứng nhanh nhất. Cô lập tức kéo Lucien, người đang bị sức mạnh chấn động này làm cho có chút sững sờ, rồi dịch chuyển sang một hướng khác của Vũ trụ Nguyên tử. Ngay sau đó, cô nhìn thấy tấm gương vận mệnh bị một khối ánh sáng thuần khiết nuốt chửng, cả bầu trời sao xung quanh cũng bị nuốt theo, chỉ còn lại một khoảng hư vô không chút sự sống. Phải đến khi “vũ trụ” rung chuyển, sức mạnh ở xung quanh tràn về, nó mới từ từ biến mất.

“Đây chính là sức mạnh của Thần Chân Lý…” Natasha tâm tình phức tạp lẩm bẩm. Đây chính là vị Chân Thần mà cô từng tín ngưỡng và tôn thờ sao? Ngay cả khi danh xưng tín ngưỡng trong lòng cô giờ đã lui về chỉ còn là lĩnh vực tinh thần, thì đây cũng vẫn là “Thần Chân Lý”. Bởi vậy, khi đối mặt trực diện với vị “thần” không còn thần trí, chỉ sót lại sức mạnh và quy tắc đơn thuần, trong lòng cô khó tránh khỏi mà trào dâng một vài cảm xúc không thể diễn tả thành lời.

Sau khi phản ứng dữ dội từ việc Gương Vận mệnh bị sức mạnh của Thần Chân Lý phá hủy dần lắng xuống, Lucien khẽ xoa cằm nói: “Nếu như nắm được quy tắc của Núi Thiên đường và Thần Chân Lý thì liệu có thể sử dụng được sức mạnh của Hắn trong những thời khắc then chốt hay không? Và vì sao sức mạnh của Hắn lại có thể đạt đến trình độ này? Là bản chất vốn đã vượt trội, hay là tích lũy dần từ những thay đổi về lượng?”

Nhìn dáng vẻ Lucien như vậy, khóe môi Natasha khẽ nhếch lên, đôi mắt màu tím bạc lãnh đạm trở nên dịu dàng, phảng phất như có sóng nước lay động. “Quý ngài Grand Arcanist à, anh đúng là lúc nào cũng có thể bắt tay vào nghiên cứu được.” Cô cười nói.

“Ha, bệnh nghề nghiệp, bệnh nghề nghiệp ấy mà…” Lucien bừng tỉnh rồi hài hước đáp. “Xem ra Mecantron vẫn chưa ngã xuống hoàn toàn đâu. Không biết là vì hắn chưa giáng hoàn toàn sức mạnh xuống, hay là vì mối liên kết đặc biệt giữa hắn với Thần Chân Lý, kiểu như Thần Chân Lý không chết, hắn cũng không thật sự chết mà chắc chắn sẽ hồi sinh tại tầng bảy của Núi Thiên đường ấy?”

Lucien suy đoán nguyên nhân Mecantron chưa ngã xuống hoàn toàn. Pháo Positron tuy rằng không có khả năng truy ngược bản thể như Kiếm Chân Lý, nhưng nếu Mecantron đã giáng xuống toàn bộ sức mạnh, cậu tin là bất luận hắn có thủ đoạn phục sinh nào đi chăng nữa cũng sẽ không kịp phản ứng và bị Pháo Positron tiêu diệt cho bằng hết.

“Em nghĩ khả năng sau cao hơn. Muốn đối phó với một Grand Arcanist đã nắm trong tay hai, ba thần chú huyền thoại đỉnh phong như anh, lại còn phải chiến đấu ở một nơi có thể làm suy giảm và khắc chế đáng kể sức mạnh của Núi Thiên đường như Vực thẳm, Thiên Thần Vương nếu như không giáng xuống toàn bộ sức mạnh thì gần như sẽ chẳng có khả năng thành công. Hắn ắt hẳn sẽ không mắc phải sai lầm khinh địch như vậy.” Vừa giơ tay phải lên xoa xoa cằm, Natasha vừa đưa ra phán đoán.

Lúc bình thường, Mecantron đương nhiên là một trong những cường giả hàng đầu giữa các huyền thoại đỉnh phong. Khi ở gần Núi Thiên đường, hắn lại càng có thực lực tương đương với Á Thần. Nhưng ở bên trong Vực thẳm, dưới tình thế bị khí tức của Vực thẳm ảnh hưởng và áp chế, ngay cả khi có giáng thế cả chân thân, thực lực của hắn cũng sẽ chỉ ở trình độ huyền thoại đỉnh phong. Còn trong trường hợp không dốc toàn lực mà chỉ giáng xuống phần lớn sức mạnh, rất có thể trình độ của hắn chỉ tương đương với huyền thoại bậc ba, tức là ngang với Lucien.

Trong trường hợp này, các pháp sư có nhiều thần chú và thủ đoạn quái dị sẽ mạnh hơn hẳn, chưa kể họ còn có thể thích ứng với hầu hết môi trường chiến đấu, sẽ không bị yếu đi quá nhiều.

“Cũng đúng. Uy lực của Thần chi Thủ hộ gần như cũng tương đương với khi hắn thi triển ở Rentaro.” Lucien cẩn thận nhớ lại. “Chẳng qua, bất luận có phải là do hắn lấy thân thể phục sinh được chuẩn bị cho Thanos hay không, hay do hắn là hóa thân của Thần Chân Lý, thì hiện tại hắn cũng chỉ tương đương với một thiên thần mới sinh. Muốn phục hồi sức mạnh về trình độ huyền thoại sẽ cần ít nhất năm năm, còn để trở về huyền thoại đỉnh phong thì anh chưa ước tính được.”

Cho dù Gương Vận mệnh chỉ có thể xác định sống chết của Mecantron chứ không thể đoán rõ tình trạng hiện tại, Lucien vẫn có thể dựa vào các dấu hiệu để đưa ra những phán đoán mơ hồ.

Nghe Lucien suy đoán, Natasha đột nhiên phì cười, sau đó chỉ về phía tinh cầu nguyên tố sắt với tòa ma tháp cao chót vót bên trong: “Em thấy hay là chúng ta về nhà bàn tiếp đi. Anh không thấy vũ trụ lạnh lẽo, tối tăm không bằng phòng khách ấm áp, dễ chịu sao? Vừa có trà, vừa có nhạc, chúng ta lại còn đang ở ngay gần cửa nữa…”

Đến cửa nhà rồi mà còn không vào… Lucien thầm tự giễu chính mình. “Ừ, anh cũng phải chuẩn bị nâng cấp Nguyệt Thời Kế rồi.”

……

Tại Pháo đài Băng giá, Chúa Tể Hắc Ám Gonheim một lần nữa ngồi xuống vương tọa đen tuyền, bàn tay đang gõ nhẹ lên viên đá quý trên đó lộ rõ vết thương sâu đến mức lộ cả xương, tuy nhiên lại không hề có giọt máu nào chảy ra.

Bên trong những vết thương ấy tỏa ra ánh sáng màu u lam lạnh lẽo, tưởng chừng như có thể đóng băng vạn vật. Nó khiến cho cả khả năng hồi phục đáng sợ của Gonheim nhất thời cũng không thể xóa bỏ.

Ngoài ra, trên mặt Gonheim còn có một vết cắt màu đen mang khí tức chết chóc, dù rất nông nhưng vẫn khiến da mặt y chốc chốc co giật.

Đưa tay trái sờ lên mặt, hai mắt Gonheim không ngừng đổi màu, vừa hỗn loạn vừa lạnh lẽo. Y trầm giọng lẩm bẩm: “Lucien Evans, Apsis, Tuyết Nữ…”

Là một Vương tử Ác ma gian trá, giảo hoạt, y vẫn còn có những chuẩn bị khác, vậy nên sau khi trả một cái giá nhất định, y đã đánh lui được sự liên thủ giữa Tuyết Nữ và Tử Vương trong thời gian ngắn. Chẳng qua, Lucien vẫn hành động nhanh hơn và cầm Phiến Đá Thời Không rời đi trước.

……

Tháng Thu Hoạch (tháng Chín), nơi nơi đều là tiết trời ấm áp, tràn đầy niềm vui thu hoạch và niềm vui từ những lễ hội ca múa, nhưng ở các tỉnh phía Bắc của Đế quốc Schachran, gió rét khắc nghiệt lại đã thổi tới, khiến cho người ta có cảm giác như đã bước vào mùa đông.

Một nhóm lính đánh thuê hộ tống vài thương đoàn đang băng qua một cánh đồng hoang vu. Đế quốc Schachran từ lâu vốn nổi tiếng đất rộng người thưa, tài nguyên dồi dào và ma vật xuất hiện khắp nơi.

Katrina, người có mái tóc vàng buộc cao thành đuôi ngựa, hiện đang trà trộn vào nhóm lính đánh thuê này. Vừa đút tay trái vào trong túi, sờ sờ bức tượng người lùn trọc đầu, cô vừa xuất thần nghĩ: ‘Sao thầy lại muốn mình đặt bức tượng này ở ngoài thần điện của Vương quốc Dumute nhỉ? Và sao bức tượng này lại là vật phẩm chưa hoàn thiện…’

Cô cảm thấy tò mò vô cùng.

“Đến thành Karkat rồi!” Người dò đường ở phía trước cao giọng nói. Tại nơi giáp ranh giữa đồng bằng và cánh rừng, bên cạnh dòng sông, một thành phố hùng vĩ nhưng có phần cũ kỹ hiện ra trong tầm mắt bọn họ.

Đây là Karkat, thành phố lớn thứ ba tại tỉnh phía Bắc, chỉ sau thủ phủ Nanoki và thành phố Kirf, nơi Hầu tước Fertado cư ngụ.

Katrina bừng tỉnh. Cô rút tay trái ra khỏi túi, trong lòng thầm nghĩ: ‘Trước mắt khoan nghĩ đến chuyện của thầy đã. Lúc này hoàn thành nhiệm vụ bắt buộc mới là quan trọng nhất…’

Đây chính là điểm đến của nhiệm vụ bắt buộc lần này, cũng là quê nhà của cô.

Nhìn phong cách kiến trúc quen thuộc, lại nhìn cảnh quan độc đáo, cô bỗng hơi ngẩn ra.

Bình luận (8)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

8 Bình luận

đan xen các phân đoạn làm nvu của mấy gái để dẫn dắt vào 1 câu truyện qualatuyetvoizoi, và



đực nhót
Xem thêm
Trước thì Heidi giờ Katrina à, thú phết
Xem thêm
TRANS
Tks trans
Xem thêm