Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 741 - Tiền đồ xán lạn
12 Bình luận - Độ dài: 2,459 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Không bị tầng khí quyển ngăn cách, linh lực của các pháp sư có thể dễ dàng lan tỏa hơn, ít bị suy giảm hơn, cho nên phạm vi bao phủ của trường linh lực cũng được mở rộng ra gấp hàng chục lần so với trên mặt đất. Thế nhưng, trong vùng không gian mênh mông ấy, Lucien và những người khác lại chỉ có thể cảm ứng được một tinh cầu nhân tạo đang quay đều đặn mà cô độc. Toàn bộ khung cảnh đều bao la mà cô tịch. Đây chính là ấn tượng trực quan nhất mà vũ trụ chân thực ngoài tầng khí quyển đem đến cho con người.
Trên quỹ đạo này, Lucien, Douglas, Fernando và Hellen đang lơ lửng trên tinh cầu nhân tạo, dù trông nhỏ bé nhưng lại tỏa ra khí tức khiến người ta không thể xem nhẹ, tựa như mỗi người bọn họ đều là một mặt trời thu nhỏ, là bí cảnh của tự nhiên, là địa ngục sấm sét, là vũ trụ bên trong nguyên tử và là ảo cảnh do băng tuyết tạo nên.
Khi một Pháp sư huyền thoại hoàn toàn mở rộng trường linh lực, thế giới nhận thức được bán kiên cố hóa của họ sẽ cùng với demiplane can thiệp vào hiện thực!
Giữa không gian tĩnh lặng, trống trải này, Lucien mỉm cười đáp lại nghi vấn của Hellen: “Bởi vì tôi muốn giáo hội mô phỏng, đuổi kịp và cạnh tranh với chúng ta trong lĩnh vực mà chúng ta am hiểu nhất, chứ không phải dồn toàn bộ sự chú ý vào cái gọi là nghiên cứu Thần học. Một khi đã tập trung vào đó, chưa biết chừng một lúc nào đấy bọn họ sẽ tìm ra được cách để ứng dụng toàn diện Núi Thiên đường cũng nên.”
Hellen có chút trầm tư gật đầu: “Vậy ra cậu công khai tầm quan trọng của tinh cầu nhân tạo là để khiến giáo hội phân tâm khỏi thế mạnh của họ, lôi họ vào cạnh tranh tại một lĩnh vực mà họ căn bản không am hiểu, trong khi chúng ta thì đã nghiên cứu sâu?”
“Đúng vậy. Mặc dù bọn họ chưa chắc đã có thể khám phá ra bí mật của Núi Thiên đường, nhưng trước khi chúng ta có được ưu thế tuyệt đối, có thể ngăn chặn triệt để mọi sự ngoài ý muốn thì cứ ngăn là tốt nhất.” Lucien nhẹ nhàng gật đầu.
“Cậu không lo rằng một khi giáo hội nắm được bí mật của tinh cầu nhân tạo, cục diện sẽ nhanh chóng xấu đi sao? Nó có tác dụng vô cùng trọng yếu, là thứ mà cậu thường nói là vũ khí ở tầng chiến lược, có thể biến việc kiểm soát không trung thông thường thành kiểm soát quỹ đạo ở cấp độ tinh cầu đấy.” Douglas mỉm cười hiền từ hỏi.
Cụm từ “kiểm soát không trung” vốn không xa lạ gì với Ma pháp Nghị viện. Bản thân Thành phố Bầu trời chính là một sản phẩm tiêu biểu, chỉ là trước nay chưa từng được tổng quát thành khái niệm.
Lucien điềm đạm nói: “Công dụng của tinh cầu nhân tạo đúng thật là rất lớn, nhưng phần mà chúng ta đã phát triển và có thể sử dụng hiện nay chỉ chiếm một phần rất nhỏ. Trước khi vấn đề năng lượng được giải quyết, nó chỉ có thể phát huy được những tác dụng phụ trợ như truyền tín hiệu, giám sát và vẽ bản đồ địa hình, chứ chưa thể trở thành yếu tố quyết định thắng bại. Mà cái quan trọng nhất trong đó chính là truyền tín hiệu.
Đối với giáo hội mà nói, nhờ thiết lập rộng rãi các thánh trận truyền hình, cho nên năng lực truyền hình ảnh ở bậc giáo sĩ cấp trung tại khu vực kiểm soát phía bên kia eo biển Bão Táp của họ đã có thể đạt được hiệu quả tương tự như khi sử dụng tinh cầu nhân tạo. Còn những vùng bị chúng ta và giáo hội Bắc chiếm giữ, trước thì có thể, nhưng giờ thì không. Về phần những hình thức như truyền hình trực tiếp, bọn họ làm sao có thể để dân chúng bình thường hưởng thụ được? Đối với bọn họ, thường dân biết càng ít thì càng tốt.
Bọn họ coi trọng tinh cầu nhân tạo là vì giá trị của nó trong việc truyền tín hiệu, nhưng phần mà họ có thể sử dụng hiện tại nhiều nhất cũng chỉ giúp họ khôi phục lại tình trạng trước Đại chiến Rentaro mà thôi. Đối với bọn họ mà nói, đây cũng chẳng phải chuyển biến gì quá tệ. Hơn nữa, đợi tới khi nắm rõ nguyên lý và chi tiết của tinh cầu nhân tạo, chẳng lẽ chúng ta lại không hạn chế được phiên bản của giáo hội, không thể ‘xâm nhập’ vào đó rồi cướp đi thông tin cơ mật hay sao? Đây là lĩnh vực mà chúng ta am hiểu và thành thạo nhất đó!”
Nói đến đây, Lucien chợt nghĩ ra một câu, bèn cười nói: “Dùng câu đơn giản để tổng kết lại thì, chính là ‘kéo kẻ địch vào lĩnh vực quen thuộc của chúng ta, sau đó dùng kinh nghiệm phong phú và nghiên cứu sâu rộng để đánh bại chúng’.”
“Thần thuật là mượn sức mạnh từ Thanos, vậy nên so với chúng ta, bọn chúng sẽ thuận lợi hơn trên quỹ đạo. Nếu bọn chúng mà mô phỏng được tinh cầu nhân tạo thì chẳng phải sẽ có năng lực công kích và phòng thủ vượt trội sao? Cậu không sợ bị bọn chúng vượt qua à?” Fernando ở bên cạnh mặt đã sa sầm lại kể từ khi Lucien bắt đầu “châm chọc” về lò phản ứng mất kiểm soát của ông.
Lucien bật cười: “Nếu giáo hội mà là một nghị viện khác, có hệ thống arcana của riêng mình, có cơ chế khuyến khích nghiên cứu như điểm arcana, có hàng trăm, hàng nghìn năm tích lũy tri thức arcana và ma thuật, có nghiên cứu chuyên sâu ở nhiều lĩnh vực từ vĩ mô đến vi mô, hay có tinh thần khám phá và nghiên cứu mãnh liệt, thì em đã chẳng đề xuất ra cái kiến nghị này.”
Đương nhiên, điều này cũng không phải tuyệt đối. Trong trường hợp hai bên có nền tảng arcana tương tự nhau, người ta vẫn có thể biến “đại chiến tinh cầu” này thành một cuộc đối đầu trên phương diện kinh tế tổng thể. Nói chung, mạnh ở đâu thì phải kéo đối phương đến đấu ở đó, chứ không phải ngược lại.
“Còn về hiện tại, trong tình huống đã có những ‘nền tảng’ trên, em chẳng hề lo giáo hội có thể vượt qua chúng ta trong lĩnh vực tinh cầu nhân tạo chút nào. Mười năm không thể, một trăm năm không thể, mà một nghìn năm cũng không thể.” Lucien bổ sung thêm. “Trừ khi giáo hội bắt đầu xây dựng hệ thống arcana của riêng mình. Nhưng đến lúc ấy, bọn họ sẽ không còn ỷ lại hoàn toàn vào tín ngưỡng nữa, mà cũng sẽ nghiên cứu arcana giống chúng ta. Hai bên sẽ không còn mâu thuẫn không thể dung hòa, hoàn toàn có thể hợp nhất lại thành một thể.
Tinh cầu nhân tạo của họ có lẽ sẽ sở hữu lực công kích mạnh hơn, nhưng trước khi có thể thật sự phát huy được hiệu quả của Núi Thiên đường, nó vẫn sẽ không đủ để tạo nên hiệu quả oanh tạc từ quỹ đạo đâu. Trong khi đó, lò phản ứng phân hạch hạt nhân của chúng ta chắc chỉ cần một, hai năm nữa thôi là sẽ thành công rồi. Sau khi được thu nhỏ, nó tuyệt đối sẽ không thua kém bọn họ.”
“Nghe cậu nói mà cứ như giáo hội chỉ có thể ngồi chờ chết, còn tiền đồ của chúng ta thì xán lạn vậy.” Douglas cười ha hả nói.
Lucien cười khẩy: “Tiền đồ xán lạn thật, nhưng con đường thì lại quanh co khúc khuỷu. Thật ra, về phương diện này, Ngài Chủ tịch và mọi người hẳn là cũng có cùng quan điểm với tôi, chẳng qua chưa đề xuất ra cụ thể mà thôi. Chẳng hạn, toàn bộ các luận án nghiên cứu arcana đều được công khai, giáo hội và các quốc gia khác chỉ cần có lòng thì đều xem được. Nhưng phương diện ma thuật thì chỉ có nguyên lý và tư tưởng là được công khai, còn cấu trúc cụ thể thì phải có quyền hạn tương ứng mới được phép tra cứu và quy đổi. Việc này sẽ khiến họ tưởng rằng mình có thể hiểu được arcana, có hy vọng đuổi kịp chúng ta, nhưng rồi mãi mãi cũng không thể theo kịp.”
“Hồi ấy đâu có nghĩ gì nhiều, chỉ đơn giản cho rằng bọn họ căn bản không thể nào hiểu để mà định ra hệ thống ấy thôi.” Douglas vô cùng thành thật tự giễu. “Từ góc nhìn của ta, không có nghiên cứu và khám phá của riêng mình, không có tích lũy lâu dài, thì việc cứ trực tiếp đọc luận án sẽ chẳng có tác dụng gì cả. Bởi vậy mà hầu hết các giáo sĩ và cường giả ở các quốc gia chẳng thể đúc rút ra điều gì từ các luận án arcana mà chúng ta công khai. Chỉ có điều, ta không ngờ Giáo hoàng lại là Viken, không ngờ Hắn lại vẫn duy trì được thái độ học hỏi hăng say như vậy.”
Hellen ở bên cạnh lắng nghe đột nhiên nói: “Evans, cậu tiêu tốn một cái giá rất lớn để thiết lập lò phản ứng mất kiểm soát trên từng tinh cầu nhân tạo như vậy, là muốn giáo hội không thể dễ dàng chiếm được chúng sao?”
“Phải. Thứ gì càng dễ có được thì càng không được quý trọng, và bọn họ sẽ nghi ngờ mục đích thật sự của chúng ta. Cho nên, nhất định phải khiến bọn họ vượt qua muôn vàn khó khăn, phải trả giá thật đắt, có như vậy mới làm bọn họ bằng lòng tiêu tốn nhiều tâm sức hơn để đi mô phỏng và cải tạo.” Lucien lắc lắc đầu, dáng vẻ tiếc nuối. “Ai dè bọn họ đến cả một chút tinh thần phấn đấu cũng chẳng có. Vốn dĩ tôi còn mong bọn họ sẽ dùng mạng của một Thánh Hồng y để đổi lấy bí mật của tinh cầu nhân tạo cơ.”
Douglas cũng thở dài: “Vậy chúng ta phải nghĩ cách để giáo hội có thêm một ‘cơ hội’ nữa rồi…”
Xem ra ông cũng tán thành với ý tưởng của Lucien.
“Lấy gì bảo đảm giáo hội nhất định sẽ mạo hiểm chiếm lấy tinh cầu nhân tạo, nhất định sẽ dồn tâm sức cho việc mô phỏng, cải tạo nó?” Fernando thận trọng nói.
“Nếu như không chiếm giữ tinh cầu nhân tạo để nghiên cứu bí mật bên trong đó, họ sẽ phải trơ mắt nhìn chúng ta dần dà phát huy toàn bộ tác dụng của nó, nào là kiểm soát quỹ đạo, nào là kiểm soát tinh cầu, và rồi bị thời đại đào thải, chỉ có điều là thời gian sẽ tương đối dài, và sẽ có nhiều thay đổi xảy ra mà thôi. Nhưng nếu như bọn họ cạnh tranh với chúng ta trong lĩnh vực này, mọi chuyện sẽ bước vào quỹ đạo mà chúng ta quen thuộc.” Lucien vẻ mặt nghiêm túc đáp.
Douglas lại mỉm cười nói: “Quả thật là tiền đồ xán lạn. Bất luận giáo hội có lựa chọn thế nào, họ cũng không thể tránh khỏi thất bại. Đó chính là lựa chọn của thời đại. Nhưng…”
Ông đột nhiên buông một tiếng thở dài. Lucien cũng vậy, cũng thở ra một hơi không tồn tại trong vũ trụ không có không khí này. Gần như cùng lúc đó, cậu cảm khái nói:
“Á Thần.”
Phải. Nếu không có những tồn tại Á Thần nắm giữ bí ẩn về sự bất diệt, Ma pháp Nghị viện nào cần phải vòng vòng vo vo tính kế giáo hội như vậy, mà đã sớm dốc toàn lực phát triển, tranh thủ tiêu diệt giáo hội trong thời gian ngắn rồi!
“Thế cho nên, con đường quả thật quanh co khúc khuỷu. Biết đâu một ngày nào đó, nghị viện lại bị mấy Á Thần liên thủ tiêu diệt. Biết đâu trước khi thấy được thắng lợi, trong số chúng ta lại có người vĩnh viễn ngã xuống dưới tay Á Thần.”
Douglas ngẩng đầu nhìn tinh không rộng lớn nói: “Đột phá tầng cấp Á Thần mặc dù quan trọng, nhưng bất luận thế nào, sự phát triển của nghị viện vẫn phải luôn lấy nghiên cứu arcana và ứng dụng ma thuật làm trọng, bởi con đường tiến tới Á Thần của chúng ta tất phải, và cũng chỉ có thể, xây dựng trên nền tảng đó.”
Fernando và Hellen đồng thời gật đầu tán đồng quan điểm của Douglas.
“Được rồi, vậy chúng ta sẽ lập kế hoạch thế nào?” Douglas nhìn Lucien và hỏi ý kiến của cậu.
Lucien thoáng nghĩ ngợi rồi nói: “Có lẽ có thể nhân kế hoạch này câu mối nguy tiềm ẩn trong nghị viện lên. Trước khi giáo hội Nam rút khỏi bốn quốc gia quanh eo biển và Hành lang Ven biển phía Bắc, nghị viện từng có không ít gián điệp của giáo hội. Về sau, khi tình hình chuyển biến sáng sủa hơn thì tình trạng này về cơ bản đã chấm dứt. Nhưng giờ, với việc Viken âm thầm tuồn bí ẩn của Á Thần ra, tôi nghi là trong nội bộ nghị viện đã có người tâm ý tương thông với giáo hội.”
Một số thành ngữ Lucien dùng vốn đã là những thứ cậu “phát minh” ra trong [Thanh âm Arcana], vậy nên đám người Fernando đều không rơi vào tình huống khó hiểu. Mặt khác, Hellen và Brook cũng đã gia nhập với nhóm Douglas, Fernando, Hathaway và Lucien để cùng nghiên cứu con đường Á Thần và bí mật của sự bất diệt.
“Tốt.” Đối với loại gián điệp này, Fernando nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể dùng bão táp quét sạch bọn chúng một lần cho xong.
12 Bình luận
Btw thank trans