Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 756 - Cổng Lam

Chương 756 - Cổng Lam

*Trans+Edit: Lắc

“…Càng tiến vào sâu trong Vô biên Hải sẽ càng có cảm giác như đang tiến vào sương mù, dù trên thực tế chẳng hề có chút hơi sương nào…”

“…Ánh nắng trên trời cao chiếu xuống ảm đạm, nhợt nhạt, khiến cảnh vật xung quanh có chút mông lung, tựa như đang ở trong một thế giới khác, không thể liên lạc với bên ngoài…”

“…Thử quay ngược lại để tìm điểm khởi đầu của hiện tượng bất thường này, nhưng làm sao cũng không tìm ra, như thể đây là một quá trình thay đổi từng bước rất nhỏ, từ lượng biến thành chất, khó mà phân định chuẩn xác…”

“…Bất luận có định vị dựa theo mặt trời, các vì sao hay môi trường xung quanh thế nào, thì khi tới được điểm kết vẫn sẽ quay về nơi đã đi qua trước đó. Điều này khác biệt hoàn toàn với việc bay từ mặt đất lên vũ trụ…”

Tại Vũ trụ Nguyên tử, Lucien đang cực kỳ chuyên chú đọc tập tài liệu trong tay. Đây là kinh nghiệm được các thế hệ pháp sư tích lũy khi khám phá Vô biên Hải, là một kho báu quý giá, giống như nỗ lực của các Pháp sư huyền thoại và Đại pháp sư khi bay từ mặt đất lên quỹ đạo thay vì nhảy không gian vậy.

Theo như cách giải thích của họ, thì bắt đầu từ một độ cao nhất định, bầu trời cũng sẽ đem lại cho người ta cảm giác lạc vào sương mù giống như ở vùng sâu của Vô biên Hải. Hơn nữa, do sự tồn tại của tầng khí quyển, cảm giác nửa thực nửa ảo này lại càng khó phân biệt, vậy nên việc bay từ mặt đất lên đến quỹ đạo dự tính sẽ càng khó khăn hơn bình thường, khiến ngay cả huyền thoại cũng thà chọn nhảy không gian còn hơn. Nhưng bất kể thế nào đi chăng nữa, bay kiểu này cũng sẽ không bị quanh quẩn tại chỗ, miễn là định vị dựa trên các vì sao thì kiểu gì cũng sẽ bay ra được.

Có điều, cũng tương tự, do hạn chế của điều kiện cả bên ngoài lẫn nội tại, vậy nên trước mắt, Douglas và các Pháp sư huyền thoại khác vẫn chưa thể định lượng được điểm ranh giới của cảm giác này, chưa rõ rốt cuộc việc quan sát mặt đất sẽ hoàn toàn chìm trong “sương mù” từ độ cao nào, vì vậy đương nhiên cũng không cách nào nghiên cứu được bí ẩn trong đó.

Sau chuyến “truy tìm Mặt Trời” không thành vừa rồi, Douglas liền dồn trọng tâm nghiên cứu vào việc này. Ông lao tâm khổ tứ, tìm cách xác định điểm ranh giới ấy, dường như có ý nhắm tới một vật phẩm giả kim có trí tuệ nhân tạo để loại bỏ mọi yếu tố chủ quan can thiệp. Bởi vậy, ông cũng dành khá nhiều sự ủng hộ cho nghiên cứu của nhóm Heidi.

Natasha toàn thân khôi giáp màu xám bạc, tay cầm Kiếm Chân Lý, tinh thần phấn chấn bước vào: “Khi nào chúng ta xuất phát?”

Việc xây dựng mở rộng Rentaro đã đi vào quỹ đạo, giờ dòng máu hiệp sĩ trong huyết quản của cô đang sục sôi kêu gào muốn chiến đấu. Nếu Lucien mà không ra ngoài, cô còn định một mình đi tới khe nứt Vực thẳm trong rừng Stroop để thám hiểm. Đám ác ma hỗn loạn giống như lũ điên kia là những lựa chọn khá thích hợp để cho cô đánh, bởi vì bọn chúng một khi lên cơn thì chẳng còn biết sợ chết là gì nữa – Bình nguyên Huyết sắc giờ đã bị một Quân chủ Ác ma của một tầng Vực thẳm khác chiếm giữ.

Bên cạnh đó, chuyến thám hiểm vùng sâu của Vô biên Hải lần này Lucien quả thực cũng cần một người đồng hành, mục đích là để cậu có thể hoàn toàn chuyên tâm tiến hành thí nghiệm, ghi chép số liệu và khảo sát môi trường. Ngoài ra, có nhiều lúc trực giác của một Hiệp sĩ huyền thoại còn hữu dụng hơn cả cảm ứng của Pháp sư huyền thoại, nhất là khi cơ thể xuất hiện những thay đổi nhỏ.

Lucien mỉm cười đặt tập tài liệu trong tay xuống: “Hình như cái người cứ mãi bị công việc làm trì hoãn là em chứ đâu phải anh. Anh thì lúc nào cũng có thể xuất phát được hết.”

Hiện giờ là cuối tháng Tư năm 828. Vì đợi Natasha xử lý xong công việc trước mắt, Lucien đã đọc đi đọc lại tài liệu về Vô biên Hải không biết bao nhiêu lần.

Natasha cười khan hai tiếng rồi “nghiêm trang” nói: “Là một nữ vương, em làm sao có thể nói đi là đi được? Huống hồ lúc này Rentaro lại đang trong giai đoạn xây dựng mở rộng phiền toái nhất, thế nên mới bị chậm mất một tháng.”

Thế rồi không đợi Lucien đáp, cô liền phất tay đầy “khí thế”: “Xuất phát thôi!”

Lucien buồn cười lắc đầu và nhìn theo đôi chân nhanh nhẹn sải bước như bay cùng tấm lưng thẳng tắp của cô.

……

Bầu trời trong xanh không một gợn mây, mặt biển thì xanh thẫm, âm u, sóng cuộn dữ dội. Bốn phía đều mênh mông không bến bờ, ngoài sắc xanh ra thì chẳng còn gì khác.

Gió thổi thất thường khó đoán, chỉ có mặt biển sóng đánh nhấp nhô là tỏ rõ sự tồn tại của nó. Đột nhiên, giữa làn gió vô hình, hai bóng người từ từ hiện ra: một người mặc suit đen dài hai hàng khuy, đầu đội mũ chóp cao cùng màu, trong tay cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi màu trắng bạc, tựa như đang xem “giờ đi tiệc”; còn người kia là một phụ nữ xinh đẹp với mái tóc tím dài tung bay phấp phới trong gió, bộ giáp màu xám bạc trên người tôn thêm cho cô vẻ lạnh lùng, cứng cỏi.

“Chỗ này vẫn còn cách vùng sâu của Vô biên Hải một đoạn nữa. Chúng ta bay từ từ qua đó thôi.” Lucien ngẩng đầu nhìn vị trí của mặt trời, trong mắt là một mảnh thâm trầm, tựa hồ phản chiếu ra những vì sao bị ánh nắng che khuất.

Natasha hiểu ý của cậu. Đã muốn khám phá bí mật sâu trong Vô biên Hải thì chắc chắn không thể dịch chuyển thẳng đến gần đó. Ai mà biết ranh giới của hiện tượng dị thường kia đã bắt đầu từ chỗ nào, cho nên tốt nhất là tiếp cận nơi đó từng chút một từ xa.

Cô còn chưa kịp gật đầu, Lucien đã mở miệng dặn thêm: “Em nhớ để ý kỹ những thay đổi trong cơ thể, đừng bỏ sót dù chỉ là một dị thường nhỏ nhất.”

“Ừm.” Cô khẽ gật đầu, trên mặt nở một nụ cười, trông hệt như một con mèo tinh quái vừa chôm được cá: “Được góp mặt trong thí nghiệm quan trọng của anh, em đúng thật là được… ưu ái… mà sợ… hết… hồn…”

Thành ngữ “thụ sủng nhược kinh”[note84284] này đã được Lucien chuyển sang ngôn ngữ thông dụng, nhưng để biểu đạt chuẩn xác ý nghĩa thì cấu trúc câu lại khá lằng nhằng, chưa kể còn dài khiếp vía, vậy nên Natasha chỉ mới nghe qua một lần khó tránh khỏi cảm thấy không thể lặp lại một cách trôi chảy.

Nghe cô đáp xong, Lucien liền phá ra cười. Rõ ràng cô vẫn còn để bụng cái biệt danh Kẻ Hủy Diệt Phòng Thí Nghiệm mà cậu đặt cho cô.

“Đương nhiên. Đây đâu phải là phòng thí nghiệm.” Lucien làm sao có thể bỏ qua cơ hội trêu chọc Natasha.

Natasha nửa cười nửa không liếc Lucien một cái: “Coi chừng sau này em không hợp tác với ‘thí nghiệm’ của anh nữa đâu đấy. Em dù sao cũng là Kẻ Hủy Diệt Phòng Thí Nghiệm mà.”

Lucien e hèm. Còn chả biết đến bao giờ “thí nghiệm” mới thành công nữa.

Hai người từ tốn bay trên mặt biển, khiến cho đám sinh vật biển bơi ngang qua đều ngửa đầu nhìn lên trời với vẻ kỳ quái. Sao lại có người bay còn chậm hơn cả bọn nó bơi vậy?

Chuyến bay này kéo dài liên tục suốt hai ngày. Nhờ ma thuật của Lucien, không một sinh vật biển giỏi “nhảy” hay một con chim hung ác nào tới quấy rối.

Đột nhiên, Natasha dừng lại, có chút cổ quái ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng bạc cùng những vì sao thưa thớt trên bầu trời, sau đó nói với vẻ không quá chắc chắn: “Hình như nặng hơn một chút thì phải?”

Lucien lập tức thu lại nụ cười ôn hòa trên mặt, sau đó trực tiếp lấy từ trong túi lưu trữ ra một cái cabin kim loại nhỏ nhắn, tinh xảo.

Dao động ma thuật tỏa ra, cabin kim loại càng lúc càng lớn rồi biến thành một phòng thí nghiệm tạm đủ trang thiết bị ở ngay giữa không trung. Lucien vươn hai tay ra, mười ngón lướt như chơi đàn piano mà điều khiển các pháp trận và máy móc giả kim khác nhau, từ đó xác định các tham số quan trọng như trọng lực, độ ẩm, cấp gió, nhiệt độ, vị trí của các ngôi sao.

Natasha nắm chắc trường kiếm trong tay, đứng giữa không trung mà cảnh giới xung quanh.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, giữa màn đêm yên ắng chỉ có tiếng sóng ngầm rì rào. Natasha sau khi đánh mắt nhìn quanh vài vòng thì dừng lại trên gương mặt của Lucien. Vì vị trí đứng, cô chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt của cậu. Dung mạo đẹp trai quen thuộc tột độ mọi khi lúc này lại không còn nụ cười dịu dàng thường thấy, cũng không còn ánh nhìn hướng về cô, mà chỉ còn biểu cảm tập trung tuyệt đối cùng đôi mắt sâu thẳm.

Ở bên nhau như vậy, Natasha không những không hề cảm thấy buồn chán hay cô đơn, mà trái lại còn có cảm giác ấm áp, bình yên. Vừa ngắm khuôn mặt nghiêng nghiêng của Lucien, cô vừa nhoẻn một nụ cười.

Bất chợt, từ dưới nước bỗng vang lên tiếng động, một bóng đen khổng lồ hiện ra trên mặt biển.

“Ào ào ào.” Một con hải quái dài hàng chục mét trồi lên, trông đen sì sì như một ngọn núi nhỏ. Nó trông giống cá sấu nước ngọt, nhưng lại vô cùng to lớn, kỳ dị, vảy toàn thân lấp loáng đủ sắc thái dưới ánh trăng bạc, khí thế ngang ngược đáng sợ.

Đây là con hải quái thống trị hải vực gần đó. Nó cảm nhận được sự xâm nhập của những sinh vật đầy uy hiếp!

Natasha quay đầu, mắt khẽ nheo lại, trong đôi đồng tử màu tím bạc tựa như có ánh kiếm màu xám bạc lóe lên.

Con hải quái kia bất thình lình đông cứng giữa không trung, sau đó liều mạng quay đầu lao xuống trốn đi, xem chừng đã bị dọa cho sợ mất vía.

Nó tuy là hải quái, nhưng với bọn họ thì chỉ giống quái vật bình thường hơn.

“Bản năng của nó nhạy bén đấy.” Tiếng cười của Lucien vang lên bên tai Natasha.

Cô có chút xấu hổ nói: “Quấy rầy tới anh rồi sao?”

Dù là vợ chồng không cần câu nệ, nhưng với tư cách một hiệp sĩ, Natasha vẫn cảm thấy mình đã hơi lơ là, có chút không làm tròn trách nhiệm.

“Không hề. Số liệu thu thập xong rồi.” Lucien cất phòng thí nghiệm di động đi.

Natasha tới lúc này mới mặt mày rạng rỡ: “Phát hiện được vấn đề gì không?”

“Mới một bộ số liệu thôi thì chưa nhìn ra được gì cả.” Câu trả lời của Lucien cho thấy cậu đã có phương hướng rõ ràng.

……

Tại vùng sâu trong Vô biên Hải, Natasha nhìn về phía hòn đảo nhỏ bị những loài thực vật kỳ quái che phủ, sắc mặt nghiêm trọng nói: “Chúng ta quay lại chỗ vừa đi qua rồi.”

“Phải.” Trong một tháng qua, Lucien đã thu thập được rất nhiều dữ liệu, thế nhưng vẫn không thể tránh được tình huống này.

“Anh có phát hiện được gì không?” Ngoài việc đôi khi cảm thấy cơ thể mình có chút thay đổi nhỏ ra, Natasha hoàn toàn không phát hiện thấy chút dị thường nào, chỉ đành hỏi xem Lucien có nhìn ra được gì từ số liệu không.

Lucien lại trả lời không đúng trọng tâm: “Xem từ tài liệu thì thấy, ở vùng sâu trong Vô biên Hải có Cổng Lam thần bí.”

“Ừ. Khóa Bí Lam chính là được sinh ra từ Cổng Lam, trải qua luyện chế từ nhiều thế hệ cường giả mạnh nhất của hải tộc mới trở thành một trong mười ba vật phẩm huyền thoại bậc bốn hiện tại. Nhưng giống như Tinh không Hỗn loạn, Cổng Lam cũng chỉ có những cường giả hải tộc mạnh nhất sở hữu Khóa Bí Lam mới phát hiện ra được, còn không thì chắc phải chờ may mắn chiếu cố.” Natasha nhớ lại những tài liệu mình đã đọc. “Chưa kể, có rất nhiều cường giả huyền thoại hoài nghi rằng Cổng Lam thực ra không tồn tại, mà chỉ là do hải tộc tưởng tượng ra dựa theo vật phẩm huyền thoại Khóa Bí Lam mà thôi.”

“Bất kể thế nào thì cũng phải đi tìm.” Lucien dường như muốn xác nhận điều gì đó.

Đột nhiên, một tiếng ca như có như không truyền tới, khiến cho ngay cả một huyền thoại bậc ba như Lucien cũng không kìm được mà váng đầu trong thoáng chốc, tựa như linh hồn bị chấn động và hút đi.

“Cẩn thận.” Lucien thi triển ma thuật, giúp cho Natasha đang cố kháng cự nhanh chóng thoát khỏi trạng thái bất thường.

“Tiếng hát của nhân ngư ư? Là nhân ngư cấp bậc huyền thoại?” Natasha nhìn về hướng phát ra tiếng hát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thụ sủng nhược kinh: được ưu ái mà sợ hết hồn.
Thụ sủng nhược kinh: được ưu ái mà sợ hết hồn.