Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 810 - Tinh Hạch

Chương 810 - Tinh Hạch

*Trans+Edit: Lắc

Ác quỷ Kiêu Ngạo biến thành Lucien rồi tao nhã và từ tốn bước ra khỏi gương, đôi giày da đen bóng loáng lạ thường.

“Nếu ngay cả những phán đoán cơ bản nhất dựa trên sự thật khách quan mà cũng bị gọi là kiêu ngạo, thế thì kiêu ngạo đã chẳng phải ác quỷ, mà là thiên thần rồi.” Lucien chẳng những không ra tay mà còn tràn đầy hứng thú quan sát ác quỷ Kiêu Ngạo trước mặt, kẻ ngoài biểu cảm ra thì còn lại đều giống hệt mình.

Ác quỷ Kiêu Ngạo vẫn giữ bộ dạng khinh thị mắt cao hơn đầu đó mà nói: “Ngươi dám nói trong thâm tâm mình không có một chút coi thường và chế nhạo nào sao? Kiêu ngạo không phải là cảm xúc, nó đến từ cách nghĩ của ngươi, từ những thành kiến do kinh nghiệm và thành công tạo nên. Ngươi nói nó là ác quỷ, nó sẽ là ác quỷ; ngươi nói nó là thiên thần, nó sẽ là thiên thần. Chính vì thế, nó là thứ mà ma thuật của ngươi không thể ngăn chặn được. Khi đối mặt với những lý thuyết arcana sai lầm, ngươi không kiêu ngạo sao? Khi đối mặt với kẻ yếu đuối dám thách thức mình, ngươi không kiêu ngạo sao? Thừa nhận đi, kiêu ngạo chẳng có gì xấu hết, đó là dấu hiệu để phân biệt người thành công với kẻ thất bại, giống như…”

Nói đến đây, hắn đột nhiên giơ tay phải lên, từ trong miệng phát ra những âm thanh trúc trắc:

Băng Tuyết Nữ Thần đích Khoan thứ!”

…Giống như khi ngươi tạo ra Băng Tuyết Nữ Thần đích Khoan thứ, thần chú huyền thoại tiệm cận với độ không tuyệt đối này, chẳng lẽ ngươi không có một chút đắc ý nào hay sao? Khi ngươi dùng nó để đối phó với kẻ thù, trong lòng chẳng lẽ không thầm kiêu hãnh và tự hào chút nào ư?

Đó chính là kiêu ngạo đấy!

Mang theo một tư thái từ trên cao nhìn xuống khó lòng diễn tả, ác quỷ Kiêu Ngạo thi triển thần chú huyền thoại hệ băng tuyết này, thần chú huyền thoại độc quyền của Lucien, lên chính cậu, cứ như thể hắn mới đúng thật là Lucien kiêu ngạo thực thụ!

Đòn tấn công của hắn bảo đến là đến ngay. Dưới sự trói buộc của vô số tia sáng nhỏ li ti mà mắt thường khó có thể trông thấy cùng với lưới từ trường đen, một cột sáng óng ánh trong suốt lao nhanh về phía Lucien.

Ngay khoảnh khắc ác quỷ Kiêu Ngạo giơ tay phải lên, phía sau Lucien, người vẫn luôn cảnh giác đề phòng giống như đã dự liệu từ trước, lập tức hiện ra một vũ trụ tối tăm và sâu thẳm. Ở đó, một quả cầu lửa khổng lồ được một nhóm tinh cầu rực rỡ sắc màu vây quanh đang tỏa ra nhiệt lượng khủng khiếp đến cùng cực.

Nó giống thật đến độ tác động cả vào môi trường, khiến chiếc giường lớn màu đỏ sẫm và tấm thảm màu nâu vàng trong phòng lập tức bị “khí hóa”.

Băng Tuyết Nữ Thần đích Khoan thứ đánh thẳng vào Vũ Trụ Nguyên Tử. Dưới sức nóng khủng khiếp cùng cơn bão năng lượng hừng hực của “Mặt Trời”, các từ trường và tia laser đang trói buộc cột sáng liền bị bẻ cong, bị tác động. Và thế là, cái lạnh cực độ vượt xa sức tưởng tượng đã bùng phát sớm hơn dự định. Các tinh cầu lần lượt bị đóng băng, bầu trời sao đen kịt càng thêm phần lạnh lẽo.

Thế nhưng, khi mà đến cả ánh sáng cũng bị đóng băng thành một khối đen sì ở đó, thì Lucien đáng ra phải ở nơi ấy lại biến mất không thấy đâu nữa.

Ác quỷ Kiêu Ngạo còn chưa kịp phản ứng, bên tai đã bất chợt vang lên những tiếng “tích tắc, tích tắc” nhịp nhàng vui tươi. Ngay sau đó, một tiếng “tách” vang lên chấm dứt tất cả.

Tòa lâu đài tráng lệ, bề thế mất đi toàn bộ sắc thái rực rỡ, chỉ còn lại màu xám trắng đơn điệu, mục nát. Ác quỷ Kiêu Ngạo trong hình dáng “Lucien” thì trông hệt như con rối trong một bức ảnh cũ.

Bên ngoài cửa sổ, hình bóng Lucien hiện ra, tay phải cầm chiếc đồng hồ bỏ túi màu trắng bạc tinh xảo, miệng niệm lên những chú văn mang theo dao động kỳ quái:

Hào hoa Liệt giải!”

Hào hoa Liệt giải!”

Linh hồn Trọng Kích!”

Cả ba thần chú huyền thoại này đều được yểm thêm Bàn tay Bất định. Trong đó, cái cuối cùng là một trong vài thần chú huyền thoại Lucien mới học được gần đây, chuyên dùng để đối phó với những thứ không có trạng thái thực như linh thể, ác quỷ viễn cổ, v.v..

Đã tới Địa ngục Viễn cổ thì đương nhiên phải chuẩn bị chu toàn, Lucien trước nay chưa bao giờ coi nhẹ bất kỳ đối thủ nào. Trừ khi có mục đích khác, còn không thì có giết gà cũng phải dùng dao mổ trâu!

Sau khi ba thần chú huyền thoại được thi triển, cảm giác thời gian ngưng đọng lập tức bị phá vỡ, những màu sắc xa hoa như đỏ sẫm, vàng tươi đều quay trở lại. Ác quỷ Kiêu Ngạo trong “bức ảnh cũ” toàn thân cũng phát ra những tiếng “rắc rắc rắc”, hiệu ứng ma thuật lần lượt biến mất từng cái một.

Mọi hiệu ứng trên người hắn, bao gồm cả Kích hoạt Chú thuật, đều hoàn toàn tan rã dưới hai phát Hào hoa Liệt giải.

Kế đó, “bùm” một tiếng, thân thể hắn liền trở nên hư ảo. Từ mắt, cổ, tai, miệng và các lỗ chân lông, những luồng khí đen tuôn ra, hệt như một quả bóng nước bị cây búa lớn vô hình đập trúng, làm nước văng tung tóe.

Thần chú huyền thoại Linh hồn Trọng Kích đã khiến ác quỷ Kiêu Ngạo bị trọng thương và tê liệt. Lucien đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội, bèn lập tức tung ra Thâm lam Tĩnh lặng – thứ mà cậu đã dùng Băng Tuyết Nữ Thần đích Khoan thứ để trao đổi với Hellen.

Luồng khí đen quanh người ác quỷ Kiêu Ngạo và chính bản thân hắn đông lại, chìm trong sắc xanh tĩnh lặng và lạnh lẽo rồi mất đi toàn bộ sức sống.

Ngay khi Lucien đang chuẩn bị thi triển các loại phong ấn để đưa ác quỷ Kiêu Ngạo về nghiên cứu, thì hắn, kẻ đang ở bên trong Thâm lam Tĩnh lặng, bất chợt nhếch mép và nhoẻn một nụ cười quái dị, sau đó “bùm” một tiếng tự bạo!

Không ngờ Thâm lam Tĩnh lặng lại không thể giam cầm được hắn triệt để!

“Uỳnh!”

Một quả cầu lửa cuồn cuộn bốc cao, sóng xung kích dữ dội quét khắp lâu đài, khiến tòa kiến trúc có giá trị không nhỏ này hệt như một lâu đài cát trên bãi biển, khi triều dâng thì sụp đổ.

Lucien tốc biến lên không trung phía trên lâu đài, vừa nhìn xuống đống đổ nát đang bốc cháy rừng rực, vừa cân nhắc tình hình của ác quỷ Kiêu Ngạo.

‘Có vẻ như hắn có thể mô phỏng mọi thần chú của mình, bao gồm cả thần chú huyền thoại, cùng với toàn bộ hiệu ứng ma thuật trên người mình. Xem ra hắn giống như một bản sao của mình, rất tương đồng với “quái vật” Viken ở trong Thế giới Cổng, nhưng lại không có cái thuộc tính đặc biệt là cao hơn mình nửa bậc…’

‘…Không có Nguyệt Thời Kế nên không thể thoát khỏi sự trói buộc dưới tác dụng của Dừng Thời gian Cao cấp… Điều này chứng tỏ, hắn không thể mô phỏng hiệu ứng từ các vật phẩm trên người mình chăng?’

‘…Không thể dùng phương thức độc hữu của mình để chuyển hóa trạng thái. Vậy rõ ràng bản chất thế giới ở cấp độ này không phải là thứ mà ác quỷ viễn cổ có thể tiếp xúc hay sao chép được, thành thử chỉ có thể tiến hành dưới hình thức tương tự của bản thân chúng, cho nên mới không tránh được Thâm lam Tĩnh lặng…’

Trong khi Lucien đang phân tích tình hình của ác quỷ Kiêu Ngạo, từ đống đổ nát và vùng đất hoang xung quanh bỗng vang lên tiếng cười ha hả: “Vô ích thôi, ngươi không giết được ta đâu, bởi vì, ta chính là ngươi!

Không chịu nhìn thẳng vào bản thân cũng là một biểu hiện của kiêu ngạo đấy!”

Những tiếng cười dần dần lắng xuống. Ác quỷ Kiêu Ngạo không tiếp tục tập kích, dùng đánh lâu dài để tiêu hao linh lực của Lucien như cậu dự đoán, mà thay vào đó lại hòa mình vào bóng tối, không còn phát ra một tiếng động nào nữa, giống như một kẻ đi săn đang lặng lẽ bám theo con mồi, đợi nó sức cùng lực kiệt mới phát động công kích đầy hung mãnh.

Lucien vừa cảnh giác vừa quan sát xung quanh. Đây là một vùng đất hoang mà đến một ngọn cỏ cũng không sinh trưởng được, đất thì có màu đỏ sẫm như thể bị nhuộm đầy máu tươi. Toàn bộ nơi này đem đến cho người ta một cảm giác khổ sở và khó chịu dị thường.

‘Đồng hoang Thống khổ…’ Lucien khẽ thở dài. Đây là “dấu mốc” mà bất cứ Pháp sư huyền thoại nào từng đến Địa ngục Viễn cổ cũng đều gặp qua, có thể coi là đặc trưng lớn nhất của nơi này, thế nên nó đã được một Pháp sư huyền thoại cổ đại đặt tên là Đồng hoang Thống khổ.

Lucien tiếp tục bay về phía trước theo hướng đã định. Suy cho cùng, nếu chỉ vì bị ác quỷ Kiêu Ngạo dọa mà đã lui, thế thì cậu sẽ chẳng bao giờ khám phá nổi Địa ngục Viễn cổ.

Bay được một lúc, tấm “bản đồ” trong ngực cậu bỗng phát ra những dao động mãnh liệt.

Lấy tấm bản đồ do Quỷ Bí Chi Chủ đưa cho ra,  Lucien thấy những ký hiệu tà dị trong đó đang ngọ nguậy, tự sắp xếp lại như những sinh vật sống, và rồi chỉ về một vị trí nhất định.

‘Nơi Ngân Bạch Chi Chủ cất giấu Tinh Hạch đặc biệt ở ngay gần đây à?’ Lucien trong lòng thầm nhủ. Sau khi đắn đo một chút, cậu quyết định sẽ tranh thủ lúc chưa có tình huống gì khác phát sinh để qua đó xem thử.

Theo chỉ dẫn trong “bản đồ”, cậu bay một hồi giữa bầu trời u ám, tù mù, và rồi cuối cùng nhìn thấy một ngôi đền thần đang lung lay sắp sập bên dưới.

Đền thần cũ nát này mang đậm phong cách niên đại xa xưa với những cột đá to lớn chống đỡ mái vòm, rất giống với cung điện ở bên ngoài Cổng Lam.

Chỉ khác là, cột đá của đền thần này đã sụp đổ gần một nửa, mùi vị tang thương và mục nát xộc thẳng vào mặt.

Lucien thi triển ma thuật dò xét kỹ lưỡng hồi lâu rồi mới hạ thấp độ cao, đáp xuống đất và bước vào đền.

Trên tường của đền thần được vẽ những bức bích họa dù đơn giản nhưng lại đầy hình tượng. Trên đó lần lượt là các cảnh tượng quất roi, chém đầu, chém ngang lưng, treo cổ, lóc thịt, dìm nước,… đủ kiểu hình phạt tàn khốc, cùng với hình vẽ một nhóm sinh vật hình người đang dùng những hình phạt này để tiến hành cúng tế.

Khi nhìn thấy những bức bích họa thô sơ này, Lucien thiếu chút nữa đã không khống chế nổi bản thân mà nảy sinh cảm xúc đau xót và căm thù.

‘Đây chính là khởi đầu của việc triệu hồi ác quỷ viễn cổ ư? Những thứ này là do ác quỷ viễn cổ tự vẽ ra để dụ dỗ những người đến thám hiểm?’ Nhờ ma thuật hỗ trợ, Lucien giữ được trạng thái bình tĩnh. Cậu vừa chép lại những bức bích họa, vừa tiến sâu vào trong đền thần.

Ngôi đền thần này lớn thì lớn thật, nhưng đối với một Pháp sư huyền thoại như Lucien mà nói, nó cũng chỉ tương đương với một thư phòng nhỏ. Chẳng mấy chốc, cậu đã nhìn thấy một viên Tinh Hạch lấp lánh được đặt trên tế đàn của đền thần.

Viên Tinh Hạch này nhỏ hơn, trong sáng hơn và rực rỡ hơn khối mà Lucien đã dùng để chế tạo Nguyệt Thời Kế. Không gian xung quanh bị nó kéo cong vào bên trong, đem đến cho người ta cảm giác nặng đến lạ lùng.

Mà điểm đặc biệt nhất của nó, chính là bản thể đã nhiễm một chút khí tức siêu nhiên. Xuyên qua phần lõi lấp lánh của nó, dường như có thể nhìn thấy ảo ảnh của một tinh cầu khổng lồ.

Nhìn thấy viên Tinh Hạch này, trên mặt Lucien nhoẻn một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, không phải vì sự quý giá của loại vật liệu này, mà là vì những đặc thù nó thể hiện ra giúp cậu ngày càng tiến đến gần “chân tướng” hơn.

Dù đang trong tâm trạng vui mừng, cậu vẫn không hề lơ là mà bắt đầu thi triển đủ loại ma thuật để kiểm tra viên Tinh Hạch cũng như tình hình xung quanh, tránh cho lại xuất hiện cạm bẫy như với Phiến Đá Thời Không hoặc là bị Ngân Bạch Chi Chủ tính kế.

Ma thuật của Lucien vừa tung ra, ánh sáng rực rỡ của Tinh Hạch chiếu trên mặt đất bất thình lình co lại và uốn éo, sau đó kéo dài ra thành một người đàn ông mặc suit ôm sát người. Đó đích thị là Quỷ Bí Chi Chủ Mephisto.

“Rất vui được gặp ngươi, ta là Tham Lam.” Tên ác quỷ cười ha hả rồi tự báo danh, sau đó chỉ vào khuôn mặt mình nói: “Ngươi chắc chắn đã rơi vào mưu kế của gã này rồi.”

Rõ ràng, hắn đang chỉ Quỷ Bí Chi Chủ Mephisto.

“Hm?” Lucien mỉm cười phát ra một âm mũi.

Ác quỷ Tham Lam nở một nụ cười nhăn nhở: “Tên này tuy thực lực không mạnh, nhưng âm mưu quỷ kế thì lại xuất chúng, còn thích vô duyên vô cớ hại người nữa. Ngươi đồng ý giúp hắn tới lấy Tinh Hạch là đã rơi vào bẫy của hắn rồi.

Ta biết, ngươi chắc chắn không ký kết khế ước với hắn, nhưng chỉ cần trong lòng có ý nghĩ muốn tới lấy Tinh Hạch, thì như vậy cũng đã đồng nghĩa với việc dâng dao cho ác quỷ viễn cổ bọn ta rồi.”

Lucien thu lại nụ cười rồi lặng lẽ lắng nghe.

Ác quỷ Tham Lam càng thêm đắc ý: “Bình thường mà nói, nếu một huyền thoại đỉnh phong như ngươi yểm sẵn đủ loại ma thuật và không có dao động cảm xúc, thì sau khi tiến vào Địa ngục Viễn cổ, cùng lắm ngươi cũng chỉ gặp phải vài ảo ảnh và đám linh hồn lang thang bị bọn ta ám vào mà thôi, chứ không thể cứ liên tục chạm mặt trực tiếp với bọn ta như vậy. Thế nhưng, vì trong lòng ngươi đã tồn tại ý nghĩ ‘tham lam’ là muốn lấy Tinh Hạch, thế nên ma thuật phòng ngự của ngươi đã lộ ra một khe hở, một khe hở đủ để cho bọn ta dễ dàng tiến vào!”

Lucien vẫn yên lặng lắng nghe, không hề hồi đáp.

“Thế nào? Âm mưu của hắn có phải rất khó đoán không?” Ác quỷ Tham Lam cường điệu nói.

Lucien vẫn không nói gì.

Một lúc sau, Tham Lam vờ như vô tình cười hỏi: “Ngươi không tức giận sao? Không phẫn nộ, không muốn tiêu diệt hắn sao?”

“Cho dù những lời ngươi nói là thật hay giả, thì tức giận, phẫn nộ cũng có ích gì không? Chỉ tổ khiến cho ác quỷ Thù Hận, cộng tác của ngươi, phóng chiếu vào nội tâm ta mà thôi.” Lucien cuối cùng cũng lên tiếng cùng một nụ cười ôn hòa và điềm tĩnh, tựa như ánh trăng bạc nhu hòa rọi xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!