Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana

Chương 1 - Còn 61 ngày nữa

Chương 1 - Còn 61 ngày nữa

*Trans+Edit: Lắc

Tại đại lộ Khải Hoàn Rentaro lúc này, phố xá vừa lên đèn. Gió ấm cuối xuân khi đêm xuống vẫn phảng phất chút se lạnh, khiến những người qua đường không khỏi khẽ kéo cao cổ áo.

Donnie đè tay giữ chiếc mũ chóp cao màu đen của mình và bước xuống khỏi chiếc xe buýt màu vàng tươi. Thế rồi, cậu rảo bước đi trên con đường lớn sáng rực như ban ngày và hướng về phía hiệu sách Tri Thức ở gần quảng trường Khải Hoàn.

“[Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật] tuần này có chưa ạ?” Donnie hỏi ông chủ có bộ râu quai nón.

Thậm chí còn không thèm ngước mắt lên, ông chủ tiệm với mái tóc vàng sẫm đáp: “Không có, sau này cũng không có nữa đâu.”

“Vậy ạ…” Trong giọng điệu của Donnie không có vẻ gì là ngạc nhiên. Cậu khẽ thở dài một tiếng tựa như đã dự liệu từ trước, một nỗi buồn man mác dấy lên trong lòng.

Lúc này ông chủ mới ngẩng đầu lên, đôi mắt như của cú mèo quan sát cậu rồi nói: “Có gì mà phải tiếc? Kể từ khi màn hình ma thuật phát trực tiếp được phổ cập thành tivi gia đình, cộng thêm trí tuệ nhân tạo của cô Heidi đạt được bước tiến đột phá, thì loại báo mà ngay từ đầu đã có vấn đề về định hướng này chẳng sớm thì muộn cũng phải tuyên bố ngừng in thôi.”

Trong đôi đồng từ kỳ quái của ông ta phản chiếu hình ảnh một thiếu niên thanh tú khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Đương cái tuổi đẹp nhất đời người, nhưng đôi mắt lam của cậu ta lại lộ ra vài phần mệt mỏi, trong ánh mắt thấp thoáng chút u uất.

Donnie cười khổ: “Tôi đọc [Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật] để lớn mà. Chính nó đã dẫn dắt tôi bước lên con đường arcana và theo đuổi bản chất của thế giới. Đối với tôi, nó chính là một hồi ức đẹp, là một quãng đời mà tôi sẽ không bao giờ quên.”

Việc đài phát thanh ma thuật và tivi gia đình được phổ cập hoàn toàn, cùng với việc trí tuệ nhân tạo đã bước đầu được đưa vào đời sống, đã giúp người dân có thêm nhiều kênh thông tin, mức độ phụ thuộc vào báo chí thành ra giảm đi đáng kể, nhất là khi kiến thức arcana cơ bản đã được phổ cập đến tận bây giờ. Rất nhiều người bình thường không còn quá mặn mà với những lý thuyết arcana sâu xa và cao cấp nữa, bởi chúng dường như chẳng liên quan gì đến cuộc sống của họ. Xét cho cùng, chỉ cần thông qua các tờ báo chính thống, đài phát thanh và tivi gia đình là người ta đã nắm bắt được sơ bộ tình hình rồi, thành thử những loại báo chuyên sâu như [Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật] đâm ra không còn cần thiết, dẫn đến lượng đặt mua sụt giảm nghiêm trọng.

Còn những người học việc và pháp sư thì lại càng ít có khả năng mua nó, bởi họ đã có những tập san học thuật chuyên nghiệp hơn, có [Ấn tượng Allyn] hợp khẩu vị hơn, hay có những kênh truyền hình như [Bản chất của Thế giới]. Chính vì vậy, kể từ ba năm trước, tức năm 21 Lịch Arcana, những loại báo như thế này đã thường xảy ra tình trạng ngừng in và ngừng hoạt động. Không ngờ ngày hôm nay lại đến lượt [Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật], một tờ báo rất có tiếng tăm, từng là biểu tượng cho thời đại hoàng kim của lĩnh vực arcana và thời kỳ bước đầu xây dựng xã hội ma thuật.

Ông chủ hiệu sách chỉ tay vào những dãy giá sách: “Nếu muốn học arcana cơ bản, ở kia có rất nhiều sách chuyên ngành đấy. Nếu định tìm hiểu những xu hướng nghiên cứu arcana mới nhất, cậu có thể đặt mua [Ấn tượng Allyn], hoặc là hằng ngày theo dõi các chương trình phổ cập arcana của đài truyền hình [Bản chất của Thế giới], chứ thực sự không cần phải đọc [Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật] đâu.”

Dưới ánh đèn pha lê ma thuật sáng rực, gáy những cuốn sách hoặc đèn sì hoặc xanh sẫm hiện ra một thứ ánh sáng ma mị, làm cho Donnie cảm thấy hoa mắt chóng mặt, gân xanh trên trán khẽ giật giật: “Không cần đâu. Đến sách của chính mình tôi còn chưa nắm vững hết nữa là.”

Sở dĩ trước đó cậu đi xe buýt đến quảng trường Khải Hoàn, là vì khoảng thời gian trước, ở khu vực gần trường học đã không còn mua được [Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật] nữa, còn hiệu sách Tri Thức thì vẫn còn. Nhưng nào ngờ, mới chưa đầy một tháng mà tờ báo này đã không trụ nổi.

Ông chủ bật cười, sau đó đưa mắt nhìn liếc qua huy hiệu pháp sư học việc và Arcanist thực tập, cùng với một chiếc huy hiệu nền đen điểm xuyết hình chiếc lá bảy nhánh màu lục nhạt trên ngực bộ lễ phục màu đen của Donnie. “Cậu là học sinh năm thứ năm của trường Trái tim Thiên nhiên đúng không? Giờ chỉ còn có sáu mươi mốt ngày nữa thôi là tới kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất c rồi, còn ra ngoài mua [Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật] làm gì, lo mà ôn tập đi mới phải chứ.”

Vừa nghe thấy cụm từ “kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất cho các trường cao đẳng ma thuật”, cơ mặt của Donnie liền không kìm được mà giật giật một chút, vẻ mặt trở nên có chút mông lung, nôn nóng và căng thẳng. “Hôm nay là cuối tuần, tám giờ tối mới có tiết học ạ…”

Cậu theo bản năng nói một câu để giải thích, sau đó bật cười tự giễu: ‘Mình nói với ông ấy mấy cái này làm gì chứ?’

Sau hơn hai mươi năm chuyển mình, dưới sự dẫn dắt của Ma pháp Nghị viện, cả đại địa đã hình thành nền giáo dục phổ thông cho công dân với một hệ thống trường học gồm ba tầng bậc: từ trường phổ thông cơ sở, cho đến trường ma thuật sơ cấp, các loại trường luyện kim, trường chuyên ngành, cuối cùng là các học viện ma thuật cao cấp.

Cấp đầu tiên là thực hiện giáo dục phổ thông cơ bản trong năm năm, chủ yếu dành cho trẻ em và những người trưởng thành cần xóa mù chữ. Sau đó, thông qua kỳ thi bao gồm đo lường lượng linh lực và lý thuyết arcana cơ bản, học sinh tốt nghiệp sẽ được lên các trường ma thuật sơ cấp, trở thành pháp sư học việc, hoặc là trở thành công nhân luyện kim chuyên nghiệp và những người hành nghề chuyên môn khác.

Trường ma thuật sơ cấp cũng có chương trình học năm năm, ở đó hoàn thành giáo dục ma thuật và arcana cơ bản thực thụ để bồi dưỡng nên những pháp sư học việc và Arcanist thực tập đủ tiêu chuẩn. Cuối cùng, nhân tài sẽ được tuyển vào các học viện ma thuật lớn thông qua kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất cho các trường cao đẳng ma thuật.

Trong kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất này, những người đã trở thành pháp sư chính thức sẽ được cộng một mức điểm nhất định.

Donnie vừa định quay người đi thì nghe ông chủ hiệu sách cười nói: “Tôi thấy trên người cậu chỉ có ba huy hiệu do trường phát chứ không có vật phẩm ma thuật nào khác, vậy điều kiện gia đình hẳn là cũng không tốt. Cậu vẫn nên dành tâm trí vào việc ôn tập đi thì hơn.”

Ở trong một hệ thống trường học như vậy, các loại vật phẩm ma thuật và ma dược giúp xua tan mệt mỏi, giữ đầu óc tỉnh táo và tăng cường trí nhớ là thứ rất được các học sinh ưa chuộng, thế nên trên người không thể thiếu một chiếc “vòng cổ tỉnh táo” hoặc là một chiếc “nhẫn tập trung”.

Dù trong kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất thực thụ thì những phụ kiện và ma dược này không được phép sử dụng, nhưng đối với hiệu suất học tập bình thường thì chúng lại cực kỳ có ích. Chính vì vậy, chẳng có ai lại khước từ chúng tả, trừ phi căn bản là không mua nổi.

Sắc mặt Donnie lập tức tái nhợt, sau đó lại đỏ bừng lên vì vừa xấu hổ vừa bực tức. Cậu quay người lại, định chạy ra khỏi hiệu sách khiến mình bối rối này.

“Ở đây có một chiếc vòng cổ tỉnh táo. Tôi có thể cho cậu thuê trong hai tháng…” Giọng nói không chút cảm xúc của ông chủ lọt vào tai Donnie, khiến cậu bất chợt khựng lại bước chân.

Kế đó, cậu đột nhiên quay người lại, nhìn ông chủ hỏi: “Tại sao?”

Trong giọng nói của Donnie có sự kích động, lại có cả sự nghi ngờ. Ánh mắt cậu liếc qua giá sách, và khi nhìn thấy cuốn “Nhận diện các loại Khế ước Ma thuật Lừa đảo” của tác giả Lucien Evans, trong lòng cậu thầm suy đoán: ‘Lẽ nào muốn mình phải trả giá bằng linh hồn?’

Ông chủ cười ha hả: “Tôi cũng là độc giả trung thành của [Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật] mà, nếu không đã chẳng nhập nó về cho đến cuối cùng thế này. Nhìn thấy cậu làm tôi nhớ lại bản thân mình ngày xưa thôi… Sao, sợ tôi có mục đích khác à? Cậu có thể mang khế ước tới Phòng Thẩm định của Tòa thị chính để giám định.”

“Tôi… Tôi có cần phải trả giá gì không?” Donnie lúc này đã thả lỏng hơn một chút, bèn sốt sắng hỏi.

Ông chủ suy nghĩ một lát: “Tiền đặt cọc là mười đồng. Đợi xong kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất thì đến đây làm việc cho tôi hai tháng.”

Nghe xong điều kiện này, Donnie vội vàng gật đầu: “Vâng! Không thành vấn đề ạ! Thưa ông, khi nào thì ký khế ước ạ?”

Một chiếc vòng cổ tỉnh táo trị giá khoảng từ hai đến năm đồng vàng nữ hoàng tùy loại. Có thể thuê được một chiếc với giá rẻ như vậy, Donnie đương nhiên rất kích động.

“Vòng cổ đó giờ không có trong người tôi. Tầm này ngày mai quay lại đây.” Ông chủ nhẹ nhàng gật đầu nói.

Donnie rối rít cảm ơn. Thấy thời gian không còn sớm, cậu bèn rời khỏi hiệu sách rồi đi về phía trạm xe buýt, thế nhưng trong đầu lại toàn là về “cơ duyên” này và kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất cho các trường cao đẳng ma thuật sẽ diễn ra trong 61 ngày tới.

Trong lúc đợi xe buýt tới, ánh mắt Donnie hướng về phía quảng trường Khải Hoàn. Nơi đó đứng sừng sững một bức tượng bằng đồng thau của một người mặc suit đen dài hai hàng khuy, đầu đội mũ chóp cao, tay trái cầm gậy ba toong, tay phải cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi.

“…Ngài Evans…” Donnie lẩm bẩm, trong ngữ điệu vừa có sự sùng bái, lại vừa có chút “căm hận”.

“Xe buýt tuyến số 36, điểm cuối ‘Thiên Hồ chi Địa’…” Một giọng nữ máy móc và lạnh lùng vang lên, thế rồi một chiếc xe màu đỏ sẫm dừng lại trước mặt Donnie.

Donnie bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, sau đó nhanh chân bước lên xe và đặt huy hiệu trường vào vùng cảm ứng.

“Trường Ma thuật Rentaro VII, còn lại tám lần đi miễn phí…” Giọng nói máy móc không một chút cảm xúc con người kia lại vang lên.

Trái tim Thiên nhiên là trường ma thuật do Ma pháp Nghị viện, Vương đình Elf và Đế quốc Holm hợp tác thành lập, là trường ma thuật sơ cấp thứ bảy của Rentaro.

‘Có trí tuệ nhân tạo tiện lợi thật…’ Donnie vô thức nghĩ. ‘Tiếc là không có cơ hội được trải nghiệm sự kết hợp giữa trí tuệ nhân tạo và sinh mệnh giả kim mà quý cô Heidi đã nói…’

Giữa những suy nghĩ miên man, cậu đã về tới ngôi trường nằm ở ngoại thành của mình, vừa hay kịp lúc bắt đầu tiết học tối.

“Hôm nay, tôi sẽ giới thiệu qua cho các trò nội dung của Thuyết tương đối đặc biệt.” Ở phía trên, thầy Slinton với bộ râu trắng dài khàn giọng nói. “Đây là những luận giải sâu sắc của Ngài Evans về không gian và thời gian. Với trình độ hiện tại của các trò thì căn bản chưa thể hiểu đâu. Cứ nắm vững một vài kiến thức then chốt là được.”

Cơ mặt Donnie lại khẽ giật giật. Cậu quay đầu nhìn dòng chữ “Còn 61 ngày cho tới kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất cho các trường cao đẳng ma thuật” viết ở cuối lớp, vẻ mặt bắt đầu trở nên tập trung.

Sau khi kết thúc tiết học tối, Donnie, người nghe giảng tới hoa mắt chóng mặt, trở về ký túc xá, sau đó bật chiếc đèn pha lê ma thuật cỡ nhỏ lên, chuẩn bị làm bài tập.

“‘Đề cương Evans’, ‘Bí kíp Lucien’, ‘Giải chi tiết Đề thi Tuyển Đầu vào Thống nhất cho các Trường Cao đẳng Ma thuật’ – Lucien Evans…” Đọc lên từng từ một tiêu đề của những tập đề thi này, Donnie càng cảm thấy đau đầu hơn: “Evans, Lucien, Lucien, Evans…”

Dù rằng biết rõ những cuốn sách này đều là do người khác mượn danh Ngài Evans mà làm ra, nhưng cậu vẫn cảm thấy hậm hực đến nghiến răng nghiến lợi trước hai cái tên xuất hiện với tần suất dày đặc này.

Sau khi bình tĩnh lại, cậu lật một cuốn trong đó ra, quyết định ôn tập, củng cố “Lịch sử Arcana và Ma thuật” trước.

“…Ngài Lucien Evans đề xuất cơ học ma trận vào năm nào? Nó có ý nghĩa quan trọng gì?”

“Ngài Evans đã từng giành được giải Arcana, giải Vương miện Holm và các vinh dự tối cao khác bao nhiêu lần?”

‘Lucien, Evans, Evans, Lucien…’ Donnie day day trán, sau đó bực bội đóng cuốn sách này lại và mở một tập đề khác ra.

“Hãy viết lại hoàn chỉnh bảng tuần hoàn nguyên tố do Ngài Evans đề xuất và hoàn thiện.”

“Hằng số Lucien là gì? Có những phương trình nào liên quan đến nó?”

“Bộp.” Donnie bất chợt đóng sập cuốn sách lại, cầm cốc nước lên uống một ngụm để bình ổn lại tâm trạng, sau đó quyết định đổi sang một cuốn khác.

“Phương trình trường Evans là phương trình thuộc lĩnh vực nào? Bạn có hiểu biết khái quát gì về nó?”

“Phương trình Lucien có thể mô tả được tất cả các hạt vi mô không?”

“Aaaaah!”

Một tiếng hét thảm thiết, đau khổ và đầy căm hận phát ra từ miệng Donnie rồi vang đi rất, rất xa trong đêm tối. Từ các phòng ký túc xá khác, những tiếng gào thét tương tự cũng vang lên như để hưởng ứng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!