Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương kết - Con đường bất diệt
37 Bình luận - Độ dài: 2,929 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Nhìn cảnh này, Viken thầm nở một nụ cười hiểm ác. Thân thể với hình bóng vốn đang lúc sáng lúc tối không ngừng biến ảo, vặn vẹo của Ông ta bất chợt khuếch tán và tan rã, hóa thành hai thế giới chồng chập đan xen giữa ánh sáng và bóng tối: một bên thì sa đọa, tà ác, bóng đen hoành hành, tỏa ra cảm giác thống khổ và tuyệt vọng; bên kia lại cao quý thánh khiết với các thiên thần ca tụng, trông vô cùng đẹp đẽ và mộng ảo.
Phần còn lại của Địa ngục Viễn cổ và Núi Thiên đường tái hiện, tạo nên thế cân bằng như khi tấn thăng trước đó, giúp Viken trong khoảnh khắc có lại được cảm giác vừa như thuộc về, vừa như không thuộc về thế giới này.
Biến chuyển này cho thấy Viken đã hoàn toàn từ bỏ bản thân, thà chấp nhận thoái hóa và ngã xuống hoàn toàn cũng phải tìm bằng được cơ hội để cho Lucien một đòn chí mạng, khiến Cậu cũng phải mất hàng chục, hàng trăm vạn năm sau mới có thể “trở về” giống như tồn tại thần bí trong Linh Giới kia!
Cảm giác này rất gần với cảm giác mà Lucien đem đến cho người ta hiện tại, tựa như Ông ta đang ở cùng một thế giới với Cậu, người lúc này đang dần biến mất!
Bắt được ngươi rồi!
Viken lập tức nắm bắt được sự hiện diện của Lucien!
Nhưng đúng lúc này, Ông ta phát hiện thời không xung quanh trở nên tối tăm và sâu thẳm, những vì sao lấp lánh trải dài ra khắp bốn phía. Ở đằng xa, rìa không gian phảng phất như đang co lại, sức mạnh của gió tượng trưng cho điện từ trở nên gián đoạn thành từng quãng, tựa hồ đang không ngừng trao đổi cái gì đó. Bên dưới Ông ta là những nguyên tố mang màu sắc khác nhau tương tự như tinh cầu, các electron bao quanh hạt nhân nguyên tử, lan tỏa thành dạng đám mây, còn trên đầu thì có một quả cầu lửa khổng lồ.
‘Đây là thế giới nhận thức của Lucien?
Ta vậy mà lại xâm nhập vào được thế giới nhận thức của Hắn ư?
Không đúng, là vì trạng thái hiện tại của ta và Hắn tương tự như trạng thái của thế giới nhận thức, vừa như thuộc về lại vừa như không thuộc về thế giới này, và đang nối liền với thế giới thực bằng một hình thức nào đó.’
Trong đầu Viken cuồn cuộn đủ loại suy nghĩ. Cuối cùng, Ông ta cũng đã đại khái ngộ ra mọi chuyện.
Đương nhiên, Viken cũng hiểu rõ trạng thái của bản thân và Lucien lúc này vẫn có những khác biệt khá lớn so với thế giới nhận thức. Việc có thể xông vào đây vừa rồi rõ ràng là do Lucien đã cố ý điều chỉnh trạng thái của thế giới nhận thức.
Vì sao Hắn lại làm như vậy?
Sao cũng được. Hắn đã để ta xông được vào đây thì ta sẽ nghiền nát hết thế giới nhận thức của Hắn, cho Hắn càng khó khôi phục và trở về hơn!
Vô số suy nghĩ xẹt qua đầu Viken như tia điện, tia lửa. Chỉ trong nháy mắt, Ông ta liền hạ quyết tâm, thế rồi Địa ngục Viễn cổ và Núi Thiên đường bắt đầu bành trướng.
Đột nhiên, Ông ta phát hiện Lucien ở giữa “bầu trời sao” đằng xa lại nhoẻn một nụ cười ôn hòa, tao nhã, còn quả cầu lửa khổng lồ trên đỉnh đầu Cậu thì bỗng đảo về phía sau, chuyển ra sau lưng một khối đen đặc.
Khối đen đặc mà ngay cả tia sáng cũng không thể xuyên qua được này tỏa ra một lực hút hư ảo, vô hình nhưng vô cùng đáng sợ, chỉ trong nháy mắt đã kéo phăng cả Viken cùng với Địa ngục Viễn cổ và Núi Thiên đường vào trong!
Dưới bầu trời sao bình thường, một trong hai Sao chủ Định mệnh của Lucien sẽ không thể gây ra được ảnh hưởng nào hữu hiệu lên thế giới vật chất, nhưng lúc này, trạng thái của Viken lại đang đồng bộ với thế giới nhận thức.
Dưới lực hút có thể nuốt chửng tất cả ấy, sự bành trướng của Địa ngục Viễn cổ và Núi Thiên đường bị hãm lại. Viken thậm chí còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm nào đã bị hút vào trong khối đen đặc kia.
Dù vậy, Lucien lại không hề thả lỏng, biểu cảm tươi cười của Cậu trái lại còn biến thành nghiêm trọng. Thế giới nhận thức nhanh chóng phai nhạt, và tại hư ảnh của khoảng vũ trụ sau lưng, tầm nhìn thay đổi: từ quả cầu lửa khổng lồ và tinh cầu xanh thẳm biến thành một “vùng tối” không rõ hình thù, tựa như chính bóng tối đang xoay tròn.
“Vùng tối” này còn đáng sợ hơn cả khối đen kịt trong thế giới nhận thức của Lucien. Dẫu đang ngăn cách cả một vũ trụ, các Á Thần như Douglas, Maltimus vẫn cảm nhận được một thứ uy thế như có thể nhẹ nhàng xé nát đám người bọn họ.
Kế đó, khối đen đặc trong thế giới nhận thức của Lucien chợt xuất hiện một “liên kết” cực nhỏ với “vùng tối” kia!
Rắc, rắc, rắc. Những vì sao trong thế giới nhận thức của Cậu không ngừng bị hút vào trong “vùng tối” kia. Hết thảy đều trở nên chao đảo không vững, cả những thứ bên trong khối đen đặc cũng thuận theo “kênh liên kết” mà tiến vào trong “vùng tối”.
Aaaaah!
Một tiếng thét câm lặng phát ra. Lucien vội vàng ngắt liên kết và quay khối đen đặc ra phía sau, để cho quả cầu lửa hiện ra trở lại. Nhưng dù đã làm tất cả rất hoàn hào, bên trong thế giới nhận thức của Cậu vẫn bị tàn phá một mảng lớn. Điều này làm cho hình bóng Cậu có chút mờ đi, rõ ràng là đã bị thương không nhẹ.
Viken đã hoàn toàn chấm hết!
Chứng kiến cảnh này, Maltimus tỏ ra khá là đồng cảm. Lucien bây giờ thực sự mạnh quá rồi!
Vốn dĩ Hắn từng có ý định giúp Viken chạy thoát để duy trì cục diện cân bằng, nhưng Douglas và Ngân Nguyệt ở bên cạnh chưa bao giờ buông lơi cảnh giác với Hắn. Thôi thì, mai này chỉ đành thần phục mà thôi…
Hư ảnh vũ trụ và hình chiếu thế giới nhận thức từ từ biến mất, cơ thể Lucien nhanh chóng ngưng tụ lại thành thực chất. Sau đó, Cậu nhẹ nhàng gật đầu với đám người Douglas, Ngân Nguyệt Alterna và Fernando.
Ánh sáng và bóng tối trên bầu trời tan biến, mặt trời rắc những ánh nắng rực rỡ tươi đẹp lên người Cậu, nhuộm lên đó một màu vàng óng.
Tại Allyn và Rentaro, dù từ lâu đã chẳng còn ai quan tâm đến trận chiến này nữa, nhưng vẫn có không ít người lẩm bẩm một mình:
“Lừa ngươi cả đấy… Lừa ngươi cả đấy…”
……
Một ngày sau, tại tháp Babel bên trong Vũ trụ Nguyên tử.
Vừa từ trong phòng thí nghiệm đi ra, Lucien liền thấy Natasha đang cầm ly vang đỏ, đứng trước cửa sổ sát đất và nhìn ra bầu trời sao khác hẳn với thế giới vật chất chính ở bên ngoài.
“Đã tìm ra cách để khôi phục tình trạng của ngài Maskelyne chưa anh?” Natasha quan tâm hỏi.
Lucien gật đầu rồi lại lắc đầu: “Cũng có những thu hoạch nhất định, nhưng vẫn cần thêm một khoảng thời gian mày mò nữa. Dù đã là Á Thần rồi nhưng anh cũng không phải vạn năng.”
Khi Viken dung hợp Núi Thiên đường, Maskelyne và các Seraph có khả năng thoát thân đã trốn cả vào trong Thế giới Cổng. Bọn họ dù sao cũng không có liên kết chặt chẽ với Địa ngục Viễn cổ giống như đám ác quỷ viễn cổ.
“Á Thần…” Natasha nghiến răng, thể hiện quyết tâm nỗ lực phấn đấu của mình: “Cái linh hồn đa chiều mà anh nói đó rốt cuộc là thế nào? Bản thân nó có ý thức không? Có thể điều khiển được các hình chiếu linh hồn tương ứng với nó không?”
Cô rất có hứng thú với mô hình này của Lucien. Dù phần lớn đều không hiểu, nhưng chung quy cô cũng đã biết được điểm mấu chốt để bản thân tấn thăng nằm ở đâu. Tuy nhiên, cô cũng có những lo ngại và trăn trở, sợ rằng bản chất linh hồn ở không gian đa chiều của mình có thể kiểm soát mình. Cứ nghĩ đến việc bản thân bị một thứ thần bí không rõ là gì kiểm soát, trong lòng cô lại thấy không thoải mái, chỉ muốn chém phăng đối phương, dù cho đó có là một “mình” khác đi chăng nữa.
“Không biết nữa. Nếu mà có thể thấu triệt hoàn toàn bản chất và trạng thái của linh hồn ở không gian đa chiều thì anh đã là Chân Thần rồi. Giờ anh chỉ có thể đưa ra một vài phỏng đoán dựa trên các hiện tượng hiện có và những gì anh đã chạm tới được sau khi trở thành Á Thần mà thôi. Chẳng hạn như, rất có khả năng bản thân nó vốn đã ở trong trạng thái hỗn độn rồi, chỉ sau khi phóng chiếu xuống vũ trụ song song và kết hợp với vật chất, nó mới nảy sinh ý thức rõ ràng và độc nhất. Thế nên sau khi chết, ký ức và cách tư duy sẽ bị xóa bỏ, bởi vì chúng không thuộc về bản chất linh hồn ở không gian đa chiều.” Lucien nói ra những suy nghĩ mà bản thân cũng chưa chắc chắn lắm.
“Kết hợp với vật chất mới nảy sinh ý thức á? Nhưng có rất nhiều linh hồn tồn tại độc lập với thể xác mà, như u linh ấy?” Natasha bày ra dáng vẻ của một Arcanist hiếu học.
Lucien nghĩ ngợi một thoáng rồi nói: “Cái linh hồn mà em thường nói đến ấy, nó phần nhiều giống một lớp vỏ ngoài hơn, một lớp vỏ được cấu thành từ các đồng vị đặc biệt của một số nguyên tố và điện từ trường. Hay nói cách khác, nó cũng có thể được coi là vật chất. Chí ít, anh cho là ở trong vũ trụ của chúng ta, hình chiếu của linh hồn tại không gian đa chiều nhất định phải phụ thuộc vào vật chất.”
Natasha xoa xoa cằm: “Thế còn ‘bầu trời sao định mệnh’ thì sao? Ở đó làm gì có vật chất, và vì sao những tinh cầu tồn tại thực sự lại có thể biểu lộ vận mệnh của chúng ta?”
“Tự em đã trả lời câu hỏi của mình rồi thây.” Lucien bật cười rồi tiện tay nhận lấy ly champagne mà Natasha rót cho mình. “Thuận theo ‘mối liên kết’ giữa linh hồn ở không gian đa chiều và hình chiếu ở thế giới vật chất, chúng ta sẽ có thể nắm bắt được tất cả các dấu vết của linh hồn đó ở thế giới vật chất. Nguyên lý thì tương đồng với Thần Giáng, chẳng qua Thần Giáng chỉ dùng để phá hủy thôi. Còn ở trạng thái đa chiều, mọi dấu vết của mọi sinh mệnh hẳn là đều sẽ chồng chập hoặc vướng víu vào nhau. Đó mới là ‘diện mạo thực sự’ của bầu trời sao định mệnh. Thế cho nên, khi một bên có thay đổi thì bên kia cũng có thể cảm nhận được ngay.
Và trong tình huống đã có mọi dấu vết, chúng ta hoàn toàn có thể đưa ra những suy đoán hữu hiệu về một vài thay đổi và phương hướng trong tương lai, giống như khi có đủ công thức, chúng ta có thể giải ra đáp án của bài toán vậy. Có điều, vì ‘tương lai’ liên quan đến quá nhiều tham số, quá nhiều điều chưa biết, thế nên chúng ta chỉ có thể dự đoán một cách mơ hồ chứ khó mà xác định chắc chắn được.
Sự chồng chập hay vướng víu ở trạng thái đa chiều này thì chỉ khi nhập định hoặc sử dụng các phép như Chiêm Tinh, rồi thì mượn nhờ thế giới nhận thức và hình chiếu của Sao chủ Định mệnh, chúng ta mới có thể nhìn thấy hình chiếu của nó thôi. Mà hình chiếu của nó cũng phụ thuộc vào vật chất, bởi vậy mới mượn các tinh cầu để hiện hình ra cụ thể, đồng thời che giấu những thông tin của bản thân vào trong quy luật vận hành và trạng thái của các Sao chủ Định mệnh khác nhau.
Chính vì lẽ đó, bầu trời sao định mệnh mà chúng ta thấy có quy luật vận hành thống nhất với bầu trời sao thực tế, nhưng tình trạng vận hành lại có sự khác biệt rất lớn, khó mà đối chiếu khớp với nhau được. Ngài Chủ tịch có thể tấn thăng Á Thần thành công chủ yếu không phải là nhờ đối xung sức mạnh, mà là nhờ nắm bắt được Sao chủ Định mệnh, hay nói cách khác là nắm bắt được dấu vết linh hồn của chính mình.”[note89373]
Nghe những miêu tả đơn giản của Lucien, Natasha trầm ngâm gật đầu: “Vậy là, bầu trời sao định mệnh sẽ thể hiện ra phần lớn các quy luật của bầu trời sao thực tế, còn bầu trời sao thực tế lại chẳng có liên quan gì đến định mệnh?”
“Đúng vậy.” Lucien không cảm thấy Natasha hiện tại có thể nghe hiểu được nếu giảng giải sâu hơn về những suy đoán của mình, thế nên Cậu chỉ gật đầu tán đồng.
Tâm tình Natasha có vẻ phấn chấn hẳn lên: “Anh đã trở thành Á Thần bằng cách mượn mối liên kết giữa hai linh hồn của bản thân để chạm tới bản chất linh hồn ở không gian đa chiều. Vậy phải làm thế nào mới có thể tiến lên Chân Thần và đạt được sự bất diệt?”
Cô đã nghe Lucien kể lại, lúc đó Cậu đã dung hợp với linh hồn của “chính mình” ở một vũ trụ khác, đâm ra mới có thể tấn thăng Á Thần nhanh đến vậy. Có điều, đối với chuyện này, Natasha cũng chẳng lấy gì làm lạ. Dù sao lúc đó cô cũng chưa quen Lucien, mà Lucien trong lòng cô hiển nhiên chính là người sau khi đã dung hợp.
Lucien ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Biết đáp án và một ít quy luật hình chiếu thì không thể tính ngược ra bản chất linh hồn ban đầu được. Do đó, muốn đạt tới sự bất diệt thì chỉ có cách đi tới các vũ trụ song song khác, tìm kiếm những ‘bản thân’ khác và thu thập thêm nhiều đáp án, quy luật hình chiếu hơn, cuối cùng thì ‘lập hệ phương trình’ để ‘giải’ ra mô hình toán học của bản chất linh hồn mà thôi.”
Chính vì vậy, cần phải tìm thấy nhiều ‘bản thân’ hơn, thu thập thêm nhiều thông tin hơn, sau đó dựa vào mô hình toán học nghiêm ngặt để tấn thăng, đó mới là con đường bất diệt của Arcanist!”
Natasha có chút ngưỡng mộ nói: “Phương hướng rõ ràng thật đấy… Còn hiệp sĩ thì sao?”
“Con đường bất diệt càng đi về sau thì càng giống nhau thôi, vì đều đã đến gần bản chất của thế giới rồi. Bởi vậy con đường của hiệp sĩ và con đường bất diệt của Arcanist hẳn là sẽ không khác nhau mấy đâu, cùng lắm cũng chỉ có đôi chút khác biệt về chi tiết mà thôi.” Lucien cười hề hề nói. “Đây không còn là thứ có thể tấn thăng chỉ dựa vào bản năng nữa, mà tất phải hiểu rõ những thứ liên quan, phải tìm thấy ‘bản ngã’, tìm thấy ‘nhiều bản thân hơn’ để đối chiếu.”
Khóe miệng Natasha giật giật. Cô quyết định tạm thời không suy nghĩ đến vấn đề đau đầu này nữa. “Theo anh vì sao bên chúng ta có ma thuật, còn vũ trụ bên kia thì không?”
“Cường độ của hình chiếu linh hồn không đủ, từ đó ảnh hưởng đến các vật chất nền tảng cũng sẽ khác nhau. Hơn nữa, tốc độ dòng chảy thời gian bên này nhanh, bên kia chậm, do vậy chúng ta mới có thể mượn dùng biển năng lượng nhấp nhô trong chớp mắt của bên kia, còn họ thì không thể mượn dùng của chúng ta.” Lucien hơi trầm giọng xuống một chút.
“Nhưng đã có sự giao thoa thì bên kia hẳn cũng phải có những thay đổi nhất định chứ?” Natasha vẻ không hiểu hỏi.
Lucien đặt ly rượu xuống, đi tới bên cửa sổ rồi mỉm cười nói: “Chắc là có đấy, như electron vĩ mô, sét hòn[note89374] chẳng hạn…”
“Cái gì cơ?”
“Anh đùa đấy.”
(Hết)
37 Bình luận
00:22, 21/02/2026
19/02/26
end.