Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 806 - Thị trấn nhỏ giữa lòng Địa ngục
22 Bình luận - Độ dài: 2,556 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Ông lão có khuôn mặt tiều tụy ấy thở dài, trong ngữ điệu phảng phất nhuốm vẻ phong sương: “Ta có quen thầy của ngài ấy.”
“Ông là Pháp sư huyền thoại của Đế chế Ma thuật cổ đại sao?” Lucien cũng không quá ngạc nhiên. Sau khi ba đại đế quốc ma thuật cổ đại sụp đổ, số Pháp sư huyền thoại còn sót lại không hề ít. Suy cho cùng, họ đều là những cường giả nắm giữ đủ loại thần chú kỳ quái. Có người trốn vào sâu trong Dãy núi Hắc ám, có người lại ẩn dật ở các dị độ không gian hoặc địa vực khác như Nữ Hoàng Băng Tuyết ở Hắc Dạ Cao nguyên. Mỗi người một lựa chọn, thế nên việc bắt gặp một Pháp sư huyền thoại ở trong chín tầng Địa ngục cũng chẳng phải chuyện gì quá lạ lùng.
Mà thầy của Ngài Chủ tịch đã ngã xuống trong Trận đánh Antiffler ở thời kỳ Chiến tranh Bình Minh, vậy thì người mà có thể quen ông ấy rõ ràng phải là một cường giả từ thời Đế chế Ma thuật cổ đại.
Ông lão có thân hình khô gầy như thể xác ướp không quấn băng này có phần cảm khái nói: “Đám pháp sư cổ đại bọn ta đã không còn theo kịp thời đại nữa rồi. Nhìn Douglas mà xem, mới bao lâu đâu mà đã trở thành huyền thoại đỉnh phong, vượt xa ta rồi. Thế cậu đến Địa ngục làm gì?”
“Ta định đi khám phá di tích cổ đại ở sâu trong Địa ngục, sẵn tiện ghé qua Địa ngục Tĩnh lặng để tìm viên Tinh Hạch đặc biệt mà Công Tước Băng tiền nhiệm đã cất giấu.” Lucien không hề giấu giếm. Vị Pháp sư huyền thoại này đã ẩn cư ở Địa ngục thì rất có thể sẽ biết gì đó. “Phải rồi, không biết nên xưng hô với ông thế nào?”
Cậu nhớ lại các Pháp sư huyền thoại cổ đại có trong ghi chép, cố gắng xác nhận thân phận của ông lão này.
“Hê, ta bây giờ chỉ là một lão già đang chờ chết ở Địa ngục, cần danh tính với tên gọi để làm gì?” Ông lão vô thức đưa tay chạm lên đầu, từng sợi tóc bạc theo đó mà rụng xuống. “Di tích cổ đại sâu trong Địa ngục? Tinh Hạch của Công Tước Băng tiền nhiệm? Chàng trai trẻ, cậu chắc là Pháp sư huyền thoại mới tấn thăng gần đây của Ma pháp Nghị viện đúng không? Ta khuyên cậu đừng nên mạo hiểm thái quá.
Ta đã từng đến di tích cổ đại hai lần, cả hai lần đều suýt thì lạc luôn và trở thành một u ảnh mãi mãi vất vưởng trong đó. Để khám phá nơi đó, số huyền thoại của Đế chế ngã xuống đã được xác nhận là vượt qua con số sáu. Những người có thể ra vào an toàn căn bản đều là huyền thoại đỉnh phong như Ngài Thanos hay Douglas. Đó là còn chưa tính đến khả năng Chúa Tể Địa Ngục ra tay đấy.
Còn về Tinh Hạch mà Công Tước Băng tiền nhiệm cất giấu, đó đã là chuyện của một, hai nghìn năm trước rồi. Ta nghi là nó từ lâu đã bị ai đó lấy đi, không thì Công Tước Băng đương nhiệm cũng không đến nỗi chẳng có chút manh mối nào.”
Lucien lặng lẽ lắng nghe ông lão nói, đồng thời trong đầu đối chiếu với những tài liệu về Địa ngục Viễn cổ mà mình đã nhận được từ Ngài Chủ tịch và Rhine, trong lòng bỗng cảm thấy có chút kỳ quái. Thông thường mà nói, do thực hiện đủ loại thí nghiệm tàn nhẫn và sở hữu vô vàn thần chú quỷ dị, các Pháp sư huyền thoại cổ đại không nhiều thì ít cũng đều tỏ ra thần bí, u ám, hiếm có ai lải nhải mà lại đầy thiện ý như ông lão này.
“Cậu thấy ta lắm lời hả?” Ông lão mỉm cười. “Ta của trước đây làm sao có thể tán nhảm với đám trẻ các cậu chứ, muốn đi chết thì cứ việc đi. Nhưng ở Địa ngục ba mươi năm, lặng lẽ ở bên cạnh bà ấy ba mươi năm, con người ta thành ra cũng mềm yếu, có lòng thương cảm nhiều hơn. Bằng không, loại thể linh hồn đặc biệt như Momaman đã sớm trở thành vật thí nghiệm của ta rồi.”
“Ba mươi năm? Bà ấy?” Lucien không trả lời thẳng mà ngược lại hứng thú hỏi chuyện ông lão. Phải kéo gần quan hệ thì mới dễ hỏi tin tức chứ.
Gương mặt đầy nếp nhăn của ông lão trong chớp mắt liền trở nên dịu dàng: “Đã đến Địa ngục rồi, chi bằng ghé qua quán rượu Lạc viên Linh hồn của ta ngồi một chút đi. Nó nằm ở Địa ngục Tĩnh lặng.”
“Được thôi.” Lucien mỉm cười gật đầu. Cậu dù sao cũng phải tới Địa ngục Tĩnh lặng.
Ông lão không nói thêm gì nữa, Lucien cũng nhàn nhã quan sát ngọn lửa bùng cháy xung quanh và những công trình kiến trúc hùng vĩ bằng thép giữa biển lửa.
Một lúc sau, Momaman vui vẻ chạy về: “Ông ơi, rượu thủy hồn đã được đưa tới chỗ cũ rồi. Hôm nay họ sẽ có thể chuyển chúng tới Lạc viên Linh hồn luôn ạ.”
“Đi thôi, về nhà nào.” Ông lão âu yếm xoa đầu Momaman.
Lucien đi theo cả hai, xuôi theo dòng Minh Hà, băng qua vài tầng đầu tiên của Địa ngục rồi thẳng tiến đến một đồng bằng phủ đầy tuyết trắng.
Trên đồng bằng, gió lạnh cắt da cắt thịt, tưởng chừng như có thể trực tiếp xé linh hồn ra thành từng mảnh mà chẳng cần có lấy một âm thanh. Cộng thêm việc đồng bằng này rộng lớn vô bờ, hoa tuyết bay loạn, trên đường đi căn bản không nhìn thấy linh hồn hay ác quỷ nào khác, bởi vậy mà cảm giác tĩnh lặng vĩnh cửu cứ tự nhiên mà nảy sinh.
Lucien chẳng cần nhìn cũng biết, trong lớp băng bên dưới tuyết trắng kia đang có những linh hồn đóng băng. Chúng bị đông cứng bên trong, không tri giác, không ý thức, vĩnh viễn chìm sâu trong lạnh lẽo và bóng tối.
Cơn gió lạnh chứa đựng sự an nghỉ, tĩnh lặng và chết chóc quấn quanh Lucien và ông lão, nhưng lại bị một thứ sức mạnh không tên đánh bật ra, giúp cả Momaman cũng không bị đóng băng trong gió rét.
Không biết bao lâu đã trôi qua, phía trước dần xuất hiện một thị trấn nhỏ, bên ngoài dùng tinh thể băng quây thành tường thành, bên trong là những dãy nhà xây bằng noãn huyết thạch. Đây là đặc sản của Địa ngục Tĩnh lặng, có hiệu quả chống lại cái rét và những cơn gió lạnh đủ sức đóng băng hoặc xé nát linh hồn.
Ở thế giới vật chất chính, vật càng hiếm thì càng quý, thế nên một viên noãn huyết thạch chất lượng bình thường cũng có giá tương đương năm mươi Thale vàng, vậy mà ở đây lại được dùng để xây cả một thị trấn.
Cư dân của tiểu trấn này là những linh hồn phiêu dạt, có nam có nữ, có già có trẻ, thân thể ở trạng thái bán trong suốt. Bọn họ sở hữu trí tuệ bình thường, khá giống với Momaman, chỉ là thiếu đi cái cảm giác rạng rỡ nhiệt huyết kỳ lạ kia.
“Lão già, cuối cùng ông cũng về rồi. Tôi đang đợi rượu liệt diệm đây.” Một gã đô con để râu dê trôi tới, thèm thuồng nhìn vào túi lưu trữ trong tay Momaman và ông lão.
Ở Địa ngục Tĩnh lặng, các linh hồn cũng có thể thưởng thức rượu liệt diệm.
Ông lão cười ha hả: “Cái đồ sâu rượu nhà ngươi, lần tới nếu như say khướt mà bị đóng băng ở bên ngoài là ta không chịu trách nhiệm đâu đấy.”
Lucien liếc nhìn ông lão với vẻ cổ quái. Bị một linh hồn bình thường gọi là “lão già” mà chẳng hề để tâm, vị Pháp sư huyền thoại này xem ra chẳng mảy may để ý đến tôn ti trật tự nghiêm khắc của Đế chế Ma thuật cổ đại.
Ông lão vừa trò chuyện với các linh hồn, vừa xách túi đồ đi về phía quán rượu ở trung tâm thị trấn. Momaman đi tụt lại vài bước rồi tò mò nhìn Lucien: “Thưa ngài, ngài không phải con người sao? Sao tôi chưa từng thấy con người nào như ngài, thân thể thì ấm áp, lại có bắp thịt nữa, giống như ác quỷ vậy.”
“Con người? Thế nào mới là con người?” Lucien buồn cười hỏi lại.
Momaman với khuôn mặt có phần trong suốt hếch cằm lên, dáng vẻ kiêu ngạo như một đứa trẻ: “Như tôi đây mới là con người.”
“Ai bảo nhóc thế?” Lucien đại khái đã đoán được đó là ai.
Momaman nghi hoặc mở to mắt: “Tất nhiên là ông rồi.”
Nhắc đến ông, cậu đột nhiên ỉu xìu, tựa như đã tìm được người để trút bầu tâm sự: “Nhưng ông trước nay chẳng bao giờ cho tôi đi theo các chú rèn luyện cả, chỉ toàn bắt tôi làm mấy cái nhập định[note88938] chẳng có tác dụng gì hết thôi.”
“Ông cậu là người lợi hại lắm đấy. Nghe lời ông ấy không sai đâu.” Lucien mỉm cười xoa đầu cậu.
“Sao có thể chứ? Các cô các chú đều bảo ông chỉ là một lão già bình thường, ngoài việc có thể làm món ngon và pha chế rượu ngon ra thì chẳng có chút sức mạnh nào hết.” Momaman nghiêm túc phản bác lại lời của Lucien.
‘Ồ, một linh hồn đặc biệt có một người ông là Pháp sư huyền thoại ẩn giấu thân phận, đúng là giống câu chuyện của mấy người hát rong thật.’ Lucien hài hước nghĩ thầm. Cậu cũng lười giải thích cho Momaman, bèn theo chân ông lão bước vào quán rượu Lạc viên Linh hồn.
Bài trí bên trong quán rượu không khác biệt mấy so với thế giới vật chất chính, nhưng đứng sau quầy bar lại là linh hồn của một người phụ nữ với diện mạo mờ nhạt và đờ đẫn.
“Ta về rồi đây, lần này mua được những một trăm chai rượu thủy hồn lận…” Ông lão bước vào quầy bar, lải nhà lải nhải báo cáo với linh hồn người phụ nữ kia. Tuy chỉ là nói về “danh mục nhập hàng” thường ngày, song biểu cảm của ông lại đầy dịu dàng và thỏa mãn.
Tuy nhiên, linh hồn người phụ nữ kia vẫn y nguyên trạng thái đờ đẫn mà lau chùi cốc chén một cách máy móc.
Ông lão nói rất lâu, gần nửa ngày trời sau mới quay đầu nhìn Lucien đang ngồi trước quầy bar và giới thiệu: “Đây là vợ ta. Cậu có muốn làm một ly rượu liệt diệm không?”
Lucien lắc đầu rồi tò mò hỏi: “Làm thế nào ông tìm thấy bà ấy?”
Bình thường mà nói, linh hồn tiến vào Địa ngục đều không thể nhận ra danh tính ban đầu.
“Bà ấy qua đời vì một sai lầm của ta, cho nên ta mới có thể chuẩn bị trước và dùng phương pháp đặc thù để đánh dấu linh hồn.” Ông lão tự mở một chai rượu liệt diệm rồi nốc thẳng một ngụm vào miệng. “Thế nhưng, cho dù có hiểu về linh hồn sâu đến đâu, ta cũng không thể thấu suốt được bản chất và sự chuyển hóa của nó. Bởi vậy, bà ấy mà ta cuối cùng tìm thấy cũng chỉ đỡ hơn linh hồn bình thường một chút, chắc chỉ một trăm năm nữa thôi là sẽ tan biến hoàn toàn.”
Lucien gật đầu. Từ đoạn miêu tả kia, cậu đại khái đã đoán ra ông lão này rốt cuộc là vị Pháp sư huyền thoại nào. Xét cho cùng, người giỏi về phạm trù linh hồn như vậy mà lại còn sống cũng chẳng có bao nhiêu.
Ông lão tiếp tục nói: “Sau khi tìm thấy bà ấy, ta ở lại đây bầu bạn, lặng lẽ dõi theo bà ấy để bù đắp cho lỗi lầm khi xưa. Hê, thời gian trôi nhanh thật đấy, chớp mắt đã ba mươi năm rồi.”
“Những linh hồn ngoài kia là sản phẩm thí nghiệm của ông sao?” Lucien không tin một Pháp sư huyền thoại lại sẽ dễ dàng từ bỏ.
“Ừ.” Ông lão khẽ gật đầu, sau đó lại nốc thêm một ngụm rượu. “Ta đã thử đánh thức ký ức của chúng, nhưng cuối cùng chỉ có thể khiến chúng khôi phục năng lực tư duy. So với trước đây, chúng căn bản đã là một người khác rồi. Hơn nữa, khi thời gian trôi đi, chúng vẫn sẽ tan biến hoàn toàn hoặc đông lại trong tầng băng, chìm trong sự tĩnh lặng vĩnh hằng.”
“Thật đáng tiếc.” Lucien im lặng một chút rồi nói: “Tiếc là nghiên cứu về linh hồn của nghị viện vẫn còn thiếu một chút nữa mới có thể đạt được tiến triển mang tính đột phá.”
Cậu thực chất không ám chỉ Ma pháp Nghị viện, mà là chính mình.
Ánh mắt ông lão quét lên khuôn mặt của Lucien: “Linh hồn là phạm trù hư vô, mờ mịt nhất, là phạm trù có mâu thuẫn căn bản với arcana vốn coi trọng thực chứng và toán học. Đến cả một thiên tài nghìn năm có một trong lĩnh vực Chiêu hồn như Vicente cũng chỉ có một chút đột phá. Tuy ta đã ba mươi năm không rời khỏi Địa ngục, nguồn tin đã tắc, nhưng trong nghiên cứu ma thuật, ba mươi năm là một quãng thời gian rất ngắn ngủi. Ta nhớ năm xưa, chỉ để nghiên cứu một đặc tính nào đó của linh hồn mà ta đã ở gần Minh Hà ngót nghét một trăm hai mươi bảy năm lận.”
Lucien còn chưa kịp đáp, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nam thanh thoát và êm dịu: “Haha, mặc dù rất khó tin, nhưng ta có thể khẳng định chắc chắn, sự phát triển của arcana và ma thuật trong ba mươi năm qua đã vượt xa ba vạn năm của Đế chế Ma thuật cổ đại rồi.”
Không cần phải quay đầu lại, trong trường linh lực của Lucien đã xuất hiện một bóng người. Hắn mặc một bộ suit trắng ôm sát người, làn da xanh xao bệnh tật, đôi mắt đỏ tươi, trên trán mọc ra một cặp sừng nhỏ màu trắng bạc, bên trên vẽ chi chít hoa văn.
Từ khí tức chẳng chút che giấu của hắn, Lucien liền có thể đoán ra chuẩn xác hắn chính là Mephisto, Công Tước Băng đương nhiệm, hay còn được gọi là Quỷ Bí Chi Chủ!
22 Bình luận