Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 759 - Đáy biển
11 Bình luận - Độ dài: 2,574 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Xung quanh là sóng nước dập dềnh, những con cá hình thù kỳ quái thong thả bơi lội giữa dòng nước. Sắc xanh thẳm dần hóa thành đen kịt, ánh mặt trời từ phía trên khó mà xuyên xuống sâu hơn nữa. Tuy nhiên, nơi đây không phải bóng tối vô tận, bởi thi thoảng vẫn có thể bắt gặp những con cá không vảy toàn thân phát sáng, hoặc những con hải quái hình cua đang giơ hai chiếc “đèn lồng” bảy màu sặc sỡ. Chúng tô điểm cho lòng biển một vẻ tối tăm và mờ ảo, thần bí và âm u.
Sau khi chia tay Doris, Lucien và Natasha men theo một dòng hải lưu kỳ lạ khác hẳn mọi dòng nước xung quanh rồi một mạch lặn sâu vào lòng đại dương. Hai người nhìn thấy khung cảnh huyền diệu hoàn toàn khác với vùng nước nông, đồng thời cảm nhận áp lực của nước càng lúc càng nặng nề, tựa như muốn nghiền cho thân thể họ thịt nát xương tan.
Vì vậy, quanh người Lucien khẽ gợn lên một lớp sóng ánh sáng, ngăn cách nước biển và áp lực ở bên ngoài, khiến cậu tựa như đang ở trong một thế giới khác.
Còn xung quanh Natasha dường như có những tia kiếm quang đáng sợ nhỏ xíu đang lượn vòng. Chúng mạnh mẽ cắt ra một vùng “địa bàn” được cô khống chế, nhưng đồng thời vẫn thực hiện những trao đổi cần thiết với làn nước biển xung quanh.
Lặn thêm chừng trăm mét nữa, Lucien bỗng dừng lại, sau đó nói qua kết nối tâm trí: “Anh phải đo tất cả các tham số môi trường ở đây, em canh chừng xung quanh giúp anh.”
Natasha khẽ gật đầu rồi giơ cao thanh trường kiếm màu xám bạc không có hoa văn lên. Mọi nhấp nhô, dâp dềnh xung quanh ngay tức thì dừng lại.
Ở độ sâu này, những sinh vật biển kỳ lạ có thể tự phát sáng đã không còn nữa, bốn bề đen kịt, không có lấy một chút tia sáng hay âm thanh.
Trong môi trường này, bất kỳ sinh vật có trí tuệ bình thường nào cũng sẽ cảm thấy một nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên, như thể trong làn nước đen kịt mang theo áp lực cực lớn kia ẩn chứa những con hải quái đang lạnh lùng quan sát mình, chực chờ cơ hội để bơi tới bất cứ lúc nào.
“Không phải chúng ta đang gấp rút tới Cổng Lam sao?” Thấy Lucien lúc này vẫn còn muốn làm thí nghiệm, trong lòng Natasha cực kỳ khó hiểu. “Cho dù có thật sự liên quan đến những điều kỳ quái ở sâu trong Vô biên Hải hay không, thì chí ít, nó cũng vẫn là manh mối quan trọng nhất trước mắt chứ nhỉ.”
Lucien ném “cabin thí nghiệm” ra, biến nó thành một phòng thí nghiệm hoàn chỉnh. Kế đó, một tầng ánh sáng màu trắng bạc quấn lấy nó, ngăn nó bị nước biển ăn mòn.
“Với anh, thu thập các tham số môi trường này cũng quan trọng không kém gì khám phá Cổng Lam, thậm chí có khi còn quan trọng hơn. Trong nghiên cứu arcana, có một lượng lớn số liệu để đối chiếu chính là điều then chốt để giải mã bí ẩn.” Lucien thuận miệng đáp, sau đó ánh mắt liền dời lên “cabin thí nghiệm”, vẻ mặt nhanh chóng trở nên tập trung.
Natasha không hỏi thêm nữa. Đây dù sao cũng không phải lĩnh vực cô am hiểu, lúc này tin tưởng vào “chuyên gia” là lựa chọn duy nhất.
Cô cầm Kiếm Chân lý và bơi loanh quanh như một nhân ngư, đề phòng hải quái tấn công bất ngờ.
Dù là một Hiệp sĩ huyền thoại có ý chí kiên cường và trực giác nhạy bén, nhưng ở nơi đại dương sâu thẳm với áp lực khủng khiếp, lại không chút ánh sáng này, mọi cảm nhận về môi trường đều giảm đi đáng kể, chỉ không chú ý một chút thôi là cũng có thể gây ra sơ suất. Dẫu cho Lucien đã yểm lên cô những thần chú như Bong bóng Bảo vệ Dị giới, song chúng cũng chỉ có thể tạo ra hiệu quả tương đương trên cạn trong phạm vi nhất định chứ không thể mở rộng ra xa hơn.
Giữa lòng biển yên ắng, Lucien dồn hết tâm trí vào việc làm thí nghiệm. Thi thoảng, một con hải quái phát hiện người lạ xâm nhập, bèn giương xúc tu hoặc càng đánh tới, nhưng phần lớn đều bị Natasha “nhìn” một cái, thế là liền lặng lẽ lủi đi mất. Còn vài con khác trong đầu chỉ toàn ham muốn giết chóc thì đều bị kiếm quang màu xám bạc chém thành vô số khối thịt nhỏ, tiện trở thành mồi ngon cho những con cá nhỏ yếu hơn gần đó.
Cứ thế, Lucien vừa men theo những dòng hải lưu kỳ quái dẫn sâu xuống đáy biển, vừa liên tục dừng lại để tiến hành thí nghiệm và thu thập dữ liệu.
“Ục… ục…” Đang canh chừng bên cạnh Lucien, Natasha bỗng cảm nhận được một chuyển động rất nhỏ, tựa như có rất nhiều sinh vật đang xuôi theo một dòng hải lưu khác mà tràn tới đây.
……
Những tên quái vật mình người đầu cá, toàn thân phủ vảy xám bạc đang cắp theo các elf da xanh, tai nhọn lao đi vun vút giữa dòng hải lưu. Với thực lực của bọn chúng thì vốn dĩ không thể chịu nổi áp lực ở dưới sâu này, nhưng trong đội bọn chúng lại có những tư tế tay cầm pháp trượng đang hợp lực tạo ra một bong bóng khổng lồ. Toàn bộ áp lực đều bị bọn chúng chuyển hết lên đó.
“Không biết bao giờ mới đến được Cổng Lam vậy?” Một chiến binh murloc kuo-toa sốt ruột hỏi tên tư tế bên cạnh.
Là địa điểm thần thoại được lưu truyền rộng rãi giữa các hải tộc, Cổng Lam đã được rất nhiều thế hệ murloc kuo-toa, murloc gipps, sea elf, á long biển sâu, ngựa biến dị, v.v. truyền tụng, là ngôi nhà mơ ước mà bọn chúng đã khao khát từ lâu. Chính vì lẽ đó, khi nghe nói có thể tới Cổng Lam, nơi chưa từng được chứng thực ấy, những hải tộc này mới kích động đến nỗi không thể kiềm chế như vậy.
Tên tư tế bên cạnh cũng không giấu nổi sự háo hức: “Theo như miêu tả của Doris Điện hạ thì đại khái còn phải đi thêm nửa ngày nữa.”
Tên murloc kuo-toa vừa hỏi trợn đôi mắt cá chết phát sáng lên rồi dùng cây đinh ba hung hãn phang mấy nhát vào tên tù binh sea elf mình bắt: “Bơi mau!”
Sea elf nọ trừng trừng nhìn tên murloc kuo-toa, phẫn nộ đến nỗi hai mắt muốn phun lửa, tựa như muốn liều mạng với gã.
“Nhìn cái gì? Bọn mày là tù binh, cẩn thận tao ăn sạch bây giờ!” Trong thực đơn của murloc không nghi ngờ gì cũng có cả sea elf.
Cô gái tộc sea elf cất giọng trong trẻo nhưng đầy bi phẫn: “Nữ Hoàng Bệ hạ sẽ đến cứu bọn ta!”
“Hừ, Nữ Hoàng Bệ hạ của các ngươi nếu mà cứu được thì đã cứu ngay từ lúc đó rồi. Dù ả dùng mưu hèn kế bẩn ngăn được Bệ hạ, nhưng bản thân ả cũng chẳng còn hơi sức mà lo cho các ngươi nữa đâu!” Nghĩ lại trận chiến suýt thắng hôm đó, tên murloc kuo-toa này lại hậm hực không thôi. Nữ Hoàng Elf sao lại có thể trở nên ghê gớm như vậy?
Cô gái tộc sea elf ánh mắt trở nên u ám, sau đó nói như tự an ủi bản thân: “Nữ Hoàng Bệ hạ muốn lợi dụng các ngươi để tìm tới Cổng Lam nên mới tạm thời không cứu thôi. Nói không chừng lúc này người đang theo sát phía sau các ngươi rồi đấy!”
Trong khoảng thời gian này, ngày nào cô cũng nghe bọn murloc chết tiệt kia xôn xao về Cổng Lam, thành thử trong lòng cũng tò mò vô cùng. Nếu như không phải đang bị coi là tù binh, cô nhất định sẽ cực kỳ phấn khích.
“Haha, lời mày nói chính mày có tin được không? Ả ta làm sao mà biết trước được là bọn tao sẽ tới Cổng Lam?” Tên murloc kuo-toa vạch trần hy vọng nhỏ nhoi của cô gái tộc sea elf, khiến cô không thể không nghĩ tới kết cục bi thảm mà mình có khả năng sẽ gặp phải. Cô rồi sẽ bị tên khốn Hailkes kia lấy làm vật liệu để mở Cổng Lam ư?
Giữa lúc cô đang tuyệt vọng, bên trong làn nước đen kịt phía trước bỗng lóe lên một tia sáng màu trắng bạc.
Ánh sáng ấy trong trẻo và thuần khiết, hệt như Núi Thiên đường giáng xuống thế gian ở nơi đáy biển đen ngòm sâu hàng nghìn mét này.
‘Đó là…’ Cô gái tộc sea elf giật mình nhìn về phía đó với vẻ mặt có phần ngơ ngác. Bên trong ánh sáng ấy, mang máng có thể thấy một căn nhà kim loại.
Khoan, nhà kim loại?
Dưới lòng biển sâu tối tăm đến mức này, lại có một căn nhà kim loại?
Trong lòng cô lập tức trào dâng hy vọng. Đó là kẻ thù của Hailkes ư?
Đúng lúc này, trong đôi mắt đang trợn to của cô bỗng phản chiếu một ánh kiếm màu xám bạc rất nhỏ. Nó nhanh chóng từ nhỏ hóa lớn, sau đó choán hết tầm nhìn.
Cô gái tộc sea elf cảm thấy vô số tia kiếm quang có thể xé nát mọi thứ đang tràn ngập xung quanh mình, thế nhưng trong tầm mắt cô lại chỉ có một luồng sáng mênh mang, lạnh lẽo và lãnh đạm. Bong bóng vỡ tan, đám murloc kuo-toa, cá ngựa biến dị, sứa biển và đủ loại hải tộc khác đều nát vụn.
Tới khi kiếm quang tan đi, cô gái tộc sea elf phát hiện ngoại trừ mình, các tù binh và một tư tế ra, toàn bộ những hải tộc còn lại đều đã biến thành thịt vụn. Những tia kiếm quang hư ảo mà đáng sợ kia vẫn còn đang lượn lờ trên đó.
“Mọi người không sao chứ?” Một giọng nữ trong trẻo, vừa chứa chút quan tâm lại vừa uy nghi, vang lên bên tai các sea elf.
Cô gái tộc sea elf kia hoàn hồn, liền thấy một nữ hiệp sĩ đầy anh dũng, khí khái với vẻ mặt tươi cười và ánh mắt dịu dàng đang lơ lửng trước mặt mình.
Không biết vì sao, lòng cô bất chợt ấm lên. Mọi uất ức và tuyệt vọng tích tụ suốt những ngày qua đột nhiên dâng trào. Cô nghẹn ngào hỏi:
“Cô đến cứu bọn tôi sao?”
Cảm thấy bàn tay trái không cầm kiếm của nữ hiệp sĩ nhẹ nhàng xoa lên đầu mình, nước mắt cô liền tuôn ra ròng ròng. Nếu như không phải còn chút e dè, cô chỉ muốn nhào luôn vào lòng đối phương mà khóc lóc một trận.
“Ta là Natasha của Vương quốc Holm, là đồng minh của Vương đình Elf. Ta chỉ tình cờ gặp mọi người thôi.” Natasha bày tỏ thân phận một cách đơn giản. “Có thể cho ta biết chuyện gì đã xảy ra không?”
“Hôm đó, tên khốn Hailkes kia đã tập kích hải vực mà bọn tôi kiểm soát…” Cô gái tộc sea elf vừa khóc vừa kể lại mọi chuyện.
Nghe xong, Natasha nói với Lucien qua kết nối tâm trí: “Cơ bản là giống với những gì Doris kể, chỉ là nhiều chi tiết hơn. Xem ra Hailkes đúng là đã bị trọng thương thật. Có thể hắn mang tù binh tới Cổng Lam là để nhanh chóng hồi phục chăng?”
Lucien đã được Natasha nhắc nhở ngay từ khi bầy murloc kuo-toa tiến lại gần, không phải vì chúng nguy hiểm, mà là vì bọn chúng có thể có thông tin quan trọng. Lúc này, sau khi yểm Bong bóng Bảo vệ Dị giới cho nhóm sea elf bị bắt làm tù binh, cậu nhẹ nhàng gật đầu: “Không loại trừ khả năng đó. Em hỏi thêm tên tư tế kia đi.”
Đến tận lúc này, cô gái tộc sea elf kia mới phát hiện ở vùng nước đằng xa còn có một người đàn ông. Dưới sự tương phản giữa bóng tối sâu thẳm của biển sâu và ánh bạc lấp lánh, bộ suit đen dài hai hàng khuy của cậu toát lên vẻ âm u và thần bí khó tả. Ngoài ra, khuôn mặt tuấn tú và ôn hòa kia lại có vẻ vô cùng quen thuộc.
‘Bậc… Bậc thầy Evans?’ Cô gái tộc sea elf này bỗng nhớ ra đối phương là ai. Tuy cô không hiểu nhiều về thế giới trên bờ, nhưng là một elf yêu âm nhạc, làm sao cô có thể chưa từng nghe qua cái tên Lucien Evans hay chưa từng thấy qua chân dung của cậu chứ?
‘Grand Arcanist của Ma pháp Nghị viện…’ Cô hoàn toàn thả lỏng. Lần này cô thực sự đã được cứu rồi, thế nên cô càng khóc to hơn.
Sau khi hỏi xong tên tư tế, Lucien nói với những sea elf này: “Bọn ta sẽ tới Cổng Lam xem xét. Nếu có thể, bọn ta sẽ cứu đồng tộc của mọi người ra.”
Các sea elf còn đang vui mừng định cảm ơn thì lại nghe Lucien nói tiếp: “Nhưng trước đó, hy vọng mọi người sẽ quên bọn ta đi.”
“Gì cơ?” Các sea elf này ngước lên, dường như có ảo giác rằng Ngài Evans đột nhiên tới ngay trước mặt mình, khiến họ có thể nhìn rõ đôi mắt ngài, một đôi mắt sâu thẳm, bình lặng như lòng biển này…
Các sea elf ngơ ngác rời đi. Lucien nói với Natasha: “Dữ liệu anh thu thập gần xong rồi. Cổng Lam cách đây cũng không còn xa nữa, chúng ta lặn xuống xem thử xem.”
“Ừ. Hết thảy đều phải cẩn thận.” Natasha tuy là hiệp sĩ thuộc kiểu xung phong, nhưng trước khi chiến đấu vẫn vô cùng thận trọng.
Hai người dần dần lặn sâu hơn, dường như càng ngày càng gần đáy biển. Bỗng nhiên, phía trước xuất hiện một khoảng không khổng lồ kỳ quái. Trong phạm vi vài trăm kilomet quanh đó không có lấy một giọt nước biển nào.
Lấy cánh cổng màu xanh biếc mơ hồ ở phía xa làm trung tâm, nước biển gần đó dường như bị hút cạn, nhưng phần nước biển bao quanh lại không thể tràn vào, chỉ có những tảng đá ngầm kỳ quái và cát sỏi rải rác là còn cho thấy đây là đáy biển.
“Anh vốn còn định biến thành cá rồi lén đi trinh sát nữa chứ. Xem ra phải nghĩ cách khác rồi.” Vẻ mặt Lucien trở nên có chút nghiêm trọng.
11 Bình luận