Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 767 - Chuẩn bị kiểm chứng
13 Bình luận - Độ dài: 2,545 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Tháng Nhiệt Huyết (tháng Sáu) trăm hoa đua nở. Là nơi trồng đủ loài hoa kỳ dị, thành phố Allyn tỏa ra hương thơm nức mũi.
“Lần này tôi và Stanis đã tới cả lâu đài Người Quan Sát lẫn Hắc Dạ Cao nguyên nhưng vẫn không tìm thấy Bá tước Ngân Nhãn. Nghe nói ngài ấy ra ngoài chưa về, mà các Thân vương khác thì không thể liên lạc được với Ngân Nguyệt, cho nên kế hoạch liên thủ đối phó với Maltimus chỉ có thể tạm thời gác lại.”
Trong phòng họp của Hội đồng Tối cao, Chúa Tể Bão Táp Fernando thông báo kết quả chuyến đi tới Dãy núi Hắc Ám của mình với vẻ mặt không vui.
Đối với một Grand Arcanist tính tình nóng nảy, bộp chộp như ông mà nói, đang trong giai đoạn nghiên cứu then chốt mà lại bị cắt ngang vốn đã là một chuyện cực kỳ cáu bẳn rồi, đã thế sau khi gác lại lợi ích cá nhân để đi tới Dãy núi Hắc Ám mà vẫn không có thu hoạch thực tế nào, lẽ tất nhiên là ông sẽ khó tránh khỏi không vui.
Douglas nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt ôn hòa nói: “Có lẽ việc ra ngoài chưa về tự thân nó đã thể hiện một thái độ khéo léo nào đó rồi, chí ít điều này còn tốt hơn là từ chối thẳng thừng. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, Hailkes, kẻ bị Chúa Tể Địa Ngục chiếm giữ thân xác, chủ yếu dồn tâm sức cho việc đối phó với các thế lực trên biển ở cực Nam đại địa, nói cách khác chính là mấy kẻ đại diện được giáo hội Nam chống lưng. Điều này cho thấy kẻ địch hàng đầu của Hắn vẫn là Viken.”
Mặc dù mục đích không đạt thành, nhưng dưới thái độ điềm tĩnh không hề hoảng loạn của Douglas và các Grand Arcanist khác, những thành viên còn lại của Hội đồng Tối cao cũng không hề cảm thấy sợ hãi, chỉ có Lucien là khẽ thở dài. Quả nhiên thực lực của bản thân mới là quan trọng nhất, chứ không phải đồng minh. Những kẻ không có thực lực mạnh, lại cứ ảo tưởng mình có thể cầu cạnh khắp nơi, lôi kéo một đống cường giả về làm đồng minh rồi cùng nhau vào sinh ra tử, thì rồi cuối cùng cũng sẽ phát hiện ra mình đã trở thành món ăn trên đĩa của kẻ khác từ bao giờ.
“Dựa trên tình báo, Thánh Phục Cừu Giả Melmax đã gấp rút tới phía Nam Vô biên Hải để phòng ngừa một phần thế lực thuộc về giáo hội bị hủy diệt hoàn toàn. Tuy nhiên, thực lực Á Thần nào có phải là thứ mà hắn có thể đối kháng. Ước chừng sẽ phải từ bỏ phần lớn địa bàn rồi dựa vào ma chướng thần thuật ở trung tâm mới có thể miễn cưỡng chống đỡ được đây.” Là người quản lý Ủy ban Công vụ, Oliver lên tiếng.
Trước mặt Brook là một xấp luận án về lý thuyết trường. Đây là những bài mà ông mới lấy về từ Hội đồng Xét duyệt Arcana, được các ủy viên cho là có ý tưởng hơn cả. Vì vậy, ông đã đổi về trước để nghiên cứu, xem xem có thể thu hoạch được gì không. Nhưng vừa mới đổi xong thì lại được triệu tập tới họp Hội đồng Tối cao, thành thử tạm thời ông vẫn chưa đọc được. “Chỉ sau khi bước đầu giải quyết xong chuyện ở phía Nam Vô biên Hải thì mới có thể nhìn ra được ý đồ khác của Maltimus, cho nên chúng ta không được chủ quan và buông lỏng cảnh giác. Dưới tình huống có sự bắt tay hợp tác của Vương đình Elf, với thực lực hiện tại của chúng ta, cho dù không có cách nào đuổi được Hắn về Địa ngục đi chăng nữa, nhưng để giữ vững phòng tuyến trên biển thì vẫn trong khả năng.”
“Việc này phải cần một huyền thoại đỉnh phong tới trấn giữ ở phòng tuyến quần đảo, tạo thành thế hỗ trợ lẫn nhau với Nữ Hoàng Elf.” Trước đại sự này, Hellen cũng hiếm hoi tham gia thảo luận.
Douglas nhìn quanh một vòng Hội đồng Tối cao, thấy đám người Lucien, Erica, Bergner, Atlant đều khẽ gật đầu tán thành ý kiến của Hellen, ông bèn nói, sắc mặt có chút nghiêm trọng: “Lấy an toàn làm trọng. Việc tới phòng tuyến quần đảo lần này sẽ do ta và Brook thực hiện. Đợi khoảng thời gian dễ bị đột kích nhất này qua đi, chúng ta sẽ giảm bớt một huyền thoại đỉnh phong.”
“Em không phản đối. Làm thí nghiệm thì ở đâu cũng như nhau cả.” Brook không chút do dự đáp.
Douglas lại nhìn về phía Fernando: “Khoảng thời gian này, tốt nhất cậu cũng không nên ra ngoài, mà hãy cùng Hathaway trông coi Allyn, tránh để giáo hội Nam thừa cơ hỗn loạn mà đánh lén.”
Dưới tình huống có ma chướng Allyn và cả huyền thoại đỉnh phong, ông hoàn toàn không lo về giáo hội Bắc.
“Tôi gần đây cũng làm gì có thời gian ra ngoài đâu chứ.” Nghĩ tới lò phản ứng phân hạch mất kiểm soát cùng rất nhiều thí nghiệm liên quan đến neutron của mình, Fernando phàn nàn.
“Mọi người cũng cố gắng đừng hoạt động khắp nơi ở thế giới chính này, kẻo bị Maltimus chú ý. Hắn đã dung hợp sự quỷ dị của ác quỷ viễn cổ vào người, sẽ cực kỳ khó đề phòng đấy.” Douglas dặn dò lần cuối.
Trong suốt cuộc họp, Lucien căn bản không phát ngôn gì, tựa hồ đang suy nghĩ về vấn đề khác. Các thành viên còn lại của Hội đồng Tối cao cũng không cảm thấy kỳ lạ, bởi thương thế của cậu vẫn chưa phục hồi, mà đối mặt với Chúa Tể Địa Ngục cũng chẳng có cách nào tốt hơn, khó tránh khỏi tâm trạng sa sút.
……
Sau khi quay về Vũ trụ Nguyên tử, Lucien liền đi thẳng lên tầng cao nhất, tiếp tục việc thiết lập pháp trận của mình.
“Pháp trận nhảy không gian siêu xa?” Vô tri vô giác, trời đã đổ bóng xế chiều. Natasha sau khi hoàn tất những công việc quen thuộc của vương quốc đã quay về tháp Babel và lặng lẽ đứng quan sát một lúc. Sau một hồi lục lọi trong ký ức, cô cũng nhớ ra một thứ rất giống với pháp trận mà cậu đang thiết lập – Cô sống cùng Lucien nhiều năm như vậy, bản thân lại học vấn uyên thâm, dù vẫn không thể hiểu và nắm rõ những hoa văn ma thuật phức tạp, song năng lực nhận biết trên phương diện pháp trận và thần chú đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Linh lực của Lucien đã sắp cạn kiệt, vậy nên cậu bèn ngừng việc thiết lập lại, lấy ra một ống Ánh Sáng Sinh Mệnh uống vào, đồng thời khẽ gật đầu nói: “Ừm.”
“Anh muốn đi tìm sự tồn tại của tinh cầu sao? Lẽ nào anh đã phá giải được bí mật của vùng sâu Vô biên Hải rồi, đã làm rõ được rốt cuộc chuyện là như thế nào, là do nguyên nhân gì mà thành rồi?” Natasha lập tức nghĩ đến trọng điểm trong nghiên cứu thời gian gần đây của Lucien, đôi mắt màu tím bạc trong veo tràn đầy vẻ vừa kinh ngạc vừa tò mò.
Lucien mỉm cười đi tới: “Anh đã thu hoạch được một số thứ từ dữ liệu, kiểm chứng được một số suy nghĩ dạo trước, cũng đã có một phỏng đoán về việc trạng thái ở vùng sâu của Vô biên Hải rốt cuộc là gì rồi. Do đó, anh sẽ áp dụng ý tưởng đã được kiểm chứng này lên việc tinh cầu vẫn chưa được phát hiện và điều chỉnh tọa độ nhảy. Mong là sẽ có thể kiểm chứng được lần nữa.”
“Nếu kiểm chứng được lần nữa, vậy chẳng phải chứng tỏ chúng ta sắp phát hiện ra tinh cầu rồi sao?” Natasha mắt đầy ý cười nhìn Lucien, trong giọng nói ẩn chứa sự kích động.
Từ nhỏ đến lớn, cô vẫn luôn không ngừng được nghe về sự quái dị của việc tinh cầu không thể bị phát hiện từ miệng mẹ mình Meredith, trưởng bối của mình Hathaway, chồng mình Lucien, và cả những người khác. Đối với chuyện này, cô cũng giống như các Arcanist bình thường, đều mang trong mình thứ tình cảm đẹp đẽ, giản dị, mong rằng đến một ngày nào đó sẽ có thể thực sự giải được câu đố ấy.
Lúc này, trong lòng cô như có một con mèo con đang không ngừng gãi, muốn Lucien nói cho mình biết cậu đã kiểm chứng ý tưởng gì, phỏng đoán ra sao. Nhưng Lucien vừa rồi úp úp mở mở, rõ ràng là không định nói rõ ngay bây giờ, cho nên một người luôn tôn trọng người khác như cô chỉ đành cố dằn cơn tò mò trong lòng xuống.
“Mong là sẽ tìm thấy.” Vẻ mặt Lucien có chút bùi ngùi. “Thực ra, chỉ từ việc mặt đất có ánh dương chiếu rọi, trong vũ trụ lại đầy rẫy tia bức xạ và các tiểu hành tinh, anh đã chẳng có chút hoài nghi nào về sự tồn tại của tinh cầu rồi…”
Việc này không chỉ đơn giản là phát hiện ra tinh cầu, giúp hệ thống chuyển động thiên thể của Douglas được chứng thực hoàn mỹ, để cho vũ trụ vĩ mô được phơi bày thực sự ra trước mặt người đời, mà còn có nghĩa là một câu đố lớn về “bản chất của thế giới” đã được giải, từ đó giúp cho các Arcanist có thể dựa vào đáp án của câu đố này mà đến gần “bản chất” hơn.
“Vậy là đi tìm Mặt Trời ư?” Natasha hỏi. Đã muốn kiểm chứng thì rõ ràng là phải dùng Mặt Trời, thứ tốn ít thời gian nhất và cũng quan trọng nhất.
Lucien nhìn ra Vũ trụ Nguyên tử rộng lớn, tối om ngoài cửa sổ: “Đúng vậy, như thế thì sẽ có thể kiểm chứng trong thời gian ngắn nhất, cho dù không được thì cũng có thể nhanh chóng điều chỉnh mạch suy nghĩ hoặc chuyển phỏng đoán sang hướng khác.”
Natasha đi tới bên cạnh cậu, cùng nhìn ra vũ trụ đang lấp lánh những đốm sáng rực rỡ muôn màu ngoài cửa sổ rồi có chút “buồn bực” nói: “Nếu có thể tìm thấy sự tồn tại của tinh cầu, có khi anh sẽ nhận được phản hồi lớn nhất và tấn thăng huyền thoại đỉnh phong trước cả khi em trở thành Hiệp sĩ huyền thoại bậc hai mất.”
Việc thăng cấp Hiệp sĩ huyền thoại ở bậc một và hai tương đối dễ dàng, vậy nên Natasha tự cảm thấy chỉ cần một năm nữa là mình sẽ có thể trở thành Hiệp sĩ huyền thoại bậc hai. Tuy nhiên, nếu muốn trở thành huyền thoại bậc ba và đỉnh phong thì còn khó khăn hơn Pháp sư huyền thoại rất nhiều. Điều này có thể thấy rõ qua việc cả thế giới hiện tại chỉ có năm Hiệp sĩ huyền thoại bậc ba và một huyền thoại đỉnh phong (sau khi Thời Quang Chi Tâm ngã xuống, gần đây mới có thêm một người thăng cấp).
“Trước tiên không bàn đến chuyện có tìm được hay không, nếu có thể giải được câu đố vì sao tinh cầu không bị phát hiện thì cũng có lợi cho Hiệp sĩ huyền thoại. Hẳn là em cũng đã cảm nhận được, rằng sau khi trở thành Hiệp sĩ huyền thoại, chỉ dựa vào rèn luyện huyết mạch và thuần thục sức mạnh phi phàm của bản thân không thôi thì rất khó tấn thăng lên nữa. Đó là bởi vì bất kể chức nghiệp là gì, thì đến cuối cùng nhất định đều sẽ gắn liền với ‘bản chất của thế giới’, để bản thân trở thành một phần của ‘bản chất’ đó, cũng như thể hiện ra một vài ‘quy luật’ vận hành của thế giới. Tương tự như vậy, không đến gần ‘bản chất của thế giới’, làm sao có thể biết được bước tiếp theo nên đi về đâu, phải làm thế nào mới có thể đạt được sự thay đổi và thăng hoa của toàn bộ sinh mệnh?”
Câu trả lời của Lucien nằm ngoài dự tính của Natasha. Không ngờ cậu lại có những suy nghĩ sâu sắc về sự trưởng thành của Hiệp sĩ huyền thoại đến vậy, hơn nữa dường như còn đứng ở vị trí cao hơn để nhìn nhận vấn đề này.
Trong lòng Natasha trào dâng niềm ấm áp, sau đó cô bèn cười hề hề theo thói quen: “Vậy em sẽ đợi Ngài chỉ ra một con đường khai sáng cho đông đảo các Hiệp sĩ huyền thoại ạ. À mà, thật sự có thể làm được sao?”
“Đến lúc đó em sẽ biết. Cơ mà, chắc sẽ phải rất lâu sau này anh mới có thể nói cho em biết đáp án thực sự được.” Lucien nhếch khóe môi mỉm cười và nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nghe có chút xa xăm.
……
Đầu tháng Bảy, Trường Phổ thông Rentaro III.
“Người đứng đầu khối lần này nằm ngoài dự liệu của tôi, đồng thời cũng khiến cho tất cả các giáo viên phải kinh ngạc. Bởi vì nhìn từ các bài kiểm tra hàng tháng và những lần nêu câu hỏi trên lớp trước đây, có thể thấy nền tảng của cậu ấy không tốt, nhưng những nỗ lực, chịu khó của cậu ấy trong thời gian gần đây, chúng tôi đều ghi nhận. Đó chính là…” Braine, giáo viên dạy môn Arcana Cơ bản, mỉm cười nhìn các học sinh phía dưới.
Các học sinh đều cực kỳ căng thẳng, bởi vì xếp hạng khối lần này đồng nghĩa với việc có thể tới trạm quan trắc vũ trụ, thực sự được đắm mình vào giữa bầu trời sao!
Hai tay Ali không nhịn được nắm chặt lại. Trong khoảng thời gian này, cậu quả thực đã mất ăn mất ngủ, bởi vì cậu hiểu rõ nền tảng của mình yếu kém, chỉ có thể bổ khuyết bằng nỗ lực.
“Đó chính là bạn Ali!”
Uỳnh! Giọng Braine vang lên trong đầu Ali hệt như tiếng sấm nổ. Đầu óc cậu trở nên mơ hồ, không còn nghe rõ những lời phía sau của thầy nữa: “…Bởi vì cần phải xếp hàng, cho nên thời gian ấn định sẽ là vào cuối tháng Tám hoặc đầu tháng Chín…”
Mình thực sự thành công rồi?
Trong đầu Ali chỉ còn sót lại duy nhất suy nghĩ mừng vui khôn xiết này.
13 Bình luận
Hoặc là chỉ đơn giản được gặp gái thoi :v
TFNC
chuẩn bị gặp gái rồi